Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành ThầnChương 156: Sức mạnh mới: Hỗn Độn Chi Lực.**
**CHƯƠNG 156: SỨC MẠNH MỚI: HỖN ĐỘN CHI LỰC**
Giữa không gian tĩnh mịch của Thần Ma Mộ Địa, một vùng đất bị lãng quên nằm ngoài rìa của linh mạch Thanh Vân đại lục, bầu không khí đặc quánh như trì. Những luồng u khí xám xịt lượn lờ xung quanh những cột đá gãy nát, tỏa ra một mùi vị của sự mục rỗng và chết chóc từ vạn cổ.
Diệp Phi ngồi xếp bằng trên một khối thạch đài loang lổ vết máu khô. Khuôn mặt anh tái nhợt, đôi môi mím chặt thành một đường chỉ mỏng. Lúc này, bên trong thức hải của anh đang diễn ra một cuộc chiến tàn khốc hơn bất kỳ trận đại chiến ngoài đời thực nào.
Chín vòng xoáy linh hồn, đại diện cho chín kiếp luân hồi, đang va chạm dữ dội vào nhau. Chúng không còn là những dòng chảy êm đềm như trước, mà giống như chín con rồng dữ đang điên cuồng cắn xé để tranh giành lãnh thổ. Luân Hồi Châu treo lơ lửng phía trên đỉnh đầu Diệp Phi, tỏa ra ánh sáng lập lòe không ổn định.
"Diệp tiểu tử, giữ vững tâm linh! Nếu ngươi không thể áp chế được sự phản phệ của chín kiếp tích lũy, linh hồn ngươi sẽ nổ tung ngay lập tức, tan thành cát bụi giữa hư không này!"
Giọng nói của Tiêu Lão vang lên trong đầu Diệp Phi, không còn vẻ cợt nhả thường ngày mà tràn đầy sự nghiêm trọng và lo lắng. Trong Luân Hồi Châu, linh thể của Tiêu Lão cũng đang run rẩy, ông liên tục kết ấn, mượn sức mạnh từ châu để giúp Diệp Phi ổn định khí tràng.
Diệp Phi nghiến răng, cơn đau từ linh hồn truyền đến khiến từng sợi dây thần kinh của anh như bị thiêu đốt. "Ta… không sao… Chỉ là sự khác biệt giữa các đạo pháp… quá lớn."
Mỗi kiếp luân hồi của anh là một đỉnh phong khác nhau. Kiếp thứ nhất là Thần Đế uy trấn bát hoang, kiếp thứ ba là Kiếm Thánh một kiếm trảm tiên, kiếp thứ năm là Đan Thần nắm giữ sinh tử qua linh dược… Mỗi loại đạo, mỗi loại quy luật mà anh từng nắm giữ đều có lòng tự trọng riêng. Giờ đây, để dung hợp chúng vào làm một ở cấp độ căn nguyên, anh đang phải trả giá bằng việc cơ thể và linh hồn bị nghiền nát rồi tái tạo hàng vạn lần.
"Bụp!"
Một tiếng nổ nhỏ vang lên từ trong ngực Diệp Phi. Một tia huyết ti phun ra từ khóe miệng, nhưng máu của anh giờ đây không còn màu đỏ thẫm bình thường, mà thấp thoáng những tia ánh sáng màu xám tro kỳ lạ.
Bên ngoài thạch đài, Thạch Hùng đang đứng canh gác với cơ bắp cuồn cuộn. Hắn nắm chặt một thanh đại phủ, đôi mắt đỏ rực nhìn chăm chằm vào bầu trời đang dần trở nên xám xịt. Huyết mạch Man Hoang trong cơ thể hắn đang rục rịch, một cảm giác bất an đè nặng lên tim.
"Diệp ca, huynh nhất định phải thành công." Thạch Hùng lẩm bẩm. Hắn cảm nhận được Thiên Đạo đang giận dữ. Bầu trời vốn tĩnh lặng đột ngột xuất hiện những vầng mây đen kịt, bên trong lấp lóe những tia chớp tím – đây chính là Thiên Phạt Lôi, thứ sức mạnh mà Thiên Đạo dùng để xóa sổ những kẻ định mưu cầu sức mạnh vượt ngoài tầm kiểm soát.
Lúc này, trong nội tâm Diệp Phi, một sự thay đổi mang tính bước ngoặt bắt đầu diễn ra. Khi cơn đau đạt đến giới hạn cuối cùng, khi chín vòng xoáy linh hồn sắp sửa vỡ nát, Diệp Phi chợt nhớ lại lời nói của Lục Đạo Tiên Ông bên dòng sông thời gian: *"Vạn vật khởi đầu từ không, rồi lại trở về với không. Thứ sinh ra trước cả Thiên Đạo, chính là cái hỗn loạn nhất, cũng là cái thuần khiết nhất."*
"Hỗn độn…" Diệp Phi thì thào.
