Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 130: Toàn dân khởi nghĩa**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 17:23:45 | Lượt xem: 1

Máu thần màu vàng ròng lồng lộng rơi xuống từ tầng không, tựa như những vệt sao băng mang theo hơi nóng thiêu đốt, nhỏ xuống mặt đất Linh Hoang Giới. Mỗi giọt máu rơi xuống đều khiến cỏ cây hóa tro, nham thạch nóng chảy, nhưng đối với ức vạn tu sĩ đang quỳ mọp dưới uy áp của Thiên Đạo, những giọt máu ấy còn nóng hơn cả lửa – đó là minh chứng cho sự sụp đổ của một huyền thoại.

Thần, cũng có thể bị chém chảy máu.

Và người vừa thực hiện hành vi "nghịch thánh" ấy, hiện đang đứng sừng sững giữa hư không. Diệp Phi, với thanh Trấn Thiên Kiếm còn vương lại tia máu vàng nhạt, ánh mắt lạnh lẽo quét qua bát hoang. Phía sau anh, tàn dư của bàn tay khổng lồ từ Thiên Đạo Minh đang tan rã thành từng mảnh quy luật vụn vỡ.

Sự im lặng bao trùm khắp Cửu Trọng Thiên Địa chỉ kéo dài trong chốc lát, trước khi một tiếng gào thét phẫn uất vang lên từ một tu sĩ già nua ở góc quảng trường thành Thiên Đô.

"Mệnh ta do ta, không do trời! Diệp tiền bối đã trảm thần, chúng ta còn sợ gì nữa?"

Lão tu sĩ ấy tên là Mạc Thiên, một kẻ đã kẹt ở đỉnh phong Nguyên Anh suốt ba trăm năm. Lão vốn có tư chất kinh người, nhưng vì "Mệnh cách" bị Thiên Đạo Minh phán định là "kẻ quấy rối trật tự", nên suốt đời không tài nào cảm nhận được quy luật Hóa Thần. Mỗi lần lão toan đột phá, lôi kiếp sẽ giáng xuống gấp mười lần bình thường, như muốn tận diệt cái mầm mống nghịch thiên ấy.

Nay, nhìn thấy bàn tay của thực thể tối cao bị chém đứt, sợi dây xích vô hình trói buộc linh hồn lão suốt ba thế kỷ bỗng dưng nới lỏng. Mạc Thiên gầm lên, mái tóc bạc trắng dựng ngược, tu vi Nguyên Anh cuộn trào, phá vỡ bình cảnh trong tích tắc.

Lão không phải là người duy nhất.

Tại khắp các đại lục của Linh Hoang Giới, những thiên tài bị vùi dập, những tán tu bị bóc lột, những chủng tộc bị gán mác "tà ma" đều đang ngẩng đầu lên. Một ngọn lửa âm ỉ suốt hàng vạn năm, qua tám kỷ nguyên diệt thế, cuối cùng đã gặp được mồi lửa đủ lớn để bùng phát thành một đám cháy rừng không thể dập tắt.

***

Tại Hạ Tam Giới, đại lục Thanh Vân.

Dưới chân núi của Diệp Gia, một đội quân mặc giáp đen đang bao vây những người còn lại của tộc Diệp. Đó là Chấp Pháp Đội của Thiên Đạo Minh tại hạ giới, dẫn đầu là một gã Sứ giả mặt vàng, tu vi đã đạt đến Hợp Thể Cảnh – kẻ mà ở nơi linh khí loãng như Hạ Tam Giới này chính là thần linh tối cao.

"Diệp Phi phạm tội tày đình, toàn bộ Diệp tộc phải chịu tru di cửu tộc, linh hồn bị giam cầm trong Luyện Ngục vĩnh viễn!" Gã Sứ giả quát lên, tay cầm một tòa tháp ánh sáng vàng rực, sẵn sàng trấn áp xuống.

