Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 157: Diệp Phi một mình trấn thủ biên cương.**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 17:39:27 | Lượt xem: 2

CHƯƠNG 157: DIỆP PHI MỘT MÌNH TRẤN THỦ BIÊN CƯƠNG

Gió lộng gào rít trên vách đá sừng sững của ải Nhạn Môn, nơi phân chia ranh giới cuối cùng giữa phàm trần Thanh Vân đại lục và vùng hỗn loạn của Linh Hoang giới. Bầu trời nơi này không bao giờ xanh ngắt, nó luôn bị phủ một lớp mây chì nặng nề, dường như bị đè nặng bởi sự thịnh nộ âm ỉ của Thiên Đạo.

Trên đỉnh tường thành loang lổ vết tích của những cuộc chiến vạn năm, một bóng hình đơn độc đứng đó. Diệp Phi mặc một bộ trường bào màu đen thẫm, vạt áo tung bay trong gió lạnh. Thanh Trấn Thiên Kiếm gãy chỉ còn lại một nửa lưỡi sắc lẹm, nằm im lìm trong vỏ nhưng hơi thở sát phạt mà nó tỏa ra lại khiến cho những sinh vật nhỏ bé quanh đó không dám lại gần trong vòng mười trượng.

"Tiểu tử, ngươi thực sự muốn để Thạch Hùng mang đám dân làng và tàn quân đó đi?" Giọng nói khàn khàn của Tiêu Lão vang lên từ bên trong Luân Hồi Châu đang lơ lửng nơi thức hải. "Thiên Đạo Minh lần này hạ sát lệnh, kẻ đến không phải đám lâu la thường ngày đâu. Một mình ngươi chặn ở đây, không khác gì đem thân chắn thác lũ."

Diệp Phi không quay đầu lại, đôi mắt thâm trầm như chứa đựng cả vòng xoáy luân hồi nhìn đăm đăm vào đường chân trời, nơi những đạo hào quang chói lọi đang thần tốc tiến đến.

"Thạch Hùng mang huyết mạch Man Hoang, hắn là lá chắn tương lai của ta, không thể để hắn chết sớm ở cái nơi hoang tàn này." Diệp Phi bình thản đáp, giọng nói trầm ổn đến đáng sợ. "Hơn nữa, tàn hồn của Hiểu Nguyệt đang cần một nơi yên tĩnh để dung hợp. Ta dẫn dụ toàn bộ sự chú ý của chúng về đây là lựa chọn duy nhất."

"Ngươi… đúng là kẻ điên." Tiêu Lão thở dài, nhưng trong giọng nói lại mang theo một tia tán thưởng khó giấu. "Tám kiếp trước ngươi cũng ngông cuồng như vậy, mới dẫn đến kết cục đó. Kiếp này, chẳng lẽ ngươi định dùng máu của Thiên Đạo Chấp Pháp Giả để tế kiếm ngay từ bây giờ sao?"

Diệp Phi nhếch môi, nụ cười mang theo một sự lạnh lẽo thấm vào xương tủy. "Máu của chúng chưa đủ tư cách tế kiếm. Ta chỉ muốn nhắc nhở kẻ ngồi trên Thần cung kia rằng: Diệp Phi ta, đã trở lại."

"Vù vù —!"

Trong không trung, không gian đột ngột bị xé rách. Mười mấy con linh thú bay khổng lồ, trên lưng chở đầy những chiến binh mặc giáp phục thêu hình con mắt vàng rực — biểu tượng của Thiên Đạo Minh — đang ùn ùn kéo đến. Cầm đầu là một nam nhân trung niên gương mặt chính trực nhưng đôi mắt tràn đầy sự kiêu ngạo, tay cầm một dải lụa vàng lấp lánh linh lực. Đó là Tề Nguyên, một trưởng lão chấp pháp mang tu vi Hợp Thể Cảnh初期.

"Nghịch đạo giả Diệp Phi!" Giọng của Tề Nguyên như sấm nổ ngang trời, làm chấn động cả tường thành Nhạn Môn. "Ngươi dám mưu sát thần sứ, thu nạp yêu tộc Man Hoang, tội đáng muôn chết! Hôm nay, bản tọa vâng mệnh trời, đến đây trảm ngươi để yên định nhân thế. Nếu thức thời, hãy tự phế tu vi, quỳ xuống nhận tội!"

