Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 129: Lời hiệu triệu chúng sinh**
Khói đen cuồn cuộn bốc lên từ đống đổ nát của Thiên Quy Thành, nhuộm xám cả một vùng trời vốn dĩ thanh khiết của Linh Hoang Giới. Mùi máu tươi hòa lẫn với mùi linh lực cháy khét tạo thành một bầu không khí nghẹt thở. Trên mặt đất, những mảnh vỡ của kết giới vàng rực lúc trước giờ chỉ còn là những hạt linh quang tàn lụi, bị gió cuốn đi như những linh hồn không nơi nương tựa.
Giữa trung tâm của sự hủy diệt, Diệp Phi đứng đó. Tà áo đen của anh tung bay trong gió lộng, thanh Trấn Thiên Kiếm trong tay vẫn còn nhỏ xuống từng giọt huyết dịch đỏ thẫm. Ánh mắt anh không có chút niềm vui chiến thắng, chỉ có một nỗi trầm mặc sâu thẳm như đại dương đêm tối.
"Chủ thượng, đã kiểm kê xong." Thạch Hùng bước tới, bộ giáp nặng nề của hắn đầy những vết chém và máu khô, nhưng đôi mắt hắn lại sáng rực như lửa đuốc. "Tất cả quân chủ lực của Thiên Đạo Minh tại khu vực này đã bị tiêu diệt. Chúng ta thu giữ được một lượng lớn tài nguyên, nhưng có một thứ… Ngài cần phải đích thân tới xem."
Diệp Phi khẽ gật đầu, theo chân Thạch Hùng đi sâu vào tầng hầm của phủ điện trung tâm – nơi duy nhất còn sót lại một phần kiến trúc sau cú bắn của Luân Hồi Thần Pháo.
Càng xuống sâu, không khí càng trở nên lạnh lẽo và nồng nặc một mùi hôi thối kỳ quái. Khi một cánh cửa đồng nặng nề bị Thạch Hùng dùng lực bạo tàn đẩy ra, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mắt khiến những chiến binh Nghịch Mệnh Điện dày dạn nhất cũng phải rùng mình.
Đó là một hang động khổng lồ, được bố trí theo hình thù một trận pháp tà ác. Hàng ngàn cái lồng sắt lơ lửng giữa không trung, mỗi cái lồng chứa đựng một tu sĩ. Tuy nhiên, họ không còn ra dáng người. Cơ thể họ khô héo như xác mướp, đầu quấn những sợi dây xích phát ra ánh sáng tím ròng rọc. Những sợi xích này không ngừng hút lấy linh căn, sinh mệnh và thậm chí là cả những tia ký ức cuối cùng của họ, truyền về một quả cầu pha lê khổng lồ ở tâm trận.
"Đây là…" Thạch Hùng nghiến răng, giọng nói run rẩy vì phẫn nộ. "Họ đang dùng tu sĩ sống để tinh luyện 'Mệnh Lực'?"
Diệp Phi bước đến gần quả cầu pha lê. Bên trong đó, vô số khuôn mặt đau đớn, gào thét không ra tiếng đang lờ mờ hiện hiện. Anh đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt lạnh lẽo của quả cầu. Ngay lập tức, một luồng oán niệm kinh thiên động địa tràn vào tâm thức anh.
Qua những mảnh vỡ ký ức đó, Diệp Phi nhìn thấy sự thật. Những người này không phải phạm nhân. Họ là những thiên tài bị mất tích, là những tông chủ không chịu quy thuận, là những kẻ vô tội sở hữu linh căn đặc biệt. Thiên Đạo Minh dưới sự chỉ đạo của Vô Nhai đã biến họ thành những "vật tế" để nuôi dưỡng Thiên Đạo Chi Võng, duy trì sự bất tử và quyền năng của hắn.
"Vô Nhai…" Diệp Phi lẩm bẩm, thanh Trấn Thiên Kiếm bỗng phát ra tiếng run rẩy căm hờn. "Ngươi coi chúng sinh là rác rưởi, dùng xương trắng của họ để xây ngai vàng cho mình. Vậy hôm nay, ta sẽ để chúng sinh nhìn rõ, vị thần mà họ sùng bái bấy lâu nay rốt cuộc là thứ quỷ dữ gì."
