Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 145: Diệp Phi trở lại**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 17:32:30 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 145: DIỆP PHI TRỞ LẠI**

Thần Giới, đỉnh cao của Cửu Trọng Thiên, nơi mà mỗi tấc đất đều được dệt bằng tiên khí tinh thuần nhất, nơi mà quy luật của vũ trụ hiển hiện rõ ràng như những sợi tơ vàng ròng đan xen giữa tầng không. Nhưng hôm nay, sự tĩnh lặng vĩnh hằng của Thần Điện đã bị phá vỡ.

Trên bầu trời vạn trượng, mây tím cuồn cuộn như biển cả lật nhào, lôi đình màu đen – thứ thiên phạt đáng sợ nhất của Thiên Đạo – đang cuồng bạo giáng xuống. Thế nhưng, mục tiêu của những tia sét ấy không phải là một đại ma đầu phương nào, mà lại là một nam tử mặc thanh y, dáng vẻ tiêu sái, đang chậm rãi bước đi trên không trung.

Diệp Phi.

Mỗi bước chân của anh hạ xuống, không gian dưới đế giày không hề gợn sóng, nhưng kỳ lạ thay, những sợi dây quy luật vàng ròng của Thần Giới khi chạm vào anh đều tự động đứt gãy, hóa thành những đốm sáng li ti rồi tan biến vào hư không.

Anh hiện tại, trong cảm quan của các vị thần linh, chính là một "khoảng trống". Không có linh lực dao động, không có uy áp của bậc Chí Tôn, thậm chí không có cả hơi thở của sự sống. Anh đứng đó, nhưng giống như không tồn tại trong thực tại này. Đó là trạng thái đáng sợ nhất của *Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết* tầng thứ chín: **Vạn Pháp Quy Không.**

"Đứng lại! Kẻ nghịch mệnh, nơi đây là Thần Điện vĩnh hằng, không phải nơi phàm nhân có thể dẫm uế!"

Một âm thanh như sấm nổ vang lên. Từ trong chín vầng thái dương rực rỡ bao quanh Thần Điện, chín bóng người cao lớn bước ra. Đó là Cửu Đại Thần Tướng dưới trướng Vô Nhai, mỗi kẻ đều nắm giữ một quy luật nguyên thủy của thế giới: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, Phong, Lôi, Không Gian và Thời Gian.

Thần Tướng dẫn đầu, một gã khổng lồ mặc giáp vàng cầm chiến rìu, đôi mắt rực lửa nhìn chằm chằm vào Diệp Phi. Hắn cảm thấy nực cười. Một kẻ không có lấy một chút linh khí trong người, vậy mà lại khiến hắn cảm thấy một nỗi bất an thầm kín từ sâu trong linh hồn.

Diệp Phi dừng bước. Đôi mắt anh bình thản như mặt hồ không gợn sóng, nhìn xuyên qua chín vị thần tướng, hướng về tòa điện cao nhất đang lơ lửng phía sau. Ở đó, anh cảm nhận được một hơi thở yếu ớt nhưng vô cùng quen thuộc.

"Hiểu Nguyệt đang ở trong đó." Diệp Phi khẽ lẩm bẩm, giọng nói không lớn nhưng lại vang vọng vào tận tâm can của mỗi người.

"Lá gan không nhỏ!" Thần Tướng giáp vàng gầm lên, chiến rìu trong tay chém xuống một nhát. Quy luật "Kim" phối hợp cùng "Lực" tạo ra một vết nứt không gian kéo dài hàng ngàn dặm, mang theo sức mạnh có thể chẻ đôi một hành tinh hướng thẳng về phía Diệp Phi.

Diệp Phi không tránh, không đỡ. Anh chỉ đơn giản là tiếp tục bước tới.

Kỳ tích xảy ra. Nhát rìu mang theo sức mạnh thần thánh ấy khi tiến vào phạm vi ba thước quanh người Diệp Phi bỗng dưng mất đi mọi uy lực. Những tia sáng vàng ròng nhạt đi, xung lực kinh thiên động địa biến thành một làn gió mát, chỉ làm lay động nhẹ chéo áo thanh y của anh.

"Cái gì?!" Chín vị Thần Tướng đồng thanh kinh biến.

"Quy luật của các ngươi là do Thiên Đạo ban cho. Mà ta… đã không còn nằm trong Thiên Đạo." Diệp Phi thản nhiên nói.

