Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 134: Đối mặt với 12 vị Thần tối cao**
**Chương 134: Đối mặt với 12 vị Thần tối cao**
Bầu không khí bên trong Thần Điện của Vô Nhai tựa như một khối thủy tinh đặc quánh, nơi mà hơi thở cũng trở nên nặng nề như ngàn cân. Trên ngai vàng cao ngất, Thần Đế Vô Nhai nhấp một ngụm rượu làm từ tinh hoa của vạn năm khí vận, ánh mắt hờ hững nhìn xuống Diệp Phi như đang xem một quân cờ cứng đầu vừa mới vùng vẫy khỏi bàn cờ nhưng lại lao thẳng vào hầm băng.
Vô Nhai không ra tay ngay. Hắn nhẹ nhàng phất tay, một hành động tưởng chừng đơn giản nhưng lại xé toạc không gian xung quanh.
“Ngươi muốn đòi nợ? Tốt. Nhưng trước khi diện kiến Thiên Đạo đích thực, hãy để những kẻ canh giữ trật tự dạy cho ngươi biết thế nào là sự tôn nghiêm của Thần.”
Từ mười hai cột trụ khổng lồ nâng đỡ vòm điện, mười hai bóng người bắt đầu hiện hữu. Ban đầu chúng chỉ là những luồng khí hỗn độn, nhưng chỉ trong chớp mắt, khí thế của họ bùng nổ, hóa thành mười hai đạo cột sáng xuyên thẳng lên tầng mây của Thần Giới. Mỗi cột sáng đại diện cho một loại quy luật sơ khai nhất của vũ trụ: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, Phong, Lôi, Quang, Ám, Thời Gian, Không Gian và Hủy Diệt.
Thập Nhị Chủ Thần – mười hai vị chiến thần mạnh nhất dưới trướng Vô Nhai, những kẻ đã giúp hắn trấn áp vạn tộc qua suốt tám kỷ nguyên diệt thế. Mỗi người trong số họ đều mang trên mình một chiếc mặt nạ bạc vô cảm, mặc chiến bào được rèn từ đồng nát của các tinh cầu đã tàn lụi.
Áp lực từ mười hai vị cường giả cấp Thần Vương đỉnh phong ép tới khiến mặt đất dưới chân Diệp Phi nứt toác. Trấn Thiên Kiếm trong tay anh run lên bần bật, không phải vì sợ hãi, mà vì hưng phấn. Máu trong huyết quản Diệp Phi sôi trào như nham thạch, những vết sẹo linh hồn từ tám kiếp trước dường như cùng lúc nhức nhối.
“Diệp Phi, thận trọng.” Giọng nói của Tiêu Lão vang lên trong thức hải, lần này không còn vẻ hóm hỉnh thường ngày mà là một sự nghiêm túc đến cực điểm. “Bọn hắn không phải thần linh bình thường. Mười hai tên này vốn là ý chí của quy luật được Vô Nhai ban cho hình hài. Bọn chúng không có tâm ma, không có sợ hãi, và quan trọng nhất… bọn chúng liên kết tâm linh với nhau.”
Diệp Phi không nói gì. Anh khẽ siết chặt chuôi kiếm, đôi mắt vốn dĩ thâm trầm bỗng chuyển sang một màu xám bạc huyền ảo – đây chính là biểu hiện của Luân Hồi Nhãn đã thức tỉnh đến tầng thứ sáu.
“Tới đi.”
Diệp Phi chỉ nói hai chữ, ngắn gọn và lạnh lẽo.
Ngay lập tức, Thần Hỏa và Thần Lôi chuyển động. Thần Hỏa với mái tóc như những ngọn lửa bùng cháy, vung tay lên gọi ra một biển lửa Vĩnh Hằng bao phủ toàn bộ đại điện. Sức nóng lớn đến mức có thể nung chảy ngay cả cực phẩm linh khí trong tích tắc. Cùng lúc đó, Thần Lôi triệu hồi một dải lôi đình màu tím đậm từ hư không, đâm thẳng xuống đỉnh đầu Diệp Phi với tốc độ ánh sáng.
