Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 131: Tấn công vào Cổng Trời**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 17:24:29 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 131: THIÊN MÔN HUYẾT CHIẾN – NGHỊCH MỆNH KHAI THIÊN**

Gió rít gào qua những tầng mây bị xé toạc, mang theo hơi lạnh của hư không và mùi rỉ sét của những mảnh vỡ thần binh. Tại nơi cao nhất của Trung Tam Giới, ranh giới giữa phàm trần và thần thánh đang bị lung lay dữ dội. Một khe nứt khổng lồ, vạn trượng chiều dài, hoành cứ giữa thiên không như một con mắt của vũ trụ đang rỉ máu. Phía sau khe nứt ấy, ánh vàng kim rực rỡ của Thần Giới le lói hiện ra, nhưng nó không mang lại cảm giác bình yên của thiên đường, mà lại tỏa ra một áp lực trầm trọng, khiến linh hồn của bất kỳ tu sĩ nào bên dưới cũng phải run rẩy muốn quỳ xuống.

Trên hạm đội khổng lồ của Nghịch Mệnh Điện, Diệp Phi đứng ở mũi tàu dẫn đầu. Trường bào đen tuyền của anh bay phần phật trong cuồng phong, thanh Trấn Thiên Kiếm cầm trên tay phát ra những tiếng kêu rền rỉ, tựa như con mãnh thú bị giam cầm vạn năm sắp được nếm mùi máu của kẻ thù truyền kiếp.

"Điện chủ, quân đoàn Kim Giáp Thần Binh của Thiên Đạo Minh đã dàn trận ở Thiên Môn." Thạch Hùng bước tới phía sau Diệp Phi, đôi mắt hắn rực cháy ngọn lửa chiến ý của bộ tộc Man Hoang. Thanh cự phủ trên lưng hắn như cũng đang hưng phấn mà rung động.

Diệp Phi không quay đầu lại, đôi mắt anh xuyên qua màn sương mù không gian, nhìn thẳng vào cánh cửa bằng đá trắng lơ lửng giữa mây trời Thần Giới. Đó chính là Thiên Môn – nơi mà 8 kiếp trước, anh đã vô số lần gục ngã trước thềm của nó.

"Tám kiếp trước, ta leo lên đây với tư cách là một kẻ cầu đạo, hy vọng tìm được chân lý. Nhưng hôm nay, ta tới đây để đòi nợ." Giọng nói của Diệp Phi trầm thấp nhưng vang dội khắp mười vạn dặm, át cả tiếng sấm rền của lôi kiếp.

Trong thức hải của anh, Tiêu Lão hiện lên với vẻ mặt nghiêm trọng hiếm thấy: "Diệp Phi, hãy cẩn thận. Thiên Môn không chỉ có thần binh canh giữ. Nó là nơi hội tụ ý chí của Thiên Đạo. Một khi ngươi chạm vào nó, Cửu Trọng Thiên Kiếp sẽ giáng xuống ngay lập tức. Thần Đế Vô Nhai đã dùng chín vạn năm để gia cố cái lồng này, hắn sẽ không để ngươi dễ dàng bước qua đâu."

Diệp Phi khẽ mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo đến thấu xương: "Tiêu Lão, ông quên rằng ta đang tu luyện Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết sao? Thiên Đạo muốn ta chết, nhưng Luân Hồi lại muốn ta sống."

Ngay lúc đó, từ phía Thiên Môn, một hồi kèn lệnh u linh vang lên. Một dải ánh sáng vàng kim đổ xuống như thác đổ, hàng vạn chiến binh mặc giáp trụ lấp lánh hiện thân từ hư không. Chúng không có khuôn mặt, chỉ có đôi mắt rực lửa thần thánh, tay cầm trường thương được rèn từ tinh hoa của những ngôi sao bị diệt vong. Dẫn đầu bọn chúng là ba vị Thần Tướng khổng lồ, cao tới trăm trượng, mỗi người cầm một món pháp bảo trấn thế.

"Kẻ nghịch mệnh Diệp Phi! Gan to bằng trời dám phạm vào cõi thánh! Ngươi có biết mình đang đi vào con đường chết không?" Một vị Thần Tướng, được gọi là Phá Quân Thần Tướng, gầm lên, thanh thương trong tay quét qua hư không tạo nên một đường rãnh đen ngòm do không gian bị sụp đổ.

"Con đường chết? Ta đã đi qua nó tám lần rồi, thêm một lần này nữa thì thấm vào đâu!" Diệp Phi nâng kiếm, mũi kiếm chỉ thẳng về phía Thiên Môn: "Nghịch Mệnh Điện nghe lệnh! Hôm nay, không có đường lui, chỉ có con đường nhuộm máu Thiên Môn mà tiến! Sát!"

