Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 140: Diệp Phi bị trọng thương**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 17:29:34 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 140: THIÊN ĐẠO XUYÊN TÂM, THẦN ĐẾ VẪN LẠC?**

Bầu trời Thần Giới vốn dĩ là một mảng vàng kim rực rỡ của thần tính, nay lại bị nhuộm đen bởi những tia sét nhân quả dày đặc như mạng nhện. Tiếng sấm rền vang không phải phát ra từ mây xanh, mà phát ra từ sự rạn nứt của quy luật không gian.

Giữa trung tâm của sự hỗn loạn ấy, Diệp Phi đứng đó, tay cầm Trấn Thiên Kiếm đã gãy quá nửa nhưng kiếm ý vẫn cuồn cuộn như đại dương gầm thét. Phía sau anh, Vân Hiểu Nguyệt tựa như một đóa liên hoa trắng muốt giữa đầm lầy hôi thối, toàn thân nàng phát ra thứ ánh sáng Thái Âm nhu hòa, thanh khiết. Đó là chút hy vọng cuối cùng của cả hai giữa vòng vây vạn trượng của Thiên Đạo Minh.

Vô Nhai đứng trên đài cao của Thần Điện, long bào trên người tung bay, khuôn mặt anh tuấn vốn thanh cao giờ đây méo mó vì căm phẫn và tham vọng. Hắn nhìn xuống Diệp Phi, giọng nói mang theo uy nghiêm vĩnh hằng nhưng lại đượm vẻ tàn độc:

“Diệp Phi, ngươi tu luyện chín kiếp, cũng chỉ để đổi lại một nhát kiếm này sao? Ngươi nghĩ dùng tình cảm nhi nữ và một chút kiếm ý rách nát từ kiếp thứ ba có thể chém đứt được sợi dây xích mà trẫm đã đan dệt qua trăm vạn năm ư?”

Diệp Phi không đáp lời, khóe môi anh trào ra một dòng máu tươi che khuất vết sẹo dài từ thời niên thiếu. Anh khẽ xoay người, bàn tay nhuốm máu nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của Vân Hiểu Nguyệt. Cảm giác lành lạnh của Thái Âm chi lực khiến trái tim anh run rẩy. Anh đã đánh mất nàng tám lần. Ở kiếp thứ nhất, nàng chết trong vòng tay anh khi hắn chưa là Thần Đế. Kiếp thứ tư, nàng là mảnh tàn hồn tan biến trước mắt anh tại Luân Hồi Hải. Đến kiếp thứ chín này, dù cả thế giới có sụp đổ, anh cũng không thể để kịch bản ấy lặp lại.

“Hiểu Nguyệt, tin anh.”

Giọng Diệp Phi trầm thấp, nhưng chứa đựng sức nặng nặng hơn cả vạn quân.

“Ta tin chàng.” Vân Hiểu Nguyệt khẽ nói, lệ nhòa trong đáy mắt. “Nhưng vận mệnh nói rằng… chúng ta không thể cùng tồn tại dưới bầu trời này.”

“Vậy thì ta sẽ chém nát bầu trời này!”

Diệp Phi gầm lên một tiếng, Trấn Thiên Kiếm đột ngột bộc phát hào quang nghìn trượng. Anh cưỡng ép kích hoạt Luân Hồi Ấn trong thức hải. Tầng thứ ba của Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết – Kiếm Thánh Chuyển, điên cuồng vận chuyển. Một hư ảnh khổng lồ khoác hoàng bào kiếm khách từ từ hiện ra sau lưng anh, khí thế sắc lẹm đến mức khiến không gian quanh đó vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ.

Nhưng đúng lúc nhát kiếm tuyệt sát ấy chuẩn bị giáng xuống đầu Vô Nhai, một sự biến đổi kinh hoàng xảy ra.

Vô Nhai không lùi mà tiến, hắn cười lên điên dại. Hắn đưa tay vào lồng ngực mình, không phải là móc tim, mà là lôi ra một thanh kiếm được dệt hoàn toàn bằng những sợi xích vàng óng – Thiên Đạo Chi Kiếm. Thanh kiếm này không mang hình thể vật chất, nó là tập hợp ý chí của chúng sinh bị Thiên Đạo khống chế, là quy luật sinh diệt của Cửu Trọng Thiên.

“Dùng mạng cách Thần Đế của trẫm để tế hiến, triệu hoán Thiên Đạo Chân Ý!” Vô Nhai phun ra một ngụm tinh huyết lên thanh kiếm xích.

