Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 128: Chế tạo Thần pháo phá trận**
**CHƯƠNG 128: CHẾ TẠO THẦN PHÁO PHÁ TRẬN**
Gió gào thét qua hẻm núi Tử Vong, mang theo mùi máu tanh nồng đậm và sát khí lẫm liệt. Trước mặt quân đoàn Nghịch Mệnh Điện là thành trì Vô Vọng – một pháo đài lơ lửng giữa không trung, được bao phủ bởi một màn sương vàng rực rỡ. Đó là "Thiên Quy Đại Trận", một trong những kết giới phòng ngự kiên cố nhất của Thiên Đạo Minh tại Linh Hoang Giới, được vận hành bằng sức mạnh quy tắc của thượng giới, dù là cường giả Vương Cảnh cũng khó lòng lay chuyển.
"Chủ thượng, đợt tấn công thứ mười hai đã thất bại."
Thạch Hùng bước tới, bộ chiến giáp bằng đồng đen trên người hắn đầy vết chém, máu rỉ ra từ bả vai rộng lớn. Hắn quỳ một chân xuống, giọng nói trầm đục đầy bất lực: "Bọn khốn kiếp đó ẩn mình sau lớp mai rùa vàng kia, dùng cung tên thần thức bắn lén. Huynh đệ của chúng ta tổn thất hơn ba trăm người rồi."
Diệp Phi đứng trên một mỏm đá nhô ra, tà áo bào đen tung bay trong cuồng phong. Đôi mắt anh bình thản đến lạ lùng, nhưng sâu trong con ngươi đó là những vòng xoáy luân hồi đang chậm rãi xoay chuyển. Anh nhìn về phía cung điện nguy nga phía xa, nơi những kẻ thực thi công lý của Thiên Đạo đang ngạo nghễ cười cợt trên nỗi đau của kẻ khác.
"Chúng cho rằng quy luật của Thiên Đạo là không thể phá vỡ sao?" Diệp Phi nhếch môi, giọng nói lạnh thấu xương. "Tiêu Lão, ông thấy thế nào?"
Từ trong Luân Hồi Châu, một luồng khói xanh bay ra, hóa thành bóng dáng mờ ảo của một ông lão. Tiêu Lão vuốt râu, nheo mắt nhìn về phía kết giới, chép miệng: "Thiên Quy Đại Trận này mượn sức mạnh của các vì tinh tú để trấn áp nhân quả. Dùng sức mạnh vật lý hay linh lực thông thường đúng là tự sát. Nhưng tiểu tử, ngươi không quên rằng trong ký ức của ngươi có thứ gì chứ?"
Diệp Phi khép hờ mắt lại. Trong thức hải mênh mông, Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết bắt đầu vận hành thần tốc. Những sợi xích ký ức của tám kiếp trước rung lên bần bật.
"Kiếp thứ tư, Mặc Tử Thu – Thần Cơ Công Tướng, kẻ dùng linh thạch và sắt thép để thách thức thánh nhân."
"Kiếp thứ năm, Dược Trần – Vạn Độc Đan Thần, kẻ dùng cỏ cây và linh hỏa để hòa tan vạn vật."
Diệp Phi đột nhiên mở mắt. Ánh sáng trong mắt anh phân tách thành hai màu: một bên là màu vàng của hoàng kim khí giới, một bên là màu tím lục của độc hỏa linh dược.
"Thạch Hùng, triệu tập tất cả thợ rèn và luyện đan sư trong quân. Ta cần 'Vạn Niên Hỗn Nguyên Đồng', 'Huyết Tinh Thạch' và mười bình 'U冥 Trầm Thủy'." Diệp Phi hạ lệnh, thanh âm vang vọng cả vùng thung lũng.
"Chủ thượng, Ngài định làm gì?" Thạch Hùng ngạc nhiên.
"Ta sẽ cho chúng thấy, định mệnh không phải là thứ để tôn thờ, mà là thứ để nghiền nát."
Giữa doanh trại Nghịch Mệnh Điện, một lò lửa khổng lồ được dựng lên. Diệp Phi đứng trước lò luyện, khí chất trên người anh đột ngột thay đổi. Sự trầm ổn thường ngày bị thay thế bởi một sự cuồng nhiệt và tinh xảo cực độ.
"Mượn lực kiếp thứ tư: Thần Cơ Thiên Thu!"
Diệp Phi vung tay, hàng ngàn luồng linh thức tuôn ra như những sợi chỉ bạc, điều khiển những khối kim loại nặng hàng ngàn cân bay lơ lửng trên không trung. Tiếng búa đập vang lên "Oàng… Oàng…" liên hồi, mỗi nhát búa không chỉ đập vào kim loại mà còn rung động cả không gian. Những phù văn cơ quan phức tạp bắt đầu hiện rõ trên thân một ống trụ khổng lồ dài hơn mười trượng.
"Lửa chưa đủ nóng!" Diệp Phi hét lớn.
Anh cắn đầu ngón tay, một giọt máu chứa đựng khí tức Luân Hồi rơi vào lò. Ngay lập tức, ngọn lửa chuyển sang màu đen kịt, cháy bừng lên dữ dội.
Cùng lúc đó, bóng dáng ảo ảnh của Đan Thần đời thứ năm xuất hiện sau lưng anh. Diệp Phi một tay rèn pháo, một tay thi triển kỹ thuật "Vạn Linh Hóa Dịch". Những bình dược liệu quý giá bị ném vào không trung, bị linh hỏa cô đặc lại thành những viên cầu màu tím thẫm, bên trong chứa đựng năng lượng nổ tung trời đất.
