Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 154: Phát hiện ra sự bất thường ở biên giới vũ trụ.**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 17:37:37 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 154: DỊ BIẾN TẠI TẬN CÙNG HƯ KHÔNG**

Gió xuân ở trấn nhỏ thanh bình lắm. Nó không mang theo sự sắc lẹm của kiếm khí, cũng chẳng có mùi vị tanh nồng của huyết tinh mà Diệp Phi đã phải ngửi suốt chín kiếp luân hồi. Ở đây, chỉ có mùi đất ẩm sau cơn mưa, mùi hoa dại nở rộ ven đường và tiếng khói bếp lờ lững bay lên trong buổi hoàng hôn tĩnh lặng.

Diệp Phi ngồi bên bờ suối, tay cầm một cành trúc nhỏ thay cần câu. Gương mặt anh, vốn từng lạnh lùng như sương tuyết ngàn năm, giờ đây đã nhu hòa hơn rất nhiều. Bộ y phục bằng vải thô giản đơn không che giấu được khí chất thâm trầm như vực thẳm của một người đã từng đứng trên đỉnh cao nhất của Thần Giới.

Bên cạnh anh, Vân Hiểu Nguyệt đang khéo léo gỡ những cánh hoa rụng vương trên vạt áo. Nàng đẹp, một vẻ đẹp không còn mang sự thoát tục đến lạnh lẽo của Thánh nữ Nguyệt Tộc, mà là cái đẹp ấm áp của một người con gái đang hưởng thụ hạnh phúc bình dị.

"A Phi, cá hôm nay có vẻ không muốn cắn câu?" Hiểu Nguyệt mỉm cười, đôi mắt cong lên như trăng rằm.

Diệp Phi khẽ lắc đầu, ánh mắt anh vẫn đặt vào mặt nước phẳng lặng, nhưng tâm trí dường như đã bay đi rất xa: "Cá không cắn câu là vì tâm của kẻ câu cá đang dao động."

Hiểu Nguyệt khựng lại, nụ cười trên môi nhạt đi một chút. Nàng quá hiểu người đàn ông này. Sau khi trận chiến cuối cùng với Thần Đế Vô Nhai kết thúc, Thiên Đạo được lập lại, cả thế giới dường như đã đi vào quỹ đạo bình yên vĩnh hằng. Nhưng trong suốt một tháng qua, nàng đôi khi vẫn thấy Diệp Phi đứng nhìn lên bầu trời đêm rất lâu, đôi lông mày khẽ nhíu lại như đang cố giải một bài toán nan giải của tạo hóa.

"Lại là cảm giác đó sao?" Nàng khẽ hỏi, bàn tay mềm mại đặt lên mu bàn tay rám nắng của anh.

Diệp Phi thu cần, cành trúc khẽ rung lên. Anh xoay người lại, nhìn sâu vào mắt nàng. Trong đáy mắt anh, những vòng tròn Luân Hồi nhỏ xíu xoay chuyển không ngừng, đó là dấu hiệu của việc Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết đang tự động vận hành ở mức cảnh giác cao nhất.

"Hiểu Nguyệt, nàng có cảm thấy không? Linh khí của trời đất… đang chảy đi."

Vân Hiểu Nguyệt nhắm mắt lại, cảm nhận *Thái Âm Chi Thể* trong người. Sau một lúc, nàng lắc đầu: "Mọi thứ vẫn bình thường. Linh mạch của Cửu Trọng Thiên vẫn đang phục hồi sau đại kiếp mà?"

"Đúng là nó đang phục hồi, nhưng có một lượng rất nhỏ, nhỏ đến mức ngay cả các Thần Vương cũng không nhận ra, đang bị 'hút' về phía cực Bắc của vũ trụ." Diệp Phi đứng dậy, thanh *Trấn Thiên Kiếm* bọc trong vải cũ gác bên tảng đá bỗng nhiên phát ra một tiếng ngâm khẽ, trầm đục và đầy sát khí. "Nó không phải là sự tiêu hao tự nhiên, mà là sự biến mất hoàn toàn vào hư không."

Ngay lúc đó, sâu trong thức hải của Diệp Phi, một luồng ánh sáng vàng kim bùng lên. Một bóng người già nua hiện ra bên trong *Luân Hồi Châu*.

"Tiểu tử, ngươi cảm ứng đúng rồi đấy." Tiếng của Tiêu Lão vang lên, không còn vẻ hóm hỉnh thường ngày mà tràn đầy sự nghiêm trọng. "Lão phu vốn là linh thể gắn liền với Luân Hồi Châu, cảm nhận về quy luật không gian nhạy bén hơn ngươi. Có thứ gì đó đang gặm nhấm kết giới của vũ trụ này."

