Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 143: Tự hủy tu vi**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 17:31:21 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 143: TỰ HỦY TU VI**

Luân Hồi Hải chưa bao giờ tĩnh lặng như lúc này. Những cơn sóng đục ngầu, mang theo hơi thở của vạn vạn linh hồn tử biệt, bỗng chốc đông cứng lại dưới áp lực khủng khiếp từ bầu trời. Thiên Đạo Chi Võng – mạng lưới của vận mệnh – rủ xuống những sợi tơ vàng óng ánh nhưng lạnh lẽo, phong tỏa hoàn toàn mười phương tám hướng. Mỗi sợi tơ đều chứa đựng quy luật của trời đất, là thứ xiềng xích vô hình mà ngay cả một vị Thiên Thần cũng khó lòng thoát khỏi.

Ở tâm điểm của mạng lưới ấy, Diệp Phi đứng cô độc. Mái tóc trắng của anh bay múa trong luồng gió lốc được tạo ra bởi sự xung đột giữa linh khí và tử khí. Trấn Thiên Kiếm trong tay anh lúc này chỉ còn là một mảnh tàn kiếm rỉ sét, nhưng nó lại phát ra tiếng rền rĩ bi hùng, như muốn cùng chủ nhân thực hiện một cuộc hành trình cuối cùng.

Từ trên tầng không mịt mù, một khuôn mặt khổng lồ được tạo nên bởi mây đen và lôi điện dần hiển hiện. Đó là ý chí của Thần Đế Vô Nhai. Đôi mắt hắn tựa như hai vầng thái dương rực cháy, nhìn chằm chằm xuống Diệp Phi với sự ngạo nghễ và một chút thương hại.

“Diệp Phi, ngươi đã giãy dụa qua chín kiếp, trải qua biết bao đắng cay khổ hạnh, cuối cùng vẫn không nhận ra sao?” Giọng nói của Vô Nhai vang vọng như sấm truyền, khiến mặt biển Luân Hồi Hải chấn động dữ dội. “Ngươi là con cờ xuất sắc nhất mà ta từng nuôi dưỡng. Chín kiếp luân hồi, chín lần đạt đến đỉnh phong, tất cả chỉ là để mài giũa ra một viên linh hồn hoàn mỹ nhất, giúp ta đột phá xiềng xích cuối cùng của Thiên Đạo. Ngươi càng mạnh, ta lại càng hài lòng. Ngươi định nghịch thiên sao? Thiên… chính là ta!”

Diệp Phi ngẩng đầu, đôi mắt anh không có vẻ gì là sợ hãi, chỉ có một sự bình thản đến lạ kỳ. Anh khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo chút mỉa mai dành cho kẻ từng là huynh đệ kết nghĩa của mình.

“Vô Nhai, ngươi nắm giữ quy luật, ngươi thao túng mệnh vận, nhưng ngươi có một thứ chưa bao giờ hiểu được.” Diệp Phi lên tiếng, giọng nói tuy nhỏ nhưng lại xuyên qua cả tiếng sấm rền.

“Thứ gì?” Vô Nhai hừ lạnh.

“Sự tự do thực sự.”

Nói đoạn, Diệp Phi đột ngột buông thõng hai tay. Trấn Thiên Kiếm cắm thẳng xuống mặt biển Luân Hồi Hải, vang lên một tiếng “boong” trầm đục. Ngay lập tức, luồng linh lực cuồn cuộn đang chảy trong kinh mạch anh bỗng nhiên nghịch chuyển.

“Hửm?” Vô Nhai biến sắc. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng hỗn loạn bùng phát từ cơ thể Diệp Phi. “Ngươi định tự bạo? Vô ích thôi, trong Thiên Đạo Chi Võng của ta, ngay cả việc chết thế nào cũng phải do ta quyết định!”

Nhưng Diệp Phi không phải tự bạo. Anh đang làm một việc mà trong suốt lịch sử tu hành của Cửu Trọng Thiên địa chưa từng có ai dám nghĩ tới.

“Cửu Chuyển Luân Hồi… Chuyển thứ nhất: Phá!”

Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ trong linh hải của Diệp Phi. Mảnh vỡ ký ức về kiếp thứ nhất – vị Thần Đế lẫy lừng thiên hạ – bắt đầu tan nát. Tu vi Thần Vương đỉnh phong của anh rớt xuống một cách thê thảm. Máu tươi từ lỗ chân lông phun ra, nhuộm đỏ bộ y phục đã rách rưới.

“Diệp Phi! Ngươi điên rồi sao? Ngươi đang hủy hoại căn cơ chín kiếp!” Tiêu Lão từ trong Luân Hồi Châu gào lên kinh hãi. Linh hồn của lão rung động kịch liệt, lão chưa bao giờ thấy ai lại tàn nhẫn với bản thân mình đến thế.

Diệp Phi không dừng lại, khuôn mặt anh vì đau đớn mà vặn vẹo, nhưng ánh mắt lại càng thêm rực sáng: “Tiêu Lão… nếu không có sự sụp đổ của cái cũ, làm sao có được sự sinh trưởng của cái mới? Những tu vi này, những sức mạnh này, đều nằm trong vòng lặp của Thiên Đạo. Nếu ta còn giữ chúng, ta mãi mãi chỉ là kẻ đứng dưới chân Vô Nhai.”

“Chuyển thứ hai: Phế!”
“Chuyển thứ ba: Trảm!”

Mỗi một lời thốt ra, một đạo Luân Hồi Ấn trên trán Diệp Phi lại vỡ vụn. Linh lực thoát ra khỏi cơ thể anh như những dòng thác lũ, nhưng không tan biến mà bị Thiên Đạo Chi Võng hấp thụ. Vô Nhai cười lớn, vẻ mặt tràn đầy đắc thắng:

“Đúng! Cứ phế đi! Những sức mạnh đó vốn dĩ thuộc về thế giới này, hãy trả lại cho ta. Khi ngươi trở thành một phế nhân, linh hồn ngươi sẽ thuần khiết hơn bao giờ hết, đó mới là lúc ta nuốt chửng ngươi!”

Vân Hiểu Nguyệt lúc này đang bị nhốt trong một lồng giam bằng ánh trăng trên Thần Điện, nàng cảm nhận được sự liên kết linh hồn đang mờ dần. Nàng áp tay vào lớp kết giới, nước mắt lã chã rơi: “Diệp Phi… đừng mà… đừng bỏ cuộc…”

Tuy nhiên, Diệp Phi không hề bỏ cuộc. Khi đến chuyển thứ chín, cơ thể anh đã gần như tan rã hoàn toàn. Kinh mạch đứt đoạn, xương cốt rạn nứt, tu vi của anh lúc này đã trở về con số không tròn trĩnh. Một phế nhân đúng nghĩa, một kẻ không còn chút linh lực nào giữa vùng biển Luân Hồi Hải hung hiểm.

Vô Nhai thu hồi Thiên Đạo Chi Võng, áp chế vạn vật, chậm rãi hiện ra một ảo ảnh khổng lồ đứng trước mặt Diệp Phi: “Bây giờ, ngươi còn gì để đấu với ta? Một thanh kiếm gãy? Hay một thân xác tàn phế?”

Diệp Phi gục đầu, hơi thở mỏng manh như ngọn nến trước gió. Nhưng rồi, anh chậm rãi vươn tay, nắm lấy chuôi kiếm Trấn Thiên Kiếm.

“Vô Nhai… ngươi nói đúng, ta không còn gì cả.” Diệp Phi ngẩng mặt lên, đôi mắt lúc này đã mất đi màu đen của nhân loại, thay vào đó là một sự trống rỗng vô tận như hư không. “Nhưng vì ta không còn tu vi, nên quy luật của ngươi không còn trói buộc được ta. Vì ta không còn mệnh cách, nên Thiên Đạo của ngươi không thể nhìn thấy ta.”

“Cái gì?” Vô Nhai kinh ngạc nhận ra, những sợi tơ vàng của Thiên Đạo Chi Võng đang xuyên qua người Diệp Phi như thể anh chỉ là một làn khói. Chúng không thể chạm vào anh, không thể cảm nhận được anh.

