Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 121: Tình yêu xuyên qua 9 kiếp**
CHƯƠNG 121: TÌNH YÊU XUYÊN QUA CHÍN KIẾP
Trong tàn tích đổ nát của Nguyệt Thần Miếu, bụi trần còn chưa kịp lắng xuống sau những trận dư chấn kinh hoàng, không gian dường như ngưng đọng lại. Giữa những cột đá vỡ vụn và những bức phù điêu cổ xưa đã mất đi linh tính, hai bóng hình ôm chặt lấy nhau, tựa như muốn khảm đối phương vào xương tủy của chính mình.
Diệp Phi thở dốc, lồng ngực anh phập phồng kịch liệt. Sát khí cuồn cuộn của một "Sát Thần" vừa mới thức tỉnh ở kiếp thứ hai vẫn còn lảng bảng trên vạt áo đen rách rưới, nhưng khi bàn tay anh chạm vào bờ vai run rẩy của Vân Hiểu Nguyệt, toàn bộ sự lạnh lẽo ấy tan biến như băng tuyết gặp nắng mai.
“Diệp Phi…”
Tiếng gọi của nàng nghẹn ngào, chỉ hai từ thôi nhưng chứa đựng sức nặng của mười vạn năm chờ đợi, của bao nhiêu đắng cay luân hồi. Vân Hiểu Nguyệt vùi đầu vào lồng ngực anh, nơi trái tim đang đập những nhịp đập chân thật nhất. Nàng có thể cảm nhận được mùi máu tươi, mùi phong sương của kẻ vừa từ cõi chết trở về, và cả mùi hương linh hồn thân thuộc mà nàng đã vô thức kiếm tìm suốt bao năm tháng thanh xuân trống rỗng tại Nguyệt Tộc.
Diệp Phi không nói lời nào, chỉ càng ôm nàng chặt hơn. Bàn tay anh luồn vào làn tóc mây bạc trắng của nàng, những sợi tóc phản chiếu ánh trăng mờ ảo giữa ban ngày, thanh khiết và dịu dàng. Trong đầu anh, ký ức của chín kiếp người bỗng nhiên ùa về như thủy triều dâng cuốn.
Kiếp thứ nhất, anh là Thần Đế kiêu hùng, nàng là nữ thần kề vai sát cánh. Đêm đó tại đỉnh thần giới, nàng đã dùng thân mình ngăn lại một nhát kiếm của Vô Nhai, linh hồn xé toạc thành ngàn vạn mảnh vụn rơi vào dòng sông Luân Hồi.
Kiếp thứ ba, anh là Kiếm Thánh cô độc, lướt ngang qua nàng – khi ấy là một tiểu thư khuê các – giữa chợ đời tấp nập. Chỉ một ánh nhìn thoáng qua, tim anh thắt lại nhưng vận mệnh nghiệt ngã khiến anh phải vung kiếm bảo vệ quốc gia, để rồi tử trận khi chưa kịp nói một lời ước hẹn.
Kiếp thứ bảy, anh là một lão quái vật ẩn tu, tình cờ bắt gặp một đóa sen trắng trong linh hồ mang hơi thở của nàng, anh đã dành cả nghìn năm để canh giữ đóa hoa ấy, mong nàng nảy mầm hóa hình, nhưng cuối cùng Thiên Kiếp đã đánh tan tất cả…
Tất cả những đau thương, nuối tiếc và tuyệt vọng tích tụ qua chín kiếp, vào lúc này đây, bỗng chốc được sưởi ấm bởi hơi ấm nhỏ bé trong vòng tay.
– "Đừng sợ, có ta ở đây rồi." – Giọng Diệp Phi trầm thấp, khản đặc. – "Bất luận là Thiên Đạo sắp đặt, hay là Vô Nhai thao túng, kiếp này ta sẽ không để bất kỳ kẻ nào mang nàng đi nữa."
Vân Hiểu Nguyệt ngẩng khuôn mặt đẫm lệ lên. Đôi mắt nàng, vốn luôn mang một nỗi buồn man mác không lời giải, nay lại rực rỡ như chứa đựng cả ngàn vì sao. Nàng đưa bàn tay búp măng thon dài, run rẩy chạm vào gò má góc cạnh của anh, vuốt ve những vết sẹo mờ từ những trận chiến cũ.
