Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 125: Liên minh Nghịch Thiên**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 17:20:46 | Lượt xem: 1

Gió rít gào qua những khe đá hẹp tại Hắc Nhạn Câu – một vùng tử địa nằm ở rìa Linh Hoang Giới. Không gian nơi đây bị bao phủ bởi một màn sương máu nhạt, vốn là dư tàn của một trận đại chiến viễn cổ, khiến thần thức của những tu sĩ thông thường khó lòng xuyên thấu quá mười trượng.

Lâm Thiên Vũ đứng dựa lưng vào một vách đá dựng đứng, hơi thở hổn hển, bộ chiến bào hoàng kim vốn tượng trưng cho vinh quang của một "Khí vận chi tử" nay đã rách nát, nhuộm đẫm huyết nhục. Ánh mắt hắn vốn luôn tràn đầy vẻ cao ngạo và tự phụ, lúc này chỉ còn lại sự bàng hoàng và tuyệt vọng cực độ.

Phía trước hắn, ba đạo nhân ảnh vận hắc bào, gương mặt che khuất sau lớp mặt nạ đồng thau của Thiên Đạo Minh, đang từ tốn tiến lại gần. Trên tay họ là những sợi xích tỏa ra ánh sáng lập lòe của thiên lôi, loại pháp bảo chuyên dụng để khóa chặt kinh mạch và linh hồn của những kẻ phản nghịch.

"Lâm Thiên Vũ, ngươi hẳn không ngờ tới ngày này?" Một giọng nói khàn khàn phát ra từ dưới lớp mặt nạ. "Chủ thượng ban cho ngươi vinh quang, ban cho ngươi khí vận, chính là để ngươi làm một quân cờ trung thành. Ngươi lại để Diệp Phi đánh bại hết lần này đến lần khác, làm tổn hại đến uy nghiêm của Thiên Đạo. Bây giờ, khí vận trên người ngươi… Thiên Đạo Minh chúng ta sẽ thu hồi lại cho người xứng đáng hơn."

Lâm Thiên Vũ nghiến răng, thanh kiếm trong tay run rẩy: "Ta vì các ngươi tận tụy trung thành, diệt trừ biết bao tông môn nghịch mệnh… Các ngươi chỉ coi ta là con cờ?"

"Quân cờ thì cũng có lúc hết giá trị. Chết đi!"

Ba sợi xích lôi hỏa đồng thời phóng ra, xé toạc không gian, hướng về tứ chi của Lâm Thiên Vũ mà quấn tới. Đúng vào lúc cái chết cận kề, một tia kiếm quang màu xám tro, mang theo hơi thở của vạn cổ luân hồi, đột ngột từ trong màn sương mù chém tới.

*Xoẹt!*

Tiếng kim loại đứt gãy vang lên khô khốc. Ba sợi xích lôi hỏa vốn cực kỳ kiên cố bị chém đứt nhẹ nhàng như cắt cỏ.

"Ai?!" Ba vị thần sứ của Thiên Đạo Minh kinh hãi lùi lại, đồng loạt thủ thế.

Từ trong sương mù, một nam tử trẻ tuổi khoác áo bào xanh sẫm, thanh kiếm gãy trong tay tỏa ra sát khí nhiếp hồn đoạt phách, từng bước một tiến ra. Gương mặt anh lãnh đạm như hồ nước không gợn sóng, đôi mắt đen sâu thẳm như chứa đựng cả một bầu trời sao bị vỡ vụn.

"Diệp Phi…" Lâm Thiên Vũ thốt lên, giọng nói nghẹn lại nơi cổ họng. Kẻ mà hắn căm thù nhất, kẻ đã cướp đi hào quang của hắn, giờ đây lại xuất hiện ở nơi này.

Diệp Phi không nhìn Lâm Thiên Vũ lấy một cái, ánh mắt anh đóng đinh vào ba kẻ hắc bào kia. Giọng nói bình thản nhưng mang theo áp lực của núi cao vạn trượng:

"Người của Thiên Đạo Minh luôn thích làm trò chim sẻ bắt ve phía sau nhỉ? Đáng tiếc, con ve này ta vẫn chưa cho phép các ngươi chạm vào."

"Lá gan lớn lắm! Diệp Phi, ngươi chính là trọng phạm đứng đầu danh sách thanh trừng. Hôm nay đúng là nhất tiễn hạ song điêu!"

