Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 124: Diệp Phi cứu Lâm Thiên Vũ?**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 17:20:14 | Lượt xem: 1

Trên đỉnh Cửu Tiên Sơn, gió rít gào như tiếng khóc than của hàng vạn linh hồn tử trận. Những đám mây lôi kiếp màu tím sẫm bị một nhát kiếm của Diệp Phi chẻ làm đôi, để lộ ra một khoảng không đen ngòm, nơi nhãn cầu khổng lồ của Thiên Đạo đang dần khép lại trong sự phẫn nộ cùng cực.

Dưới chân Diệp Phi, Lâm Thiên Vũ – kẻ vốn được xưng tụng là “Khí vận chi tử”, hiện thân của ý chí Thiên Đạo tại thế gian này – đang nằm bất động giữa một vũng máu. Bộ chiến giáp rực rỡ trước kia giờ tan nát thành từng mảnh, khí thế ngạo nghễ bao phủ quanh hắn cũng đã tiêu tan, chỉ còn lại sự tàn lụi và hơi thở đứt quãng.

Lâm Thiên Vũ trợn trừng đôi mắt nhìn lên bầu trời. Ở đó, cái bóng vạn trượng của Thần Đế Vô Nhai đang lạnh lùng nhìn xuống, không một chút xót thương cho kẻ đã vì lão mà tận trung đến giây phút cuối cùng.

"Vô Nhai… ta vì ông… mà trở thành quân cờ… cuối cùng chỉ đổi lại sự vứt bỏ này sao?" Lâm Thiên Vũ mấp máy môi, giọng nói khàn đặc đầy sự cay đắng.

Thiên Đạo Chi Nhãn không trả lời, thay vào đó là một luồng sấm sét diệt thế ngưng tụ lại, nhắm thẳng vào đầu Lâm Thiên Vũ. Vô Nhai muốn diệt khẩu. Một con cờ đã hỏng không những vô dụng mà còn có thể tiết lộ những bí mật của Thiên Đạo Chi Võng nếu rơi vào tay kẻ khác.

"Ầm!"

Khi luồng hắc lôi mang theo sức mạnh phá hủy vạn vật giáng xuống, mọi người chứng kiến trận chiến đều nhắm mắt lại. Thạch Hùng nắm chặt búa nặng, đôi mắt đỏ hoe: "Kẻ đó dù đáng ghét, nhưng bị chủ nhân của chính mình giết chết thế này thì thật thảm thương."

Thế nhưng, tiếng nổ xé lòng mà họ mong đợi không vang lên.

Một bóng áo đen nhanh như chớp giật hiện ra trước mặt Lâm Thiên Vũ. Diệp Phi đứng đó, một tay cầm Trấn Thiên Kiếm gãy, tay kia hướng lên trời, lòng bàn tay cuộn xoáy một luồng khí tức huyền di ảo diệu, tạo thành một cái vòng xoáy luân hồi màu xám trắng. Hắc lôi đâm sầm vào vòng xoáy, bị năng lực của Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết phân tách, nghiền nát thành những tàn lửa vô hại.

Toàn trường lặng ngắt.

Lâm Thiên Vũ sững sờ nhìn bóng lưng đang chắn trước mặt mình, lắp bắp: "Diệp Phi… tại sao? Ngươi vốn có thể để ta chết… Ta đã luôn muốn giết ngươi!"

Diệp Phi không quay đầu lại, giọng nói bình thản nhưng mang theo uy nghiêm của một vị Thần Đế đời thứ nhất: "Ông ta muốn ngươi chết, thì ta nhất định phải để ngươi sống. Mệnh của ngươi do ông ta sắp đặt, nhưng từ khoảnh khắc nhát kiếm của ta chém xuống, ngươi đã không còn thuộc về quy luật của Vô Nhai nữa. Ta cứu ngươi, không phải vì nhân từ, mà là vì ta muốn chứng minh cho Vô Nhai thấy: Những kẻ bị ông ta ruồng bỏ, Diệp Phi ta đều có thể bao bọc."

Bầu trời chấn động mãnh liệt. Bóng hình khổng lồ của Vô Nhai thốt ra một tiếng gầm vang vọng như sấm rền: "Nghịch tử! Ngươi dám trộm lấy quân cờ của ta để mưu đồ trảm nhân quả?"