– "Chàng có biết không…" – Nàng thì thầm, hơi thở thơm tho như lan tỏa trong không gian đổ nát. – "Ở Nguyệt Tộc, đêm nào thiếp cũng nhìn lên vầng trăng khuyết, cảm giác như mình đã đánh mất một điều gì đó quý giá hơn cả sinh mạng. Thiếp tu luyện Thái Âm Chi Thể, linh khí càng tinh thuần, nỗi cô đơn lại càng sâu thẳm. Thiếp cứ ngỡ mình sinh ra đã mang mệnh khổ độc, cho đến khi thấy chàng ở buổi đấu giá ấy…"
Nàng bật cười trong nước mắt:
– "Lúc đó thiếp đã nghĩ, kẻ này sao mà ngông cuồng thế, nhưng sao đôi mắt ấy lại khiến lòng thiếp đau đến thế."
Diệp Phi nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt lăn dài trên má nàng. Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán nàng, một nụ hôn mang theo sự tôn nghiêm của một vị Thần và sự che chở của một người đàn ông.
– "Ngốc quá. Đó là vì linh hồn của ta luôn gào thét tên nàng. Dẫu ta có quên đi ký ức, dẫu ta có mang hình hài khác, thì bản ngã của Diệp Phi vẫn chỉ thuộc về một mình Vân Hiểu Nguyệt."
Trong giây phút ngọt ngào ấy, Luân Hồi Châu trước ngực Diệp Phi bỗng rung động nhẹ. Một làn khói xanh lượn lờ bay ra, hóa thành hình bóng mờ ảo của Tiêu Lão. Lão già này vuốt râu, nhìn cảnh tượng trước mắt bằng ánh mắt đầy hoài niệm nhưng cũng không thiếu phần trêu chọc:
– "Khụ… Khụ… Hai đứa bây định ôm nhau đến khi Thiên Nhãn kia nó giáng sét xuống đầu mới chịu thôi sao? Lão già này sống mấy vạn năm, răng lợi đã rụng hết mà còn phải xem các ngươi bày tỏ tình cảm, thật là tổn thọ, tổn thọ quá đi!"
Hiểu Nguyệt thẹn thùng thu mình vào ngực Diệp Phi, mặt ửng hồng như ráng chiều. Diệp Phi thì liếc mắt nhìn Tiêu Lão, vẻ mặt không chút biểu cảm, nhưng sát khí trong mắt đã dịu đi nhiều:
– "Tiêu Lão, ông không ra lúc này thì không ai bảo ông câm đâu."
Tiêu Lão cười hắc hắc, rồi vẻ mặt chợt trở nên nghiêm túc. Lão chỉ tay lên bầu trời:
– "Nhìn kìa, 'ông chủ' của thế giới này dường như không muốn để các ngươi hưởng thái bình lâu quá đâu."
Theo hướng tay Tiêu Lão, phía trên bầu trời Linh Hoang Giới đang thanh bình bỗng dưng xuất hiện một xoáy nước khổng lồ bằng mây đen. Ở trung tâm xoáy nước đó, một con mắt vàng kim khổng lồ – Thiên Nhãn của Thiên Đạo – đang từ từ hé mở. Một luồng uy áp kinh khủng giáng xuống, khiến mặt đất xung quanh Nguyệt Thần Miếu lún xuống vài tấc, cây cỏ xung quanh trong chớp mắt héo rũ vì không chịu nổi thiên uy.
Thiên Đạo đang giận dữ. Sự tồn tại của một linh hồn chín kiếp bất diệt và một tàn hồn Thần Hậu tái sinh là điều tối kỵ, đe dọa trực tiếp đến vòng lặp của Luân Hồi Chi Bàn.
Vân Hiểu Nguyệt cảm nhận được áp lực đó, cơ thể nàng run lên. Tàn hồn của nàng vẫn chưa hoàn toàn ổn định, uy áp của Thiên Đạo đối với nàng lúc này chẳng khác nào thái sơn áp đỉnh.
Nhưng ngay khi nàng cảm thấy hơi thở bị bóp nghẹt, một luồng sức mạnh ấm áp và hùng hậu từ bàn tay Diệp Phi truyền tới. Luân Hồi Quyết trong người anh vận chuyển đến cực hạn, luân hồi ấn của kiếp thứ hai và kiếp thứ chín đồng thời rực sáng trên trán. Anh đứng chắn trước mặt nàng, Trấn Thiên Kiếm gãy trên tay bỗng phát ra tiếng ngân thanh thúy, như tiếng gầm của một con rồng thiêng bị xích lại lâu ngày.
