Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 132: Thạch Hùng hy sinh oanh liệt**
**CHƯƠNG 132: MỘT PHU CHẶN CỬA, VẠN THẦN MẠC KHAI**
Gió ở Thần Giới không mang theo linh khí thanh khiết như người đời vẫn tưởng, mà nó rít gào qua những kẽ đá, mang theo mùi gỉ sắt của máu và sự mục rỗng của thời gian. Trên con đường độc đạo dẫn lên Vô Nhai Thần Điện — được gọi là Thiên Thần Lộ — không gian bị vặn xoắn bởi những áp lực khủng khiếp của cấm chế thiên đạo.
Diệp Phi bước đi, mỗi bước chân đều để lại một dấu ấn nứt toác trên nền đá trắng. Trấn Thiên Kiếm trong tay anh rung lên bần bật, nó đang khát máu, một nỗi khát khao mãnh liệt được cắm vào ngực kẻ đã phản bội chủ nhân của nó tám kiếp liên tiếp. Nhưng con đường phía trước không hề thông thoáng.
"Giết! Kẻ nghịch mệnh phải chết!"
Tiếng quát tháo vang dội thiên địa. Từ phía sau những rặng mây mù rỉ máu, hàng vạn Kim Giáp Thần Binh hiện ra, xếp thành trận pháp chỉnh tề, mâu quang lấp loáng như rừng cây sắt thép. Đứng đầu là ba vị Thiên Thần tướng, mỗi người đều sở hữu uy áp của Thần Cảnh đỉnh phong, ánh mắt lạnh lẽo như nhìn một con kiến đang cố gắng lay chuyển cổ thụ.
Diệp Phi khựng lại, ánh mắt trầm xuống. Anh có thể giết hết bọn chúng, nhưng cái giá phải trả là sự tiêu hao cực lớn. Mà ở đỉnh tháp kia, Thần Đế Vô Nhai vẫn đang chờ đợi với toàn bộ sức mạnh của Thiên Đạo.
Ngay lúc đó, một bàn tay thô ráp, to lớn như tấm phản đặt lên vai Diệp Phi. Một giọng cười sảng khoái, mang theo chút thô lậu của núi rừng nhưng lại tràn đầy khí phách vang lên:
"Đại ca, huynh đi đi. Đám tôm tép này, để tiểu đệ lo."
Diệp Phi quay đầu lại. Thạch Hùng đứng đó, thân hình cao lớn hơn hai trượng của hắn như một ngọn núi nhỏ chắn ngang tầm mắt. Hắn vác trên vai thanh Chiến Phủ gỉ sét nhưng tỏa ra hung quang của Man Hoang thượng cổ. Đôi mắt hắn không có chút sợ hãi, chỉ có một ngọn lửa chiến ý hừng hực đang thiêu đốt.
"Thạch Hùng, bọn chúng có vạn người, lại có Thần trận hỗ trợ…" Diệp Phi nhíu mày, định từ chối.
Thạch Hùng cười ha hả, bước lên phía trước một bước, chắn giữa Diệp Phi và quân đoàn Thần tộc. Hắn quay đầu lại, nụ cười trên khuôn mặt bặm trợn bỗng trở nên dịu dàng một cách lạ thường:
"Kiếp trước, tiểu đệ đã chết dưới tay bọn chúng để bảo vệ huynh. Kiếp này, được nhìn thấy huynh bước chân vào Thần Điện, Thạch Hùng ta chết cũng mãn nguyện. Huynh là niềm hy vọng duy nhất của tất cả chúng ta, là người duy nhất có thể trảm đứt cái vòng luân hồi khốn khiếp này. Đại ca… đừng để máu của chúng ta chảy vô ích!"
Nói đoạn, Thạch Hùng không đợi Diệp Phi trả lời, hắn gầm lên một tiếng như sấm sét giữa trời quang, huyết mạch Man Hoang trong người hoàn toàn bạo phát. Làn da của hắn hóa thành màu đồng cổ, những hình xăm cổ xưa của tộc Man Hoang rực sáng như nham thạch nóng chảy.
"Cút ngay cho ta!"
Thạch Hùng lao về phía trước. Mỗi bước chân của hắn khiến Thiên Thần Lộ rung chuyển dữ dội. Thanh Chiến Phủ quét ngang, một vầng sáng hình bán nguyệt mang theo sức mạnh nghìn vạn cân bùng nổ, đánh văng hàng trăm Kim Giáp Thần Binh thành những mảnh vụn vàng kim.
Diệp Phi siết chặt chuôi kiếm, tim thắt lại. Anh biết, đây là lựa chọn duy nhất. Anh hít một hơi thật sâu, đôi mắt đỏ rực sát khí nhìn thẳng về đỉnh tòa tháp đen, rồi tung người bay vút qua đầu trận chiến, hướng về phía Thần Điện.
"Ngăn hắn lại! Đừng để Diệp Phi chạy thoát!" Một vị Thiên Thần tướng hét lớn, tay cầm linh mâu định phóng về phía sau Diệp Phi.
"Kẻ thù của các ngươi là ta!"
Thạch Hùng gầm lên, hắn phóng thanh Chiến Phủ đi như một tia sét đen, trực tiếp cắt đứt quỹ đạo của linh mâu. Cùng lúc đó, hắn lao vào giữa đám đông, hai tay không cần vũ khí, trực tiếp túm lấy đầu của hai tên thần binh rồi đập mạnh vào nhau, nát bấy như những quả dưa hấu.
Trận chiến trở nên cực kỳ thảm khốc. Thạch Hùng như một con mãnh thú rơi vào bầy cừu, dù bầy cừu đó là những thần binh tinh nhuệ nhất. Hắn không dùng pháp thuật cầu kỳ, chỉ có sức mạnh cơ bắp thuần túy và một ý chí bất khuất. Mỗi cú đấm, mỗi cú đá của hắn đều mang theo quyền ý vạn cổ, phá nát những lá chắn ánh sáng của Thần tộc.