Nhưng gã chưa kịp ra tay, một bóng hình khổng lồ như ngọn núi nhỏ đã chắn ngang trước cổng Diệp Gia. Thạch Hùng, với bộ ngực trần xăm đầy phù văn man hoang cổ đại, đôi mắt đỏ rực như máu. Hắn vác trên vai một thanh đại phủ đen kịt, mỗi bước chân đều làm rung chuyển mạch đất đại lục.

"Dựa vào cái loại chó săn như ngươi mà cũng đòi động đến tộc nhân của công tử?"

Thạch Hùng cười gằn, huyết mạch Man Hoang trong người hắn thức tỉnh hoàn toàn. Phía sau hắn, hàng ngàn chiến binh tộc Man Hoang vốn ẩn dật trong rừng sâu nay đồng loạt xuất hiện. Họ không tu luyện linh khí truyền thống, họ luyện thể, luyện lực, những thứ mà "Thiên Đạo Chi Võng" khó lòng kiểm soát hoàn toàn.

"Giết sạch bọn tay sai Thiên Đạo! Đòi lại trời xanh cho hạ giới!" Thạch Hùng vung rìu, một đường rìu mang theo sức mạnh nghìn vạn cân xé toạc không gian, chém thẳng về phía tòa tháp ánh sáng của gã Sứ giả.

Trận chiến nổ ra ngay lập tức. Nhưng lần này, cục diện hoàn toàn khác. Những tu sĩ bình thường trước đây vốn cúi đầu khúm núm trước Thiên Đạo Minh, nay nhìn thấy Thạch Hùng anh dũng, bọn họ cũng nhặt lên vũ khí của mình. Từ những đệ tử ngoại môn đến những lão quái vật ẩn tu, tất cả đều lao vào cuộc chiến.

Tiếng hét sát phạt vang động cả một phương trời. Ở hạ giới, những tượng đài đại diện cho uy quyền của Thiên Đạo Minh lần lượt sụp đổ trong khói lửa.

***

Trong khi đó, tại Linh Hoang Giới, quy mô của cuộc nổi dậy còn kinh khủng hơn gấp bội.

Diệp Phi đứng trên không trung, Luân Hồi Châu trên ngực anh tỏa ra ánh sáng huyền diệu. Tiêu Lão – linh hồn dẫn đường – từ trong châu hiện thân, hình bóng mờ ảo nhưng uy áp lại cực kỳ nặng nề.

"Diệp tiểu tử, nhìn xem, nhân quả của ngươi đã bắt đầu lan tỏa. Ngươi không chỉ là chém một bàn tay của Thiên Đạo, ngươi vừa chém đứt nỗi sợ hãi trong lòng chúng sinh."

Diệp Phi không nói gì, đôi mắt anh hơi nheo lại nhìn về phía xa. Ở đó, Vân Hiểu Nguyệt đang đứng giữa một đoàn nữ tu của Nguyệt Tộc. Nàng thanh cao thoát tục như vầng trăng sáng, nhưng trong tay lại cầm một dải lụa Thái Âm dài vạn trượng. Ánh sáng từ cơ thể nàng tỏa ra đi đến đâu, những xiềng xích nhân quả đen tối của Thiên Đạo Minh trên đầu các tu sĩ đều bị hóa giải đến đó.

"Đã đến lúc rồi." Diệp Phi trầm giọng.

Anh nâng thanh Trấn Thiên Kiếm lên cao quá đầu. Từ thanh kiếm, tám luồng ánh sáng đại diện cho sức mạnh của tám kiếp trước đồng loạt bùng nổ. Có kiếm khí bá đạo của Kiếm Thần kiếp thứ nhất, có trận pháp huyền ảo của Trận Hoàng kiếp thứ sáu, có sát ý lạnh người của Sát Thần kiếp thứ hai… Tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một luồng ánh sáng cột trụ đâm xuyên qua tầng mây lôi kiếp, thông thẳng tới Thượng Tam Giới.

"Tất cả tu sĩ Linh Hoang Giới nghe lệnh!"