Diệp Phi quay sang Thạch Hùng, giọng anh lạnh lẽo nhưng uy nghiêm: "Thạch Hùng, chuẩn bị 'Vạn Lý Truyền Ảnh Trận'. Ta muốn toàn bộ tu sĩ ở Linh Hoang Giới, và cả Hạ Tam Giới, đều phải thấy cảnh này."
"Rõ!"
Dưới sự chỉ huy của Diệp Phi, các trận pháp sư của Nghịch Mệnh Điện nhanh chóng hành động. Với kiến thức từ kiếp thứ bảy (Trận Pháp Đại Sư), Diệp Phi tự tay khắc họa những phù văn viễn cổ lên không trung. Anh không chỉ dùng linh lực, mà còn dùng một giọt tinh huyết của bản thân để kích hoạt toàn bộ hệ thống liên lạc mà Thiên Đạo Minh đã dày công xây dựng hàng vạn năm.
…
Cùng lúc đó, tại khắp các đại lục, các thành trì, ngay cả ở những sơn thôn hẻo lánh nhất của Linh Hoang Giới và Hạ Tam Giới.
Những tấm bia đá truyền tin, những mặt hồ linh linh, thậm chí là cả bầu trời trong xanh bỗng chốc gợn sóng. Mọi người ngừng lại công việc của mình, ngẩng đầu nhìn lên.
"Đó là cái gì? Thiên biến sao?" Một vị tông sư già nua run rẩy hỏi.
Trên "màn hình" bầu trời, hình ảnh hiện ra rõ nét. Đó là cảnh tượng trong hang hầm tàn khốc của Thiên Đạo Minh. Những lồng sắt, những xác khô, và quả cầu pha lê đầy oán linh. Sự im lặng bao trùm cả thế giới, rồi tiếp theo là những tiếng nấc nghẹn và sự kinh hoàng tột độ khi nhiều người nhận ra người thân, bằng hữu đã mất tích nhiều năm của mình đang bị giam cầm trong đó.
Và rồi, hình bóng của một nam tử tóc đen, tay cầm trọng kiếm xuất hiện giữa trung tâm hình ảnh. Đó chính là Diệp Phi.
Ánh mắt của anh xuyên qua không gian, như nhìn thẳng vào tâm khảm của từng người đang quan sát. Giọng nói của Diệp Phi vang lên, trầm hùng, vang vọng khắp cửu thiên thập địa, mang theo sức mạnh xuyên thấu linh hồn:
"Chúng dân của Cửu Trọng Thiên! Các ngươi luôn tin rằng tu hành là để nghịch thiên cải mệnh, nhưng có bao giờ các ngươi tự hỏi, Thiên mà các ngươi đang thờ phụng rốt cuộc là cái gì không?"
Diệp Phi chỉ tay vào những xác sống phía sau: "Hãy nhìn cho kỹ! Đây là kết cục của những kẻ tài hoa, đây là cái giá của sự phục tùng. Thần Đế Vô Nhai, kẻ mà các ngươi gọi là cứu thế chủ, thực chất là một ký sinh trùng vĩ đại nhất thế gian. Hắn thiết lập Luân Hồi Chi Bàn không phải để giữ trật tự, mà là để nhốt tất cả chúng ta vào một vòng lặp vĩnh cửu. Cứ mỗi mười vạn năm, hắn lại thực hiện một cuộc đại thanh trừng để thu hoạch linh khí, để hắn có thể vĩnh viễn ngồi trên cao mà nhìn chúng ta như những đàn kiến bận rộn chờ ngày bị dẫm chết!"
Cả thế giới rúng động. Lời nói của Diệp Phi như một đòn búa tạ phá vỡ đức tin hàng vạn năm của tu sĩ.
"Ngươi nói dối! Thiên Đạo Minh là đại diện cho công lý!" Ở một thành trì nào đó, một gã chấp sự của Thiên Đạo Minh gào lên, nhưng giọng hắn run rẩy khi thấy đám đông xung quanh bắt đầu nhìn hắn bằng ánh mắt căm hờn.
