Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 122: Lâm Thiên Vũ điên cuồng**
CHƯƠNG 122: LÂM THIÊN VŨ ĐIÊN CUỒNG
Trên đỉnh vách đá dựng đứng của Thiên Đoạn Sơn, cuồng phong gào thét như tiếng rên rỉ của những linh hồn bị giam cầm trong bóng tối vĩnh hằng. Mây đen cuồn cuộn đổ về, che lấp cả ánh trăng bạc, chỉ để lại một không gian xám xịt, đầy áp lực.
Lâm Thiên Vũ đứng đó, mái tóc dài tung bay hỗn loạn trong gió. Bộ trường bào trắng thêu chỉ vàng của Thiên Đạo Minh lúc này đã loang lổ vết máu và tro bụi, mất đi vẻ thoát tục thường ngày. Giữa trán hắn, "Thiên Đạo Chi Nhãn" — con mắt thứ ba tượng trưng cho vinh quang của một "Khí vận chi tử" — đang tỏa ra thứ ánh sáng vàng kim nhạt nhẽo nhưng ẩn chứa một sự rung động không ổn định.
Trước mặt hắn, một hư ảnh khổng lồ mờ ảo đang lơ lửng giữa tầng mây. Đó là một gương mặt uy nghiêm, đôi mắt như chứa đựng cả tinh hà, lãnh đạm nhìn xuống chúng sinh. Đó chính là Thần Đế Vô Nhai, kẻ thống trị Thần Giới, kẻ mà Lâm Thiên Vũ luôn tôn thờ như một vị thần hộ mệnh, một người thầy và một đức tin tuyệt đối.
"Thần Đế đại nhân… Ngài vừa nói gì?" Giọng nói của Lâm Thiên Vũ run rẩy, khô khốc như tiếng hai mảnh đá mài vào nhau.
Hư ảnh của Vô Nhai không chút dao động, giọng nói lạnh lẽo như vang lên từ cõi hư vô, xuyên thấu vào tận linh hồn Lâm Thiên Vũ: "Thiên Vũ, ngươi nên cảm thấy vinh dự. Sứ mệnh của ngươi đã hoàn thành xuất sắc hơn ta mong đợi. Ngươi đã ép được Diệp Phi bộc lộ đến Cửu Chuyển tầng thứ bảy, cũng đã khiến linh hồn của mảnh tàn hồn kia lay động. Bây giờ, đã đến lúc ngươi dâng hiến vinh quang cuối cùng cho Thiên Đạo."
Lâm Thiên Vũ lùi lại một bước, trái tim hắn thắt chặt như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. "Dâng hiến? Ngài nói sẽ giúp ta đạt đến Thần Cảnh, nói rằng ta là người được lựa chọn để dẫn dắt kỷ nguyên này, để tiêu diệt kẻ nghịch mệnh Diệp Phi cơ mà?"
Tiếng cười khẽ của Vô Nhai vang lên, một tiếng cười chứa đầy sự miệt thị đối với sự ngây thơ.
"Người được lựa chọn? Đúng, ngươi được lựa chọn làm 'mồi nhử'. Ngươi có bao giờ thắc mắc tại sao tu vi của ngươi lại thăng tiến nhanh đến mức phi lý không? Tại sao mỗi khi ngươi lâm vào đường cùng, Thiên Đạo Chi Nhãn lại ban cho ngươi sức mạnh vượt cấp?"
Lâm Thiên Vũ mở to mắt, đồng tử co rút lại.
"Đó không phải là ban ơn," Vô Nhai tiếp tục, mỗi câu chữ như một nhát dao chém đứt niềm kiêu hãnh của Lâm Thiên Vũ. "Đó là quá trình 'vỗ béo'. Thiên Đạo Chi Nhãn chính là một đạo 'Mệnh Chủng' mà ta gieo vào người ngươi. Nó hút linh khí của thế giới này thông qua vận khí của ngươi, chuyển hóa thành một loại thần lực nguyên sơ. Và bây giờ, khi Diệp Phi đã đủ chín muồi, ta cần ngươi trở thành một liều thuốc nổ cuối cùng để phá nát tâm cảnh của hắn. Ngươi, chỉ là một quân cờ… một con chốt thí không hơn không kém."
