Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 127: Khám phá bí mật về Thiên Đạo**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 17:21:57 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 127: THIÊN ĐỊA BẤT NHÂN, CHÚNG SINH VI THỰC

Sau khi một kiếm trảm nát lôi vân, thiên địa giữa đại lục Thanh Vân chìm vào một khoảng lặng đến đáng sợ. Gió ngừng thổi, mây ngừng trôi, chỉ còn lại ánh hào quang bạc trắng từ mái tóc của Diệp Phi đang lay động trong hư không. Sức mạnh từ Luân Hồi Châu truyền vào kinh mạch khiến anh cảm nhận được một sự kết nối chưa từng có với quy luật của thế giới này. Tuy nhiên, thay vì cảm giác hân hoan khi đột phá, trong lòng Diệp Phi lại trào dâng một nỗi bất an lạnh lẽo.

Anh hạ cánh xuống đỉnh ngọn núi đã bị san phẳng một nửa, Trấn Thiên Kiếm trong tay vẫn còn vương lại chút tàn dư của lôi điện tím ngắt. Thạch Hùng và đoàn quân Nghịch Mệnh đang quỳ rạp phía xa, ánh mắt họ nhìn anh không chỉ là sự sùng bái, mà còn là niềm tin tuyệt đối vào một vị thần sẽ dẫn dắt họ thoát khỏi gông xiềng.

"Diệp tiểu tử, đừng vội mừng rỡ." Giọng nói trầm mặc và có phần khàn đặc của Tiêu Lão vang lên trong thức hải. "Ngươi đã chạm đến ngưỡng cửa của 'Thực Tướng'. Hãy vào đây, ta sẽ cho ngươi thấy bộ mặt thật của thứ mà ngươi hằng căm ghét."

Diệp Phi nhíu mày, anh khoanh chân ngồi xuống ngay tại đỉnh núi, ra hiệu cho Thạch Hùng canh giữ xung quanh. Tâm thần anh nhanh chóng chìm vào không gian bên trong Luân Hồi Châu.

Lúc này, không gian màu xám tro của Luân Hồi Châu không còn tĩnh lặng như trước. Những sợi tơ vàng nhạt — vốn là nhân quả của chín kiếp — đang quấn quýt lấy nhau, tạo thành một lốc xoáy khổng lồ. Tiêu Lão đứng giữa lốc xoáy đó, dáng vẻ già nua thường ngày đã biến mất, thay vào đó là một hình bóng uy nghiêm, đôi mắt chứa đựng sự thăng trầm của hàng vạn kỷ nguyên.

"Tiêu Lão, rốt cuộc bí mật cuối cùng là gì?" Diệp Phi trầm giọng hỏi.

Tiêu Lão không trả lời ngay, ông phẩy tay một cái. Không gian trước mặt Diệp Phi đột ngột rách toạc ra, để lộ một viễn cảnh kinh hoàng mà anh chưa từng được thấy qua ký ức của bất kỳ kiếp nào.

Đó là một vùng không gian vô tận, nằm bên trên Cửu Trọng Thiên. Ở đó, một bánh xe khổng lồ — Luân Hồi Chi Bàn — đang chậm rãi quay. Nhưng điều kinh khủng là, từ bánh xe đó tỏa ra hàng tỷ sợi xích li ti, cắm sâu vào đỉnh đầu của mỗi một sinh linh tại hạ giới, trung giới và ngay cả thượng giới.

Diệp Phi sững sờ. Anh nhìn thấy một vị cường giả ở cấp độ Chí Tôn đang bế quan đột phá, linh khí quanh thân người đó cuồn cuộn như biển cả. Thế nhưng, ngay khi người đó đạt đến đỉnh cao nhất, sợi xích vàng kia đột ngột siết chặt. Toàn bộ tu vi, linh hồn và tinh huyết của vị Chí Tôn kia bị rút cạn sạch trong nháy mắt, truyền ngược về phía bánh xe Luân Hồi. Thân xác của ông ta hóa thành cát bụi, và kỳ lạ thay, toàn bộ thế gian đều không ai hay biết, họ chỉ cho rằng vị cường giả đó đã "vũ hóa đăng tiên" hoặc thất bại khi độ kiếp.

"Đây là…" Diệp Phi cảm thấy cổ họng mình khô khốc.