Ba gã thần sứ hét lớn, linh lực Vương Cảnh bùng nổ, hóa thành ba đạo lưu quang hướng Diệp Phi công tới. Thế nhưng, Diệp Phi chỉ nhếch môi lạnh lẽo. Anh khẽ búng tay vào chuôi Trấn Thiên Kiếm.

"Cửu Chuyển Luân Hồi – Kiếp thứ hai: Sát Thần Trảm!"

Không gian xung quanh đột nhiên ngưng trệ. Một hư ảnh đỏ ngầu rực lửa chiến tranh xuất hiện phía sau Diệp Phi, vung một đường kiếm tuyệt luân. Không có âm thanh nổ vang, chỉ có sự im lặng chết chóc. Ba vị thần sứ chưa kịp hét lên một tiếng, thân thể đã bị chém thành sáu khúc, thần hồn cũng bị lực lượng luân hồi nghiền nát thành bụi trần.

Không khí rơi vào im lặng tĩnh mịch. Diệp Phi tra kiếm vào bao, xoay người nhìn về phía Lâm Thiên Vũ đang ngồi sụp dưới đất.

"Đứng dậy đi. Nếu ngươi muốn chết dưới tay bọn lâu la này, thì những lần ta nương tay trước đây thật đúng là phí phạm linh lực."

Lâm Thiên Vũ cười khổ, dòng máu đỏ tươi trào ra khóe miệng: "Ngươi cứu ta làm gì? Để sỉ nhục ta sao? Ngươi thấy đấy, ta chỉ là một món thuốc bổ mà Thiên Đạo nuôi béo, chờ đến lúc để Vô Nhai nuốt chửng. Toàn bộ hào quang kiếp này của ta, hóa ra chỉ là một trò đùa."

Tiếng Tiêu Lão từ trong Luân Hồi Châu vang lên trong tâm trí Diệp Phi, đầy châm chọc: "Tiểu tử này rốt cuộc cũng nhận ra rồi sao? Khí vận của hắn vốn không phải của hắn, mà là sự ký sinh. Diệp Phi, nếu cậu hấp thu khí vận tàn dư của hắn, tu vi có thể trực tiếp đột phá đấy."

Diệp Phi không trả lời Tiêu Lão. Anh bước tới trước mặt Lâm Thiên Vũ, đưa tay ra.

"Vô Nhai coi thường chúng sinh, coi quy luật vận mệnh là sợi dây xích để trói buộc thiên tài. Ta nghịch thiên vì ta không muốn làm chó săn. Ngươi có muốn… thử một lần thực sự nắm giữ vận mệnh của mình không?"

Lâm Thiên Vũ ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào bàn tay của Diệp Phi. Đó là bàn tay đã nhuộm máu bao nhiêu kẻ thù, nhưng cũng là bàn tay duy nhất không mang theo sự khinh miệt hay tính toán đối với hắn vào lúc này.

"Ngươi muốn ta liên thủ? Ta là kẻ đã truy sát ngươi, là kẻ muốn giành lấy Hiểu Nguyệt của ngươi!"

"Ta không cần kẻ thù của mình trở thành bằng hữu. Ta cần một kẻ đủ hận Thiên Đạo để đi cùng ta tới cuối con đường." Ánh mắt Diệp Phi lạnh đi, "Và nhớ cho kỹ, Hiểu Nguyệt chưa bao giờ là thứ để ngươi hay bất kỳ kẻ nào có thể mang ra tranh đoạt. Nàng là mạng của ta."

Lâm Thiên Vũ im lặng hồi lâu, rồi đột nhiên bật cười điên dại. Hắn bám vào vách đá gượng đứng dậy, nắm lấy bàn tay của Diệp Phi. Một luồng khí thế kỳ lạ bùng phát giữa hai người – một bên là Luân Hồi chi lực đen tối và thần bí, một bên là Thiên Mệnh khí vận vàng rực rỡ nhưng đã nhuốm màu phản nghịch.

"Được! Nếu bầu trời này không dung ta, ta sẽ cùng ngươi chém nát bầu trời này!"

Diệp Phi gật đầu, ánh mắt thoáng qua một tia hài lòng. Ngay lập tức, anh ném cho Lâm Thiên Vũ một viên đan dược tỏa hương thơm ngào ngạt: "Đây là Cửu Chuyển Tục Mệnh Đan. Trong vòng ba ngày, nó sẽ giúp ngươi phục hồi tám phần kinh mạch. Chúng ta không có nhiều thời gian. Thiên Đạo Minh sẽ sớm phái đến những nhân vật mà hiện giờ ngay cả ta cũng thấy đau đầu."