Diệp Phi nheo mắt lại: "Là Vô Nhai còn tàn hồn?"

"Không thể." Tiêu Lão phủ nhận ngay lập tức. "Vô Nhai đã bị ngươi chém đứt nhân quả, hồn phi phách tán vào dòng sông thời gian. Thứ này… không thuộc về hơi thở của chín kiếp này. Nó lạ lẫm, băng giá và hư vô hơn bất cứ thứ gì ta từng biết."

Diệp Phi hít một hơi sâu. Anh biết, sự bình yên này có lẽ chỉ là một khoảng lặng giữa hai cơn bão lớn. Anh nhìn Vân Hiểu Nguyệt, trong lòng dấy lên một nỗi xót xa. Nàng đã hy sinh quá nhiều, khó khăn lắm họ mới có được những ngày tháng thế này.

"Hiểu Nguyệt, ta phải đi kiểm tra."

Vân Hiểu Nguyệt không ngăn cản, nàng chỉ lặng lẽ đứng dậy, phủi sạch bụi đất trên áo, rồi nắm lấy tay anh thật chặt: "Ta đi cùng chàng. Đừng hòng bỏ ta lại một mình để rồi lại tự mình gánh vác cả thiên hạ như những kiếp trước."

Diệp Phi nhìn nàng, định nói gì đó nhưng rồi lại mỉm cười đầu hàng. "Được, chúng ta cùng đi."

Vùng biên giới của Cửu Trọng Thiên – Cực Bắc Hoang Vũ.

Đây là nơi mà ánh sáng của các vì sao bắt đầu mờ nhạt, nơi không gian và thời gian trở nên hỗn loạn. Những cơn lốc không gian màu bạc cuộn xoáy như những con quái thú khổng lồ, sẵn sàng nghiền nát bất cứ kẻ nào dám xâm phạm.

Diệp Phi và Vân Hiểu Nguyệt đứng trên đỉnh một khối thiên thạch trôi nổi. Ánh sáng từ *Trấn Thiên Kiếm* tỏa ra một quầng vàng nhạt, bao bọc lấy cả hai, đẩy lùi những áp lực từ hư không.

"Kỳ lạ thật…" Vân Hiểu Nguyệt kinh ngạc nhìn về phía trước.

Tại tận cùng của tầm mắt, nơi lẽ ra phải là màn đêm vĩnh hằng của vũ trụ, hiện lên một vệt nứt màu xám xịt. Nó không phải màu đen của bóng tối, mà là một loại màu sắc khiến người ta cảm thấy buồn nôn, như thể sự sống và sự tồn tại chưa từng hiện diện ở đó. Vết nứt ấy trông giống như một vết thương đang rỉ mủ trên cơ thể của vũ trụ.

Xung quanh vết nứt, các quy luật vốn có đang bị bẻ cong. Những mảnh vỡ của thiên thạch khi chạm vào vùng ánh sáng xám kia liền lập tức tan biến, không phải bị nghiền nát thành bụi, mà là biến mất hoàn toàn, không để lại bất cứ dấu vết năng lượng nào.

"Đây là… hiện tượng Hư Vô Hóa?" Diệp Phi trầm giọng. Anh bước tới một bước, lòng bàn tay kết ấn. Một đạo Luân Hồi Chi Lực hình tròn bắn về phía vết nứt.

*Xoẹt!*

Đạo ấn lực lượng đủ để trấn áp một vị Thần Vương cấp cao, khi vừa chạm vào vết nứt màu xám kia, chỉ kịp phát ra một tiếng vang nhỏ rồi bị "nuốt chửng" không thương tiếc.

"Cái gì?" Tiêu Lão thốt lên từ trong Luân Hồi Châu. "Ngay cả sức mạnh Luân Hồi cũng có thể bị đồng hóa sao?"

Diệp Phi thần sắc nghiêm trọng hơn bao giờ hết. Anh nhận ra rằng, thanh kiếm trong tay mình bắt đầu run rẩy. Không phải vì sợ hãi, mà vì hưng phấn khi đối đầu với một thứ hoàn toàn nằm ngoài quy luật.

"Hóa ra lời của Lục Đạo Tiên Ông là thật." Diệp Phi lẩm bẩm. "Phá vỡ vòng lặp luân hồi ở đây không có nghĩa là vĩnh hằng. Thế giới của chúng ta chỉ giống như một căn phòng, và giờ đây, bức tường của căn phòng đó đang bị lũ mọt gỗ từ bên ngoài đục khoét."

