Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 144: Từ trong cái chết tìm thấy sự sống**
**CHƯƠNG 144: TỪ TRONG CÁI CHẾT TÌM THẤY SỰ SỐNG**
Hư vô.
Đó là cảm giác duy nhất còn sót lại trong tâm thức của Diệp Phi lúc này.
Cơn đau xé toạc linh hồn khi tự hủy đi tu vi vạn năm đã trôi qua, thay vào đó là một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Giữa đại dương Luân Hồi Hải mênh mông, cơ thể Diệp Phi không còn phát ra bất kỳ dao động linh lực nào. Anh giống như một mảnh gỗ mục trôi dạt, không hơi thở, không mạch đập, hoàn toàn biến mất khỏi sự cảm nhận của thế giới vật chất.
Trên tầng không, bóng ma khổng lồ của Thần Đế Vô Nhai đang rung chuyển dữ dội. Hắn vốn dĩ nắm giữ Thiên Đạo Chi Võng – mạng lưới vận mệnh bao trùm lên mọi sinh linh, nhưng ngay giây phút này, sợi dây liên kết giữa hắn và Diệp Phi đã hoàn toàn đứt đoạn.
"Kẻ nằm ngoài nhân quả? Không thể nào! Cho dù ngươi có chết, linh hồn cũng phải thuộc về ta!" Vô Nhai gầm lên, thanh âm làm rung chuyển cả chín tầng trời. Hắn vung tay, hàng vạn lôi kiếp màu tím đen từ hư không giáng xuống, muốn băm vằn cái xác không hồn kia để tiêu trừ mối họa.
Thế nhưng, một cảnh tượng kinh hoàng đã diễn ra.
Những tia lôi kiếp đủ sức hủy diệt một vị Thiên Thần khi chạm vào vùng không gian quanh Diệp Phi bỗng dưng tan biến như tuyết gặp ánh mặt trời. Chúng không bị đánh bật lại, mà là bị "xóa sổ" khỏi thực tại.
Từ trong đan điền đã vỡ nát của Diệp Phi, một đốm sáng nhỏ như hạt cát bỗng nhiên nảy mầm. Đó không phải là linh khí, cũng không phải là thần lực, mà là một loại lực lượng thuần khiết nhất, nguyên thủy nhất của vũ trụ: Thái Sơ Chi Khí.
*Cửu Chuyển Luân Hồi, cửu tử nhất sinh…*
Một giọng nói cổ xưa, trầm hùng vang lên từ trong sâu thẳm tâm thức Diệp Phi. Đó là tiếng gọi của chính anh ở đời thứ nhất, vị Thần Đế vĩ đại từng nắm giữ khởi nguyên của vạn vật. Tiếp đó là giọng nói lãnh ngạo của Kiếm Thánh kiếp thứ ba, tiếng thở dài của Đan Thần kiếp thứ năm, sự cuồng nhiệt của Sát Thần kiếp thứ bảy…
Chín kiếp luân hồi, chín cuộc đời đắng cay, chín đỉnh phong của sức mạnh, bỗng chốc co rút lại, kết tinh vào đốm sáng nhỏ bé kia.
Mắt Diệp Phi đột ngột mở ra.
Đôi đồng tử của anh không còn màu đen hay trắng, mà là một vòng xoáy luân hồi vô tận, chứa đựng sự hưng suy của vạn cổ.
"Cửu Chuyển hoàn thiện. Chuyển thứ chín: Vô Thượng."
Anh khẽ thốt lên ba chữ, và ngay lập tức, một cột sáng màu xám tro từ Luân Hồi Hải vọt thẳng lên trời cao, xuyên thủng mây mù, chém đôi bầu trời của Thần Giới. Toàn bộ nước biển Luân Hồi Hải vốn dĩ đen kịt giờ đây bỗng hóa thành một màu hoàng kim rực rỡ, hàng triệu oan hồn bên dưới đồng loạt quỳ rạp, dập đầu tiên bái vị vương giả vừa trở về từ cõi chết.
Tiêu Lão đứng bên cạnh, linh thể run rẩy vì kích động. Lão già này vốn đã chứng kiến đủ sự đời, vậy mà lúc này nước mắt lão lại trào ra: "Thành rồi… Hắn thực sự đã làm được! Điên rồ… Tự tìm cái chết để mưu cầu sự sống, kẻ điên này thực sự đã nhảy ra khỏi vòng quay của Thiên Đạo!"
Diệp Phi đứng dậy. Mỗi bước chân anh bước đi đều tạo ra những đóa sen luân hồi dưới gót. Cơ thể anh lúc này đã được rèn lại bởi lực lượng Vô Thượng, mỗi tấc da thịt đều bền bỉ hơn bất kỳ thần binh lợi khí nào trên đời.
Bàn tay anh đưa ra phía trước, hư không co rút lại. *Trấn Thiên Kiếm* – thanh kiếm gãy đi theo anh qua muôn vàn kiếp nạn bỗng nhiên xuất hiện. Lúc này, những vết nứt trên thân kiếm đang tự động liền lại bằng một tốc độ kinh hồn. Máu của kẻ thù từ tám kiếp trước thấm sâu vào lõi kiếm, tạo nên những đường vân huyết sắc uốn lượn. Khi Diệp Phi nắm lấy chuôi kiếm, một luồng kiếm ý bàng bạc tỏa ra, trực tiếp trảm đứt ý chí của Vô Nhai đang bao trùm lấy khu vực này.