Tiọng nói của Diệp Phi mang theo quy tắc Luân Hồi, vang vọng vào tận sâu trong linh hồn của mỗi sinh linh: "Hàng vạn năm qua, Thiên Đạo lấy linh khí của chúng ta làm mồi nhử, lấy vận mệnh của chúng ta làm trò chơi. Chúng ta tu luyện gian khổ, nhưng cuối cùng chỉ là vật tế cho cái gọi là Đại Thanh Trừng. Hôm nay, Diệp Phi ta thề sẽ phá tan lồng giam này. Kẻ nào muốn tự do, hãy đi theo ta!"

"THEO THẦN ĐẾ! PHÁ THIÊN ĐẠO!"

Tiếng đáp trả giống như sấm sét nổ tung giữa trời quang.

Hàng vạn, hàng triệu đạo kiếm quang, phi hành pháp bảo đồng loạt cất cánh từ mặt đất. Cảnh tượng ấy tráng lệ vô ngần, giống như hàng tỉ con đom đóm đang cùng nhau bay về hướng mặt trời. Đây không còn là cuộc chiến của một người, mà là cuộc khởi nghĩa của toàn bộ một kỷ nguyên.

Tại các trụ sở của Thiên Đạo Minh, các Thánh tử và Sứ giả bắt đầu cảm thấy sợ hãi thực sự. Lâm Thiên Vũ – kẻ được mệnh danh là Khí Vận Chi Tử – lúc này đang đứng trên đỉnh ngọn tháp cao nhất của điện thờ Thiên Đạo, gương mặt vốn kiêu ngạo nay tái nhợt vì kinh hoàng.

Hắn nhìn thấy đạo quân của Diệp Phi đang tiến đến như sóng thần. Những người mà hắn từng coi là "kiến cỏ", "phế vật", nay với ánh mắt rực lửa căm hờn, đang xé nát lớp phòng thủ của Thiên Đạo Điện.

"Các ngươi… các ngươi dám làm phản? Các ngươi muốn gánh chịu thiên khiển sao?" Lâm Thiên Vũ gào lên, tay run rẩy kích hoạt Thiên Đạo Chi Nhãn trên trán.

Nhưng khi tia sáng từ con mắt ấy bắn ra, Diệp Phi chỉ khẽ vung tay. Một vòng xoáy luân hồi xuất hiện, nuốt chửng hoàn toàn sức mạnh của Thiên Đạo Chi Nhãn.

"Thiên khiển?" Diệp Phi xuất hiện ngay trước mặt Lâm Thiên Vũ, khoảng cách chỉ trong gang tấc. Anh nhìn gã bằng ánh mắt tràn đầy sự khinh bỉ: "Ở đây, ta chính là Thiên khiển của ngươi."

Diệp Phi bóp chặt cổ Lâm Thiên Vũ, nhấc bổng gã lên. Sức mạnh khí vận cuồn cuộn trên người Lâm Thiên Vũ đang điên cuồng bị Luân Hồi Châu hấp thụ. Những sợi tơ vận mệnh vốn ưu ái gã đang bị cắt đứt từng sợi một bởi quy tắc của Diệp Phi.

"Thần Đế Vô Nhai nuôi ngươi như một con chó trông cửa, dùng khí vận giả tạo để che mắt thế gian." Diệp Phi lạnh lùng nói: "Bây giờ, hãy nhìn xem kẻ đứng sau lưng ngươi có cứu được ngươi không."

Lâm Thiên Vũ trợn ngược mắt, nhìn lên bầu trời. Nhưng đáp lại gã chỉ là hư không mịt mù. Thần Đế Vô Nhai, kẻ mà gã tôn thờ như phụ mẫu, kẻ đại diện cho Thiên Đạo thực thụ, lúc này vẫn đang giữ im lặng một cách đáng sợ sau khi bị chém đứt bàn tay.

Hẳn là, trong cung điện nguy nga ở Thượng Tam Giới, kẻ kia đang phải trả giá đắt cho việc cưỡng ép can thiệp vào quy luật hạ giới, hoặc đang chuẩn bị một âm mưu còn kinh khủng hơn.