"Câm mồm! Ngươi câm mồm cho ta!" Lâm Thiên Vũ gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu. "Ta là Lâm Thiên Vũ! Ta là Thiên tài ngàn năm có một của Thanh Vân Đại Lục! Ta nắm giữ Khí vận, ta là chính đạo! Làm sao có thể… làm sao có thể là một quân cờ?"
Hắn vung tay, một đạo kiếm khí màu vàng rực rỡ chém về phía hư ảnh. Thế nhưng, kiếm khí vừa chạm tới vùng không gian quanh Vô Nhai đã lập tức tan biến như bọt biển.
"Vùng vẫy đi," Vô Nhai nói, thanh âm dần xa xăm. "Cơn điên cuồng của ngươi lúc này chính là gia vị tốt nhất cho Thiên Đạo Chi Nhãn. Lâm Thiên Vũ, từ lúc ngươi sinh ra, cái chết của ngươi đã được định sẵn dưới tay Diệp Phi để kích hoạt đạo thần trận cuối cùng. Hãy tận hưởng những giây phút cuối của kẻ đóng thế đi."
Hư ảnh tan biến, mây đen càng hạ thấp xuống, áp suất nặng nề khiến ngay cả đá tảng xung quanh cũng bắt đầu rạn nứt.
Lâm Thiên Vũ quỳ sụp xuống đất, hai bàn tay cắm sâu vào lớp đất đá đến bật máu.
Tất cả là giả.
Những lời ca tụng của chúng tăng, sự ngưỡng mộ của các tiên tử, sự ưu ái của sư môn, và cả sự căm thù của hắn đối với Diệp Phi… tất cả đều nằm trong một kịch bản đã được viết sẵn. Hắn tưởng mình là kẻ xoay chuyển càn khôn, hóa ra chỉ là một con rối gỗ nhảy múa theo dây kéo của người khác.
"Hah… hahaha…"
Tiếng cười của Lâm Thiên Vũ vang lên, ban đầu nhỏ bé, sau đó lớn dần, biến thành một tràng cười điên dại khôn cùng. Hắn ngửa mặt lên trời, nước mắt hòa lẫn máu chảy xuống từ hốc mắt con mắt thứ ba.
"Ta hận! Diệp Phi, ta hận ngươi! Vô Nhai, ta hận ngươi càng sâu sắc hơn!"
Hắn cảm nhận được Thiên Đạo Chi Nhãn đang điên cuồng hút lấy tinh huyết và thọ nguyên của mình. Sức mạnh vàng kim rực rỡ vốn dĩ ôn hòa, giờ đây biến thành những con rắn độc cuộn xoáy trong kinh mạch, cắn xé linh đài của hắn.
Lâm Thiên Vũ đứng phắt dậy, sát khí từ trên người hắn bùng nổ, không còn là sự uy nghiêm của chính đạo mà là sự hỗn loạn của một kẻ nhập ma. Hắn nhìn xuống chân núi, nơi các trưởng lão và đệ tử của Thiên Đạo Minh đang túc trực, chờ đợi mệnh lệnh của vị "Thánh tử" cao quý để bao vây Diệp Phi.
"Các ngươi… các ngươi cũng biết đúng không? Các ngươi nhìn ta như một món đồ tế lễ, phải không?"
Lâm Thiên Vũ bước hẫng vào không trung, từng bước chân tạo thành những vết nứt đen kịt trong không gian. Hắn như một tia sét màu vàng đen lao xuống đoàn quân Thiên Đạo Minh bên dưới.
"Thánh tử? Ngài…" Một vị trưởng lão vừa lên tiếng kinh ngạc đã bị bàn tay của Lâm Thiên Vũ bóp nát cổ họng.
Sức mạnh của hắn lúc này tăng vọt một cách bất thường, nhưng cái giá phải trả là cơ bắp của hắn bắt đầu nứt nẻ, máu phun ra như suối. Hắn không quan tâm. Hắn cần phải giết, cần phải phá hủy tất cả những gì thuộc về cái "Thiên đạo" thối nát này.
"Nếu ta là quân cờ, ta sẽ lật tung cả bàn cờ này! Nếu ta phải chết, ta sẽ kéo cả thế giới này theo!"