– "Vô Nhai, ngươi nấp sau bức màn Thiên Đạo bao nhiêu vạn năm rồi, không thấy mệt sao?" – Diệp Phi ngẩng đầu, ánh mắt sắc lẹm như kiếm phong, trực diện đối diện với Thiên Nhãn trên cao.
Tiếng nói của anh không lớn, nhưng có thần lực gia trì, vang vọng khắp vạn dặm Linh Hoang Giới, chấn động đến mức mây đen trên trời cũng phải tản ra đôi chút.
– "Ngươi sợ ta tìm lại được nàng? Ngươi sợ ta sẽ hoàn thành Chuyển thứ chín? Phải, ta chính là kẻ nghịch mệnh ấy. Ngày xưa ngươi có thể giết ta, vì ta có điểm yếu. Nhưng hôm nay, điểm yếu của ta chính là nghịch lân của ta. Kẻ nào chạm vào, chết!"
Từ trong Thiên Nhãn phát ra một tiếng gầm vang dội, không phải tiếng người mà là âm thanh của quy luật tự nhiên đang bị xúc phạm. Hàng ngàn đạo lôi điện màu tím bò lổm ngổm trong mây đen, sẵn sàng dội xuống.
Lúc này, Vân Hiểu Nguyệt bỗng bước lên một bước, đứng cạnh Diệp Phi. Nàng nhắm mắt lại, đôi tay bắt đầu kết những thủ ấn phức tạp. Một vầng trăng khuyết trắng ngần hiện ra sau lưng nàng, tỏa ra hơi lạnh dịu mát, hóa giải phần nào sự thiêu đốt của Thiên Uy.
– "Diệp Phi, thiếp không còn là người con gái yếu đuối của kiếp thứ nhất nữa." – Ánh mắt nàng kiên định. – "Thiếp sở hữu Thái Âm Chi Thể, linh hồn thiếp đã trải qua ngàn vạn năm đau khổ để chờ đợi phút giây này. Chàng là Luân Hồi, thiếp là Nguyệt Quang. Có chàng bảo vệ, thiếp cũng sẽ vì chàng mà gia trì sức mạnh."
Sự giao thoa sức mạnh diễn ra một cách tự nhiên. Một bên là Luân Hồi Quyết cuồng bạo, bá đạo; một bên là Thái Âm lực tinh thuần, âm nhu. Hai luồng năng lượng vốn đối lập nay lại hòa quyện vào nhau, tạo thành một cơn lốc xoáy năng lượng màu xám bạc, đẩy lùi hoàn toàn uy áp của Thiên Đạo ra khỏi phạm vi Nguyệt Thần Miếu.
Tiêu Lão nhìn cảnh tượng này, trong mắt thoáng hiện vẻ xúc động:
– "Âm dương tương trợ, Luân Hồi vĩnh hằng. Khá lắm! Hai đứa này nếu thật sự hòa hợp hoàn toàn, ngay cả Vô Nhai cũng phải kinh hồn bạt vía."
Nhưng lão cũng hiểu rõ, đây mới chỉ là bắt đầu. Thiên Đạo Minh và những tay sai của Vô Nhai chắc chắn đang trên đường tới đây. Cái chết của Lâm Thiên Vũ – "Khí vận chi tử" của thời đại này – đã khiến thế cân bằng bị phá vỡ hoàn toàn.
Giữa ánh sáng xám bạc rực rỡ, Diệp Phi nắm chặt tay Vân Hiểu Nguyệt. Cảm giác này thật lạ lẫm mà cũng thật thân quen. Anh cảm nhận được từng ý nghĩ nhỏ nhất của nàng, sự hy sinh thầm lặng, nỗi sợ mất anh một lần nữa, và cả niềm tin mãnh liệt vào tương lai.
– "Hiểu Nguyệt." – Diệp Phi nhẹ nhàng nói, khi Thiên Nhãn trên cao bắt đầu mờ đi (do không thể duy trì uy áp trước sự hợp lực của hai người). – "Sau khi giải quyết xong mối nguy tại đây, ta sẽ đưa nàng đi tìm những mảnh vỡ linh hồn còn lại. Ta sẽ khôi phục lại vị thế Thần Hậu cho nàng, để cả thế gian này phải quỳ lạy dưới chân nàng."