Diệp Phi khẽ ngẩng đầu. Ánh nhìn của anh quét qua quân đoàn chấp pháp gồm hàng ngàn tu sĩ phía sau Tề Nguyên. Đối với người thường, đây là một lực lượng đủ để hủy diệt một đế quốc phàm trần trong chớp mắt. Nhưng trong mắt Diệp Phi, những kẻ này chỉ là những sợi chỉ nhỏ bé bị Thiên Đạo thao túng.

"Mệnh trời?" Diệp Phi lên tiếng, giọng anh không lớn nhưng lại vang vọng rõ mồn một trong tâm linh của mỗi kẻ đứng đối diện. "Cái trời mà các ngươi tôn thờ, tám kiếp trước ta đã từng giẫm dưới chân. Một con chó dưới trướng Vô Nhai cũng dám ở trước mặt ta nói chữ 'mệnh' sao?"

Tề Nguyên giận tím mặt. "Lòng dạ hiểm độc, chết đến nơi còn dám sỉ nhục Thần Đế! Chúng quân, kết Thiên La Địa Võng Trận, giết!"

Trong nháy mắt, hàng ngàn tu sĩ Thiên Đạo Minh tung ra những tấm lệnh bài bằng đồng. Linh khí trong trời đất bị hút sạch, ngưng tụ thành một tấm lưới ánh sáng khổng lồ bao trùm lấy toàn bộ ải Nhạn Môn. Sức ép nghẹt thở khiến đá trên tường thành bắt đầu rạn nứt.

Diệp Phi thở ra một hơi dài, tay trái anh khẽ vuốt ve chuôi Trấn Thiên Kiếm.

"Tiêu Lão, mở ra một phần ký ức của Kiếp thứ hai."

"Ngươi muốn mượn sức mạnh của 'Sát Thần'?" Tiêu Lão hốt hoảng. "Thân xác này của ngươi mới chỉ đạt đến Linh Cảnh đỉnh phong, Hỗn Độn Chi Lực mới sơ khai, nếu mượn kiếm ý của Sát Thần, ngươi sẽ bị phản phệ nát bấy!"

"Chín lần luân hồi, nếu ngay cả chút áp lực này cũng không chịu nổi, nói gì đến chuyện nghịch thiên?" Diệp Phi quát lạnh một tiếng. "Mở!"

Trong thức hải, một vầng sáng đỏ như máu đột ngột bùng nổ. Hình ảnh một nam nhân tóc trắng xõa tung, đứng trên núi xác biển máu, một mình chọi với vạn thần vạn phật hiện lên. Đó là Diệp Phi của kiếp thứ hai — vị Sát Thần làm cả Thần giới run sợ.

Khí tức trên người Diệp Phi đột ngột biến đổi. Từ trầm ổn lạnh lùng, anh biến thành một ngọn núi lửa sát ý sắp phun trào. Đôi mắt đen láy chuyển sang màu đỏ rực, mái tóc dài tung bay ngược lên phía trên như những lưỡi dao.

"Trấn… Thiên… Kiếm!"

"Răng rắc!"

Thanh kiếm gãy rít lên một tiếng xé lòng. Dù chỉ còn một nửa lưỡi, nhưng khi Diệp Phi rút kiếm, một đường kiếm quang màu đen xám trộn lẫn ánh huyết sắc dài hàng trăm trượng quét ngang qua bầu trời.

"Ầm!"

Tấm lưới Thiên La Địa Võng vừa mới hình thành đã bị đường kiếm quang này chém đứt như cắt một mảnh đậu phụ. Hàng trăm tu sĩ đang trì trận hộc máu bay ngược ra sau, linh hồn tan nát ngay tại chỗ.

Tề Nguyên đại kinh thất sắc, đồng tử co rút lại: "Cái gì? Ngươi chỉ là một phế vật hạ giới, làm sao có thể có thứ kiếm ý này?"

Diệp Phi không đáp lời. Anh bước tới một bước, không gian dưới chân anh co rụt lại. Thuật co vách thành! Chỉ trong một bước, anh đã hiện ra ngay trước mặt Tề Nguyên.

"Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết — Nhất Chuyển: Sát Sinh Luân!"