"SÁT! SÁT! SÁT!"

Tiếng gào thét của hàng vạn tu sĩ đồng thanh vang dội, rung chuyển cả đại lục bên dưới. Thạch Hùng là người đầu tiên hành động. Hắn đạp mạnh một cái, cả con thuyền vạn tấn lún xuống một tấc, còn thân hình hắn thì giống như một viên thiên thạch rực lửa lao thẳng về phía đám Kim Giáp Thần Binh.

"Man Hoang Cuồng Hóa! Khai cho ta!"

Toàn thân Thạch Hùng phình to, da thịt biến thành màu đồng cổ, những hình xăm phù văn cổ xưa hiện lên, tỏa ra hung khí ngợp trời. Thanh cự phủ trong tay hắn bổ xuống một nhát đơn giản nhưng chứa đựng sức mạnh đủ để chẻ đôi núi non. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, hàng trăm Kim Giáp Thần Binh bị dư chấn hất tung, tan vỡ thành những mảnh vụn năng lượng.

Chiến tranh nổ ra ngay lập tức. Bầu trời vốn tĩnh lặng giờ đây biến thành một cái cối xay thịt khổng lồ. Linh lực đủ loại màu sắc đan xen, va chạm, tạo nên những vụ nổ huy hoàng mà thê lương. Các chiến hữu của Diệp Phi, những người từng là phế vật, từng là kẻ bị săn đuổi, nay chiến đấu với tất cả sự cuồng nộ tích lũy suốt cả cuộc đời.

Vân Hiểu Nguyệt đứng ở trung tâm đại trận, thân hình nàng thanh thoát như tiên nữ giữa đống đổ nát. Thái Âm Chi Thể kích hoạt, một vòng tròn ánh sáng bạc tỏa ra, bao phủ lấy quân đoàn Nghịch Mệnh Điện. Ánh sáng ấy đi tới đâu, thương thế của tu sĩ được hồi phục tới đó, đồng thời làm suy yếu sát khí của đối phương.

"Diệp Phi, hãy để ý vị Thần Tướng phía Tây, hắn đang thi triển bí pháp trấn áp không gian!" Vân Hiểu Nguyệt thanh âm trong trẻo vang lên giữa tiếng chém giết.

Diệp Phi gật đầu. Anh biết mục tiêu của mình không phải là lũ lính lác này. Ánh mắt anh khóa chặt vào Thiên Môn. Phá Quân Thần Tướng thấy Thạch Hùng đang làm loạn, định lao xuống ứng cứu thì đột nhiên cảm thấy một luồng sát khí rợn người khóa chặt lấy linh hồn mình.

Diệp Phi đã xuất hiện trước mặt hắn từ lúc nào không hay.

"Ngươi… làm sao nhanh như vậy?" Phá Quân Thần Tướng kinh hãi.

"Kiếp thứ tư của ta, từng là ảnh vệ bóng tối, ngươi có tư cách gì để nhìn thấy bước chân của ta?" Diệp Phi nhàn nhạt đáp. Trên trán anh, Luân Hồi Ấn thứ tư sáng rực lên. Hình ảnh một vị sát thủ lạnh lùng với đôi mắt tím biếc mờ ảo hiện ra sau lưng anh.

Trấn Thiên Kiếm khẽ rung. Không cần những chiêu thức hoa mỹ, Diệp Phi chỉ đâm nhẹ một kiếm. Nhưng trong khoảnh khắc đó, hàng vạn cái bóng kiếm ảo diệu cùng lúc xuất hiện từ mọi ngóc ngách không gian, bao vây lấy vị Thần Tướng khổng lồ.

"Thiên Đạo Vô Cực! Chắn cho ta!" Phá Quân Thần Tướng gào lên, huy động sức mạnh quy luật để tạo thành một tấm khiên vàng kim.

Nhưng tấm khiên ấy chỉ tồn tại được chưa đầy nửa giây. Những bóng kiếm của Diệp Phi chứa đựng "Quy luật Luân Hồi", chúng không tấn công vào thực thể, mà tấn công vào dòng thời gian của vật thể đó. Tấm khiên thần thánh trong nháy mắt bị lão hóa, nứt nẻ và tan biến.

"Phập!"

Trấn Thiên Kiếm xuyên qua ngực Phá Quân Thần Tướng. Không có máu đỏ chảy ra, chỉ có linh khí tinh túy màu vàng thoát ra từ lỗ hổng đó. Diệp Phi rút kiếm, vị Thần Tướng vĩ đại kia trong nháy mắt tan rã thành mây khói, ngay cả cơ hội đầu thai cũng không có.