"Đây chính là Thiên Đạo." Tiêu Lão cay đắng cười lên. "Vạn vật chúng sinh đều cho rằng Thiên Đạo là công bằng, là quy luật của tự nhiên. Nhưng họ sai rồi. Thiên Đạo của kỷ nguyên này không phải là một quy luật vô hình, mà là một Ý Chí Tà Ác đã có ý thức."

Tiêu Lão tiếp tục chỉ vào những luồng linh khí đang đổ về trung tâm bánh xe: "Cứ mỗi mười vạn năm, khi linh khí của chúng sinh đạt đến độ nồng đậm nhất, Thiên Đạo sẽ khởi động 'Đại Thanh Trừng'. Thực chất, đó là một cuộc thu hoạch. Thế gian này giống như một thửa ruộng, linh khí là dưỡng chất, còn chúng sinh là cây lúa. Khi lúa chín, chủ nhân sẽ đến gặt hái. Thiên Đạo cần nguồn năng lượng khổng lồ đó để duy trì sự vĩnh hằng của nó, và để kẻ thao túng nó — Vô Nhai — có thể bất tử."

Trái tim Diệp Phi đập liên hồi. Anh nhớ lại tám kiếp trước của mình. Tại sao mỗi khi anh đạt đến đỉnh cao nhất, sắp sửa chạm đến chân lý vĩnh hằng, thì luôn có một "tai nạn" xảy ra? Tại sao những người thân cận nhất luôn phản bội hoặc hy sinh một cách oan uổng?

"Kiếp thứ nhất của ngươi, ngươi là Thần Đế." Tiêu Lão nhìn sâu vào mắt Diệp Phi. "Khi đó, ngươi đã phát hiện ra bí mật này. Ngươi muốn phá hủy bánh xe Luân Hồi để trả tự do cho chúng sinh. Đó là lý do Vô Nhai — kẻ từng là huynh đệ trung thành nhất của ngươi — đã phản bội. Hắn không muốn làm một con người có tuổi thọ hữu hạn, hắn muốn làm kẻ chăn dắt dưới trướng Thiên Đạo."

Diệp Phi nghiến răng, bàn tay siết chặt đến mức xương cốt kêu răng rắc: "Nói cách khác, toàn bộ tu hành giới này, hàng triệu năm qua, chỉ là một trò lừa bịp?"

"Đúng vậy. Một trò lừa béo bở." Tiêu Lão thở dài. "Thiên Đạo ban cho con người công pháp, ban cho họ hy vọng về sự trường sinh, thực chất là để kích thích họ tu luyện, khiến linh khí trong cơ thể họ trở nên tinh khiết hơn, dễ hấp thụ hơn. Mỗi một vị Tiên Nhân sinh ra, Thiên Đạo lại có thêm một chén 'linh dược' bổ dưỡng. Ngươi có biết tại sao các tầng trời lại cách biệt không? Đó là để phân loại chất lượng 'thực phẩm'. Hạ giới là cám bã, Trung giới là khai vị, và Thần giới chính là bữa tiệc chính của chúng."

Hình ảnh trước mắt Diệp Phi thay đổi. Anh thấy Thần Đế Vô Nhai đang ngồi trên một ngai vàng làm từ xương trắng, miệng hắn hé mở, nuốt lấy những sợi tinh hoa được truyền về từ bánh xe Luân Hồi. Gương mặt hắn thỏa mãn, tàn độc, không còn chút tính người nào.

"Khốn kiếp!" Diệp Phi gầm lên một tiếng, Luân Hồi Châu rung chuyển dữ dội.

Áp lực tinh thần khủng khiếp khiến ý chí của anh suýt chút nữa sụp đổ. Hóa ra, kẻ thù của anh không phải là một vài tông môn, không phải là một vị thần đế, mà là toàn bộ cái quy luật đang vận hành vũ trụ này. Anh đang chiến đấu chống lại một hệ thống đã tồn tại từ thuở sơ khai, một con quái vật tham lam vô đáy luôn rình rập để nuốt chửng linh hồn anh.

"Chưa hết đâu." Tiêu Lão hạ giọng, vẻ mặt trở nên bi thương. "Vân Hiểu Nguyệt… nàng ấy là một phần quan trọng của vòng lặp này."

Diệp Phi giật mình: "Ý ông là gì?"