"Cơ quan là xác, linh dược là hồn." Tiếng Diệp Phi vang lên như tiếng sấm. "Lấy sát khí của Nghịch Mệnh Giả làm ngòi nổ, lấy sự phẫn nộ của cửu kiếp làm sức công phá. Thần Pháo: Phá Mệnh!"
Quá trình chế tạo kéo dài ba ngày ba đêm. Cả không gian xung quanh doanh trại bị hút cạn linh khí. Khi nhát búa cuối cùng rơi xuống, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Lớp mây đen trên bầu trời bị xé toạc, một cột sáng màu xám đen phóng thẳng lên tận trời cao.
Hiện ra trước mắt quân lính là một quái vật bằng kim loại đen bóng, trên thân khắc đầy những hình ảnh về cái chết và sự tái sinh. Đầu pháo mang hình dáng của một con ác long đang há miệng, bên trong họng pháo là một vòng xoáy năng lượng hỗn độn khiến người nhìn vào cảm thấy linh hồn như bị kéo ra ngoài.
"Xong rồi." Diệp Phi đứng đó, mồ hôi nhễ nhại, gương mặt tái nhợt vì tiêu hao thần thức, nhưng đôi mắt anh sáng rực rỡ.
Lúc này trên thành trì Vô Vọng, các tướng lĩnh của Thiên Đạo Minh đã bắt đầu nhận thấy điều bất ổn. Một lão già mặc áo bào thêu hình mặt trời đứng trên tường thành, kinh ngạc nhìn xuống hầm pháo khổng lồ vừa xuất hiện.
"Đó là thứ gì? Một khối sắt vụn sao? Nghĩ dùng nó để phá Thiên Quy Đại Trận? Thật là nực cười!" Lão già cười lạnh, nhưng trong lòng lại dấy lên một cảm giác bất an không rõ rệt.
Dưới thung lũng, Diệp Phi bước đến bên cạnh "Phá Mệnh Thần Pháo". Anh đặt tay lên thân pháo lạnh lẽo, thì thầm: "Tám kiếp trước, ta luôn chiến đấu bằng lòng tốt hoặc sự oán hận cá nhân. Kiếp này, ta chiến đấu vì sự công bằng của chúng sinh. Ngươi, hãy khai mở con đường này cho ta."
Thạch Hùng và hàng ngàn chiến sĩ nín thở. Diệp Phi vung tay, một viên "Linh Đan Nghịch Mệnh" được ném vào khoang chứa năng lượng.
"Khai hỏa!"
OÀNG!!!
Cả đại lục Thanh Vân dường như rung chuyển. Một luồng ánh sáng màu xám trắng, mang theo hơi thở của thời gian và sự diệt vong, phóng ra từ họng pháo. Nó không bay nhanh, nhưng mỗi nơi nó đi qua, không gian bị xé rách thành những mảnh nhỏ.
Luồng ánh sáng va chạm vào kết giới Thiên Quy vàng rực kia. Không có tiếng nổ lớn nào ngay lập tức, mà là tiếng kèn kẹt của những bánh răng định mệnh bị kẹt lại. Màu vàng rực rỡ của Thiên Đạo đang bị sắc xám đen của Luân Hồi nuốt chửng một cách tàn nhẫn.
"Không… không thể nào! Quy tắc Thiên Đạo đang bị xóa bỏ?" Lão già trên thành trì kinh hoàng thét lên khi thấy lớp màn sương vàng bao bọc thành trì bỗng chốc vỡ tan như pha lê dưới ánh nắng mặt trời.
Rắc! Rắc! Rắc!
Vết nứt lan rộng từ điểm va chạm, phủ kín cả tòa thành lơ lửng. Những binh sĩ Thiên Đạo Minh vốn tự đắc, nay mặt mũi cắt không còn giọt máu. Kết giới vỡ vụn, mảnh vỡ linh lực rơi xuống như những cơn mưa ánh sáng tàn khốc.
Sức mạnh của cú bắn không dừng lại ở đó. Nó xuyên thủng qua lớp phòng ngự, đâm thẳng vào điện thờ chính ở tâm thành trì, san phẳng toàn bộ kiến trúc nguy nga nhất.
Khói bụi mịt mù. Trong sự im lặng đến đáng sợ của chiến trường, giọng nói của Diệp Phi vang lên, thanh lãnh và dứt khoát:
"Nghịch Mệnh Điện nghe lệnh. Giết không chừa một kẻ nào."
"GIẾT!"
Thạch Hùng gầm lên, dẫn đầu quân đoàn như một cơn triều dâng màu đen, tràn qua những đống đổ nát của Thiên Quy Đại Trận.
Diệp Phi đứng đó, nhìn tòa thành trì sụp đổ trong lửa đỏ. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu. Thần pháo này mới chỉ tích hợp sức mạnh của hai kiếp. Khi anh hoàn thiện cả chín kiếp, thứ anh phá hủy sẽ không phải là một tòa thành, mà là cả một bầu trời gông xiềng mà Thiên Đạo đã đặt lên vai chúng sinh.
Phía trên hư không, một con mắt vàng khổng lồ thoáng hiện ra rồi biến mất. Diệp Phi ngẩng đầu nhìn thẳng vào hư vô, môi nở một nụ cười ngạo nghễ: "Vô Nhai, chuẩn bị đi. Pháo đài tiếp theo sẽ là ngai vàng của ngươi."