Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 133: Cơn giận của Luân Hồi Giả**
CHƯƠNG 133: CƠN GIẬN CỦA LUÂN HỒI GIẢ
Tiếng bước chân của Diệp Phi nện xuống sàn đá cẩm thạch của Thần Điện nghe nặng nề và đều đặn như tiếng chuông báo tử của một kỷ nguyên. Mỗi bước đi, Trấn Thiên Kiếm trong tay anh lại kéo lê trên mặt đất, tạo ra những tia lửa vàng rực cùng âm thanh chói tai, rạch nát bầu không khí vốn dĩ cao quý và uy nghiêm của nơi cư ngụ Thần Đế.
Phía sau lưng anh, cánh cổng Thiên Thiên Lộ đã bị lấp kín bởi pho tượng đá của Thạch Hùng. Diệp Phi không quay đầu, nhưng mùi vị máu thịt của chiến hữu vẫn còn vương vấn trong hơi thở. Một loại cảm giác lạnh lẽo tột cùng, vượt lên trên cả sự thù hận, đang bắt đầu đóng băng linh hồn anh.
Ở cuối đại lộ dài dằng dặc dẫn vào chính điện, chín đạo hào quang rực rỡ từ trên trời giáng xuống. Chín vị Thần Tướng mạnh nhất của Thần Giới, những kẻ nắm giữ trật tự và quy tắc của Thiên Đạo dưới quyền Vô Nhai, đã dàn trận chờ sẵn.
Hỏa Thần Tướng khoác lớp chiến giáp đỏ rực, ngọn lửa vĩnh hằng trên đỉnh đầu hắn bùng cháy dữ dội, giọng nói vang lên như tiếng sấm rền:
"Nghịch tử luân hồi! Ngươi đã giết bao nhiêu sinh linh, phá hoại thiên mệnh của chúng thần. Thần Điện này không phải là nơi để một tàn hồn nhơ nhuốc như ngươi bước vào. Dừng lại, hoặc tan biến!"
Diệp Phi rốt cuộc cũng dừng bước. Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt vốn dĩ mang sắc đen sâu thẳm của bầu trời đêm nay lại chuyển sang một màu xám bạc kỳ quái – màu của hư vô và tịch diệt.
"Thiên mệnh?" – Diệp Phi khẽ nhếch môi, tiếng cười của anh mang theo sự châm biếm đắng cay. "Các ngươi nhân danh thiên mệnh để cắt đứt tình thâm, nhân danh thiên mệnh để nô dịch chúng sinh, và nhân danh thiên mệnh để sát hại huynh đệ của ta. Nếu cái giá của thiên mệnh là sự hy sinh của những người ta trân trọng, thì hôm nay, ta sẽ chém đứt cái thiên mệnh đó."
"Cuồng vọng!"
Lôi Thần Tướng gầm lên một tiếng, thanh kích dài mang theo hàng vạn tia lôi điện tím ngắt phóng tới. Hắn là kẻ có tốc độ nhanh nhất trong Cửu Đại Thần Tướng, chỉ một cái chớp mắt, mũi kích đã xuyên qua hư không, nhắm thẳng vào yết hầu của Diệp Phi.
Diệp Phi không tránh, thậm chí không buồn giơ kiếm lên đỡ. Ngay khi mũi kích chỉ còn cách da thịt một phân, không gian xung quanh anh bỗng chốc vặn vẹo. Một bóng hình mờ ảo khổng lồ bỗng nhiên hiện ra từ phía sau Diệp Phi.
Đó là một người đàn ông mặc trường bào đen, tay cầm một chén rượu, lưng đeo một thanh trường kiếm cổ xưa. Áp lực tỏa ra từ ảo ảnh đó khiến cho lôi điện của Lôi Thần Tướng bỗng nhiên tắt ngóm.
"Kiếp thứ ba: Thanh Liên Kiếm Thánh!" – Diệp Phi trầm giọng nói.
Ảo ảnh Kiếm Thánh khẽ mỉm cười, một tay chỉ ra phía trước. Không cần kiếm, chỉ bằng một chỉ đó, vạn đạo kiếm khí từ hư không sinh ra, kết thành một đóa hoa sen thanh khiết nhưng mang theo sức mạnh xuyên thấu vạn vật.