"Nàng ấy là 'Thái Âm Chi Thể', nhưng đồng thời cũng là 'Thiên Đạo Chi Nhãn' được cài cắm bên cạnh ngươi." Tiêu Lão nói ra một sự thật đau lòng. "Trong mỗi kiếp luân hồi, Thiên Đạo đều sẽ để nàng xuất hiện, để nàng hy sinh vì ngươi, tạo thành một tâm kết không thể tháo gỡ. Nỗi đau đó chính là thứ gia vị giúp linh hồn ngươi trở nên mạnh mẽ và 'ngọt' nhất. Vô Nhai muốn nuôi dưỡng ngươi qua chín kiếp để ngươi đạt đến mức 'Chí Tôn Vô Thượng', sau đó hắn sẽ nuốt chửng ngươi ở kiếp cuối cùng này để chính thức thay thế Thiên Đạo."

Toàn thân Diệp Phi lạnh toát. Hóa ra, ngay cả tình yêu thuần khiết nhất, đau đớn nhất trong đời anh cũng nằm trong sự tính toán của chúng? Sự hy sinh của Hiểu Nguyệt ở đời thứ nhất, nỗi nhớ thương day dứt qua hàng vạn năm, tất cả chỉ là một phần của thực đơn?

"Chúng coi tình cảm của ta là gia vị sao?" Giọng Diệp Phi trầm xuống, lạnh lẽo như từ chín tầng địa ngục vọng về.

Xung quanh anh, luồng khí tức luân hồi bắt đầu biến đổi. Không còn là màu xám trung tính, nó dần hóa thành một màu đỏ thẫm rợn người, pha trộn với sắc đen sâu thẳm của sự hủy diệt. Trấn Thiên Kiếm bên cạnh anh phát ra những tiếng gào thét như linh hồn của hàng vạn vị anh hùng đã ngã xuống trong tám kiếp trước đang đồng thanh uất hận.

"Diệp Phi, bình tĩnh lại! Nếu ngươi để sát khí chiếm lấy lý trí, ngươi sẽ rơi đúng vào bẫy của chúng!" Tiêu Lão lớn tiếng cảnh báo.

Diệp Phi ngẩng đầu, đôi mắt anh bây giờ không còn tròng trắng, chỉ còn một vùng đen ngòm với vòng tròn luân hồi xoay chuyển thần tốc.

"Bình tĩnh?" Diệp Phi cười lạnh, tiếng cười chấn động cả không gian. "Tiêu Lão, ông nói đúng, ta là một cái cây trong vườn của chúng. Nhưng chúng đã quên một điều… có những loại cây, khi trưởng thành sẽ mang theo kịch độc đủ để giết chết kẻ hái quả."

Anh đứng phắt dậy trong linh thức không gian. Toàn bộ bánh xe nhân quả quanh người anh bị anh dùng tay không xé nát.

"Thiên đạo muốn nuốt ta? Vô Nhai muốn nếm trải linh hồn ta? Vậy thì hãy chuẩn bị tinh thần để bị đâm nát cổ họng đi!"

Diệp Phi rút tâm thần ra khỏi Luân Hồi Châu. Ngoài đời thực, anh mở mắt ra.

Một luồng linh áp kinh thiên động địa từ người anh tỏa ra, khiến toàn bộ ngọn núi phía dưới vỡ vụn thành bột mịn. Thạch Hùng và những người khác bị hất văng ra xa hàng trăm trượng, ánh mắt kinh hoàng nhìn về phía chủ tử.

Vân Hiểu Nguyệt từ đằng xa bay lại, khuôn mặt nàng đầy lo lắng: "Diệp Phi, chàng sao vậy? Có chuyện gì xảy ra?"

Nhìn thấy khuôn mặt thanh khiết ấy, nhìn thấy đôi mắt chứa đựng tình yêu dịu dàng nhưng đượm buồn của nàng, lòng Diệp Phi như bị dao cắt. Nàng là nạn nhân, cũng là công cụ mà Thiên Đạo dùng để tra tấn anh. Nhưng dù có là gì đi chăng nữa, ở kiếp này, anh tuyệt đối không để màn kịch đó tái diễn.

Anh bước tới, ôm chặt lấy nàng vào lòng.

"Hiểu Nguyệt, ta hứa với nàng." Diệp Phi thì thầm vào tai nàng, nhưng giọng nói lại mang theo một lời thề làm rúng động cả trời đất. "Kiếp này, ta sẽ không để nàng phải hy sinh vì ta thêm một lần nào nữa. Nếu Thiên Đạo muốn mạng nàng, ta sẽ trảm Thiên Đạo. Nếu bánh xe Luân Hồi muốn nghiền nát chúng ta, ta sẽ đập tan cái bánh xe rách nát đó!"