Tiếng la hét thảm thiết vang động khắp Thiên Đoạn Sơn. Lâm Thiên Vũ điên cuồng tàn sát chính đồng môn của mình. Những kẻ trước đó còn tung hô hắn, giờ đây tan xương nát thịt dưới những chiêu thức tàn bạo của hắn. Máu nhuộm đỏ những hẻm núi, linh khí hỗn loạn tạo thành những cơn lốc xoáy tàn phá mọi thứ xung quanh.
Ở một phía khác của ngọn núi, Diệp Phi đang dìu Vân Hiểu Nguyệt, bỗng dừng bước. Anh cảm nhận được luồng khí tức điên dại kia. Tiêu Lão từ trong Luân Hồi Châu truyền ra một hơi thở dài thở thườn thượt:
"Hắn nhận ra rồi. Đáng thương cho một cái Khí vận chi tử, đến cuối cùng vẫn không thoát khỏi vòng xoáy luân hồi của Vô Nhai. Diệp Phi, tên tiểu tử kia sắp hoàn toàn tan vỡ, sức mạnh cuối cùng của hắn sẽ bùng phát cực kỳ kinh khủng, đó là sự phản phệ của Thiên Đạo Chi Nhãn."
Diệp Phi nhìn về hướng linh lực đang nổ tung, ánh mắt không có sự hả hê, chỉ có một nỗi buồn man mác và sự quyết tâm lạnh lùng.
"Kiếp thứ tám, tôi cũng từng bị đẩy vào tình cảnh tuyệt vọng như vậy." Diệp Phi trầm giọng nói. "Nhưng hắn khác tôi. Hắn không có gì để bảo vệ, hắn chỉ có lòng tự tôn vị kỷ. Khi lòng tự tôn tan vỡ, hắn chỉ còn lại sự điên cuồng."
Lâm Thiên Vũ lúc này đã không còn dáng vẻ con người. Lớp da của hắn bị lột trần, để lộ ra những thớ thịt đỏ hỏn bao phủ bởi một lớp năng lượng vàng kim đang rỉ sét. Con mắt thứ ba trên trán hắn đã chiếm lấy gần nửa khuôn mặt, lộ ra vẻ tà ác cực độ.
Hắn cảm nhận được hơi thở của Diệp Phi.
"DIỆP PHI! RA ĐÂY! TA MUỐN GIẾT NGƯƠI! TA MUỐN CẮT ĐỨT LUÂN HỒI CỦA NGƯƠI!"
Lâm Thiên Vũ lao đi, mang theo một đuôi ánh sáng màu huyết đỏ, trực chỉ về phía Diệp Phi. Hắn biết mình không thể thắng được định mệnh, nhưng hắn muốn dùng hơi tàn cuối cùng để kéo kẻ "Nhân vật chính" thật sự này xuống hố sâu cùng mình.
Trên bầu trời cao, ý chí của Vô Nhai vẫn âm thầm quan sát. Hắn hài lòng. Quân cờ Lâm Thiên Vũ dù đã nổi loạn, nhưng chính sự nổi loạn đó mới là mảnh ghép hoàn hảo nhất để đẩy Diệp Phi vào trạng thái tử địa, chuẩn bị cho việc thu hoạch linh hồn luân hồi.
Trận chiến giữa kẻ Nghịch Mệnh và quân cờ trung thành bị phản bội, sắp sửa bùng nổ trong sự chứng kiến của vạn vật đang run rẩy. Lâm Thiên Vũ, từ một hào quang chói lọi nhất kỷ nguyên, giờ đây đã trở thành con quỷ đáng thương nhất, vùng vẫy trong vũng bùn của số phận bị sắp đặt.
Trấn Thiên Kiếm trong tay Diệp Phi khẽ rung lên, âm thanh trong trẻo mà đầy uy quyền.
"Kết thúc thôi, Lâm Thiên Vũ. Ở kiếp sau… hy vọng ngươi có thể tự nắm giữ vận mệnh của mình."
Hai luồng sức mạnh một vàng đen, một bạc trắng va chạm vào nhau, mở màn cho hồi kết của một bi kịch thiên mệnh tại hạ giới.