Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 126: Chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng**
Trong lòng dãy núi Vô Tận, nơi bị sương mù luân hồi vây quanh và cắt đứt mọi sự dòm ngó của Thiên đạo, Nghịch Mệnh Điện hiện ra như một con quái thú khổng lồ đang lặng lẽ tích tụ sức mạnh trước giờ săn mồi. Bầu không khí tại đây không còn vẻ tiêu dao của các tông môn tiên gia, mà đặc quánh sát khí và hơi lạnh của thép nguội.
Chương 126: Chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng.
Trên quảng trường rộng lớn được lát bằng hắc thạch, hàng vạn chiến sĩ thuộc Man Hoang tộc đang mình trần, để lộ những hình xăm huyết mạch đỏ rực như lửa cháy. Tiếng hô hoán của họ vang dội khắp thung lũng, mỗi lần vung rìu là một luồng kình khí xé toang không gian.
Ở vị trí trung tâm, Thạch Hùng đứng sừng sững như một ngọn tháp thép. Trên đôi vai rộng lớn của hắn, "Man Vương Chiến Phủ" tỏa ra những luồng hung quang áp bách. Hắn trừng mắt nhìn đoàn quân, giọng nói ầm ầm như sấm dậy:
"Nhớ kỹ cho ta! Chúng ta không phải chiến đấu vì một tông môn, càng không phải vì vinh hoa phú quý! Chúng ta chiến đấu để bẻ gãy xiềng xích mà ông trời đã tròng vào cổ cha ông chúng ta! Kẻ nào sợ chết, cút ngay lập tức! Kẻ nào ở lại, huyết quản chỉ được phép chứa sự hận thù và lòng trung thành dành cho Điện chủ!"
Cách đó không xa, trên một đỉnh núi đơn độc vươn thẳng vào mây trời, Diệp Phi đứng lặng im. Tà áo đen của anh bay lồng lộng trong gió rít. Ánh mắt anh không nhìn vào quân đoàn phía dưới, mà xuyên qua lớp tầng không gian, nhìn về phía Thần Giới xa xôi – nơi Thần Điện Vô Nhai đang ngự trị.
"Sắp đến giờ rồi, phải không?" Một giọng nói già nua, pha chút châm chọc quen thuộc vang lên bên tai anh.
Luân Hồi Châu trên ngực Diệp Phi khẽ rung động, hư ảnh của Tiêu Lão hiện ra, mờ ảo nhưng uy nghiêm. Lão nhìn vào đôi bàn tay đang khẽ siết lại của Diệp Phi, khàn khàn nói: "8 kiếp trước, ngươi cũng đã đứng ở vị trí này. Nhưng khi đó, bên cạnh ngươi chỉ có sự cô độc. Còn kiếp này… nhìn xem, ngươi đã có một đội quân chân chính."
Diệp Phi trầm giọng: "Tiêu Lão, ông biết rõ mà. Đội quân này dù mạnh đến đâu, đối diện với Thiên Đạo Chi Võng cũng chỉ là thiêu thân lao vào lửa. Muốn phá vỡ cục diện, thứ duy nhất ta có thể tin tưởng chính là thanh kiếm trong tay mình."
"Vậy thì còn chờ gì nữa? Khối 'Hỗn Độn Nguyên Thạch' mà ngươi đoạt được từ tay Lâm Thiên Vũ cùng với 'Vạn Kiếp Huyết' của đám sứ giả kia đã đủ rồi. Nếu không rèn lại Trấn Thiên Kiếm ngay lúc này, e rằng khi Vô Nhai phát động Đại Thanh Trừng, ngươi sẽ chẳng có lấy một thứ gì để ngăn cản hắn đâu."
Diệp Phi gật đầu, ánh mắt lạnh lẽo đột ngột bùng lên ngọn lửa kiên định. Anh bước một bước vào hư không, bóng dáng biến mất, xuất hiện lại ở sâu trong lòng núi – nơi đặt "Luân Hồi Lò".