Cái chết của một vị Thần Tướng khiến quân đội Thiên Đạo chấn động. Nhưng đây mới chỉ là khởi đầu.

"Bố trận! Cửu Thiên Huyền Lôi Trận!" Hai vị Thần Tướng còn lại nhận thấy sự nguy hiểm, lập tức thối lui về sát Thiên Môn.

Bỗng nhiên, Thiên Môn chuyển động. Hai cánh cửa khổng lồ chậm rãi hé mở một khe hở. Từ bên trong, những sợi xích màu tím đỏ đen nghịt như những con mãng xà thò ra, quấn lấy hư không. Đây là "Thiên Phạt Chi Xiềng", thứ dùng để khóa chặt nhân quả và vận mệnh.

Mỗi khi một sợi xích xuất hiện, một vùng không gian rộng lớn xung quanh sẽ bị đóng băng. Các tu sĩ của Nghịch Mệnh Điện đột ngột nhận thấy mình không thể di chuyển linh lực, thậm chí cả hô hấp cũng trở nên khó khăn.

"Cẩn thận! Đây là xiềng xích của trật tự thế giới!" Tiêu Lão hét lên cảnh báo. "Hắn muốn dùng nhân quả của thế giới này để đè chết các ngươi!"

Thạch Hùng đang hăng máu bỗng bị một sợi xích quấn lấy tay, tiếng xương cốt vỡ vụn răng rắc vang lên. Hắn nghiến răng chịu đựng, nhưng đôi mắt đã bắt đầu hiện lên sự bất lực. Quy luật của Thiên Đạo quá mức cường đại, đó không phải là thứ mà sức mạnh cơ bắp có thể chống lại.

Diệp Phi nhìn thấy cảnh tượng đó, trái tim anh bỗng thắt lại. Những hình ảnh từ 8 kiếp trước ùa về: Thạch Hùng tử trận để bọc hậu, Vân Hiểu Nguyệt tan biến trong vòng tay anh… Tất cả những cái chết đó đều bắt đầu từ những sợi xích vô hình này.

"Vô Nhai… Ngươi định dùng chiêu cũ này mãi sao?"

Hơi thở của Diệp Phi đột ngột thay đổi. Sự lạnh lùng biến mất, thay vào đó là một sự cuồng bạo kinh thiên. Một luồng khí đen từ dưới chân anh bốc lên, nhuộm đen cả bầu trời vàng kim. Luân Hồi Ấn thứ hai – Sát Thần – rực cháy.

"Kiếp thứ hai, ta giết mười vạn thần ma, nhuộm đỏ chín tầng trời để chứng đạo. Hôm nay, ta dùng lại sát khí đó, chặt đứt xiềng xích của ngươi!"

Diệp Phi vung kiếm. Một đường kiếm mang màu huyết sắc dài tới vạn dặm chém ngang qua trời cao. Tiếng kim loại va chạm với quy luật phát ra những âm thanh chói tai làm nổ tung màng nhĩ của hàng nghìn người xung quanh.

"Rắc! Rắc! Rắc!"

Những sợi Thiên Phạt Chi Xiềng vốn được coi là bất hoại, dưới đường kiếm đầy oán khí và huyết hận của chín kiếp tích lũy, bắt đầu xuất hiện những vết rạn. Diệp Phi như một bóng ma đỏ ngầu lao vào giữa rừng xiềng xích, mỗi bước đi là một lần vung kiếm, mỗi lần vung kiếm là một lần cắt đứt một đoạn nhân quả tàn khốc.

Vân Hiểu Nguyệt thấy Diệp Phi bắt đầu điên cuồng, nàng lập tức bay lên không trung, tà áo trắng bay lượn như cánh hạc. Nàng cắn đầu ngón tay, vẽ lên hư không một phù văn cổ lão của Nguyệt Tộc.

"Thái Âm Tế Linh – Nguyệt Chi Tịnh Hóa!"

Ánh trăng huyền ảo đổ xuống, làm dịu đi sát khí đang bào mòn tâm trí Diệp Phi, đồng thời tạo ra một tầng bảo hộ chống lại sự ăn mòn của Thiên Đạo đối với các đồng đội.

Cuộc chiến tiến vào giai đoạn trắng tay đôi. Hàng nghìn tu sĩ Nghịch Mệnh Điện ngã xuống, xác rơi như rụng lá, nhưng không ai lùi bước. Họ dẫm lên xác đồng đội, dẫm lên vụn nát của thần binh mà tiến lên. Khí thế của kẻ "nghịch mệnh" đã lấn át cả cái uy nghiêm của trời xanh.