Vân Hiểu Nguyệt lắc đầu, nàng dựa đầu vào vai anh, nhìn về phía chân trời nơi ánh bình minh đang dần rạng rỡ:
– "Thiếp không cần vị thế Thần Hậu, thiếp cũng không cần thế gian quỳ lạy. Thiếp chỉ cần mỗi buổi sớm mai tỉnh dậy, người đầu tiên thiếp thấy là chàng, và mỗi buổi hoàng hôn buông xuống, người nắm tay thiếp đi dạo giữa nhân gian vẫn là chàng. Thế là đủ rồi."
Diệp Phi cảm thấy tim mình mềm lại. Chín kiếp chinh chiến, máu chảy thành sông, anh cứ ngỡ mình đã sớm trở thành một khối đá vô cảm. Nhưng không, trước mặt người con gái này, anh mới thấy mình là một con người thực sự, có máu có thịt, có yêu có hận.
– "Được, ta hứa với nàng. Sau khi vạn kiếp kết thúc, chúng ta sẽ tìm một mảnh tịnh thổ, trồng một vườn linh lan, bình thản ngắm nhìn thế sự luân chuyển."
Đó là một lời hứa đơn giản, nhưng để thực hiện nó, Diệp Phi biết anh sẽ phải bước đi trên con đường ngập tràn máu đỏ và xác cốt. Anh nhìn xuống Trấn Thiên Kiếm gãy, thầm thề: "Chín kiếp luân hồi, chỉ vì một lời hứa này. Thiên ngăn ta, ta trảm thiên. Thần cản ta, ta sát thần!"
Tiếng gió lùa qua tàn tích, mang theo mùi hương của tình yêu vượt qua cả thời gian và không gian. Mười vạn năm dài đằng đẵng cuối cùng cũng cô đọng lại trong một khoảnh khắc tương phùng này.
Nhưng ở đâu đó nơi Thượng Tam Giới, trong Thần Điện huy hoàng đầy rẫy sự lạnh lẽo, Thần Đế Vô Nhai bỗng mở mắt ra từ trong thiền định. Khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn:
– "Hội ngộ rồi sao? Tốt lắm, cứ để các ngươi nếm trải chút vị ngọt của hy vọng. Để rồi khi ta dập tắt nó, nỗi tuyệt vọng của ngươi – Diệp Phi – mới là thứ đan dược tuyệt vời nhất để ta đột phá bước cuối cùng."
Hắn khẽ phất tay, một đạo thần lệnh màu đen xuyên qua không gian, bay về phía Cửu Đại Tiên Môn tại Trung Tam Giới.
Sóng gió lớn hơn đang ngấm ngầm kéo tới.
Nhưng bên dưới Nguyệt Thần Miếu, Diệp Phi vẫn đang nắm tay Vân Hiểu Nguyệt, dắt nàng bước đi ra khỏi đống đổ nát. Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu rọi lên đôi bóng hình ấy, kéo dài trên mặt đất, đan cài vào nhau, mãi mãi không tách rời.
– "Chúng ta đi thôi, Thạch Hùng và mọi người đang đợi."
– "Vâng, bất cứ nơi nào chàng đi, thiếp cũng sẽ đi."
Câu chuyện của kiếp thứ chín – kiếp cuối cùng của Luân Hồi Giả – thực sự chỉ vừa mới bắt đầu. Không phải khởi đầu bằng sự căm hận, mà khởi đầu bằng một tình yêu đã được rèn luyện qua chín kiếp hỏa ngục.
– "Tiêu Lão, chỉ cho tôi con đường đến mảnh vỡ tiếp theo." – Diệp Phi ra lệnh, đôi mắt bùng cháy ý chí chiến đấu.
– "Được rồi, được rồi, cái thằng nhóc này, mới ôm người đẹp xong đã lại muốn đi đánh nhau. Hướng Đông Bắc, tàng hồn của nha đầu kia hình như đang ở trong 'Vạn Kiếm Trũng'. Chỗ đó không dễ nuốt đâu nhé!"
Diệp Phi nhếch môi, nắm tay Hiểu Nguyệt càng chặt:
– "Càng khó nuốt, kiếm của ta mới càng bén!"
Họ cùng nhau bước đi, hướng về phía bình minh đang rực cháy, để lại sau lưng một Nguyệt Thần Miếu đã hoàn thành sứ mệnh của nó trong vòng xoay định mệnh. Cuộc chiến nghịch thiên, từ giây phút này, mới chính thức rẽ sang một trang mới hào hùng và cảm động nhất.