Anh đưa tay lên, ngón tay thanh mảnh chỉ về phía trước. Không có linh lực bộc phát, không có thần thông rực rỡ, nhưng một cảm giác sụp đổ bao trùm lấy không gian.

"Cửu Chuyển Luân Hồi: Nhất Chuyển – Tán Linh."

*Vù!*

Toàn bộ linh khí trong vòng vạn dặm đột ngột biến mất, giống như bị một con quái vật vô hình nuốt chửng. Chín vị Thần Tướng vốn đang đứng vững trên mây trời bỗng thấy cơ thể nặng trịch, thần lực trong kinh mạch cứng đờ không thể vận chuyển. Kẻ cầm rìu kinh hoàng nhận ra chiến rìu thần cấp của mình đang rỉ sét với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

"Ngươi… ngươi đã làm gì?!"

Diệp Phi bước qua người gã Thần Tướng giáp vàng. Chỉ một cú va chạm vai nhẹ nhàng, bộ giáp thần cấp vốn không thể phá hủy của gã liền vỡ tan thành tro bụi. Gã Thần Tướng phun ra một ngụm máu vàng, cơ thể rơi tự do xuống tầng mây phía dưới như một hòn đá ven đường.

Tám vị Thần Tướng còn lại kinh hãi tột độ. Bọn họ tu luyện vạn năm, đứng trên đỉnh cao của chúng sinh, chưa bao giờ thấy một kẻ nào chiến đấu theo cách này. Không cần linh khí, không cần pháp tắc, chỉ dùng sự tồn tại của bản thân để phủ định sự tồn tại của kẻ khác.

"Cùng lên! Dùng quy luật Thời Gian và Không Gian trấn áp hắn!"

Thần Tướng Không Gian và Thần Tướng Thời Gian cùng lúc ra tay. Một bên đóng băng vạn vật, một bên xé nát hư không tạo thành một nhà tù vĩnh cửu.

Diệp Phi thở dài một tiếng. Thanh *Trấn Thiên Kiếm* gãy nát xuất hiện trong tay anh. Thanh kiếm trông như một phế liệu rỉ sét, nhưng khi nó xuất hiện, chín tầng trời dường như đều cúi đầu xưng thần.

"Kiếp thứ nhất, ta dùng kiếm này định nhân gian. Kiếp thứ chín, ta dùng kiếm này trảm thiên mệnh."

Anh vung kiếm. Một đường kiếm giản dị đến mức vụng về.

Nhưng trong mắt của Thần Đế Vô Nhai đang ngồi trên ngai vàng bên trong Thần Điện, đồng tử của hắn co rụt lại. Hắn thấy được đường kiếm ấy không phải chém vào không gian, mà là chém vào "nhân quả".

*Rắc!*

Màn sương thời gian tan rã. Nhà tù không gian sụp đổ. Hai vị Thần Tướng thống trị quy luật tối cao bỗng nhiên kêu thảm, thân thể họ bắt đầu già hóa với tốc độ kinh hồn, rồi hóa thành những mảnh vỡ linh hồn trôi dạt vào Luân Hồi Châu.

Diệp Phi bước đi giữa những xác thần đang rơi rụng. Anh không mang theo sát ý, nhưng mỗi bước đi đều là một lời tuyên cáo sự sụp đổ của trật tự cũ.

Lúc này, trước cổng Thần Điện, chỉ còn lại một bóng người duy nhất đứng chắn. Đó là một lão giả mù, tay cầm một cần câu bằng trúc, ngồi lặng lẽ bên một dòng suối tâm linh chảy ra từ đại điện.

"Lục Đạo Tiên Ông, ông cũng muốn cản tôi?" Diệp Phi dừng lại, ánh mắt mang theo một chút tôn trọng hiếm hoi.

Lão già mù khẽ lắc đầu, nụ cười mang theo vẻ khổ sáp: "Ta không cản cậu, ta chỉ đang chờ cậu. Cửu Thế Luân Hồi Giả, cậu đã đi đến bước cuối cùng này, quả thật nằm ngoài dự tính của Thiên Đạo."

"Thiên Đạo mà các người tôn thờ, bất quá chỉ là một ý chí mục nát muốn vĩnh hằng hóa quyền lực của mình mà thôi." Diệp Phi lạnh lùng nói.

