Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành ThầnChương 155: Những kẻ xâm lăng từ dị giới.**
**CHƯƠNG 155: NHỮNG KẺ XÂM LĂNG TỪ DỊ GIỚI**
Thần điện sụp đổ, bụi trần từ những cột đá vạn năm bay tán loạn trong không trung, hòa lẫn với tàn dư linh lực đang tiêu tán của Thần Đế Vô Nhai. Mùi vị của sự kết thúc nồng nặc trong không khí — một sự kết thúc không phải là hủy diệt, mà là sự vỡ tan của một lồng giam vĩ đại đã tồn tại suốt chín kỷ nguyên.
Diệp Phi đứng giữa đống đổ nát, thanh Trấn Thiên Kiếm trong tay vẫn còn run rẩy những hồi chuông ngân dài, tựa như đang khóc thương, lại tựa như đang reo hò cho sự tự do vừa giành được. Nhưng, nụ cười chiến thắng chưa kịp nở trên môi, lồng ngực anh bỗng thắt lại. Một cảm giác lạnh lẽo từ tận sâu trong linh hồn tràn ra, thấm thía hơn cả cái lạnh của Luân Hồi Hải, đáng sợ hơn cả cái chết mà anh từng trải qua tám lần trước đó.
Bầu trời Thần Giới vốn rực rỡ hào quang, nay lại bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt màu xám xịt. Đó không phải là vết rứt không gian thông thường, mà là sự tan rã của chính quy luật thực tại.
"Thiên Đạo… đang khóc?"
Vân Hiểu Nguyệt nhẹ nhàng đáp xuống bên cạnh Diệp Phi. Gương mặt nàng tái nhợt, đôi mắt nhìn lên bầu trời đầy lo âu. Thái Âm Chi Thể của nàng đang cảm nhận được một luồng ý chí xa lạ, tà ác và đầy đói khát đang xuyên qua ranh giới của thế giới này.
"Không phải Thiên Đạo đang khóc." Diệp Phi trầm giọng, ánh mắt sắc lẹm như kiếm phong, nhìn thấu qua những đám mây ngũ sắc đang tan vỡ. "Nó đang sợ hãi. Lớp vỏ bảo vệ mà Vô Nhai dùng để thao túng chúng ta, đồng thời cũng chính là bức tường ngăn cách thế giới này với cái hư vô vô tận bên ngoài. Giờ đây, bức tường đó đã sụp đổ."
Ngay lúc đó, một âm thanh vang lên, trầm đục và khô khốc như tiếng hai hòn đá khổng lồ nghiền nát xương cốt.
"Ăn… Cuối cùng cũng đã đến lúc ăn…"
Tiếng nói ấy không phát ra bằng ngôn ngữ, mà nó trực tiếp va đập vào thức hải của mỗi sinh linh trong Thần Giới. Từ những vết nứt màu xám trên bầu trời, một làn sương mù đậm đặc màu tro bắt đầu tràn vào. Đi đến đâu, không gian và thời gian nơi đó bị "nuốt chửng" theo đúng nghĩa đen. Những ngọn núi bay lơ lửng bỗng chốc mất đi sắc màu, hóa thành tro bụi hư vô; những dòng suối linh dịch lập tức khô cạn, không để lại một chút sinh khí.
Từ trong làn sương xám ấy, một bàn tay khổng lồ, gầy guộc với những móng vuốt dài ngoằng, xanh xao lộ ra. Bàn tay đó bám vào rìa của vết nứt không gian, dùng sức kéo mạnh, tựa như đang xé rách một bức màn giấy.
"Rắc! Rắc!"
Tiếng không gian vỡ vụn khiến màng nhĩ những cường giả Thần Giới đang đứng xa xa cũng phải rỉ máu. Một thực thể hiện hình. Nó không có khuôn mặt cố định, chỉ là một khối thịt xám xịt, cao hàng dặm, với hàng ngàn con mắt mọc khắp cơ thể. Mỗi con mắt đều tỏa ra một thứ ánh sáng xám tro của sự tàn úa.