"Rắc!"
Thanh lôi kích cấp bậc Thần khí nổ tung thành từng mảnh nhỏ. Lôi Thần Tướng trợn tròng mắt, chưa kịp kêu lên một tiếng đã bị kiếm khí xuyên qua trán, nguyên thần ngay lập tức hóa thành tro bụi.
Một vị Thần Tướng, cứ như thế mà tử trận chỉ trong một chiêu.
Sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy đại điện. Tám vị Thần Tướng còn lại cảm thấy một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng. Họ nhận ra, kẻ đang đứng trước mặt không còn là một tu sĩ hạ giới tìm đường báo thù, mà là một thực thể nằm ngoài sự hiểu biết của Thần tộc.
"Hắn đang sử dụng thần thông của các đời trước! Đừng để hắn có thời gian thức tỉnh thêm! Tất cả ra tay!" – Thổ Thần Tướng, vị tướng có phòng ngự mạnh nhất, hét lớn.
Ngay lập tức, bảy vị Thần Tướng còn lại đồng loạt thi triển tuyệt kỹ mạnh nhất. Hỏa diễm thiêu đốt vạn vật, thủy triều băng giá đóng băng không gian, gió lốc tử vong cắt xé linh hồn… Mọi sức mạnh quy luật của vũ trụ dường như đều đổ dồn về phía trung tâm – nơi Diệp Phi đang đứng.
Diệp Phi nhắm mắt lại. Trong tâm thức của anh, tiếng gào thét của Thạch Hùng lúc tự bạo lại vang lên. Anh cảm thấy một luồng khí tức tàn bạo, hung sát vô độ bùng nổ từ sâu trong tủy cốt.
"Kiếp thứ hai: Tu La Sát Thần… Thức tỉnh!"
Ngoại hình của Diệp Phi thay đổi hoàn toàn trong tích tắc. Mái tóc đen hóa thành một màu đỏ thẫm như máu, trên trán hiện ra một ký hiệu sát lục màu đen đặc. Sát khí tỏa ra mạnh đến mức hóa thành thực thể, biến không gian xung quanh thành một đầm lầy máu tanh hôi.
Trấn Thiên Kiếm dường như cũng cảm nhận được sự cộng hưởng, thanh kiếm gãy bỗng bốc lên ngọn lửa đen ngòm.
"Giết!"
Diệp Phi biến mất.
Tốc độ của anh bây giờ không còn là chuyển động đơn thuần, mà là xuyên thấu qua các khe hở của sát ý. Anh xuất hiện ngay trước mặt Thổ Thần Tướng. Vị tướng này đã kịp dựng lên hàng trăm lớp kết giới bằng đá thần chắc chắn hơn cả đại lục, nhưng trước lưỡi kiếm của Sát Thần, tất cả chỉ như giấy mỏng.
"Phập!"
Trấn Thiên Kiếm đâm xuyên qua lá chắn, xuyên qua bộ giáp nặng nề, và cắm ngập vào tim của Thổ Thần Tướng. Diệp Phi không rút kiếm ra ngay, anh dùng một tay bóp nát cổ họng đối phương, giọng nói lạnh lùng như từ dưới cửu u vọng lên:
"Máu của ngươi… đủ để tôi luyện thanh kiếm này chưa?"
Thanh Trấn Thiên Kiếm phát ra tiếng ngâm rung động. Máu thần của Thổ Thần Tướng bị hút sạch vào trong lưỡi kiếm, phần gãy của thanh kiếm bắt đầu mọc ra một đoạn dài thêm vài thốn, sắc lẹm và sáng chói một cách rợn người.
"Súc sinh! Buông hắn ra!"
Hỏa Thần Tướng và Thủy Thần Tướng cùng lúc công kích hai bên mạn sườn Diệp Phi.
Diệp Phi vung tay ném cái xác khô héo của Thổ Thần Tướng về phía Hỏa Thần Tướng, rồi xoay người thực hiện một cú chém ngang. Một dải sáng màu đỏ xám hình bán nguyệt quét qua, cắt đôi cả thác nước thần linh của Thủy Thần Tướng lẫn thân hình vị tướng này.