Diệp Phi ném cái xác rỗng tuếch của Lâm Thiên Vũ xuống vực sâu. Anh không thèm liếc nhìn thêm một lần, mà quay sang phía đại quân Nghịch Mệnh đang hội tụ.

Dưới sự dẫn dắt của các chiến hữu như Thạch Hùng, Vân Hiểu Nguyệt và sự chỉ điểm của Tiêu Lão, các đạo quân nổi dậy đã quét sạch các điểm cứ lớn. Những Thiên Đạo Trụ – thứ dùng để rút trích linh khí từ mạch đất để cung phụng cho Thần Giới – bị kéo sập hàng loạt.

Linh khí vốn bị kìm hãm bấy lâu bắt đầu phun trào ngược trở lại nhân gian.

Một cảm giác khoan khoái bao trùm khắp Linh Hoang Giới. Mây đen tan biến, ánh sáng rực rỡ từ trên cao chiếu rọi, nhưng đó không phải là thứ ánh sáng giả tạo của Thiên Đạo Minh, mà là ánh sáng nguyên thủy của một thế giới đang được hồi sinh.

"Hồi báo điện chủ! Đông phương Linh Hoang đã quét sạch!"
"Tây phương phản đồ đã đền tội!"
"Các đại tông môn đã thề trung thành với Nghịch Mệnh Điện!"

Những tin báo liên tục bay về. Diệp Phi đứng trên chiến thuyền khổng lồ của Nguyệt Tộc, Vân Hiểu Nguyệt nhẹ nhàng đi đến bên cạnh anh, đặt tay lên vai anh.

"Chàng đã làm được rồi, Phi. Kiếp này, chàng đã thay đổi tất cả."

Diệp Phi cầm lấy bàn tay nàng, cảm giác được sự hơi ấm mà suốt tám kiếp qua anh luôn hụt hẫng. Nhưng đôi mắt anh vẫn chưa có chút nào thả lỏng.

"Vẫn còn quá sớm để ăn mừng, Hiểu Nguyệt. Linh Hoang Giới chỉ là nơi trú ngụ tạm thời. Kẻ thù thực sự, nỗi hận từ kiếp thứ nhất, và cả những mảnh hồn còn lại của nàng… tất cả đều nằm ở Thượng Tam Giới."

Anh nhìn lên cánh cửa không gian khổng lồ đang dần hình thành giữa hư không – con đường duy nhất để tiến vào Thần Giới. Nơi đó, khí tức của Thần Đế Vô Nhai vẫn đang tỏa ra áp lực ngột ngạt như muốn đè bẹp tất cả linh hồn dám bén mảng tới.

"Thạch Hùng!" Diệp Phi hô lớn.

"Có thuộc hạ!" Thạch Hùng bước tới, toàn thân vẫn còn dính đầy máu của các sứ giả Thiên Đạo, nhưng khí thế đã mạnh hơn bao giờ hết sau khi tôi luyện trong trận chiến.

"Cho tất cả những ai đạt đến cảnh giới Vương Cảnh trở lên chuẩn bị. Chúng ta sẽ không đợi bọn chúng đến tìm. Chúng ta sẽ chủ động sát nhập vào Thần Giới."

Tiếng trống trận lại một lần nữa vang lên. Lần này, nó không chỉ là tiếng trống chiến đấu, mà là tiếng gõ cửa tử thần dành cho những kẻ vẫn còn ảo tưởng về sự thống trị vĩnh hằng.

Toàn dân khởi nghĩa, ngọn lửa đã lan tới tận chân mây. Dòng sông thời gian và luân hồi đang rung động dữ dội, báo hiệu cho một cuộc đại biến chưa từng có trong lịch sử vũ trụ. Kiếp thứ 9, kiếp cuối cùng, giờ mới chính thức bước vào chương rực rỡ nhất.

Cửu Chuyển thành Thần, Nghịch Mệnh không còn là một lời hứa, mà là một sự thật đang diễn ra ngay trước mắt muôn loài.


Hết Chương 130.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8