“Hừ!”
Diệp Phi hừ lạnh một tiếng. Anh không lùi mà tiến, chân trái dẫm mạnh xuống sàn đá tinh vân, mượn lực bật lên không trung.
“Luân Hồi Chuyển: Đệ Tam Kiếp – Kiếm Thánh vô tâm!”
Khí thế của Diệp Phi thay đổi hoàn toàn. Nếu vừa rồi anh là một chiến thần cuồng bạo, thì giờ đây anh như một thanh kiếm cổ không tỳ vết, vạn vật quanh anh đều trở nên tĩnh lặng. Trấn Thiên Kiếm múa ra một vòng tròn hoàn mỹ, tước bỏ tất cả hoa mỹ, chỉ còn lại một đường kiếm trắng tinh khôi.
“Xẹt!”
Biển lửa bị chém đôi. Dòng lôi đình tím vừa chạm vào kiếm quang đã bị tan biến vào vô tung vô ảnh. Diệp Phi lướt qua khoảng không giữa hai vị thần, kiếm mũi kiếm khẽ chạm vào mặt nạ của Thần Lôi, để lại một vết nứt nhỏ trước khi anh xoay người đáp xuống phía bên kia.
Nhưng cuộc chiến chỉ mới bắt đầu. Thần Không Gian và Thần Thời Gian đã ra tay.
Không gian xung quanh Diệp Phi đột ngột bị bẻ cong, khiến khoảng cách giữa anh và đối thủ trở nên vô tận. Anh thấy mình đứng giữa một vùng hư vô không có phương hướng. Cùng lúc đó, Thần Thời Gian chỉ tay về phía trước, một vòng xoáy màu xám bao trùm Diệp Phi, muốn rút đi tuổi thọ và sức mạnh của anh, đưa anh trở về trạng thái của một phế vật thuở ban đầu.
“Dùng quy luật để áp chế ta?” Diệp Phi nhếch môi đầy ngạo nghễ. “Ta trải qua chín kiếp, mỗi một kiếp đều là một lần nghịch đảo thời không. Quy luật của các ngươi… quá nông cạn!”
Dòng máu Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết trong người anh bắt đầu vận hành ngược hướng. Một bóng ma khổng lồ hiện ra sau lưng Diệp Phi, đó là hình ảnh một vị đại đế khoác hoàng bào rách nát nhưng mang uy nghiêm trấn áp bát hoang.
“Luân Hồi Ấn: Phá Thế!”
Luân Hồi Châu tỏa ra ánh sáng chói lòa. Diệp Phi dùng Trấn Thiên Kiếm cắm thẳng vào tâm của vòng xoáy thời gian. Một tiếng nổ vang dội chấn động cả Thần Giới. Vòng xoáy bị nổ tung, không gian bóp méo bị cưỡng ép trả về trạng thái cũ.
Diệp Phi bị lực phản chấn đánh bật lại, khóe miệng trào ra một dòng máu tươi. Dù anh mạnh, nhưng đối mặt với sự phối hợp của mười hai quy luật tối cao, thân thể này vẫn cảm thấy quá tải.
Thần Hủy Diệt – kẻ cao lớn nhất trong nhóm, với một chiếc rìu chiến khổng lồ mang theo khí tức diệt thế, bước tới. Hắn không nói một lời, vung rìu bổ xuống. Cú bổ này không chỉ là lực lượng cơ bắp, mà là sự sụp đổ của một thiên hà, mang theo ý chí bắt buộc mọi thứ phải đi vào hoang phế.
“Thiết Hùng, nếu huynh ở đây, chắc chắn sẽ thích đối thủ này.” Diệp Phi lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự hoài niệm và thống khổ. Hình ảnh Thạch Hùng hy sinh để che chắn cho anh trong kiếp trước lại hiện lên.
“Nhưng ta không chỉ có một mình.”
