Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 123: Sự phản bội của Khí vận chi tử**
Bầu trời Đại lục Thanh Vân chưa bao giờ sụp đổ một cách thê lương đến thế.
Những đám mây tím ngắt bị xé toạc, lộ ra những khe nứt không gian đen ngòm như những vết thương rỉ máu trên da thịt của hư không. Giữa tâm điểm của sự hỗn loạn ấy, Lâm Thiên Vũ – kẻ từng được xưng tụng là “Khí vận chi tử”, đứa con cưng của Thiên Đạo – giờ đây chỉ còn là một hình hài biến dạng, bị bao vây bởi một vầng hào quang vàng kim đang dần chuyển sang sắc đỏ tà mị.
Con mắt thứ ba trên trán hắn, vốn là món quà tối thượng từ Thần Đế Vô Nhai – Thiên Đạo Chi Nhãn – lúc này đang trừng lớn, những tia máu li ti lan tỏa khắp nhãn cầu bạc trắng. Nó không còn cung cấp sức mạnh để hắn trấn áp vạn vật, mà đang điên cuồng hút lấy tinh huyết và thọ nguyên của chính chủ nhân nó.
“Vô Nhai… Ông… ông đã lừa ta!”
Tiếng gào thét của Lâm Thiên Vũ vang vọng khắp tầng mây, xé rách màng nhĩ của những tu sĩ đang run rẩy phía dưới. Hắn cảm nhận được rất rõ ràng, từng sợi xiềng xích nhân quả vốn giúp hắn hô phong hoán vũ, giờ đây đang thắt chặt lại, biến thành những sợi dây thừng của gã đồ tể.
Từ sâu trong tâm thức Lâm Thiên Vũ, một giọng nói trầm thấp, hư ảo nhưng mang theo uy nghiêm tuyệt đối của thần linh vang lên, bình thản đến mức tàn nhẫn:
“Lâm Thiên Vũ, ngươi chỉ là một bình chứa. Thiên Đạo không cần kẻ thất bại. Ngươi đã không thể giết được Diệp Phi, thì giá trị duy nhất còn lại của ngươi là trở thành phân bón để nuôi dưỡng ý chí của ta tại hạ giới này.”
“Khốn kiếp! Ta không phải là quân cờ! Ta là Lâm Thiên Vũ! Ta mới là nhân vật chính của thời đại này!”
Lâm Thiên Vũ điên cuồng gầm nhẹ. Hắn vung tay, kiếm khí vốn mang theo hơi thở của Thiên Đạo bỗng nhiên đảo chiều. Thay vì tấn công về phía Diệp Phi đang đứng cách đó không xa, hắn đột ngột xoay người, dồn toàn bộ sức mạnh còn lại trong đan điền, đâm thẳng về phía con mắt khổng lồ đang hiện ra sau tầng mây – ý chí thực thể của Vô Nhai.
“Phản? Ngươi lấy gì để phản?” Giọng nói của Vô Nhai mang theo sự khinh bỉ sâu sắc.
Diệp Phi đứng trên một đỉnh núi gãy đôi, tà áo xám phất phơ trong gió lốc. Ánh mắt anh bình lặng như nước hồ thu, phản chiếu bóng dáng của kẻ đang vùng vẫy trong tuyệt vọng kia.
“Hắn đã nhận ra.” Tiêu Lão từ trong Luân Hồi Châu truyền âm, giọng nói có phần bùi ngùi: “Vị Khí vận chi tử này, suy cho cùng cũng chỉ là một đóa hoa phù dung được Vô Nhai trồng trong lồng kính. Một khi đóa hoa ấy không còn tươi đẹp, người trồng hoa sẽ không ngần ngại mà nghiền nát nó thành bùn đất.”
“Hắn không nhận ra sớm hơn, bởi vì sự ngạo mạn đã che mắt hắn quá lâu.” Diệp Phi nắm chặt Trấn Thiên Kiếm, cảm nhận sự rung động đồng điệu giữa chín kiếp luân hồi. “Tiêu Lão, Lâm Thiên Vũ định tự hủy linh hồn để phản phệ Thiên Đạo. Đây là một đòn đánh tất tay, nhưng hắn đánh giá thấp Vô Nhai rồi.”
Trên không trung, Lâm Thiên Vũ đã hóa thành một ngọn đuốc rực lửa bạc. Hắn thi triển thần thông mạnh nhất đời mình: *Thiên Mệnh Tuyệt Diệt*. Đây là chiêu thức mà hắn định dùng để kết liễu Diệp Phi, nhưng lúc này lại được dành cho kẻ đã tạo ra hắn.