Ngay lập tức, một cỗ áp lực nặng nề đến mức khiến ngay cả thời gian cũng bị đông cứng lại. Vân Hiểu Nguyệt bỗng nhiên phát ra tiếng thét đau đớn, tàn hồn của nàng vốn đã yếu ớt, lúc này lại bị Thiên Đạo Chi Kiếm khắc chế mạnh mẽ, dường như muốn tan rã ngay lập tức.

“Hiểu Nguyệt!”

Tâm thần Diệp Phi đại loạn. Trong một trận chiến đỉnh phong, chỉ một sát na phân tâm cũng đủ để định đoạt sinh tử. Kiếm ý của anh vì sự lo lắng dành cho nàng mà xuất hiện một khe hở nhỏ nhoi.

Và Vô Nhai, kẻ nham hiểm nhất thế gian, chính là chờ đợi khoảnh khắc này.

“Chết đi, kẻ nghịch mệnh!”

Vô Nhai ném Thiên Đạo Chi Kiếm ra. Thanh kiếm không bay đi theo quỹ đạo thông thường mà trực tiếp xuyên thấu không gian, bỏ qua mọi sự phòng thủ từ kiếm vực của Diệp Phi. Nó tựa như một lời nguyền không thể tránh khỏi, hướng thẳng vào vị trí yếu nhất của linh hồn anh – nơi gắn liền nhân quả của chín đời chín kiếp.

*Phập!*

Tiếng thịt da bị xuyên thủng vang lên rõ mồn một giữa sự tĩnh lặng của vạn vật.

Thanh kiếm vàng óng đâm xuyên qua lồng ngực trái của Diệp Phi, từ sau lưng lòi ra một đoạn mũi kiếm đỏ thẫm máu tươi. Điều kinh khủng nhất là thanh kiếm không ngừng rung động, mỗi nhịp rung đều đang tàn phá vào chín đạo Luân Hồi Ấn trong linh hồn anh.

Diệp Phi đứng sững tại chỗ. Trấn Thiên Kiếm trong tay rớt xuống, cắm sâu vào mặt đất đá hoa cương của Thần Điện.

“Phi!” Vân Hiểu Nguyệt lao đến, nàng ôm lấy thân thể đang dần lạnh đi của anh, đôi tay nàng cố gắng bịt lấy vết thương nhưng máu tươi cứ thế tuôn ra không ngừng, nóng hổi và mang theo một thứ mùi của ký ức xa xăm.

Máu của Diệp Phi không hoàn toàn màu đỏ, nó lấp lánh ánh vàng của thần tính, nhưng lúc này đang nhanh chóng bị sắc đen xám của Thiên Đạo thôn tính. Từng sợi xích nhân quả từ thanh kiếm bắt đầu tỏa ra, trói chặt lấy tứ chi của anh, kéo anh xuống vực sâu của sự diệt vong.

Từ trong Luân Hồi Châu, tiếng của Tiêu Lão gào thét đến lạc cả giọng: “Diệp Phi! Giữ vững tâm thần! Hắn đang dùng Thiên Đạo Quy Tắc để xóa bỏ sự hiện diện của ngươi trong dòng chảy lịch sử! Nếu ngươi gục ngã ở đây, cả chín kiếp của ngươi sẽ tan biến, không bao giờ có thể đầu thai được nữa!”

Thế nhưng, nỗi đau này quá lớn. Nó không chỉ là đau đớn thể xác, mà là cảm giác hàng triệu ký ức từ đời thứ nhất đến đời thứ tám đang bị thiêu rụi. Anh thấy mình là Thần Đế kiêu hùng bị phản bội, thấy mình là gã kiếm khách cô độc chết bên bờ suối, thấy mình là Đan Thần bị hỏa thiêu trong chính lò luyện của mình… Tất cả những khổ nhục và vinh quang ấy đang bị Thiên Đạo Chi Kiếm nghiền nát.

Vô Nhai bước từng bước xuống bậc thang, ánh mắt nhìn Diệp Phi đầy vẻ ban ơn cho kẻ bại trận:

“Ngươi nhìn xem, dù ngươi có cố gắng bao nhiêu, quân cờ vẫn mãi là quân cờ. Thiên Đạo muốn ngươi chết vào lúc này, ngươi không thể sống qua một khắc sau. Diệp Phi, trẫm sẽ lấy lại Luân Hồi Châu, và cả người đàn bà của ngươi nữa. Nàng ta là chìa khóa của Thái Âm, vốn dĩ phải thuộc về trẫm.”

Hắn đưa tay về phía Vân Hiểu Nguyệt. Nhưng ngay lúc bàn tay hắn sắp chạm vào nàng, một bàn tay đầy máu đã túm chặt lấy cổ tay hắn.