Lâm Thiên Vũ nhận lấy viên đan, không chút do dự nuốt xuống. Hắn cảm nhận được một luồng dược lực mãnh liệt chưa từng thấy tràn vào cơ thể, vá lại những chỗ đổ vỡ.

"Tiếp theo chúng ta sẽ đi đâu?" Lâm Thiên Vũ hỏi, khí chất của hắn đã có sự thay đổi rõ rệt. Không còn vẻ bóng bẩy của một công tử thánh địa, mà là một thanh kiếm đã được mài giũa qua nghịch cảnh.

"Linh Hoang Hải." Diệp Phi nhìn về hướng Bắc, nơi những đám mây đen đang vần vũ. "Ở đó có mảnh hồn thứ ba của Hiểu Nguyệt, cũng là nơi cất giấu 'Càn Khôn Ấn' của một kiếp trước của ta. Quan trọng hơn, ta muốn cho Thiên Đạo Minh thấy rằng, khi hai kẻ vốn phải là địch thủ bắt tay nhau, cái gọi là 'vận mệnh' của họ sẽ thối rữa đến mức nào."

Đúng lúc này, từ sâu trong Hắc Nhạn Câu, một đạo uy áp kinh người đột nhiên giáng xuống. Không gian xung quanh như bị đóng băng, linh khí đông cứng lại thành những hạt tinh thể.

Một bóng người từ trên không hạ xuống, chân đạp hư không, mỗi bước chân đều khiến mặt đất dưới chân Diệp Phi và Lâm Thiên Vũ sụt xuống một tấc. Hắn mặc y phục màu xám tro, gương mặt khô gầy như vỏ cây, nhưng đôi mắt thì rực sáng như hai vầng thái dương nhỏ.

"Thần sứ cao cấp của Thiên Đạo Minh – Hình Thần!" Lâm Thiên Vũ biến sắc, giọng run lên. "Hắn là cường giả Thánh Cảnh thực thụ! Tại sao hắn lại đến đây sớm như vậy?"

Hình Thần lơ lửng giữa trời, nhìn xuống hai người như nhìn hai con kiến cỏ. Giọng hắn trầm đục như tiếng chuông vọng từ u minh:

"Hai con kiến hôi lại định kết minh để chống lại ý trời sao? Nực cười. Diệp Phi, nộp ra Luân Hồi Châu, ta sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây. Còn Lâm Thiên Vũ, khí vận của ngươi, ta sẽ thay Thiên Đạo thu hồi lại ngay lập tức."

Diệp Phi bước lên trước một bước, Trấn Thiên Kiếm phát ra tiếng ngâm rung trời, phản ứng lại với sự áp chế của Thánh Cảnh. Tà áo anh bay phấp phới, khí thế không hề sụt giảm dù chỉ một li.

"Lâm Thiên Vũ, nghe này. Kiếp thứ nhất ta là Thần Đế, chưa từng cúi đầu trước kẻ gọi là Thần. Kiếp này, ngươi là con cưng của trời, càng không nên cúi đầu trước một con chó già của Vô Nhai."

Lâm Thiên Vũ nghiến răng, đứng ngang hàng với Diệp Phi. Ánh sáng vàng trên người hắn bắt đầu rực cháy lại, nhưng lần này là một màu vàng của lửa, đầy tính thiêu đốt và phá hủy.

"Ta hiểu rồi."

Diệp Phi chỉ tay về phía Hình Thần, khóe miệng khẽ nhếch: "Hôm nay, ta sẽ mượn đầu của một Thánh Nhân để tế cờ cho 'Liên minh Nghịch Thiên' của chúng ta."

Bầu trời Hắc Nhạn Câu vốn tối tăm, lúc này đột nhiên bị chia cắt làm hai nửa. Một nửa là sương mù luân hồi màu xám đen của Diệp Phi, một nửa là kim quang rực rỡ của Lâm Thiên Vũ. Hai loại lực lượng vốn xung khắc nhau lúc này lại hòa quyện, tạo nên một trận pháp khổng lồ vây quanh vị cường giả Thánh Cảnh.

Trận chiến thực sự ở Linh Hoang Giới, mới chỉ vừa bắt đầu từ sự kết hợp không tưởng này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8