"Trộm sao? Vô Nhai, ông vẫn cao ngạo như thế." Diệp Phi ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lẽo chiếu thẳng vào Thiên Đạo Chi Nhãn. "Kiếp thứ nhất ông phản bội ta, tám kiếp tiếp theo ông săn đuổi ta. Bây giờ đến kiếp thứ chín, ta không chỉ muốn đoạt lấy tính mạng của ông, mà còn muốn phá nát cái bàn cờ thiên định mà ông khổ công gầy dựng!"

Vừa dứt lời, Diệp Phi lật tay, ném ra Luân Hồi Châu. Viên châu lơ lửng trên đầu Lâm Thiên Vũ, phát ra ánh sáng nhu hòa bao phủ lấy linh hồn đang dần tiêu tán của hắn.

Linh hồn Lâm Thiên Vũ vốn đang bị Thiên Đạo Chi Nhãn cắn nuốt, nay lại được luân hồi lực bảo vệ, bắt đầu ngưng tụ lại. Từng sợi dây tơ đen lánh – chính là nhân quả bị Vô Nhai cài cắm sâu trong thần hồn Lâm Thiên Vũ – bị ánh sáng của Luân Hồi Châu thiêu đốt thành hư vô.

Lâm Thiên Vũ cảm thấy một sự thanh thản chưa từng có. Toàn bộ áp lực gánh vác thiên mệnh nặng nề đã biến mất, đổi lại là sự tự do tự tại nhưng cũng vô cùng yếu ớt. Hắn cười khổ, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt bê bết máu: "Trảm nhân quả… hóa ra cảm giác này lại tuyệt vời đến vậy. Diệp Phi, ta nợ ngươi… một mạng."

"Muốn trả mạng, thì hãy sống sót đi vào vòng luân hồi kế tiếp." Diệp Phi trầm giọng. Anh đột ngột vung Trấn Thiên Kiếm, một vệt kiếm quang xé toạc màn đêm, chém thẳng vào bóng hình của Vô Nhai trên không trung.

Nhát kiếm này mang theo toàn bộ sức mạnh của ba kiếp trước mà Diệp Phi đã thức tỉnh: sự sắt đá của Kiếm Thần đời một, sát khí của Sát Thần đời hai và trí tuệ của Đan Thánh đời năm. Kiếm quang đi đến đâu, không gian nứt vỡ đến đó.

Bóng người của Vô Nhai hừ lạnh, đưa tay vỗ xuống một cái. Lòng bàn tay lão to lớn như một khối đại lục, phủ xuống bóng tối bao trùm cả Cửu Tiên Sơn.

"Rắc rắc!"

Mặt đất sụp đổ, áp lực khiến Thạch Hùng phải cắm rìu xuống đá cứng để không bị thổi bay, Vân Hiểu Nguyệt vội vàng kết ấn Thái Âm, tạo ra một vầng trăng khuyết bảo vệ những người xung quanh.

"Chủ nhân!" Thạch Hùng gào lên.

Trong trung tâm của vụ nổ, Diệp Phi không hề lui bước. Trấn Thiên Kiếm trong tay anh bỗng nhiên kêu lên một tiếng vang giòn, mảnh vỡ linh hồn mà Lâm Thiên Vũ từng nắm giữ bay ra, hòa quyện vào lưỡi kiếm gãy. Một luồng lực lượng vĩnh hằng bùng phát, lưỡi kiếm gãy bỗng chốc dài ra, sắc lẹm và lung linh như kết tinh từ dải ngân hà.

"Trấn Thiên… hãy theo ta khai mở lại con đường dẫn đến Thần Giới!"

Diệp Phi thét lên một tiếng dài, người và kiếm hòa làm một, hóa thành một đạo cầu vồng xuyên thủng lòng bàn tay của Vô Nhai.

Bóng khổng lồ kia chấn động dữ dội, tiếng nói của Vô Nhai bắt đầu trở nên mờ ảo do kết giới giữa Hạ Giới và Thần Giới không thể duy trì quá lâu sau một đòn tấn công quy mô lớn như vậy: "Diệp Phi… ngươi cứu hắn chỉ là trì hoãn cái chết. Thiên Đạo Minh sẽ san phẳng tất cả những nơi ngươi đi qua. Linh Hoang Giới… sẽ là mồ chôn của ngươi!"

Cái bóng của Vô Nhai cùng Thiên Đạo Chi Nhãn từ từ tan biến, trả lại bầu trời đêm yên tĩnh cho Đại lục Thanh Vân. Mây đen tản đi, ánh trăng bạc rớt xuống, soi tỏ cảnh tượng hoang tàn trên đỉnh núi.