"Vô Nhai." Diệp Phi ngẩng đầu, ánh mắt xuyên thấu không gian, nhìn thẳng vào vương tọa của Thần Đế ở tầng trời thứ chín. "Ngươi dùng Thiên Đạo làm xiềng xích, dùng Luân Hồi làm lồng giam. Hôm nay, ta sẽ dùng thanh kiếm này, chặt đứt nỗi sợ hãi vạn năm của chúng sinh."
Vô Nhai ở Thần Điện phương xa bỗng cảm thấy một cơn lạnh lẽo thấu xương. Hắn là Thần Đế, hắn nắm giữ quy luật, nhưng lúc này hắn lại thấy mình nhỏ bé trước bóng người đang đi tới từ Luân Hồi Hải kia.
"Ngăn hắn lại! Tất cả Thần Tướng, đem Thần Quân vây giết hắn cho ta!" Vô Nhai rống lên truyền lệnh.
Trong khoảnh khắc, hàng ngàn bóng người mặc giáp vàng, cưỡi linh thú rồng phượng từ tầng không giáng xuống. Đó là quân đội tinh nhuệ nhất của Thần Giới, mỗi người đều có tu vi từ Thiên Thần trở lên. Áp lực của bọn họ khiến không gian chung quanh Diệp Phi sụp đổ từng mảng lớn.
Diệp Phi không nhìn bọn họ lấy một lần. Anh chỉ vung nhẹ Trấn Thiên Kiếm.
"Cửu Chuyển Nhất Kiếm: Nhất Niệm Phục Ma."
Một gợn sóng màu xám tro lan tỏa. Không có tiếng nổ kinh thiên động địa, không có máu thịt văng tung tóe. Chỉ có sự im lặng đến rợn người.
Hàng ngàn Thần Tướng đang lao xuống bỗng khựng lại giữa không trung. Rồi, giống như những bức tượng cát gặp gió mạnh, bọn họ bắt đầu tan biến. Giáp trụ, thần binh, thân xác, và cả linh hồn của họ, tất cả đều bị hóa giải về trạng thái nguyên tử sơ khai nhất. Một kiếm, vạn thần diệt.
Diệp Phi không dừng bước. Hình ảnh Vân Hiểu Nguyệt đang bị xích trên tế đàn, gương mặt tái nhợt và hơi thở yếu ớt hiện lên trong tâm trí anh, khiến sát khí vốn đã lạnh lẽo của anh bùng phát thêm vạn lần.
"Hiểu Nguyệt, chờ anh. Kiếp này, không ai có thể mang em đi một lần nữa."
Cơ thể anh hóa thành một tia sáng huyền ảo, bỏ mặc sau lưng Luân Hồi Hải đang sôi sục. Anh vượt qua kết giới của Hạ Tam Giới trong một hơi thở, đập tan bức tường không gian của Trung Tam Giới trong nháy mắt.
Trên con đường tiến về Thần Điện, mây lôi kiếp dày đặc bao phủ, Thiên Đạo ý chí giận dữ giáng xuống những hình phạt tàn khốc nhất để ngăn cản kẻ nghịch mệnh. Nhưng Diệp Phi chỉ đơn giản là đi qua chúng. Thiên lôi đánh vào người anh chỉ giống như những giọt mưa xuân, không thể để lại dù chỉ một vết xước.
Tiêu Lão từ trong Luân Hồi Châu cũng cảm nhận được sự biến đổi này. Lão cười lớn: "Được lắm! Thần cản sát Thần, Phật cản sát Phật! Diệp Phi, hôm nay hãy cho cái lão tặc Vô Nhai kia thấy, thế nào mới là sức mạnh của Luân Hồi thực sự!"
Thạch Hùng từ một hướng khác của Thần Giới, lúc này cũng đang tắm máu chiến đấu, bỗng cảm nhận được hơi thở quen thuộc. Hắn ngửa mặt lên trời hú dài, đôi mắt đỏ ngầu đầy hưng phấn: "Đại ca đã về! Anh em Man tộc, theo ta sát tiến Thần Điện, đón Thần Đế trở về vương tọa!"
Khắp chín tầng trời, những người từng theo chân Diệp Phi, những linh hồn của Nghịch Mệnh Điện đang ẩn dật bỗng đồng loạt cảm ứng được. Một làn sóng phản kháng mãnh liệt bùng lên từ khắp nơi, chĩa thẳng về trung tâm Thần Giới.
Diệp Phi lúc này đã đứng trước cổng của tầng trời thứ chín. Phía trước anh là chín vị Thần Tướng cuối cùng của Vô Nhai, những kẻ mạnh nhất, đại diện cho chín loại quy luật khác nhau.
Hắn liếc nhìn bọn họ, Trấn Thiên Kiếm trong tay rung lên bần bật, dường như cũng đang khát khao được uống máu của những kẻ phản bội năm xưa.
"Kẻ nào lùi, sống. Kẻ nào cản, vĩnh viễn không được luân hồi."
Thanh âm của Diệp Phi vang vọng khắp Thần Giới, bình thản nhưng mang theo một lời nguyền không thể vãn hồi. Một kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu, từ chính trong cái chết mà anh đã can đảm bước qua.