Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 135: Thức tỉnh Chuyển thứ 8**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 17:26:49 | Lượt xem: 1

Giữa trung tâm của Thần Điện đang sụp đổ, áp lực từ Thần Đế Vô Nhai tỏa ra như một đại dương đen đặc, nhấn chìm mọi hy vọng mỏng manh vừa mới nhen nhóm. Những con mắt Thiên Đạo trên bộ giáp của hắn đồng loạt mở trừng, mỗi con ngươi là một vòng xoáy hư vô, đang điên cuồng cắn nuốt quy tắc của không gian xung quanh.

“Diệp Phi, ngươi cho rằng giết được mấy con chó săn là có thể chạm tới gấu áo của Trẫm sao?” Giọng của Vô Nhai vang lên, trầm đục như tiếng sấm nổ sâu trong lòng đất. “Ngươi tu luyện Cửu Chuyển, còn Trẫm chính là Thiên Đạo. Trong thiên hạ này, cái gì gọi là Luân Hồi? Chẳng qua cũng chỉ là một vòng lặp mà Trẫm vẽ ra cho ngươi chơi đùa mà thôi!”

Hắn phất tay nhẹ một cái. Một sợi xích đen ngòm, cấu thành từ những phù văn vặn vẹo của “Thiên Đạo Chi Võng”, từ hư không xuyên thẳng ra, tốc độ nhanh đến mức vượt qua cả khái niệm thời gian.

*Xoẹt!*

Diệp Phi nghiêng người né tránh, nhưng bả vai vẫn bị sượt qua. Một mảng thịt xương ngay lập tức bị tan biến, không có máu chảy ra, bởi vì quy tắc Thiên Đạo đã trực tiếp xóa bỏ sự tồn tại của phần cơ thể đó. Anh lùi lại hàng trăm trượng, Trấn Thiên Kiếm cắm xuống mặt đất để trụ vững.

“Phi… chạy đi…”

Trong lồng giam dải lụa đen, Vân Hiểu Nguyệt yếu ớt thốt lên. Linh hồn nàng đang bị rút trích từng chút một để cung cấp năng lượng cho kết giới xung quanh Vô Nhai. Mỗi tiếng kêu của nàng như một nhát dao đâm xuyên qua trái tim của Diệp Phi.

Diệp Phi ngẩng đầu, đôi mắt anh đỏ ngầu. Áp lực từ cấp độ Chí Tôn của Vô Nhai khiến xương cốt anh kêu răng rắc, máu từ lỗ tai và khóe mắt bắt đầu chảy ra.

“Chạy? Tám kiếp trước ta đã chạy, đã trốn, đã chịu khuất phục dưới cái gọi là Mệnh Vận.” Diệp Phi cười khàn đặc, tay anh nắm chặt lấy chuôi Trấn Thiên Kiếm đến mức khớp xương trắng bệch. “Nhưng kiếp này, ta không chỉ muốn đứng vững, mà còn muốn nhìn xem… Thiên Đạo bị chém đứt sẽ có bộ dạng thế nào!”

“Càn rỡ!”

Vô Nhai gầm lên, lòng bàn tay hắn tụ lại một quả cầu ánh sáng màu tím sẫm – Thiên Kiếp Chi Lực. Quả cầu ấy vừa xuất hiện, toàn bộ Thần Giới dường như bị bóp nghẹt, bầu trời bên ngoài Thần Điện vỡ vụn thành từng mảnh.

Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Diệp Phi nhắm mắt lại. Bên trong linh hồn anh, Luân Hồi Châu bắt đầu xoay chuyển với tốc độ khủng khiếp. Những xiềng xích cuối cùng ngăn cách giữa ký ức và thực tại bị nghiền nát.

“Luân Hồi chuyển thế, vạn pháp quy tông. Tầng thứ tám – Bát Hoạt Thiên!”

*Ầm!!!*

Một cột sáng màu xám tro, mang theo hơi thở của vạn cổ sơ khai, từ đỉnh đầu Diệp Phi phóng thẳng lên trời xanh, xuyên thủng tầng mây lôi kiếp dày đặc. Thần Điện vốn đã tan hoang nay bị một luồng sức mạnh vô hình san bằng hoàn toàn thành bình địa.

Vô Nhai biến sắc, quả cầu Thiên Kiếp trên tay hắn bị luồng khí tức này ép cho run rẩy. “Ngươi dám cưỡng ép đột phá? Ngươi muốn nổ xác mà chết sao?”