"Vạn Cổ Thố giả… (Kẻ ăn đêm vĩnh cửu)…" Tiếng của Tiêu Lão từ trong Luân Hồi Châu run rẩy vang lên, mang theo một nỗi sợ hãi chưa từng có. "Diệp Phi! Mau chạy đi! Đây không phải là sinh linh của vũ trụ này! Chúng là những thực thể săn mồi lang thang trong Hư Vô Chi Địa. Chúng chờ đợi những thế giới suy yếu hoặc những thế giới vừa phá vỡ lớp màng bảo vệ để lao vào cấu xé!"
Diệp Phi không lùi lại. Anh nhìn thấy sau lưng thực thể đầu tiên, còn có hàng chục, hàng trăm cái bóng tương tự đang rình rập trong bóng tối ngoài kia.
"Chạy? Ta đã chạy qua tám kiếp, chẳng lẽ kiếp cuối cùng này cũng phải bỏ chạy sao?"
Diệp Phi bước lên một bước, thanh Trấn Thiên Kiếm đột ngột bùng phát ra ánh sáng vàng kim chói lọi. Chín vòng tròn Luân Hồi Ấn phía sau lưng anh bắt đầu xoay chuyển nhanh đến mức tạo thành một quầng mặt trời rực rỡ.
"Kiếp thứ nhất — Thần Đế Chi Uy!"
"Kiếp thứ hai — Sát Thần Chi Lệ!"
"Kiếp thứ ba — Kiếm Thánh Tâm Quang!"
…
Chín đạo bóng mờ của chín kiếp trước từ trong cơ thể Diệp Phi tách ra, đứng thành một vòng tròn bao quanh anh. Mỗi cái bóng đều mang một khí thế trấn áp thiên hạ, một ý chí nghịch mệnh mãnh liệt. Đây chính là trạng thái cực hạn của *Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết* — Cửu Ảnh Quy Nhất.
Thực thể xám xịt kia nhìn thấy Diệp Phi, hàng ngàn con mắt của nó đồng loạt chớp nháy, phát ra những tiếng cười khành khạch quái dị. Nó đưa bàn tay khổng lồ vỗ xuống, mang theo sức mạnh của một thế giới sụp đổ.
"Phá!"
Diệp Phi hét lớn, Trấn Thiên Kiếm vung lên. Một nhát kiếm dường như chém đôi cả lịch sử, mang theo tất cả nỗi đau, sự thù hận và hy vọng của mười vạn năm luân hồi. Ánh kiếm màu vàng xẻ dọc làn sương xám, va chạm trực diện với bàn tay của kẻ xâm lăng.
"Oành!"
Một vụ nổ năng lượng quét qua toàn bộ Thần Giới. Những Thần Vương dưới trướng Vô Nhai còn sống sót chưa kịp hiểu chuyện gì đã bị dư chấn hất tung ra xa vạn trượng. Bàn tay của thực thể dị giới bị chém đứt một nửa, chất dịch màu xám thối rữa phun trào, hóa thành những cơn mưa độc tàn phá mặt đất.
Thực thể đó đau đớn gầm lên, tiếng gầm khiến các đại lục ở Hạ Tam Giới và Trung Tam Giới rung chuyển dữ dội. Biển khơi dậy sóng thần, núi lửa đồng loạt phun trào.
"Hiểu Nguyệt, mau!" Diệp Phi hét lớn, mồ hôi đầm đìa trên trán. Nhát kiếm vừa rồi đã rút đi một lượng linh lực khổng lồ trong anh.
Vân Hiểu Nguyệt hiểu ý. Nàng đứng giữa không trung, tà áo trắng bay lượn như một đóa sen tuyết giữa hư vô. Nàng cắn đầu ngón tay, vẽ nên một phù văn cổ xưa bằng máu của Thái Âm Chi Thể.