“Vô Nhai! Trả lại mạng cho ta!”
Thân hình Lâm Thiên Vũ hóa thành một đạo cầu vồng dài vạn trượng, xuyên thủng tầng không, đâm thẳng vào trung tâm của Thiên Đạo Chi Nhãn.
*Oành!*
Một tiếng nổ khủng khiếp làm rung chuyển toàn bộ Đại lục Thanh Vân. Không gian xung quanh Lâm Thiên Vũ sụp đổ thành những mảnh vỡ thủy tinh. Năng lượng cuồng bạo tỏa ra khiến ngay cả các vị trưởng lão cường giả của các tông môn gần đó cũng phải hộc máu, quỳ sụp xuống vì áp lực quá lớn.
Nhưng, khói bụi còn chưa kịp tản đi, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mắt vạn dân.
Lâm Thiên Vũ, kẻ vừa dốc hết toàn bộ sinh mệnh để thực hiện cú đòn phản bội, lúc này đang bị cố định giữa hư không bởi hàng vạn sợi xích ánh sáng màu tím. Trấn Thiên Kiếm của hắn gãy nát. Cánh tay phải – nơi hắn tụ lực nhiều nhất – đã tan biến thành hư vô.
Thiên Đạo Chi Nhãn khổng lồ kia vẫn sừng sững, không hề có một vết xước. Thậm chí, con mắt ấy dường như còn trở nên sống động hơn, bởi vì nó đang điên cuồng hút lấy mảnh vỡ linh hồn và tàn dư khí vận của Lâm Thiên Vũ.
“Thật đáng thương.” Giọng của Vô Nhai lại vang lên, lần này mang theo một chút hứng thú tàn độc. “Ngươi dùng sức mạnh ta ban cho để đánh ta? Ngươi tưởng rằng cái gọi là ‘tự ý chí’ của ngươi có thể vượt qua sự sắp đặt của Luân Hồi Bàn sao?”
Lâm Thiên Vũ há miệng, nhưng không còn phát ra được tiếng động nào ngoài những tiếng ặc ặc của máu tươi tràn ra. Đôi mắt hắn chứa đầy sự kinh hoàng, hối hận và cả một nỗi căm hờn không cam lòng. Hắn nhìn xuống dưới, nhìn về phía Diệp Phi – người mà hắn từng coi là rác rưởi, là hòn đá kê chân cho sự thăng tiến của mình.
Trong giây phút lâm chung, Lâm Thiên Vũ chợt nhận thấy, Diệp Phi không hề nhìn hắn với vẻ đắc thắng. Ánh mắt ấy… là sự thấu hiểu. Là cái nhìn của một kẻ đã từng đứng ở đỉnh cao, đã từng bị phản bội, và đã từng đi qua con đường tử địa này không chỉ một lần.
“Diệp… Phi…” Lâm Thiên Vũ mấp máy môi bằng chút thần niệm cuối cùng.
Diệp Phi bước lên một bước, thân hình chớp mắt đã hiện ra giữa hư không, đứng đối diện với kẻ sắp chết. Anh giơ thanh kiếm gãy lên, khí tức của tám kiếp trước đột nhiên bùng phát, hình thành nên những bóng ma mờ ảo phía sau lưng anh – một Đan Thần vẫy tay ra lửa, một Sát Thần mang huyết khí ngút trời, một Kiếm Thánh đứng sừng sững thiên địa.
“Ngươi muốn nói gì?” Diệp Phi bình thản hỏi.
“Giết… giết… hắn…” Lâm Thiên Vũ nhìn về phía Thiên Đạo Chi Nhãn, trong mắt tóe ra lửa giận tột cùng. “Ta… sai rồi… Ta… không muốn… tan biến…”
“Ngươi vốn không cần tan biến nếu ngươi chịu làm người thay vì làm chó cho Vô Nhai.” Diệp Phi lạnh lùng nói, nhưng kiếm trong tay đã bắt đầu tụ khí. “Nhưng vận mệnh của ngươi, từ lúc chấp nhận Thiên Mệnh Cách, đã không còn thuộc về ngươi nữa. Để ta giúp ngươi giải thoát.”
Vô Nhai nhìn thấy Diệp Phi can thiệp, cười lạnh: “Diệp Phi, ngươi định cứu hắn? Quá muộn rồi. Hắn là của ta!”