"Tránh ra!" Thạch Hùng dùng tay không giật đứt sợi xích quấn trên người, vai trái hắn lòi cả xương trắng nhưng hắn vẫn cười sằng sặc, lao tới húc đổ một tòa tháp canh ở thềm Thiên Môn.

Diệp Phi đã đứng trước cánh cửa đá vĩ đại. Hai vị Thần Tướng còn lại điên cuồng ngăn cản, nhưng họ phát hiện ra rằng, trước mặt người đàn ông này, mọi pháp thuật đều vô dụng. Diệp Phi lúc này dường như đã thoát ly khỏi quy luật của thế gian này. Anh không phải là người của kiếp này, mà là sự tổng hòa của chín vạn năm oán hận và hy vọng.

"Thiên Môn, mở cho ta!"

Diệp Phi đặt tay trái lên cánh cửa, tay phải cầm Trấn Thiên Kiếm cắm mạnh vào khe hở của cửa đá.

"Luân Hồi Cửu Chuyển – Nhất Chuyển Nhất Khai Thiên!"

Chín ấn ký đồng thời xuất hiện sau lưng anh. Chín hình bóng của Diệp Phi qua các kiếp: Kiếm Thần đời đầu, Sát Thần kiếp hai, Ma Tôn kiếp bốn, Đan Thần kiếp năm… tất cả đồng loạt hiện thân, đặt tay lên vai anh. Sức mạnh của chín đời người, chín đỉnh cao tu vi, trong khoảnh khắc này dung hợp làm một.

Cả không gian rung chuyển kịch liệt. Trung Tam Giới phía dưới xảy ra địa chấn khủng khiếp, nước biển dâng cao vạn trượng. Tại Thượng Tam Giới, những vị thần đang ngồi trên cao cũng phải lộ vẻ kinh hoàng.

"Ầm!!!"

Một tiếng nổ vượt quá giới hạn thính giác của con người vang lên. Cánh Thiên Môn sụp đổ.

Những mảnh đá trắng vỡ tan tành thành cát bụi. Luồng linh khí nồng đậm nhưng lạnh lẽo từ Thần Giới tràn ra như cơn lũ dữ. Những Kim Giáp Thần Binh còn sót lại trong nháy mắt bị cuốn phăng.

Bụi mù tan đi.

Trước mắt Diệp Phi và quân đoàn Nghịch Mệnh Điện là một cảnh tượng khiến tất cả phải lặng đi. Phía sau Thiên Môn không phải là cung điện nguy nga rực rỡ như lời đồn. Thay vào đó, là một bầu trời rỉ máu, mặt đất đầy rẫy những xác ướp của các vị thần thời viễn cổ bị treo trên những cọc gỗ nhân quả. Khắp nơi đều là những dòng sông máu chảy ngược lên trời, hội tụ về một tòa tháp đen ngòm ở đằng xa.

Trên đỉnh tòa tháp đó, một bóng người mặc long bào vàng kim đang ngồi trên ngai vàng bằng xương trắng, ánh mắt nhìn xuống chúng sinh bên dưới với vẻ ghê tởm và coi thường tuyệt đối.

Thần Đế Vô Nhai.

Hắn khẽ mở miệng, giọng nói vọng xuống như sấm truyền từ chín tầng mây:

"Diệp Phi, ngươi rốt cuộc cũng đến rồi. Tám lần trước ngươi chết khi mới chạm vào cánh cửa này. Kiếp thứ chín này, ngươi đã trưởng thành hơn, nhưng kết cục cũng chỉ là làm phân bón cho Thiên Đạo mà thôi."

Diệp Phi đứng giữa đống đổ nát của Thiên Môn, máu của kẻ thù vẫn còn nhỏ xuống từ mũi kiếm của anh. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lẹm xuyên qua không gian để đối diện trực tiếp với kẻ phản bội.

"Vô Nhai, hôm nay không chỉ có Thiên Môn sụp đổ. Mà cái ngai vàng bằng xương bằng thịt của ngươi, ta cũng sẽ chẻ thành củi khô!"

Quân đoàn Nghịch Mệnh Điện rầm rộ xông vào Thần Giới. Những tiếng hét "nghịch mệnh" vang trời. Hồi thứ nhất của cuộc chiến kết thúc trong máu và lửa, mở ra một trang sử mới nơi máu của thần thánh cũng phải đổ vì khát vọng tự do của con người.

Con đường dẫn tới Thần Điện tối cao giờ đây đã nhuộm đỏ, và mỗi bước đi của Diệp Phi, nhân quả đang run rẩy dọn đường.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8