Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 120: Vân Hiểu Nguyệt thức tỉnh hoàn toàn**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 17:17:58 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 120: THÁI ÂM QUY VỊ, NHẤT NIỆM ỨC VẠN NIÊN**

Gió ở Linh Hoang Giới chưa bao giờ ngừng thổi, nhưng tại khu vực tàn tích của Nguyệt Thần Miếu lúc này, không gian như bị đông cứng bởi một áp lực vô hình. Bầu trời vốn đang trong xanh bỗng chốc bị bao phủ bởi những đám mây tím thẫm, sấm chớp cuồn cuộn như những con giao long lượn lờ trong tầng mây, chực chờ giáng xuống đòn trừng phạt của thượng giới.

Diệp Phi đứng đó, tay cầm Trấn Thiên Kiếm gãy, máu từ cánh tay rỉ xuống lưỡi kiếm đen ngòm, từng giọt tí tách rơi trên nền đá cổ lục soát. Trước mặt anh là ba vị Chấp Pháp Giả của Thiên Đạo Minh, mỗi kẻ đều mang hơi thở của Vương Cảnh đỉnh phong, ánh mắt lạnh lẽo như nhìn một món đồ chơi sắp hỏng.

– "Diệp Phi, giao ra Thánh nữ và Luân Hồi Châu, Thiên Đạo sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây." – Một lão giả mặc bào phục thêu hình con mắt thiên mệnh gầm lên, giọng nói mang theo quy tắc không gian, khiến không khí xung quanh rung chuyển.

Diệp Phi không đáp, anh khẽ liếc nhìn về phía sau. Tại tâm điểm của trận pháp cổ xưa, Vân Hiểu Nguyệt đang ngồi xếp bằng, sắc mặt trắng bệch không còn một giọt máu. Xung quanh nàng là mười hai thanh băng kiếm được kết tinh từ Thái Âm chi lực, đang xoay tròn để bảo vệ nàng khỏi dư chấn của cuộc chiến. Nhưng ai cũng thấy rõ, kết giới đó đang rạn nứt.

– "Tiêu Lão, Thạch Hùng, bảo vệ nàng!" – Diệp Phi trầm giọng ra lệnh, cơ bắp trên người anh cuồn cuộn, Luân Hồi Ấn trên trán bừng sáng một cách rực rỡ.

Thạch Hùng gầm lên một tiếng chấn động núi rừng, huyết mạch Man Hoang bùng nổ khiến thân hình hắn cao lớn thêm trượng dư, cầm lấy cự phủ chắn ngang trước mặt Vân Hiểu Nguyệt. Tiêu Lão dù vừa mới tái tạo nhục thân, hơi thở còn chưa ổn định, nhưng cũng cắn răng thi triển thần thông, vung tay tạo ra một màn sương khói mờ ảo bao phủ lấy khu vực trung tâm.

– "Muốn chạm vào nàng, bước qua xác ta!" – Diệp Phi quát lớn, bước chân đạp mạnh, thân hình hóa thành một đạo lưu quang đen kịt lao thẳng về phía ba vị cao thủ Vương Cảnh.

Cuộc đại chiến bùng nổ. Diệp Phi dùng một địch ba, mỗi chiêu thức đều mang theo sát ý của tám kiếp luân hồi. Trấn Thiên Kiếm dù gãy nhưng uy nghiêm của Thần Khí đời thứ nhất vẫn khiến đám Chấp Pháp Giả phải kiêng dè. Tuy nhiên, sự chênh lệch về cảnh giới là quá lớn. Một chấp pháp giả thừa cơ lẻn ra phía sau, vung ra một sợi dây thừng bằng lôi điện – Thiên Mệnh Tỏa, nhắm thẳng vào Vân Hiểu Nguyệt mà quất tới.

– "Cẩn thận!" – Tiêu Lão kinh hãi kêu lên, lão vung tay bắn ra một đạo tiên khí hòng đánh chệch sợi dây, nhưng lão lại bị một đạo kình khí khác đánh bật ra sau.

"Xoẹt!"

Sợi dây lôi điện xuyên qua lớp phòng hộ suy yếu của Vân Hiểu Nguyệt, quấn chặt lấy bả vai nàng. Lôi điện mang theo sức mạnh bài xích của Thiên Đạo bắt đầu tàn phá linh hồn của thiếu nữ tội nghiệp.

– "Á!"