Diệp Phi tiếp tục, giọng anh càng lúc càng dâng cao như thủy triều: "Ta, Diệp Phi, đã trải qua chín kiếp luân hồi. Tám kiếp trước, ta đã thấy vô số cường giả ngã xuống dưới sự sắp đặt của cái gọi là 'Vận Mệnh'. Họ không chết vì yếu đuối, họ chết vì Vô Nhai không cho phép ai vượt qua quyền kiểm soát của hắn.
Hôm nay, ta vạch trần bộ mặt này không phải để xin các ngươi đi theo ta. Ta đứng đây để nói với các ngươi rằng: Xiềng xích trên cổ các ngươi, không phải là thiên định, mà là do chính sự sợ hãi của các ngươi tạo thành!
Các ngươi có muốn con cháu mình mãi mãi là vật tế cho hắn? Các ngươi có muốn linh hồn mình sau khi chết vẫn không được an nghỉ, mà bị nhào nặn thành năng lượng cho Thiên Đạo Chi Võng?"
"KHÔNG!"
Tiếng gào thét bỗng vang lên từ một nơi nào đó ở hạ giới, rồi nhanh chóng lan ra như một đám cháy trên đồng cỏ khô.
"Nghịch mệnh không phải là vì ta, mà là vì chính hơi thở tự do của các ngươi!" Diệp Phi dơ cao Trấn Thiên Kiếm, một luồng kiếm quang màu xám tro lao thẳng lên trời, xé nát những đám mây vàng đang che phủ. "Từ hôm nay, Nghịch Mệnh Điện sẽ là thanh kiếm để trảm đứt nhân quả này. Kẻ nào còn máu nóng trong lòng, kẻ nào không muốn quỳ lạy kẻ giết cha hại mẹ mình, hãy đứng dậy!"
Vào khoảnh khắc đó, linh lực toàn thế giới dường như bị kích động. Những người dân thường, những tu sĩ cấp thấp, cả những lão quái vật ẩn thế vốn dĩ đã nguội lạnh tâm can, bỗng cảm thấy một ngọn lửa cháy rực trong ngực.
Tại Linh Hoang Giới, một nhóm tu sĩ vốn đang bị quân đội Thiên Đạo Minh đàn áp bỗng nhiên nổi dậy. Một gã thanh niên không tên tuổi, với đôi mắt đỏ ngầu, nhặt lấy một thanh kiếm gãy, hét lên: "Mệnh ta do ta, không do trời! Giết sạch đám chó săn Thiên Đạo!"
Tại các tông môn lớn, những vị trưởng lão vốn luôn cẩn trọng cũng bắt đầu truyền lệnh đóng cửa sơn môn, đoạn tuyệt liên hệ với Thiên Đạo Minh.
Sức mạnh của lời nói, kết hợp với những chứng cứ tàn khốc hiện hữu, đã tạo nên một làn sóng phẫn nộ chưa từng có trong lịch sử chín kỷ nguyên.
Đứng bên cạnh Diệp Phi, Tiêu Lão – hiện thân linh hồn từ Luân Hồi Châu – hiện ra với một nụ cười nhẹ: "Diệp Phi, ngươi thực sự đã làm được. Ngươi không chỉ tấn công vào pháo đài của chúng, ngươi đang tấn công vào gốc rễ quyền lực của Vô Nhai – đó là đức tin mù quáng của chúng sinh."
Diệp Phi hạ kiếm xuống, nhưng sát khí xung quanh anh không hề giảm bớt. "Đây mới chỉ là bước đầu, Tiêu Lão. Sự thật đã được phơi bày, nhưng quyền lực của Vô Nhai vẫn còn đó. Hắn sẽ sớm có hành động đáp trả tàn khốc."
Như để minh chứng cho lời nói của anh, bầu trời phía trên pháo đài đổ nát bỗng nhiên sụp đổ. Một bàn tay khổng lồ, che kín cả vạn dặm không gian, mang theo uy áp vạn cổ từ Thượng Tam Giới chậm rãi thò xuống. Mỗi ngón tay như một ngọn núi lớn, được bao phủ bởi những tia lôi điện vàng rực cường đại nhất.
"Kẻ phàm phu tục tử, dám làm loạn ý trời!" Một giọng nói vô cảm, già nua như từ thời đại hồng hoang vọng lại. Uy áp đó khiến tất cả tu sĩ dưới mặt đất phải quỳ sụp xuống, xương cốt kêu răng rắc.