Đây là một lò rèn không dùng lửa phàm, mà dùng lực lượng của cửu chuyển luân hồi để thiêu đốt. Những sợi xích thần xích to lớn xỏ xuyên qua các vách đá, giữ chặt một khối kim loại gãy nát, sần sùi nhưng ẩn chứa uy áp khiến trời đất phải run rẩy. Đó chính là Trấn Thiên Kiếm – thanh kiếm đã gãy đôi từ đời thứ nhất.
"Kiếp thứ năm, ta là Đan Thần, nắm rõ vạn vật biến hóa. Kiếp thứ nhất, ta là Thần Đế, nắm giữ luân hồi khởi nguyên. Hôm nay, ta lấy thần hồn của chín đời làm lửa, lấy máu của kẻ thù làm chất dẫn, đúc lại thiên mệnh!"
Diệp Phi hét lớn, hai tay ấn quyết nhanh như chớp giật. Từ đỉnh đầu anh, chín đạo quang mang rực rỡ thoát ra, tượng trưng cho ký ức và thần thông của chín kiếp luân hồi. Chúng hóa thành những ngọn lửa thần màu tím đen, bao trùm lấy lò rèn.
*Keng! Keng! Keng!*
Mỗi nhát búa linh hồn giáng xuống là một lần rung chuyển toàn bộ dãy núi Vô Tận. Diệp Phi không dùng búa thật, anh dùng ý chí của mình để rèn kiếm. Mồ hôi thấm đẫm vầng trán, nhưng ánh mắt anh chưa từng lay động.
"Mảnh vỡ thứ nhất, quy vị!"
Khối Hỗn Độn Nguyên Thạch tan chảy, hóa thành chất lỏng vàng kim, lấp đầy vào những vết nứt trên thân Trấn Thiên Kiếm.
"Vạn Kiếp Huyết, tôi luyện!"
Máu thần thu thập từ các trận chiến trước đó tuôn trào như thác đổ, nhuộm đỏ lò rèn. Tiếng gào thét của những oan hồn từ dòng máu đó vang lên thảm thiết, nhưng khi chạm vào khí tức luân hồi của Diệp Phi, tất cả đều bị thanh lọc, chỉ còn lại sát khí thuần túy nhất.
Tiêu Lão ở một bên quan sát, sắc mặt trở nên nghiêm trọng chưa từng thấy. Lão biết, Diệp Phi đang đặt cược tất cả. Nếu thanh kiếm này không chịu nổi áp lực mà tan vỡ, linh hồn Diệp Phi cũng sẽ theo đó mà tiêu tan, kết thúc vĩnh viễn vòng lặp chín đời.
Thời gian trôi qua, mười ngày, hai mươi ngày…
Trong khi Diệp Phi đang ở trong lò rèn, Nghịch Mệnh Điện cũng bước vào giai đoạn căng thẳng nhất. Thạch Hùng đã trang bị cho các tướng lĩnh những bộ "Nghịch Mệnh Khải" được rèn từ nguyên liệu quý hiếm nhất Trung Tam Giới. Mỗi bộ giáp đều được khắc trận pháp ngăn chặn sự dò tìm của Thiên Đạo.
Giữa đêm đen, Vân Hiểu Nguyệt bước đến bên ngoài lòng núi. Nàng mặc bộ trường y trắng muốt, mái tóc tung bay trong gió, thanh cao như một vầng trăng đơn độc giữa bầu trời đêm đầy sát khí. Nàng không vào trong, chỉ đứng đó, đôi mắt mang theo nỗi buồn mang mác nhìn vào cánh cổng đá đang đóng chặt.
Trong đầu nàng, những mảnh vỡ ký ức đang dần ghép lại. Nàng nhớ về một nam tử từng nắm tay nàng đi trên đỉnh Thần Giới, cũng nhớ về cảnh tượng mình ngã xuống trong vòng tay người đó khi bầu trời sụp đổ.