Lục Đạo Tiên Ông thở dài, nhấc cần câu lên. Lưỡi câu không có mồi, nhưng khi nhấc lên, nó kéo theo cả một sợi xích đen ngòm, quấn quanh Thần Điện.

"Vô Nhai đã điên rồi. Hắn đem mạng sống của Vân Hiểu Nguyệt và toàn bộ chúng sinh làm vật tế để khởi động vòng lặp thứ mười. Diệp Phi, nếu cậu không thể giết hắn trong vòng ba khắc, thế giới này sẽ biến thành hư vô."

Nghe đến tên Vân Hiểu Nguyệt, hơi thở bình thản của Diệp Phi bỗng chốc bùng nổ. Một vòng xoáy đen trắng hiện ra sau lưng anh, đại diện cho âm dương, sống chết và luân hồi.

"Hắn không có cơ hội đó đâu."

Diệp Phi bước qua Lục Đạo Tiên Ông. Lần này, anh không còn đi thong thả nữa. Anh hóa thành một tia sáng bạc, đâm xuyên qua cổng Thần Điện, đập tan mọi kết giới ngăn cản.

*Rầm!*

Cánh cửa vàng ròng nặng hàng vạn tấn bị một lực lượng vô hình đánh bay.

Trong đại điện rộng lớn, sương mù vây quanh. Trên ngai vàng bằng xương trắng và ngọc bích, Thần Đế Vô Nhai đang ngồi đó. Hắn mặc long bào màu huyết dụ, mái tóc bạc trắng bay múa, gương mặt đẹp đẽ nhưng méo mó vì tham vọng.

Và ngay phía trên đỉnh đầu hắn, trong một lồng giam được kết bằng những sợi xích nhân quả, một thiếu nữ mặc y phục trắng như tuyết đang nhắm mắt liệm đi. Khuôn mặt nàng xanh xao, nhưng hơi thở vẫn mang theo sự thanh cao của một đóa hoa sen tuyết.

Vân Hiểu Nguyệt.

"Diệp Phi, đệ rốt cuộc cũng đến." Vô Nhai mỉm cười, nụ cười đầy tà khí. "Nhìn xem, chúng ta lại gặp nhau ở nơi này, giống như mười vạn năm trước. Đệ vẫn là kẻ nghèo hèn với thanh kiếm gãy, còn ta vẫn là chủ nhân của vạn vật."

Diệp Phi đứng giữa đại điện, Trấn Thiên Kiếm chỉ xuống đất. Dưới chân anh, mặt sàn cẩm thạch nứt toác, nhưng những vết nứt ấy lại tạo thành hình dáng của một đóa hoa luân hồi chín cánh.

"Vô Nhai, anh sai rồi." Diệp Phi ngẩng đầu, đôi mắt phản chiếu hình ảnh thiếu nữ trên cao. "Mười vạn năm trước, tôi chết vì còn vướng bận chúng sinh. Nhưng kiếp này, tôi sống chỉ để đón nàng về nhà. Ai cản nàng trở về, tôi sẽ khiến kẻ đó biến mất khỏi dòng chảy thời gian mãi mãi."

Vô Nhai đứng bật dậy, uy áp Thần Đế đỉnh phong bùng nổ, khiến cả Thần Giới rung chuyển dữ dội. "Nghịch mệnh sao? Để ta xem, cái 'Vô' của đệ mạnh, hay 'Thiên Đạo' của ta mạnh!"

Trận chiến cuối cùng bắt đầu. Không có lời báo trước, toàn bộ Thần Điện sụp đổ thành những mảnh vụn trôi nổi giữa hư không. Diệp Phi lao lên, thanh kiếm gãy trong tay phát ra âm thanh gầm rú của chín kiếp thù hận, chém thẳng vào thiên mệnh rực rỡ của Vô Nhai.

Sức mạnh của một kẻ không còn linh khí va chạm với kẻ nắm giữ sức mạnh toàn năng. Mỗi lần va chạm, một mảnh đại lục của Thần Giới lại tan vỡ.

Thần Giới than khóc, nhưng Diệp Phi chỉ thấy duy nhất gương mặt của Hiểu Nguyệt.

"Chờ anh, Hiểu Nguyệt. Chỉ một chút nữa thôi…"

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8