Tuy nhiên, số lượng kẻ thù là quá lớn. Những mũi mâu dài xuyên qua lớp giáp của hắn, những đạo sấm sét của thần trận oanh tạc trên lưng hắn. Máu, loại máu đỏ thẫm đặc quánh của tộc Man Hoang, phun trào ra, nhuộm đỏ cả một đoạn đường.
"Giết hắn! Hắn sắp không chịu nổi nữa rồi!"
Ba vị Thiên Thần tướng cùng lúc ra tay. Ba món thần khí phối hợp tạo thành một tòa tháp ánh sáng khổng lồ áp chế xuống đỉnh đầu Thạch Hùng. Hắn quỳ sụp xuống, mặt đường dưới chân vỡ vụn, xương cốt trong người vang lên những tiếng "răng rắc" ghê người.
Nhưng Thạch Hùng không gục ngã. Hắn ngước nhìn bóng dáng Diệp Phi đang khuất dần nơi cuối đường, trong lòng thầm nhủ: *Đại ca, tiến lên phía trước… đừng quay đầu lại.*
Hồi ức tràn về trong tâm trí Thạch Hùng. Tám kiếp trước, hắn chỉ là một quân tốt vô danh luôn đi theo Diệp Phi. Hắn nhớ cảnh mình bị hàng vạn mũi tên xuyên tâm khi cố gắng chặn cổng thành cho đại ca tẩu thoát. Hắn nhớ nỗi đau khi linh hồn bị xé toạc dưới chân Vô Nhai. Kiếp này, Diệp Phi đã tìm thấy hắn giữa đống bùn nhơ của kiếp nô lệ, cho hắn danh dự, cho hắn sức mạnh, và trên hết, cho hắn một người anh em thực sự.
"A… A… A!!!"
Thạch Hùng ngửa mặt lên trời gào thét, một luồng khí tức đen ngòm từ tận sâu trong linh hồn bốc lên. Đó là cấm thuật cuối cùng của tộc Man Hoang: *Huyết Tế Vạn Cổ*.
Toàn bộ sinh mệnh, toàn bộ tu vi, thậm chí là cả cơ hội luân hồi ở kiếp sau, hắn đều đem đi thiêu đốt.
Thân hình Thạch Hùng đột ngột phình to, cơ bắp cuồn cuộn như những con rồng thép lồng lộn dưới da. Sức mạnh tỏa ra từ hắn lúc này đã vượt qua ranh giới của Thần, nó là một loại lực lượng nguyên thủy của sự hủy diệt.
Hắn đứng phắt dậy, hất văng tòa tháp ánh sáng của ba vị Thiên Thần tướng. Hắn lao tới, nhanh như một tia chớp đỏ, hai tay nắm lấy hai vị thần tướng, mặc kệ mâu dài của họ đâm thấu ngực mình.
"Cùng chết đi!"
"Bùm!"
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Thạch Hùng tự bạo huyết mạch ngay giữa quân đoàn Thần tộc. Sóng xung kích cuồng bạo quét qua, biến mọi thứ trong vòng bán kính vài dặm thành tro bụi. Thiên Thần Lộ vốn kiên cố không thể phá hủy giờ đây xuất hiện một hố sâu thăm thẳm, cắt đứt hoàn toàn lối lên của quân viện trợ Thần tộc.
Khói bụi dần tan đi.
Ở trung tâm vụ nổ, không còn bóng dáng một người sống sót nào của quân đoàn Thần binh. Chỉ còn lại một pho tượng đá khổng lồ, cao ngất ngưởng sừng sững ngay giữa lối đi.
Đó là Thạch Hùng. Hắn không biến mất, mà trong khoảnh khắc cuối cùng đã hóa thân thành một bức tường đá bất diệt. Một tay hắn vẫn cầm thanh chiến phủ cắm chặt xuống đất, một tay hướng ra phía sau như thể đang chặn lại cả thiên quân vạn mã. Đôi mắt đá dù đã không còn hơi thở, nhưng vẫn trừng trừng nhìn về phía quân thù, uy dũng đến mức không một tên thần binh nào phía sau dám bước qua.
Ở đằng xa, trước cửa Thần Điện, Diệp Phi khựng lại. Anh không quay đầu, nhưng những giọt nước mắt nóng hổi đã lăn dài trên gò má lạnh lùng. Anh cảm nhận được hơi thở của Thạch Hùng đã hoàn toàn biến mất khỏi thế gian này. Không còn luân hồi, không còn tái sinh, người chiến hữu trung thành nhất của anh đã vĩnh viễn tan biến vào hư không.
Diệp Phi siết chặt Trấn Thiên Kiếm đến mức lòng bàn tay rỉ máu. Một luồng sát khí ngút trời từ người anh bùng phát, khiến mây đen trên Thần Giới phải tan tác.
"Vô Nhai… Mạng của huynh đệ ta, hôm nay ta bắt ngươi phải dùng cả Thần tộc để đền tội!"
Diệp Phi dứt khoát bước vào đại điện tối đen. Phía sau anh, bức tượng đá mang tên Thạch Hùng vẫn lặng lẽ đứng đó, vĩnh viễn làm một lá chắn trung thành nhất cho vị vua của mình.
Trên bầu trời, linh hồn của các kiếp trước của Diệp Phi dường như đồng loạt hiện ra, tiếng gào thét báo thù vang động cả cửu thiên. Cuộc chiến cuối cùng, chính thức bắt đầu trong nỗi đau bi tráng và ngọn lửa căm hờn vô tận.