Diệp Phi từ từ hạ cánh, thanh kiếm trong tay lại trở về trạng thái cũ, nhưng hào quang tỏa ra từ nó đã hoàn toàn khác trước. Anh đứng vững, dù toàn thân đầy những vết cắt li ti rỉ máu, khí thế vẫn bất khuất như núi cao.

Vân Hiểu Nguyệt vội vàng chạy đến bên anh, đôi mắt chứa chan sự lo lắng: "Anh có sao không?"

Diệp Phi lắc đầu nhẹ, ánh mắt nhìn về phía Lâm Thiên Vũ lúc này đã hóa thành vô số đốm sáng linh hồn bay về phía phương xa. Anh nói khẽ: "Nhân quả của kiếp này đã đứt. Lâm Thiên Vũ chết đi, đồng nghĩa với việc Vô Nhai đã mất đi con mắt giám sát ta tại thế giới này."

Tiêu Lão từ trong Luân Hồi Châu hiện hồn ra, râu tóc bạc phơ rung rinh, lão tặc lưỡi cảm thán: "Tiểu tử, ngươi chơi một ván bài liều lĩnh quá. Cứu linh hồn của Khí vận chi tử chẳng khác nào tuyên chiến trực tiếp với ý chí của trời đất. Sau chuyện này, Thiên Đạo Minh chắc chắn sẽ phái ra những cường giả Vương Cảnh, thậm chí là Thánh Cảnh ở Trung Tam Giới đi săn lùng chúng ta."

Diệp Phi tra kiếm vào bao, ánh mắt kiên định nhìn về phía chân trời, nơi ngăn cách giữa phàm trần và tiên cảnh.

"Ông cho rằng nếu ta không cứu hắn, chúng sẽ để yên cho ta sao? Chúng ta đã ở Hạ Tam Giới đủ lâu rồi." Diệp Phi quay sang nhìn Thạch Hùng và Vân Hiểu Nguyệt, "Máu của Lâm Thiên Vũ đã giúp ta rèn lại đoạn đầu tiên của Trấn Thiên Kiếm. Đây là lúc chúng ta tiến vào Linh Hoang Giới. Nơi đó mới là sân khấu thực sự, nơi có các mảnh hồn của Hiểu Nguyệt, có linh mạch Man Hoang cho Thạch Hùng, và cũng là nơi ta sẽ lấy lại tất cả những gì thuộc về mình."

Thạch Hùng đấm mạnh vào ngực, hào khí bừng bừng: "Dù là lên núi đao hay xuống biển lửa, lão Thạch này cũng theo chủ nhân tới cùng!"

Vân Hiểu Nguyệt đặt tay mình vào bàn tay to lớn của Diệp Phi, khẽ mỉm cười: "Em sẽ đi cùng anh, cho đến khi linh hồn này hoàn chỉnh, cho đến khi bầu trời không còn có thể khống chế vận mệnh của chúng ta."

Dưới ánh trăng thanh khiết, bóng dáng ba người đổ dài trên tàn tích của Cửu Tiên Sơn. Một trang sử mới đã mở ra. Kể từ đêm nay, cái tên Diệp Phi không còn là một phế vật của gia tộc nhỏ bé, mà là nỗi ám ảnh thường trực đối với những kẻ cai trị Cửu Trọng Thiên.

Phía dưới sườn núi, những thành viên còn lại của Thiên Đạo Minh thấy cảnh này đều kinh hồn bạt vía, quỳ rạp xuống đất không dám nhúc nhích. Họ biết rằng, thời đại mà Thiên Đạo Minh thống trị tuyệt đối đã bắt đầu xuất hiện vết nứt không thể hàn gắn.

Diệp Phi bước lên hư không, tay trái khẽ vẫy. Luân Hồi Châu phát ra một chấn động mạnh mẽ, mở ra một khe nứt không gian tràn ngập linh khí nồng đậm.

"Linh Hoang Giới, ta đến đây!"

Tiếng quát trầm hùng của anh vang vọng giữa màn đêm, kéo dài mãi tận trong dòng sông thời gian không bao giờ kết thúc. Cuộc hành trình của Cửu Thế Luân Hồi Giả, nay mới chính thức bắt đầu những chương oanh liệt nhất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8