"Diệp Phi… kiếp này, ta sẽ không để chàng phải một mình nữa," nàng thầm thì, luồng khí tức Thái Âm trên người nàng tự động lan tỏa, hòa vào trận pháp xung quanh lòng núi, giúp Diệp Phi bình ổn lại nguồn linh lực đang bạo phát.
*Ầm!!!*
Vào ngày thứ bốn mươi chín, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên từ lòng đất. Một đạo kiếm khí màu xám trắng đâm thẳng lên trời xanh, xé tan mây mù, để lộ ra một lỗ hổng khổng lồ trên tầng không gian của Linh Hoang Giới. Toàn bộ chúng sinh trong thiên hạ, từ phàm nhân đến các vị ẩn thế lão quái, đều cảm nhận được một nỗi sợ hãi từ sâu trong linh hồn.
Tại Thần Giới, Thần Đế Vô Nhai đang ngồi trên ngai vàng chợt mở bừng mắt. Hắn nhìn về phía hạ giới, đôi mắt lộ ra vẻ tàn độc khôn cùng: "Cửu chuyển viên mãn? Trấn Thiên tái hiện? Diệp Phi, ngươi thực sự khiến ta bất ngờ. Nhưng đáng tiếc, Thiên Đạo đã định, kẻ nghịch mệnh phải chết!"
Trong lòng núi, khói bụi dần tan biến.
Diệp Phi bước ra, dáng vẻ của anh đã hoàn toàn thay đổi. Mái tóc anh đã hóa thành màu bạc trắng, mỗi sợi tóc đều như chứa đựng một đạo quy luật. Trên tay anh, Trấn Thiên Kiếm giờ đây không còn vẻ cũ nát, gãy vụn.
Thân kiếm dài ba thước sáu tấc, màu đen tuyền như hố đen vũ trụ, nhưng dọc theo lưỡi kiếm lại có một đường huyết mạch màu đỏ chạy dài. Trên chuôi kiếm, một viên châu nhỏ màu xám xoay tròn – đó là hình thái thật sự của Luân Hồi Châu sau khi dung hợp.
Thanh kiếm không phát ra hào quang rực rỡ, nhưng sự hiện diện của nó khiến không gian xung quanh liên tục sụp đổ rồi lại tái tạo.
Diệp Phi giơ thanh kiếm lên, cảm nhận sự rung động tương thông giữa tâm cốt và binh khí. Anh nhìn về phía Thạch Hùng đang quỳ sụp dưới chân núi, nhìn về phía Vân Hiểu Nguyệt đang mỉm cười trong nước mắt, và nhìn lên bầu trời nơi thiên lôi đang cuồn cuộn kéo đến.
"Hỡi những kẻ từng bị Thiên Đạo bỏ rơi, hỡi những linh hồn đã chiến đấu qua chín kiếp!"
Giọng nói của Diệp Phi không lớn, nhưng truyền đi khắp vạn dặm, vang vọng trong lòng mỗi người chiến sĩ.
"Ngày hôm nay, vũ khí đã đúc xong, binh đoàn đã sẵn sàng. Ta sẽ không hứa hẹn cho các ngươi sự trường sinh, vì chúng ta sinh ra là để phá vỡ cái sự trường sinh giả dối đó! Chúng ta chiến đấu vì một kiếp người oanh liệt, vì một tương lai mà vận mệnh nằm trong lòng bàn tay chính mình!"
Anh chém ngang một kiếm. Đám mây lôi kiếp dày đặc trên bầu trời vốn đang chuẩn bị giáng xuống đột ngột bị cắt làm hai nửa, tan biến không còn dấu vết.
"Lên đường! Đích đến là Cửu Trọng Thiên – Trảm Thần, Nghịch Mệnh!"
Vạn vạn tiếng hô "Nghịch Mệnh!" vang lên, rung chuyển cả đại địa. Trận chiến cuối cùng, trận chiến để kết thúc mười vạn năm luân hồi đắng cay, chính thức bắt đầu từ giây phút này.