Diệp Phi không trả lời. Quanh người anh, không gian bắt đầu vặn xoắn. Một bóng hình dần hiện ra phía sau anh, rồi bóng thứ hai, thứ ba…

“Kiếp thứ nhất: Thần Đế Luân Hồi, mở cho ta!”

Một hư ảnh khoác long bào huy hoàng, đôi mắt nhiếp nhân tâm phách bước ra. Khí thế quân lâm thiên hạ khiến các quy tắc của Vô Nhai phải rút lui.

“Kiếp thứ hai: Sát Thần vô ngã, hiện!”

Một bóng người đỏ thẫm như vừa bước ra từ biển máu, sát khí ngưng tụ thành thực thể hóa thành một dải lụa dài vạn dặm bao quanh chiến trường.

“Kiếp thứ ba: Kiếm Thánh tàn ảnh!”
“Kiếp thứ tư: Cửu Thiên Pháp Vương!”
“Kiếp thứ năm: Thái Thượng Đan Thần!”
“Kiếp thứ sáu: Phù Đồ Ma Chủ!”
“Kiếp thứ bảy: Khô Diệp Thiền Sư!”

Bảy đạo hư ảnh, mỗi người mang một khí thế cực đoan nhất của một phương diện, vây quanh Diệp Phi thành một vòng tròn. Nhưng chưa dừng lại ở đó. Diệp Phi gào lên một tiếng đau đớn, lồng ngực anh như bị xé toạc ra để nhường chỗ cho vị đại diện cuối cùng.

“Kiếp thứ tám: Thượng Cổ Hoang Thần – Nghịch Mệnh thức tỉnh!”

Một khổng lồ cao tới trượng, toàn thân đầy những hình xăm phù văn cổ quái, cơ bắp cuồn cuộn như những dãy núi lớn hiện ra. Vị Hoang Thần này vừa xuất hiện, cả Thần Giới dường như chìm xuống vài phần bởi sức nặng kinh hồn của nó.

Tám đạo ảo ảnh, tám đời đỉnh phong của Diệp Phi đồng loạt mở mắt.

Vô Nhai kinh hãi lùi lại một bước, giọng hắn run rẩy: “Không thể nào… Đây là mượn lực vượt thời không! Ngươi không sợ bị nhân quả cắn trả, vĩnh viễn không được đầu thai sao?”

Diệp Phi từ trong cột sáng bước ra, mái tóc đen dài nay đã chuyển sang màu trắng xóa, nhưng ánh mắt lại chứa đựng uy lực của cả tám đời cộng lại.

“Nhân quả? Trảm là được.”

Diệp Phi phất kiếm: “Kiếm Thánh, trảm tiền nhân!”

Hư ảnh Kiếm Thánh ở kiếp thứ ba hóa thành một tia sáng sắc lẹm, tích tắc áp sát Vô Nhai. Một đường kiếm giản đơn nhưng chứa đựng tinh túy của một đời cầm kiếm, trực tiếp chém đứt mười đạo xích Thiên Đạo đang vây hãm.

“Ma Chủ, trấn tà túy!”
“Hoang Thần, phá vạn pháp!”

Hư ảnh Phù Đồ Ma Chủ vung tay, một tòa hắc tháp từ trên trời giáng xuống, giam cầm cử động của Vô Nhai. Cùng lúc đó, Thượng Cổ Hoang Thần gầm lên, một quyền đấm ra khiến không gian bị ép thành một điểm đen, va chạm thẳng vào hộ thân khí tường của Thần Đế.

*Rắc! Rắc!*

Hộ thân khí mang theo thiên mệnh của Vô Nhai bắt đầu xuất hiện những vết nứt nhỏ.

“Đáng chết! Các ngươi chỉ là những linh hồn đã chết!” Vô Nhai điên cuồng gào thét, hắn phun ra một ngụm máu tươi, trực tiếp đốt cháy thọ nguyên để triệu hồi “Thiên Đạo Chân Thân”. Một bóng ma khổng lồ lờ mờ đại diện cho ý chí của thế giới này hiện ra phía sau hắn, đối chọi lại với tám đạo ảo ảnh của Diệp Phi.

Cuộc đại chiến này đã vượt xa trí tưởng tượng của bất kỳ người tu hành nào. Mỗi cú va chạm là một vùng không gian bị xóa sổ. Các mảnh vỡ của thời gian bắn tứ tung, hiện ra những cảnh tượng của quá khứ và tương lai xen kẽ.