Diệp Phi hét lớn, hai tay nắm lấy kiếm, khí tức của Kiếp thứ hai – Sát Thần – bùng phát. Màu tóc của anh chuyển sang đỏ rực như máu, sát khí tụ lại thành thực thể, hóa thành một đôi cánh máu khổng lồ sau lưng.
“Sát Lục Luân Hồi: Vạn Kiếp Trầm Luân!”
Diệp Phi lao vào, không màng đến phòng thủ. Anh đối đầu trực diện với chiếc rìu của Thần Hủy Diệt. Kiếm và rìu va chạm tạo ra những tia lửa thần mang năng lượng kinh hồn, san phẳng các kiến trúc xung quanh điện.
Mười một vị thần còn lại đồng loạt ra tay. Những đạo thần thông đầy đủ màu sắc, từ những dải lụa mộc tươi tốt đến những mũi tên kim sắc bén, từ bóng tối vực sâu đến ánh sáng thánh khiết, tất cả đều tập trung vào một điểm: Diệp Phi.
“Phi, dừng lại đi! Ngươi không thắng được!” Tiếng nói của Vân Hiểu Nguyệt vang lên yếu ớt từ trong lồng băng, nước mắt nàng chảy dài trên má. Nàng thấy cơ thể Diệp Phi liên tục bị xé rách bởi các quy luật, máu nhuộm đỏ cả bộ y phục đen.
“Câm miệng!” Vô Nhai gắt lên, bàn tay hắn siết chặt lại, càng ép linh hồn của Hiểu Nguyệt phải chứng kiến cảnh tượng thảm khốc này.
Diệp Phi bị vây giữa một rừng thần binh. Vai trái bị Thần Kim đâm thủng, chân phải bị Thần Thổ bóp nát, ngực anh phập phồng với những vết cháy đen của Thần Quang. Nhưng anh vẫn đứng đó, đôi mắt bạc xám vẫn lạnh lùng đến đáng sợ.
Anh bắt đầu cười, một tiếng cười khan đặc, mang theo nỗi u uất tích tụ qua hàng triệu năm.
“Các ngươi nghĩ đây là giới hạn của ta sao?”
Diệp Phi buông Trấn Thiên Kiếm ra. Thanh kiếm gãy tự bay lơ lửng trước ngực anh.
“Tiêu Lão, dùng nốt phần hồn còn lại của kiếp thứ năm đi.”
“Cậu chắc chắn chứ?” Tiêu Lão hỏi lại, giọng run rẩy. “Dùng hết nó, cậu sẽ không còn đường lui đâu.”
“Vốn dĩ từ tám kiếp trước, ta đã không còn đường lui rồi!”
Oanh!
Một nguồn năng lượng xanh thẳm như đại dương mênh mông bùng nổ từ Luân Hồi Châu. Đây là sức mạnh của Đan Thần – kiếp thứ năm của Diệp Phi. Không phải để chữa trị, mà là để “luyện hóa”.
Diệp Phi biến cả cơ thể mình thành một lò luyện đan khổng lồ, và mười hai vị Chủ Thần chính là “nguyên liệu”.
“Thiên Địa Vị Lô, Luân Hồi Vị Đan!”
Diệp Phi giơ tay lên, từ lòng bàn tay phóng ra vô số sợi dây xích màu vàng kim. Những sợi dây xích này mang theo lực lượng của nhân quả, trói buộc mười hai vị thần vào vị trí cũ của họ. Bọn hắn kinh ngạc nhận ra quy luật mà mình làm chủ đang bị tước đoạt, bị hút về phía trung tâm – nơi Diệp Phi đang đứng.
Thần Đế Vô Nhai lúc này mới thực sự biến sắc. Hắn đứng phắt dậy khỏi ngai vàng, vẻ mặt ngạo nghễ biến mất, thay vào đó là sự kinh hãi tột độ.
“Ngươi dám luyện hóa quy luật của ta?”