Vô Nhai sững sờ.

Diệp Phi dù ngực bị đâm thủng, hơi thở đã dứt, nhưng ánh mắt anh lại bừng sáng lên một màu đỏ sẫm đáng sợ. Đó không phải là màu của kiếm ý kiếp thứ ba, mà là màu sắc của một linh hồn đã đi đến tận cùng của sự tuyệt vọng để tìm thấy sức mạnh chân chính.

“Ngươi… làm sao có thể còn ý thức?” Vô Nhai kinh hãi, hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh hủy diệt đang từ trong cơ thể tàn tạ của Diệp Phi bùng phát ra.

Diệp Phi không nói được thành lời, máu từ miệng anh không ngừng trào ra, chảy xuống tay áo của Vô Nhai. Anh cười, một nụ cười lạnh lẽo hơn cả cửu u địa ngục.

Linh hồn anh, dưới sự tàn phá của Thiên Đạo Chi Kiếm, bỗng nhiên nứt ra một khe hở lớn. Và từ trong khe hở ấy, một đạo ký ức u tối và hung tàn nhất vốn bị phong ấn bấy lâu – Kiếp thứ hai: Sát Thần, bắt đầu thức tỉnh.

Sát Thần, kẻ đã từng đồ sát một nửa Thần Giới vì sự uất ức của vận mệnh. Sát Thần, kẻ không sợ Thiên Đạo vì bản thân hắn chính là tai ương của Thiên Đạo.

“Vô… Nhai…” Diệp Phi thều thào, giọng nói phát ra như từ cổ mộ nghìn năm. “Nhát kiếm này… ta sẽ nhớ kỹ. Ngươi dùng Thiên Đạo đâm ta, ta sẽ dùng máu của mình… nhuộm đen Thiên Đạo của ngươi!”

*Oanh!*

Một luồng hắc khí cuồn cuộn lấy Diệp Phi làm trung tâm bùng nổ, hất văng Vô Nhai ra xa hàng chục trượng. Thiên Đạo Chi Kiếm vẫn cắm trong lồng ngực Diệp Phi, nhưng lúc này nó bắt đầu rên rỉ, như thể đang bị một thứ gì đó tà ác hơn cả nó thôn tính ngược lại.

Trấn Thiên Kiếm dưới đất rung động kịch liệt, đoạn kiếm gãy bắt đầu mọc ra những vân máu đỏ rực.

Diệp Phi lảo đảo đứng vững, một tay anh ôm lấy Hiểu Nguyệt, một tay nắm lấy chuôi thanh Thiên Đạo Chi Kiếm đang xuyên qua người mình. Với một sự tàn nhẫn đến cực điểm, anh không rút kiếm ra, mà ấn nó sâu hơn vào lồng ngực, dùng chính trái tim đang vỡ nát của mình để giam cầm thanh thần binh của Thiên Đạo.

“Hiểu Nguyệt, đưa anh đi…”

Anh thì thào vào tai nàng trước khi ý thức hoàn toàn chìm vào bóng tối của Sát Thần Chuyển.

Vân Hiểu Nguyệt hiểu ý anh, nàng dùng chút sức lực cuối cùng, kích hoạt bí thuật của Nguyệt Tộc. Một vầng trăng khuyết bao bọc lấy cả hai, biến mất vào khe nứt không gian ngay trước khi các cường giả của Thiên Đạo Minh kịp lao đến.

Vô Nhai đứng đó, nhìn theo hướng hai người biến mất, bàn tay vẫn còn run rẩy vì luồng sát khí kinh hoàng vừa rồi. Hắn sờ lên cổ tay mình, nơi vết máu của Diệp Phi còn dính lại, lúc này đang bắt đầu ăn mòn da thịt hắn như axit độc.

Hắn biết, mình đã thắng về thế cục, nhưng nhát kiếm xuyên tâm vừa rồi có lẽ không phải là kết thúc, mà là sự bắt đầu cho một thứ quái vật kinh tởm hơn cả Thần Đế sắp ra đời.

“Truyền lệnh xuống Cửu Trọng Thiên… Truy sát Diệp Phi bằng mọi giá. Kẻ mang đầu hắn về, sẽ được ban cho ngôi vị Thiên Thần!”

Giọng Vô Nhai vang vọng khắp Thần Giới, mang theo nỗi sợ hãi mà hắn không bao giờ muốn thừa nhận. Diệp Phi bị trọng thương, nhưng linh hồn luân hồi ấy, dường như vừa mới thực sự tỉnh giấc.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8