Thạch Hùng và quân đoàn Nghịch Mệnh Điện mặt biến sắc, nhưng không một ai lùi bước. Thạch Hùng bước lên trước Diệp Phi, giơ cao chiếc thuẫn khổng lồ của mình, gầm lên một tiếng bất khuất.
Diệp Phi lại bình thản đến lạ kỳ. Anh ngước nhìn bàn tay khổng lồ đang ép xuống, một bàn tay mà trước đây ở kiếp thứ tám, anh đã từng thấy nó xóa sổ cả một đế quốc chỉ trong nháy mắt.
"Vô Nhai, ngươi vẫn thích cái trò hù dọa này sao?"
Diệp Phi không lùi mà tiến. Anh chậm rãi bay lên không trung, đối diện với bàn tay che trời. Luân Hồi Châu trong ngực anh xoay chuyển kịch liệt, khí息 của tám kiếp luân hồi trước đó bắt đầu dung hợp. Ánh sáng từ Trấn Thiên Kiếm không còn là màu xám đơn thuần, mà bắt đầu ánh lên những tia vàng đỏ của Sát Thần (kiếp thứ hai) và màu xanh thẳm của Đan Thánh (kiếp thứ năm).
"Kiếp này, ta không còn là quân cờ trên bàn của ngươi nữa!"
Diệp Phi vung kiếm. Một đường kiếm quang giản đơn nhưng mang theo quy tắc "Trảm Nhân Quả". Kiếm mang xẹt ngang bầu trời, nhìn thì chậm nhưng lại nhanh đến mức thời gian như bị ngưng đọng.
OÀNG!
Một tiếng nổ khủng khiếp rung chuyển toàn bộ Linh Hoang Giới. Trước con mắt kinh ngạc của hàng tỉ chúng sinh đang quan sát qua hình chiếu, bàn tay khổng lồ của "Thiên Đạo" lại bị đường kiếm kia chém đôi ngay từ giữa lòng bàn tay. Máu thần màu vàng óng ánh như mưa sa rơi xuống, đốt cháy mặt đất.
Một tiếng gầm gừ đau đớn vang lên từ sâu trong hư không. Bàn tay kia run rẩy thu hồi, mây đen cũng nhanh chóng tan biến.
Sự im lặng đáng sợ trở lại.
Nhưng lần này, sự im lặng ấy nhanh chóng bị phá vỡ bởi những tiếng hô vang chấn động trời đất: "NGHỊCH MỆNH THẦN ĐẾ! NGHỊCH MỆNH THẦN ĐẾ!"
Diệp Phi đứng trên không trung, bóng dáng đơn độc nhưng vĩ ngạn. Anh biết, trận chiến thực sự bây giờ mới chính thức bắt đầu. Từ giờ phút này, anh không còn chiến đấu một mình. Phía sau anh, là sự phẫn nộ của một thời đại bị kìm kẹp, là ước vọng của muôn vàn linh hồn đang khao khát được sống thật sự.
"Thạch Hùng." Diệp Phi hạ xuống đất, thu kiếm vào bao.
"Có thuộc hạ!"
"Truyền lệnh cho toàn bộ binh lực của Nghịch Mệnh Điện ở Hạ Tam Giới và Linh Hoang Giới. Không cần ẩn nấp nữa. Trong vòng ba ngày, ta muốn toàn bộ các điểm cứ của Thiên Đạo Minh tại đây phải biến mất."
Diệp Phi quay đầu nhìn về hướng Thượng Tam Giới, nơi mà cổng không gian đang dần lộ ra: "Còn chúng ta… sẽ tiến thẳng vào Thượng Tam Giới. Đã đến lúc đòi lại những gì thuộc về chúng ta."
Gió vẫn thổi, mang theo lời hiệu triệu của Diệp Phi bay xa. Trong những tàn tích, mầm non của một kỷ nguyên mới đang bắt đầu đâm chồi từ máu và tro tàn. Một vị thần mới đã thức tỉnh, không phải để cai trị, mà để dẫn lối cho tất cả trở thành những vị thần của chính vận mệnh mình.