Vân Hiểu Nguyệt hét lên một tiếng đau đớn, âm thanh ấy như một mũi khoan xuyên thấu vào tim gan Diệp Phi. Anh điên cuồng muốn quay lại, nhưng hai kẻ còn lại đã liên thủ phong tỏa mọi nẻo đường của anh.

– "Nghiệt chủng, nhìn nữ nhân của ngươi tan biến đi!" – Tên chấp pháp giả cười sằng sặc, hắn dồn thêm lực vào Thiên Mệnh Tỏa, ý đồ muốn kéo tàn hồn của nàng ra khỏi nhục thân.

Nhưng đúng lúc này, một sự biến lạ thường xảy ra.

Nỗi đau thấu xương và hình ảnh Diệp Phi đang đẫm máu vì mình đã chạm đến điểm giới hạn cuối cùng trong linh hồn Vân Hiểu Nguyệt. Trong thức hải mịt mù của nàng, một đạo xiềng xích bằng vàng ròng – thứ phong ấn mà ngay cả Thần Đế Vô Nhai cũng không dám chạm vào – bỗng nhiên xuất hiện một vết nứt nhỏ.

*Rắc…*

Âm thanh ấy nhỏ đến mức không ai nghe thấy, nhưng lại vang lên như tiếng sét đánh ngang tai trong tâm trí Vân Hiểu Nguyệt. Một dòng ký ức cổ xưa, nóng bỏng như dung nham núi lửa, tràn ra khỏi vết nứt ấy, lấp đầy mọi ngóc ngách của thần hồn nàng.

Nàng thấy mình đứng giữa một cung điện bằng bạc lộng lẫy trên Thần Giới…
Nàng thấy mình mặc bộ y phục cưới đỏ thẫm, bên cạnh là người nam nhân kiêu hùng ấy…
Và nàng thấy mình lao ra chắn trước mũi kiếm của Thiên Đạo, linh hồn vỡ vụn dưới ánh mắt tuyệt vọng của hắn…

– "A Phi… A Phi…" – Hiểu Nguyệt lẩm bẩm, đôi mắt nàng vốn đang nhắm chặt bỗng mở trừng ra.

Nhưng đó không còn là đôi mắt trong trẻo của Thánh nữ Nguyệt Tộc vùng hạ giới. Đôi đồng tử ấy hiện lên màu bạc vĩnh hằng, sâu thẳm như chứa đựng cả một dải ngân hà, lạnh lùng mà uy nghiêm tột đỉnh.

Sợi dây Thiên Mệnh Tỏa đang quấn trên vai nàng bỗng chốc bốc khói đen rồi vỡ tan tành thành từng hạt linh khí. Kẻ Chấp Pháp Giả đang đắc thắng bỗng khựng lại, da mặt hắn run lên, một nỗi sợ hãi từ sâu trong linh hồn trỗi dậy khiến hắn không thể cử động nổi một ngón tay.

– "Thiên Đạo… mười vạn năm rồi, các ngươi vẫn bẩn thỉu như vậy."

Một giọng nói thanh tao nhưng chứa đựng sức mạnh vạn quân vang lên. Không gian xung quanh Vân Hiểu Nguyệt bỗng chốc biến đổi. Vầng trăng khuyết phía chân trời bỗng rực sáng, ánh trăng từ trời cao rót xuống như thác đổ, bao bọc lấy nàng.

Khí tức của nàng tăng tiến một cách điên cuồng. Linh Cảnh… Vương Cảnh… và chưa dừng lại ở đó. Một luồng uy áp cổ đại khiến vạn vật phải quỳ lạy lan tỏa ra khắp Linh Hoang Giới.

Diệp Phi đứng sững lại giữa vòng vây quân thù, Trấn Thiên Kiếm trong tay anh run rẩy dữ dội. Anh xoay người, nhìn về phía bóng dáng mảnh mai đang từ từ bay lên không trung, xung quanh nàng là những cánh hoa hồng nguyệt diễm lệ rụng rơi.

– "Hiểu Nguyệt… nàng…" – Giọng Diệp Phi khản đặc, trong đôi mắt vốn chỉ có sát ý của anh nay lại tràn đầy lệ quang.

Vân Hiểu Nguyệt xoay người nhìn anh. Trong khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, thời gian như ngừng trôi. Ánh nhìn của nàng chứa đựng sự dịu dàng của mười vạn năm chờ đợi, sự đau thương của tám kiếp chia xa, và tình yêu sâu đậm hơn cả biển trời luân hồi.