"Thái Âm Trấn Thế — Nguyệt Hoa Kết Giới!"
Từ cơ thể nàng, một vầng trăng khổng lồ hiện ra, bao phủ lấy toàn bộ vết nứt không gian. Ánh sáng dịu mát của trăng rằm bắt đầu vá lại những lỗ hổng của thực tại, cố gắng đẩy lùi làn sương mù xám trở lại hư vô. Nhưng kẻ xâm lăng kia không dễ dàng từ bỏ. Những thực thể khác từ phía sau bắt đầu lao tới, đâm sầm vào lớp màn sáng bạc của Vân Hiểu Nguyệt. Mỗi lần va chạm, gương mặt nàng lại tái đi một phân, linh hồn tàn hồn bắt đầu có dấu hiệu rạn nứt.
Diệp Phi nhìn thấy cảnh đó, trái tim như bị dao cắt. Anh biết, nếu cứ tiếp tục thế này, Hiểu Nguyệt sẽ tan biến hoàn toàn.
"Lục Đạo Tiên Ông, ông còn xem kịch đến bao giờ?" Diệp Phi gầm lên vào khoảng không.
Trong thinh lặng, một tiếng thở dài nhè nhẹ vang lên. Bên dòng sông thời gian vốn đang hỗn loạn, một lão nhân mù, đầu đội nón lá, tay cầm cần câu trúc bước ra từ hư không. Ông ta nhìn vết nứt trên trời, khẽ lắc đầu:
"Tiểu tử, ngươi phá vỡ cái lồng của Vô Nhai, đồng nghĩa với việc báo cho bọn chúng biết rằng ở đây có mồi ngon. Ta là kẻ giữ cửa, không phải kẻ diệt trừ tà ma. Tuy nhiên…" Lão ông khẽ vung cần câu. Sợi dây câu mỏng manh vươn dài ra, quấn quanh những thực thể đang tấn công Hiểu Nguyệt, tạm thời giữ chặt chúng lại. "Luân hồi đã gãy, trật tự đã mất. Ngươi muốn cứu nàng, chỉ có một cách duy nhất."
"Cách gì?" Diệp Phi vừa liên tục trảm kích vào những bàn tay đang thò ra, vừa hỏi.
"Dùng linh hồn chín kiếp của ngươi, hóa thành chín đạo luân hồi cột trụ, đóng đinh thế giới này vào tọa độ của thực tại. Nhưng làm vậy, ngươi sẽ mất đi toàn bộ ký ức của chín kiếp, tu vi sẽ trở về số không, và ngươi sẽ phải bảo vệ thế giới này trước sự xâm lăng dài đằng đẵng của dị giới cho đến khi ngươi thực sự đạt đến cảnh giới cao hơn Thần."
Diệp Phi nhìn Vân Hiểu Nguyệt đang run rẩy trong ánh trăng, lại nhìn thế giới rộng lớn dưới chân mà anh đã dùng chín kiếp để dành lấy quyền tự chủ.
Tự do không phải là không có xiềng xích, mà là tự chọn lấy xiềng xích mà mình muốn đeo.
"Mất ký ức thì sao? Tu vi mất đi có thể tu luyện lại. Nhưng nếu thế giới này mất đi, nếu nàng ấy mất đi… luân hồi còn ý nghĩa gì?"
Diệp Phi cười sảng khoái, một nụ cười đầy kiêu ngạo của vị Thần Đế đời thứ nhất. Anh quay đầu nhìn về phía Thạch Hùng — lúc này đang gánh vác các đồng đội rút lui ở phía xa: "Thạch Hùng! Trông chừng thế giới này cho ta!"
Nói đoạn, Diệp Phi ném Trấn Thiên Kiếm lên không trung. Anh tự bạo chín đạo Luân Hồi Ấn.