“Ta không cứu hắn.” Diệp Phi ánh mắt sắc lạnh, Trấn Thiên Kiếm bỗng dưng bùng phát một luồng hắc khí u minh – đó là luồng lực lượng luân hồi thuộc về kiếp thứ tư. “Ta chỉ trảm đứt nhân quả của hắn, để linh hồn hắn được đi vào vòng lặp mới, không còn bị ông khống chế nữa!”
“Muốn chết!”
Thiên Đạo Chi Nhãn trên trời cao đột nhiên phóng ra một tia sét màu đen huyền hoặc – *Cửu Tiêu diệt thế lôi*. Tia sét ấy mang theo ý chí tiêu diệt mọi sự chống đối, lao thẳng về phía Diệp Phi và Lâm Thiên Vũ.
Diệp Phi không lùi nửa bước. Anh quay sang nhìn Lâm Thiên Vũ đang hấp hối, nói nhỏ: “Hãy ghi nhớ cảm giác bị phản bội này. Ở kiếp sau, nếu có cơ hội làm lại, đừng bao giờ để bất cứ kẻ nào – kể cả trời – được phép sắp đặt con đường dưới chân ngươi.”
*Xoẹt!*
Một đường kiếm bạc vạch phá bóng tối.
Nó không phải là một chiêu thức cường đại hầm hố, mà là một nhát chém thanh thoát đến mức gần như chạm tới chân lý. Nhát kiếm ấy đi qua, những sợi xích ánh sáng đang trói buộc Lâm Thiên Vũ đồng loạt vỡ vụn.
Nhân quả bị chặt đứt!
Cùng lúc đó, tia sét của Vô Nhai đánh xuống. Diệp Phi lật tay, một lá chắn làm từ luân hồi lực hiện ra, nhưng anh vẫn bị đánh bật lùi lại mấy dặm, khóe miệng trào ra một sợi máu tươi.
Còn Lâm Thiên Vũ, linh hồn hắn nhờ có nhát kiếm của Diệp Phi mà thoát khỏi sự cắn nuốt của Thiên Đạo Chi Nhãn, tan thành hàng vạn đốm sáng nhỏ li ti, bay về phía vùng tối sâu thẳm của lục địa. Đó là dấu hiệu linh hồn đã thoát khỏi sự ràng buộc, chuẩn bị đi vào vòng quay của Luân Hồi Hải.
Trời đất bỗng lặng ngắt như tờ.
Kẻ từng là con cưng của trời, cuối cùng lại phải nhờ kẻ bị trời ruồng bỏ cứu vớt một tia hi vọng cuối cùng.
“Diệp Phi! Ngươi dám làm loạn quy luật của ta!” Giọng nói của Vô Nhai trở nên cực kỳ căm phẫn. Thiên Đạo Chi Nhãn trên bầu trời co rút lại, hóa thành một bóng người mơ hồ cao vạn trượng, đạp chân xuống mây đen.
Diệp Phi quẹt đi vết máu nơi khóe môi, cười khẩy. Thanh Trấn Thiên Kiếm gãy trên tay anh bỗng nhiên bùng phát ra ánh sáng chói lòa, những mảnh vỡ linh hồn tích lũy bấy lâu từ khắp Đại lục Thanh Vân đang bắt đầu hội tụ về phía anh.
“Quy luật của ông? Từ lúc ta tỉnh lại ở kiếp thứ chín này, quy luật duy nhất ta tuân theo chính là: Trời muốn diệt ta, ta trảm trời. Ông muốn thao túng ta, ta giết ông.”
Diệp Phi nhìn thẳng vào bóng hình to lớn kia, hào khí ngút trời:
“Lâm Thiên Vũ chỉ là món khai vị thôi. Vô Nhai, cái ngai vàng của ông ở Thần Giới, hãy lau sạch đi. Diệp Phi ta… sắp đến lấy rồi!”
Phía dưới mặt đất, Thạch Hùng và Vân Hiểu Nguyệt nhìn lên bầu trời, trái tim đập liên hồi. Họ biết rằng, kể từ giây phút Lâm Thiên Vũ ngã xuống và Diệp Phi vung kiếm trảm nhân quả, cuộc chiến thực sự của kỷ nguyên này mới chính thức bắt đầu.
Không còn Khí vận chi tử làm tấm lá chắn, không còn sự che chở của thiên mệnh giả tạo. Giờ đây, chỉ còn một thanh kiếm luân hồi đối đầu với một vị thần giả dối đang cố nắm giữ vận mệnh chúng sinh.
Sóng gió của Linh Hoang Giới đang vẫy gọi, và tên tuổi của Diệp Phi, sau ngày hôm nay, sẽ là cơn ác mộng lớn nhất mà Thiên Đạo Minh từng phải đối mặt.