Giữa cơn bão năng lượng ấy, Diệp Phi nhắm chuẩn thời cơ khi Vô Nhai đang bị Kiếm Thánh và Hoang Thần cầm chân. Anh hóa thành một tia sáng, lướt qua hàng ngàn lớp phòng hộ, vươn tay về phía lồng giam của Vân Hiểu Nguyệt.

“Hiểu Nguyệt, chờ anh!”

Thế nhưng, đúng lúc ngón tay anh sắp chạm vào dải lụa đen, một nụ cười quỷ dị xuất hiện trên môi Vô Nhai.

“Ngươi tưởng ta sẽ để ngươi dễ dàng cứu nàng sao? Thiên Đạo – Nghịch Chuyển Nhân Quả!”

Con mắt chính giữa trán Vô Nhai đột ngột nổ tung. Một làn sóng kỳ dị lan tỏa. Diệp Phi kinh hoàng nhận ra, tám đạo hư ảnh kiếp trước của mình bắt đầu mờ đi, sức mạnh trong người anh chảy ngược, kinh mạch bị đảo lộn hoàn toàn.

Đột phá tầng thứ tám mang lại sức mạnh vô song, nhưng cái giá phải trả là cơ thể anh không thể chịu đựng được sự xung đột giữa tám loại công pháp khác nhau khi quy luật nhân quả bị đảo lộn.

Máu từ mắt, mũi, miệng Diệp Phi phun ra như suối. Anh khụy xuống giữa không trung, tám ảo ảnh vỡ vụn như gương.

“Hết rồi, Diệp Phi.” Vô Nhai bước tới, bước chân hắn giẫm lên hư không phát ra tiếng nổ trầm đục. Hắn đưa tay bóp chặt cổ Diệp Phi, nhấc bổng anh lên. “Ngươi đã đánh đổi tất cả cho một cú đánh này, nhưng Thiên Đạo là bất bại. Bây giờ, ta sẽ nuốt chửng linh hồn của ngươi ngay trước mặt người tình của ngươi.”

Bên trong lồng giam, Vân Hiểu Nguyệt nhìn thấy cảnh tượng ấy, trái tim nàng như vỡ vụn. Tàn hồn trong sâu thẳm linh hồn nàng bắt đầu rung động mãnh liệt. Một ký ức từ kiếp thứ nhất hiện về – ký ức về việc nàng đã từng hy sinh để anh được sống.

“Diệp Phi… Nếu vận mệnh muốn chúng ta phải chết… thì em sẽ là người phá vỡ nó trước!”

Đột nhiên, cơ thể Vân Hiểu Nguyệt tỏa ra một vầng sáng bạc thuần khiết đến cực điểm. Thái Âm Chi Thể hoàn toàn thức tỉnh, không phải để tu luyện, mà là để tuẫn đạo.

Nàng tự bạo linh hồn!

*Uỳnh!!!*

Một luồng sức mạnh tinh khiết đẩy lùi bóng tối của Vô Nhai, hóa thành những dòng cam lộ chảy vào cơ thể đang khô héo của Diệp Phi.

“Không!!!” Diệp Phi gầm lên trong tuyệt vọng.

Sức mạnh từ sự hy sinh của nàng như mồi lửa cuối cùng, đốt cháy Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết đến mức cực hạn chưa từng có. Linh hồn Diệp Phi trong phút chốc dường như thoát ly khỏi xác thịt, chạm đến một cảnh giới mà ngay cả Thần Đế cũng chưa từng nghe qua.

Ánh sáng từ đôi mắt anh không còn là màu xám tro của Luân Hồi, mà là một màu trắng hư vô.

“Vô Nhai… ngươi đã chạm vào giới hạn cuối cùng của ta.”

Xung quanh Diệp Phi, thời gian đột ngột dừng lại. Từng mảnh vụn của tám ảo ảnh kiếp trước không hề biến mất mà bắt đầu thu nhỏ lại, ngưng tụ vào thanh Trấn Thiên Kiếm trong tay anh.

Lưỡi kiếm gãy giờ đây được nối lại bằng một màu sắc không thể gọi tên, mang theo nỗi đau của chín đời tình duyên và sự phẫn nộ của mười vạn năm bị kìm kẹp.

Chương thứ tám của Luân Hồi Quyết chưa kết thúc, nó chỉ vừa mới thực sự bắt đầu trong máu và lệ. Diệp Phi chậm rãi đứng dậy, mỗi cử động của anh đều khiến Thiên Đạo Chi Võng vỡ nát thành tro bụi.

“Kỷ nguyên này, sẽ kết thúc bằng máu của ngươi!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8