Anh đột nhiên buông bỏ mọi sự kháng cự. Anh không tìm cách điều khiển chín vòng xoáy đó nữa, mà mở toang tâm môn, mặc cho chúng tự do va chạm. Sự buông bỏ này chính là hành động "Nghịch Mệnh" lớn nhất. Thiên Đạo muốn anh phải thuận theo quy luật, phải tu luyện theo trình tự, nhưng anh lại chọn cách phá nát quy luật để tìm về điểm khởi nguyên.
"Răng rắc!"
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, chín vòng xoáy luân hồi hoàn toàn sụp đổ. Một vùng bóng tối mênh mông tràn ngập trong thức hải của Diệp Phi. Nhưng từ chính tâm điểm của sự sụp đổ đó, một đốm sáng nhỏ nhoi hiện lên. Đốm sáng ấy không có màu sắc cố định, nó biến ảo giữa trắng và đen, giữa thực và hư.
Đó chính là mầm mống của Hỗn Độn Chi Lực.
Ngay khi đốm sáng ấy xuất hiện, toàn bộ Thần Ma Mộ Địa rung chuyển dữ dội. Những u khí xung quanh như tìm thấy chủ nhân, điên cuồng lao về phía Diệp Phi, chui tợn vào các lỗ chân lông của anh.
Bầu trời nổ tung một tiếng "Ầm!" kinh thiên động địa. Một đạo tử lôi to bằng cột đình từ trên chín tầng mây đánh thẳng xuống vị trí của Diệp Phi. Thiên Đạo không cho phép sức mạnh này tồn tại!
"Không xong!" Tiêu Lão hét lên. "Thạch Hùng, lùi lại!"
Nhưng Thạch Hùng không lùi. Hắn gầm lên một tiếng như dã thú, thân hình cao lớn vụt lớn lên gấp đôi, lớp da hóa thành màu đồng cổ, hoa văn Man Hoang cổ xưa hiện lên rực rỡ. Hắn giơ đại phủ lên, đón đỡ đạo tử lôi kia.
"Oành!"
Thạch Hùng bị đánh văng xa hàng trăm trượng, máu tươi nhuộm đỏ y phục, nhưng hắn vẫn gượng đứng dậy, cắm đại phủ xuống đất để làm điểm tựa. Hắn đang dùng sinh mệnh để mua thời gian cho Diệp Phi.
Trong cơn mê sảng của sức mạnh, Diệp Phi cảm nhận được sự hy sinh của huynh đệ. Một luồng phẫn nộ vô tận từ sâu thẳm tâm linh bùng phát. "Thiên Đạo… Ngươi dám!"
Đốm sáng Hỗn Độn trong người Diệp Phi đột ngột bùng nổ, lan tỏa ra khắp kinh mạch. Khắp người anh tỏa ra một luồng khí tức xám tro huyền bí. Những vết thương trên người anh lành lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Sâu trong cơ thể, Trấn Thiên Kiếm gãy nát bỗng chốc rên rỉ, nó đang khát khao được tôi luyện bằng thứ sức mạnh mới này.
Diệp Phi từ từ mở mắt. Đôi mắt anh bây giờ không còn đồng tử đen trắng rõ ràng, mà là hai hốc sâu chứa đựng sự hỗn loạn của thời không sơ khai. Anh nhẹ nhàng đưa tay lên hướng về phía đạo lôi kiếp thứ hai đang chuẩn bị đánh xuống.
"Tan biến cho ta."
Một luồng ánh sáng xám tro phóng ra từ đầu ngón tay anh. Nó không mang theo uy thế hủy diệt long trời lở đất, nhưng khi nó chạm vào đạo tử lôi đầy uy lực kia, một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra: Đạo tử lôi ấy không nổ tung, mà tan rã thành những phân tử linh khí căn bản nhất, rồi biến mất sạch sẹo như chưa từng tồn tại.
Đó chính là đặc tính của Hỗn Độn Chi Lực: Đồng hóa và Quy nguyên. Bất kỳ sức mạnh nào dưới quy luật của Thiên Đạo, khi đối mặt với Hỗn Độn, đều bị đưa về trạng thái hư vô.
Mây đen trên trời dường như cũng cảm nhận được sự sợ hãi. Chúng bắt đầu quay cuồng, cố gắng tụ tập sức mạnh lớn hơn, nhưng Diệp Phi đã không cho nó cơ hội. Anh đứng dậy, mỗi bước chân đều tạo ra một vòng gợn sóng xám trong không gian. Anh bước đi trên không trung, trực tiếp đối diện với ý chí của Thiên Đạo.