Không một chút chần chừ, không một động tác thừa thải. Diệp Phi lúc này là một cỗ máy giết chóc đúng nghĩa. Anh đi qua đâu, máu thần bắn tung tóe tới đó. Thần Điện huy hoàng bỗng chốc biến thành lò mổ của nhân gian.
Ngũ hành Thần Tướng, Phong Lôi Thần Tướng lần lượt ngã xuống dưới bước chân của Diệp Phi. Mỗi lần một vị Thần Tướng ngã xuống, Trấn Thiên Kiếm lại được rèn lại thêm một phần. Luân Hồi Ấn trên cánh tay Diệp Phi cũng rực sáng đến mức nhức mắt.
Chỉ còn lại hai vị Thần Tướng cuối cùng: Quang Thần Tướng và Ám Thần Tướng. Hai vị này vốn là song sinh, phối hợp với nhau tạo thành một thái cực trận đồ không thể phá vỡ. Họ lùi lại tận sâu trong điện, gương mặt tái nhợt nhìn đống xác thịt của đồng đội vương vãi khắp nơi.
"Ngươi… ngươi không phải là người! Ngươi là quỷ dữ!" Quang Thần Tướng run rẩy nói, ánh sáng từ đôi cánh của hắn đã mất đi vẻ thánh khiết.
Diệp Phi bước đi giữa vũng máu, ánh nhìn của anh băng qua đầu họ, hướng thẳng về phía bức rèm vàng che phủ ngôi cao nhất của Thần Điện. Nơi đó, một hơi thở thâm trầm và mạnh mẽ nhất đang âm thầm quan sát tất cả.
"Vô Nhai, nhìn thuộc hạ của ngươi chết đi, huynh cảm thấy thế nào?" – Diệp Phi lớn tiếng hỏi, âm thanh vang vọng khắp cung điện trống rỗng.
Phía sau rèm che, không có tiếng trả lời. Chỉ có một áp lực không gian kinh hồn bạt vía bắt đầu lan tỏa.
Quang và Ám Thần Tướng nhận thấy thời cơ, cùng lúc lao lên: "Thiên địa nghịch đảo! Cùng đi vào cõi hư vô đi!"
Hai luồng sức mạnh đen và trắng hòa quyện, tạo thành một lỗ đen không gian khổng lồ nuốt chửng mọi thứ xung quanh. Diệp Phi đứng đó, bóng dáng anh nhỏ bé trước vòng xoáy năng lượng hủy diệt ấy.
"Hư vô sao?" – Diệp Phi khẽ lẩm bẩm. "Ta đã từng đi qua hư vô tám lần. Đối với ta, đó chỉ là chốn trở về."
Anh buông tay khỏi thanh kiếm. Trấn Thiên Kiếm không rơi xuống mà lơ lửng trước ngực anh. Diệp Phi kết một thủ ấn phức tạp, chín dấu Luân Hồi Ấn từ cơ thể anh bay ra, xoay quanh thanh kiếm tạo thành một vòng tròn vĩnh hằng.
"Kiếp thứ nhất: Thần Đế Luân Hồi… Nhất Kiếm Định Nhân Quả!"
Đây là sức mạnh nguyên thủy nhất của Diệp Phi ở đời thứ nhất. Thanh Trấn Thiên Kiếm bỗng phát ra một luồng ánh sáng mà ngay cả ánh mặt trời cũng phải cúi đầu. Luồng ánh sáng ấy không có tính công kích vật lý, nhưng khi nó lướt qua lỗ đen kia, toàn bộ sự hỗn loạn bỗng dừng lại.
Quang và Ám Thần Tướng sững sờ nhìn cơ thể mình bắt đầu tan rã thành những hạt ánh sáng nhỏ li ti. Họ không thấy đau đớn, chỉ thấy một nỗi sợ hãi tột cùng vì nhận ra "Nhân quả" của họ đã bị thanh kiếm kia xóa bỏ. Trong thế giới này, nếu nhân quả không còn, nghĩa là họ chưa từng tồn tại.
"Không… xin ngài…" – Tiếng kêu cầu cuối cùng chưa kịp dứt đã biến mất vào hư không.
Chín vị Thần Tướng mạnh nhất của Thần Giới đã hoàn toàn bị xóa sổ.