"Bùm! Bùm! Bùm!…"
Chín tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Mỗi lần nổ, một đạo bóng mờ kiếp trước của Diệp Phi hóa thành một trụ ánh sáng khổng lồ, lao thẳng lên bầu trời, đóng đinh vào không gian rạn nứt.
Trụ thứ nhất: Trấn áp sương mù.
Trụ thứ hai: Đẩy lùi thực thể.
…
Đến trụ thứ chín, bầu trời xám xịt bị ánh sáng chói lòa gột rửa. Những tiếng rống giận dữ của bọn thực thể ngoại giới lùi dần về sau, vết nứt bắt đầu khép lại dưới sức mạnh của sự hy sinh vĩ đại.
Vân Hiểu Nguyệt hét lên trong nước mắt: "Diệp Phi! Đừng!"
Nhưng đã muộn. Hình bóng Diệp Phi mờ dần. Mái tóc trắng bạc của anh dần trở lại màu đen, ánh mắt chứa đựng mười vạn năm thâm trầm dần trở nên trống rỗng, trong sáng như một đứa trẻ. Tu vi của anh, từ Thần Vương Đỉnh Phong rớt xuống Chí Tôn, rồi Thánh Cảnh, rồi cuối cùng tan biến không còn một chút dao động linh lực nào.
Anh rơi xuống từ hư không như một cánh chim gãy cánh.
Lục Đạo Tiên Ông thu lại cần câu, khẽ lẩm bẩm: "Kẻ phá cờ đã thành người giữ cờ. Trò chơi này, thực sự thú vị hơn ta tưởng."
Cùng lúc đó, từ bên ngoài vết nứt vừa khép lại, một con mắt duy nhất, khổng lồ và chứa đựng sự thâm trầm của hằng hà sa số các kỷ nguyên đen tối, trừng nhìn vào thế giới này qua một khe hở nhỏ chưa kịp kín hẳn. Một âm thanh lạnh lùng vang vọng:
"Người bảo hộ mới của thế giới 404… Ta ghi nhớ hơi thở của ngươi. Chúng ta sẽ sớm gặp lại."
Vết nứt hoàn toàn biến mất.
Thần Giới trở nên yên tĩnh một cách lạ thường. Không còn Vô Nhai, không còn Thiên Đạo Minh. Chỉ còn lại bầu trời rách nát đang tự hồi phục và một chàng trai trẻ đang nằm mê man giữa cánh đồng cỏ dại tại một đại lục vô danh nào đó dưới phàm trần.
Trên cổ tay của chàng trai, một mảnh vỡ hình chữ "Luân" mờ nhạt lóe lên rồi ẩn sâu vào da thịt.
Cuộc chiến với định mệnh đã kết thúc, nhưng cuộc chiến vì sự tồn sinh của nhân loại trước cõi hư vô bát ngát, mới chỉ vừa bắt đầu trang đầu tiên.
Tại một thôn trấn nhỏ ở hạ giới, Vân Hiểu Nguyệt với đôi mắt sưng mọng, đáp xuống bên cạnh người thanh niên đang nằm dưới gốc cây tùng già. Nàng khẽ vuốt tóc anh, thì thầm:
"Dù chàng quên tất cả, thiếp sẽ giúp chàng tìm lại. Một lần nữa… mười lần nữa… thiếp cũng sẽ bên chàng."
Ở phía chân trời, ánh bình minh của Kỷ Nguyên thứ mười đang bắt đầu ló rạng. Một kỷ nguyên không còn sự khống chế của thần linh, nhưng đầy rẫy những bóng ma từ dị giới đang rình rập trong bóng tối của vũ trụ. Diệp Phi khẽ cựa mình, đôi mắt anh từ từ mở ra, nhìn lên bầu trời trong xanh, miệng thốt lên hai chữ đầy lạ lẫm nhưng vô cùng quen thuộc:
"Thanh… Kiếm…?"