Diệp Phi đứng thẳng dậy, mỗi bước chân anh đạp lên mặt biển đều khiến nước biển tử vong bốc hơi. Một luồng khí tức kỳ lạ, không phải linh khí, không phải thần lực, mà là một thứ sức mạnh nguyên thủy nhất của vũ trụ bắt đầu sinh ra từ chính hư vô.

“Chín kiếp tích lũy, không phải để làm Thần, mà là để thấu hiểu sự trống rỗng.” Diệp Phi khẽ nói.

Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết bỗng nhiên tự động vận hành, nhưng lần này nó không hút linh khí từ bên ngoài, mà nó đang tái cấu trúc lại chính sự hiện tồn của Diệp Phi. Vết thương trên người anh lành lại với tốc độ kinh hoàng, nhưng da thịt anh lại tỏa ra một loại ánh sáng mờ ảo, trong suốt.

“Chín kiếp quy nhất – Nghịch Mệnh Vô Thần!”

Trấn Thiên Kiếm bỗng dưng bùng phát một tiếng ngân dài chưa từng có. Đoạn kiếm gãy nát bỗng dưng mọc lại, nhưng không phải bằng kim loại, mà bằng chính dòng chảy của thời gian và luân hồi.

Vô Nhai lần đầu tiên cảm thấy một nỗi sợ hãi nguyên thủy len lỏi vào tâm hồn mình. Hắn gào lên: “Ngươi muốn nhảy ra ngoài ngũ hành? Muốn đạt đến cảnh giới Vô? Không thể nào! Ta sẽ giết ngươi ngay bây giờ!”

Hắn giáng một chưởng xuống, bàn tay khổng lồ che phủ cả bầu trời, mang theo sức mạnh diệt thế. Thế nhưng, Diệp Phi chỉ đơn giản là vung kiếm.

Một đường kiếm bình dị đến cực điểm.

Xoẹt!

Bàn tay của Thần Đế bị chẻ làm đôi. Không có máu chảy, chỉ có sự sụp đổ của các quy luật. Vết chém ấy không dừng lại mà tiếp tục kéo dài, rạch đôi cả bầu trời của Luân Hồi Hải, chém tan Thiên Đạo Chi Võng mà Vô Nhai tự hào nhất.

“Làm sao có thể… Tu vi của ngươi rõ ràng đã biến mất!” Vô Nhai gào lên điên cuồng, ảo ảnh của hắn bắt đầu vỡ vụn.

Diệp Phi đứng giữa không trung, áo choàng bay lồng lộng, anh nhìn về hướng Thần Điện xa xôi, nơi có người con gái anh yêu đang chờ đợi. Giọng nói anh lúc này như vang lên từ cõi vĩnh hằng:

“Tu vi của ta biến mất, nhưng ý chí của ta đã hòa làm một với Luân Hồi. Vô Nhai, ngươi cai trị thế giới bằng sức mạnh, ta sẽ kết thúc thế giới của ngươi bằng sự giải thoát.”

Sóng biển Luân Hồi Hải đột ngột dâng cao vạn trượng, không phải để nhấn chìm Diệp Phi, mà như thể đang phủ phục trước vị vua thực sự của nó. Anh không còn cần dùng thần lực để bay, bởi mỗi ý niệm của anh lúc này đã vượt qua cả tốc độ của ánh sáng và không gian.

Diệp Phi quay đầu lại nhìn Tiêu Lão, khẽ mỉm cười: “Tiêu Lão, kiếp thứ chín này… cuối cùng ta cũng thấy được con đường rồi.”

Dứt lời, anh bước ra một bước. Một bước ấy khiến không gian vạn dặm thu nhỏ lại chỉ bằng một tấc. Bóng dáng anh biến mất khỏi Luân Hồi Hải, hướng thẳng về phía tầng trời thứ chín – nơi vương tọa của kẻ phản bội đang chờ sẵn sự trừng phạt.

Dưới đáy biển sâu, những linh hồn đã im lặng vạn năm bỗng đồng thanh ca tụng. Một kỷ nguyên mới đã bắt đầu, bằng chính sự hủy diệt của một huyền thoại cũ. Diệp Phi, từ phế nhân trở thành kẻ đứng ngoài luân hồi, chính thức bước vào chương cuối cùng của cuộc đời nghịch mệnh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8