Vân Hiểu Nguyệt không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng cảm nhận được sự run rẩy và kiên định từ vòng tay của Diệp Phi, nàng chỉ lặng lẽ tựa đầu vào vai anh.

"Diệp Phi, dù chàng đi đâu, thiếp cũng sẽ đi theo."

Diệp Phi buông nàng ra, quay người nhìn về hướng phương Bắc — nơi Thần Giới tọa lạc. Đôi mắt anh xuyên qua tầng tầng mây mù, như thể đang nhìn trực diện vào đôi mắt của Vô Nhai ở đỉnh cao nhất.

"Thạch Hùng!" Diệp Phi hô lớn.

"Có mạt tướng!" Thạch Hùng lập tức quỳ xuống, nhiệt huyết sôi trào.

"Triệu tập toàn bộ Nghịch Mệnh Điện. Thông báo cho tất cả các tông môn ở đại lục Thanh Vân, phàm là kẻ không muốn làm súc vật bị nuôi nhốt, không muốn vận mệnh bị sắp đặt, thì hãy cầm lấy vũ khí."

Diệp Phi vung tay, Trấn Thiên Kiếm chém ra một đường kiếm khí rạch đôi bầu trời, lộ ra cánh cổng dẫn đến Trung Tam Giới.

"Mười vạn năm lừa dối, chín kiếp huyết thù. Hôm nay, chúng ta đi đòi lại!"

Dưới chân anh, mặt đất rung chuyển. Từ trong huyết quản của mỗi binh sĩ Nghịch Mệnh, một thứ sức mạnh mới — sức mạnh của sự thức tỉnh — đang trỗi dậy. Họ không còn tu luyện theo cách của Thiên Đạo chỉ dẫn, mà là tu luyện theo ý chí của chính mình.

Tại Thần Giới xa xôi, trên ngai vàng của Thiên Đạo Minh, Thần Đế Vô Nhai bất ngờ cảm thấy tim mình hụt một nhịp. Hắn nhìn vào quả cầu pha lê theo dõi vận mệnh, thấy sợi tơ nhân quả vốn ràng buộc Diệp Phi đang dần biến sắc, hóa thành một thanh kiếm sắc lẹm đang chém ngược về phía hắn.

"Nghịch tử… ngươi dám nhìn thấy chân tướng?" Vô Nhai nghiến răng, sắc mặt trở nên xanh xám. "Nhưng nhìn thấy thì đã sao? Một con sâu hiểu được thế giới của người khổng lồ, cũng chỉ khiến cái chết của nó thêm phần tuyệt vọng mà thôi."

Hắn vung tay, ban xuống một đạo pháp chỉ thần bí: "Phái ba vị Thiên Thần tướng hạ giới. Không cần bắt sống nữa. Ta muốn linh hồn hắn tan biến vĩnh viễn!"

Nhưng Vô Nhai không biết rằng, lúc này ở hạ giới, Diệp Phi đã không còn là vị thần đế chính nghĩa của kiếp thứ nhất, cũng không phải là kẻ phục hận mù quáng của các kiếp sau. Anh là một Nghịch Mệnh Giả đúng nghĩa, kẻ nắm giữ bí mật lớn nhất của vũ trụ và sẵn sàng dùng cả linh hồn mình làm mồi lửa để đốt trụi cái thiên đường giả tạo này.

"Trung Tam Giới… Linh Hoang Giới…" Diệp Phi nhìn vào cánh cổng không gian đang mở ra. "Nơi đó có mảnh hồn thứ hai của Hiểu Nguyệt, và cũng là nơi cất giữ linh mạch quan trọng nhất của Thiên Đạo Chi Võng. Ta sẽ bắt đầu từ đó, cắt đứt mạch máu của ngươi, Vô Nhai!"

Trong gió lạnh, mái tóc bạc của Diệp Phi bay phấp phới. Hình bóng anh cô độc nhưng vĩ đại, đứng giữa ranh giới của người và thần, bắt đầu bước những bước đầu tiên trên con đường chưa từng có tiền lệ.

Mười vạn năm luân hồi, đến đây là lúc chấm dứt. Trận chiến khám phá bí mật đã kết thúc, nhưng trận chiến sinh tử thật sự, giờ đây mới chỉ bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8