Diệp Phi đứng lại giữa đại điện, lúc này chỉ còn lại một mình anh. Trấn Thiên Kiếm sau khi hấp thụ máu của các vị thần đã khôi phục hoàn toàn hình dáng vốn có của nó – một thanh thần kiếm dài rộng, mặt kiếm khắc họa đầy đủ tiến trình của luân hồi từ khi khai thiên lập địa đến lúc diệt thế.
Mái tóc đỏ của anh dần trở lại màu đen, nhưng sự lạnh lẽo trong ánh mắt thì càng sâu thêm. Anh đưa tay quẹt ngang vệt máu vương trên má, nhìn chằm chằm vào bức rèm vàng phía trước.
"Vô Nhai, không còn quân cờ nào nữa để huynh thí mạng rồi."
Dứt lời, Diệp Phi vung kiếm chém một nhát duy nhất. Một dải kiếm khí mang theo sức mạnh của chín kiếp tích lũy đập thẳng vào bức rèm thần.
"Oàng!"
Bức rèm rách nát, tàn lửa bay loạn xạ. Lớp màn sương mờ mịt bị xua tan, để lộ ra một ngai vàng đen bóng làm từ đá tinh vân.
Ở trên ngai vàng đó, một nam tử mặc hoàng bào vàng kim, gương mặt thanh tú mang theo nét cao ngạo không gì sánh bằng đang ngồi đó, chống cằm nhìn Diệp Phi. Hắn không hề lộ vẻ sợ hãi hay giận dữ vì mất đi quân đội, mà trái lại, trong mắt hắn tràn ngập một sự hưng phấn đến bệnh hoạn.
"Phi, đệ đến muộn hơn ta nghĩ một chút." – Thần Đế Vô Nhai mỉm cười, giọng điệu thân mật như thể hai người họ vẫn còn là huynh đệ kết nghĩa năm xưa. "Nhưng nhìn xem, chín chuyển sắp thành công, thanh kiếm của đệ thật đẹp. Chính là thứ ta cần để hoàn thiện Thiên Đạo."
Hắn đứng dậy, bước từng bước xuống bậc thềm. Mỗi bước đi của hắn, quy luật thời gian xung quanh bỗng chậm lại, mồ hôi của Diệp Phi chưa kịp rơi xuống đã bị đóng băng giữa chừng.
"Huynh đệ chúng ta gặp lại, đáng lẽ phải có chút âm nhạc và rượu ngon." – Vô Nhai chỉ tay sang bên cạnh.
Từ trong hư không hiện ra một cái lồng bằng băng tinh trong suốt. Bên trong đó là một thiếu nữ đang ngủ say, mái tóc trắng như tuyết, gương mặt thanh khiết nhưng xanh xao đến đau lòng.
"Hiểu Nguyệt!" – Diệp Phi gầm lên, sát ý lại bùng nổ.
"Đừng nóng nảy." – Vô Nhai đặt tay lên cái lồng băng, ánh mắt thâm hiểm. "Nàng ấy là chìa khóa cuối cùng. Đệ mang theo linh hồn của ta, còn nàng mang theo thể xác của ta. Đợi khi đệ đạt đến Cửu Chuyển thực sự, ta sẽ thu hồi lại tất cả. Đệ nên cảm ơn ta vì đã nuôi dưỡng linh hồn của đệ qua chín kiếp đấy, hiền đệ ạ."
Diệp Phi chỉ tay Trấn Thiên Kiếm thẳng vào ngực Vô Nhai, thanh âm trầm đục từ cổ họng:
"Ngày hôm nay, ta không phải đến đây để nói về ơn huệ. Ta đến để đòi nợ máu cho Thạch Hùng, cho Hiểu Nguyệt của kiếp trước, và cho tám đời luân hồi đã bị huynh đùa giỡn."
Vô Nhai phá lên cười, tiếng cười rung chuyển cả Thần Điện:
"Tốt! Vậy thì để ta xem, Luân hồi và Thiên đạo, bên nào mới là vĩnh hằng!"
Cả Thần Giới rúng động. Cuộc đối đầu giữa kẻ sáng tạo ra vận mệnh và kẻ muốn đập tan vận mệnh, rốt cuộc đã bắt đầu.