"Ngươi đã thao túng luân hồi của ta suốt tám kiếp." Diệp Phi cất lời, giọng nói của anh vang vọng khắp không gian như thể được phát ra từ hàng ngàn người khác nhau – đó là giọng của cả chín kiếp cộng lại. "Ở kiếp thứ chín này, quyền kiểm soát không còn thuộc về ngươi nữa."
Anh giơ tay nắm chặt hư không, Trấn Thiên Kiếm hư ảo hiện ra trong tay, bao phủ bởi một lớp sương mù xám đen. Anh vung kiếm, một đường kiếm khí giản đơn nhưng mang theo quy luật của sự khởi đầu và kết thúc, chém thẳng vào đám mây lôi kiếp.
"Xoẹt!"
Một vệt đen kéo dài chia đôi bầu trời. Đám mây Thiên Phạt dày đặc bị chém đứt làm hai, ánh nắng ban mai xuyên qua vết nứt đó rọi xuống mặt đất hoang tàn. Thiên Đạo Minh chi nhánh gần đó chắc chắn đã cảm nhận được chấn động này, nhưng vào lúc này, Diệp Phi không quan tâm.
Anh hạ cánh xuống bên cạnh Thạch Hùng, đặt tay lên vai người chiến hữu của mình. Một luồng Hỗn Độn Chi Lực dịu nhẹ truyền vào, khiến những vết thương chí mạng trên người Thạch Hùng ngay lập tức khép miệng, khí huyết kiệt quệ bỗng chốc tràn đầy như cũ.
Thạch Hùng tròn mắt nhìn Diệp Phi: "Diệp ca, huynh… huynh đã làm được rồi?"
Tiêu Lão từ trong Luân Hồi Châu bay ra, hư ảnh của ông lúc này trở nên đặc hơn một chút nhờ vào năng lượng dư thừa của Hỗn Độn. Ông vuốt râu, vừa cười vừa run: "Hỗn Độn Chi Lực… thực sự là Hỗn Độn Chi Lực. Từ cổ chí kim, chưa từng có kẻ nào làm được điều này dưới sự giám sát của Thiên Đạo. Diệp Phi, con đường Nghịch Mệnh của ngươi giờ đây mới thực sự bắt đầu."
Diệp Phi nhìn vào bàn tay mình, nơi luồng khí xám vẫn đang cuộn xoáy. Anh cảm nhận được trong sức mạnh này không chỉ có sự hủy diệt, mà còn có sự kiến tạo. Tuy nhiên, cái giá phải trả là cảm xúc của anh dường như càng lúc càng trở nên lạnh lẽo, xa xăm. Sự trầm ổn của chín kiếp tích lũy giờ đây cô đọng lại thành một tảng băng vĩnh cửu.
Anh nhìn về hướng Thánh địa của Nguyệt Tộc, nơi Vân Hiểu Nguyệt đang bị giam cầm trong những tầng xiềng xích của vận mệnh.
"Hiểu Nguyệt, chờ ta." Diệp Phi trầm giọng. "Bất kể Thiên Đạo hay Thần Đế Vô Nhai, không kẻ nào có thể ngăn cản ta đưa nàng trở về."
Trong tâm khảm anh, một mảnh vỡ linh hồn khác vừa mới rung động. Dường như nhờ vào Hỗn Độn Chi Lực, anh đã có thể cảm nhận được vị trí chính xác của những mảnh tàn hồn còn lại của nàng.
Cùng lúc đó, tại Thần Giới cao vợi, Thần Đế Vô Nhai đang ngồi trên ngai vàng bỗng mở choàng mắt. Một sợi tơ hồng liên kết với thiên mệnh trong tay hắn bất ngờ đứt đoạn. Hắn cau mày, nhìn xuống hạ giới qua một tấm gương vạn hoa.
"Biến số? Lại là ngươi sao, Diệp Phi? Đã tám lần ngươi thất bại dưới chân ta, lần thứ chín này, dù ngươi có nắm giữ sức mạnh gì đi chăng nữa, cũng chỉ là một quân cờ trong cuộc chơi này mà thôi."
Hắn khẽ phất tay, điều động một luồng sát ý hướng xuống hạ giới. Nhưng hắn không biết rằng, quân cờ mang tên Diệp Phi bây giờ đã sở hữu thứ sức mạnh có thể lật đổ cả bàn cờ.
Dưới Thần Ma Mộ Địa, Diệp Phi thu hồi khí tức, bóng dáng anh mờ nhạt dần rồi biến mất trong hư không cùng với Thạch Hùng và Tiêu Lão. Một kỷ nguyên mới, kỷ nguyên của Hỗn Độn và Nghịch Mệnh, đã chính thức khai màn từ một góc khuất của hạ giới phàm trần.