– "A Phi, lần này… đến lượt thiếp bảo vệ chàng."

Nàng khẽ nâng bàn tay ngọc ngà, một đóa sen trắng từ ánh trăng ngưng kết lại trên đầu ngón tay. Nàng búng nhẹ, đóa sen hóa thành hàng vạn mũi kim ánh sáng bạc, quét sạch về phía đám cao thủ Thiên Đạo Minh.

– "Không thể nào! Thái Âm Thần Hậu! Ngươi đáng lẽ đã chết từ Kỷ nguyên thứ nhất rồi!" – Một vị Chấp Pháp Giả gào lên thảm thiết trước khi cơ thể hắn bị ánh trăng xuyên thấu, hóa thành tro bụi ngay lập tức.

Ba vị cường giả Vương Cảnh, trong chớp mắt chỉ còn lại những vệt máu nhạt trên mặt đất.

Vân Hiểu Nguyệt chậm rãi đáp xuống mặt đất, mái tóc nàng nay đã hóa thành một màu bạc rực rỡ dài đến gót chân. Nàng bước từng bước đến trước mặt Diệp Phi, bỏ qua sự kinh hãi của Thạch Hùng và cái nhìn sùng bái của Tiêu Lão.

Nàng vươn tay, chạm nhẹ vào khuôn mặt đầy vết sẹo và máu của Diệp Phi, tiếng nức nở không kìm được mà vỡ òa:

– "Mười vạn năm… mười vạn năm khổ tận, chàng vẫn tìm thấy thiếp. Diệp Phi, vì sao chàng lại ngốc như thế? Vì sao không để thiếp tan biến, để chàng có thể tự do tự tại?"

Diệp Phi buông thanh kiếm trong tay, ôm chặt lấy nàng vào lòng, như thể sợ rằng nếu buông ra, đây lại chỉ là một giấc mộng giữa chừng. Anh vùi đầu vào mái tóc bạc của nàng, hít hà mùi hương quen thuộc đã hằn sâu vào linh hồn mình suốt chín kiếp người.

– "Không có nàng, thiên hạ này có là thần cũng chỉ là cô hồn dã quỷ. Hiểu Nguyệt, ta đã hứa sẽ mang nàng trở về, dẫu có phải lật tung Luân Hồi Hải, dẫu có phải trảm đứt Thiên Đạo này, ta cũng không bao giờ buông tay nữa."

Xung quanh họ, đống đổ nát của Nguyệt Thần Miếu dường như cũng đang rên rỉ đồng cảm. Luân Hồi Châu trong ngực Diệp Phi phát ra ánh sáng ôn hòa, như đang chúc mừng cho sự đoàn tụ vĩ đại này.

Nhưng niềm vui chưa được bao lâu, từ sâu thẳm trong không trung, một con mắt khổng lồ bằng vàng ròng bỗng nhiên mở ra, nhìn xuống tàn tích này với vẻ giận dữ tột cùng. Đó chính là Thiên Đạo Ý Chí, nó cảm nhận được sự hồi sinh của một thực thể ngoài quy luật.

Vân Hiểu Nguyệt ngẩng đầu lên nhìn về phía con mắt ấy, ánh mắt nàng lộ ra vẻ kiêu hãnh và lạnh lẽo của một Thần Hậu đời thứ nhất. Nàng nắm chặt tay Diệp Phi, luồng sức mạnh Thái Âm và Luân Hồi bắt đầu hòa quyện vào nhau, tạo thành một lá chắn bao phủ toàn bộ khu vực.

– "Chúng ta còn một trận chiến cuối cùng." – Nàng nói khẽ.

Diệp Phi nhặt Trấn Thiên Kiếm lên, lưỡi kiếm bỗng dưng bừng phát kiếm quang dài hàng trượng, dường như cảm nhận được chủ nhân của nó đã tìm lại được linh hồn hoàn chỉnh nhất. Anh nhìn nàng, cười ngạo nghễ:

– "Phải, một trận cuối cùng. Để mười vạn năm này có một đoạn kết huy hoàng."

Bình minh bắt đầu ló rạng từ chân trời Linh Hoang Giới, nhưng lần này, nó không chỉ là sự bắt đầu của một ngày mới, mà là sự bắt đầu của hồi kết cho sự thống trị của Thiên Đạo. Cửu Thế Luân Hồi Giả và Thái Âm Thần Hậu, cuối cùng đã cùng đứng trên một chiến tuyến.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8