Bỗng nhiên, từ trong vết nứt màu xám ấy, một bóng đen từ từ hiện ra.

Nó không có hình dạng cố định, lúc giống như một khối khói đặc, lúc lại hiện ra vô số đôi mắt đỏ rực vô hồn. Thứ này không có sinh mệnh lực, cũng chẳng có linh khí hay ma khí. Nó tỏa ra một mùi của sự kết thúc – không phải cái chết theo kiểu luân hồi, mà là sự tiêu biến vĩnh viễn.

"Kẻ… trộm… vận… mệnh…"

Một giọng nói khàn đặc, giống như tiếng đá mài vào nhau, vang lên trực tiếp trong tâm trí Diệp Phi.

"Ai?" Diệp Phi quát lên, *Trấn Thiên Kiếm* ra khỏi vỏ, một đường kiếm quang rạch phá bóng tối hoang vũ, chém thẳng về phía bóng đen kia.

Kiếp thứ nhất – Thần Đế Uy Nghiêm!

Đường kiếm mang theo sức mạnh của kẻ sáng tạo, muốn đem trật tự lập lại nơi hỗn loạn. Thế nhưng, thực thể đen ngòm kia chỉ khẽ vặn mình. Kiếm quang chém qua thân thể nó nhưng lại như chém vào hư không. Nó xuyên qua đòn tấn công của Diệp Phi như thể hai thứ thuộc về hai chiều không gian khác nhau.

Bóng đen tiến lại gần, hơi lạnh của nó làm cho lớp hộ thể của Vân Hiểu Nguyệt bắt đầu xuất hiện những vết nứt li ti.

"Thế giới này… đã chín…" Giọng nói kia lại vang lên, đầy rẫy sự tham lam và trống rỗng. "Chúng ta… đã đợi… mười vạn… lần… luân hồi… để ăn…"

Diệp Phi lập tức hiểu ra một sự thật kinh hoàng. Thần Đế Vô Nhai thực chất cũng chỉ là một quân cờ, một kẻ cai ngục vô tình giúp "nuôi dưỡng" linh khí của thế giới này đến mức đỉnh cao để chờ ngày bị thu hoạch. Giờ đây, khi Thiên Đạo Chi Võng bị phá bỏ, bức màn bảo vệ cũng mất đi, và những thực thể săn mồi từ "Vũ Trụ Ngoại Giới" đã tìm đến.

"Ngươi muốn ăn thế giới này?" Diệp Phi lạnh lùng cười, sát khí trong mắt anh bùng lên, khí thế của chín kiếp luân hồi cùng lúc phát động. Phía sau anh, chín bóng mờ vĩ đại từ chín kiếp trước hiện ra, tỏa ra uy áp kinh thiên động địa.

"Ta đã mất chín kiếp để dành lấy tự do cho thế giới này. Bất kể ngươi là thứ quái thai gì đến từ đâu, muốn chạm vào nó, trước tiên phải hỏi qua kiếm của Diệp Phi ta!"

Anh quay sang nhìn Vân Hiểu Nguyệt, ánh mắt đầy kiên định: "Hiểu Nguyệt, giúp ta giữ vững không gian này!"

Vân Hiểu Nguyệt không nói lời nào, nàng lùi lại, hai tay bắt quyết, *Thái Âm Chi Thể* phát huy đến cực hạn. Ánh trăng dịu mát từ người nàng tỏa ra, hóa thành hàng vạn sợi xích bạc khóa chặt vùng không gian xung quanh vết nứt, không để cho hiện tượng Hư Vô Hóa lan rộng thêm.

Diệp Phi cầm kiếm, chân đạp hư không, lao thẳng vào vết nứt màu xám.

Cuộc chiến này không còn là vì danh vọng, không còn là vì thù hận cá nhân. Nó là trận chiến đầu tiên của một hành trình mới – hành trình bảo vệ sự tồn tại của cả vũ trụ trước những thế lực không tên từ bên ngoài cõi Luân Hồi.

Tại tận cùng của bóng tối, thanh kiếm gãy được rèn lại bằng máu và linh hồn của một vị Thần một lần nữa tỏa sáng, rực rỡ hơn bao giờ hết, đánh dấu sự bắt đầu của một chương lịch sử mới mà ngay cả Thiên Đạo cũng chưa từng ghi chép lại.

Ở một góc khuất nào đó của dòng sông thời gian, Lục Đạo Tiên Ông ngồi câu cá, khẽ mỉm cười: "Tiểu tử, trò chơi… giờ mới thực sự bắt đầu."

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8