“Tại sao không dám?” Diệp Phi ngẩng đầu, gương mặt anh lúc này là sự pha trộn kỳ lạ giữa sự thanh nhã của Đan Thần và nét tàn nhẫn của Sát Thần. “Vô Nhai, ngươi dùng chúng sinh để nuôi dưỡng Thiên Đạo của ngươi. Hôm nay, ta dùng Thần linh của ngươi để bồi bổ cho Cửu Chuyển của ta!”
Mười hai vị Chủ Thần bắt đầu gầm rú trong đau đớn. Thân hình bằng linh khí của họ bị kéo căng, bị xé nhỏ và hút vào vòng xoáy Luân Hồi sau lưng Diệp Phi. Cứ mỗi một vị thần bị nuốt chửng, một đóa sen máu lại nở rộ dưới chân Diệp Phi, và khí thế của anh lại tăng lên một bậc.
Thần Hỏa – tan biến.
Thần Lôi – sụp đổ.
Thần Mộc – héo úa.
…
Từng người một, những kẻ đứng đầu đỉnh cao của Thần Giới, dưới sức mạnh cấm kỵ của Luân Hồi Quyết tầng thứ bảy, chỉ giống như những mồi lửa yếu ớt trước cơn bão lớn.
Sau mười hai hơi thở dài dằng dặc như thiên thu, sự náo loạn dừng lại.
Cả Thần Điện im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập của Diệp Phi. Anh đứng giữa đống đổ nát, toàn thân tỏa ra mười hai màu sắc lung linh rực rỡ, vết thương trên người đang hồi phục với tốc độ mà mắt thường có thể thấy được. Khí thế của anh lúc này đã hoàn toàn vượt xa cấp bậc Thần Vương thông thường, chạm đến ngưỡng cửa của Chí Tôn.
Trấn Thiên Kiếm bay lại vào tay Diệp Phi. Thanh kiếm vốn gãy giờ đây mọc thêm một đoạn lưỡi mới từ ánh sáng thần thánh, sắc lẹm và uy nghiêm vô cùng.
Diệp Phi đưa kiếm chỉ thẳng vào Vô Nhai, máu trên mặt anh đã khô, nhưng ý chí chiến đấu thì hừng hực như mặt trời buổi chính ngọ.
“Chó săn của ngươi chết sạch rồi.” Diệp Phi nhả từng chữ, mỗi chữ như một nhát búa đóng vào thần hồn của Vô Nhai. “Bây giờ, đến lượt ngươi xuống đây cùng tụi nó, hay là đợi ta lên đó lôi ngươi xuống?”
Vô Nhai im lặng hồi lâu, rồi đột nhiên hắn bật cười. Tiếng cười không còn mang vẻ trêu đùa, mà chứa đựng một sự tàn độc đến tận cùng xương tủy. Hắn bước xuống khỏi bậc thềm cao nhất, mỗi bước chân đều khiến quy luật của cả Thần Giới rên rỉ dưới sức ép.
“Ngươi giỏi lắm, Diệp Phi. Ngươi thực sự khiến ta cảm thấy hưng phấn.” Vô Nhai vung tay, chiếc hoàng bào vàng kim tan biến, lộ ra một bộ giáp đen bao phủ bởi những con mắt Thiên Đạo đang không ngừng chớp nháy. “Nhưng ngươi quên một điều. Những vị thần đó… chỉ là một phần mười lực lượng của ta.”
Vô Nhai dơ tay ra phía lồng băng của Vân Hiểu Nguyệt. Một dải lụa đen bao lấy nàng, nhấc bổng lên không trung.
“Trận chiến thực sự, giờ mới chỉ bắt đầu!”
Hai vị thần mạnh nhất thế gian đứng đối diện nhau giữa tàn tích của sự vĩnh hằng. Ánh sáng của Luân Hồi và bóng tối của Thiên Đạo chạm nhau, tạo thành một lằn ranh chia cắt thế giới làm hai nửa.
Trời cao chấn động, mặt đất than khóc. Kỷ nguyên thứ chín rốt cuộc đã đi đến hồi kết thúc quyết định của mình.