Một vòng tròn ánh sáng mang theo tiếng gào khóc của hàng triệu vong linh hiện ra phía sau lưng Diệp Phi. Hỗn Độn Chi Lực luân chuyển trong kinh mạch, truyền vào thanh kiếm gãy. Một kiếm đâm ra, dường như cả thế giới này chỉ còn lại mũi kiếm ấy.

Tề Nguyên hét lên một tiếng, tung ra dải lụa vàng — kiện linh bảo danh tiếng của lão — nhằm quấn chặt lấy Diệp Phi. Thế nhưng, khi dải lụa chạm vào luồng khí xám xịt bao quanh Trấn Thiên Kiếm, nó lập tức thối rữa và vụn vỡ như một tấm giẻ rách lâu năm.

"Không thể nào! Pháp bảo của ta được Thiên Đạo ban phúc…"

"Thiên Đạo mà ngươi tôn thờ, đối với ta mà nói, chính là gông xiềng cần phải phá bỏ." Diệp Phi lạnh lùng tuyên án.

Lưỡi kiếm xuyên qua ngực Tề Nguyên. Nhưng nó không chỉ xuyên qua da thịt. Tề Nguyên kinh hoàng nhận thấy tu vi, khí vận, thậm chí là nhân quả kiếp này của lão đang bị thanh kiếm gãy kia hút cạn. Lão nhìn thấy những mảnh đời trước của mình, nhìn thấy nỗi sợ hãi tột cùng trước khi bị bóng tối nuốt chửng.

"Ngươi… ngươi là…" Tề Nguyên lắp bắp, đôi mắt tràn đầy sự nhận ra kinh muộn, nhưng đầu lão đã lìa khỏi cổ trước khi kịp thốt lên hai chữ "Thần Đế".

Xác của vị trưởng lão Hợp Thể Cảnh rơi xuống từ trên cao, máu nhuộm đỏ cả vách đá phía dưới.

Toàn bộ quân đoàn Thiên Đạo Minh sững sờ. Trưởng lão của bọn họ, một cường giả danh trấn phương xa, vậy mà không chịu nổi một chiêu của tên thanh niên chưa đầy hai mươi tuổi?

"Giết hắn! Hắn dùng yêu thuật! Mọi người cùng lên!" Một chấp pháp giả kinh hãi gào lên cổ vũ đồng đội.

Hàng ngàn tu sĩ lại một lần nữa điên cuồng lao xuống. Những đạo thuật pháp, bùa chú, phi kiếm bay ngập trời như một cơn mưa rào ánh sáng, mục tiêu là kẻ cô độc đứng trên thành cao.

Diệp Phi nhắm mắt lại. Anh cảm nhận được sức mạnh của Kiếp thứ hai đang tàn phá cơ thể mình. Những vết nứt bắt đầu xuất hiện trên da thịt anh, máu thấm ra ngoài. Nhưng anh không lùi.

"Tám kiếp thất bại, là vì ta còn nhân từ, là vì ta tin vào sự công bằng của luân hồi." Diệp Phi lẩm bẩm, âm thanh hòa vào tiếng gió. "Kiếp này, nếu cần phải nhuộm đỏ chín tầng trời để đổi lấy sự tự do của nàng, ta sẽ làm."

Anh đột ngột mở mắt, tay cầm kiếm chĩa thẳng lên trời.

"Cửu Chuyển Luân Hồi — Nhị Chuyển: Trảm Nhân Quả!"

Một luồng khí đen khổng lồ từ cơ thể Diệp Phi phóng lên không trung, hóa thành hàng vạn sợi xích li ti. Những sợi xích này không tấn công thể xác, chúng luồn vào thức hải của mỗi tên tu sĩ.

Cảnh tượng tiếp theo trở thành cơn ác mộng kinh hoàng nhất trong lịch sử Thiên Đạo Minh tại hạ giới. Hàng ngàn tu sĩ bỗng nhiên dừng lại giữa không trung. Đôi mắt họ trở nên trống rỗng, rồi họ bắt đầu điên cuồng tấn công lẫn nhau. Trong ảo ảnh mà Diệp Phi tạo ra, mỗi người bọn họ đều nhìn thấy đối phương là kẻ thù truyền kiếp, là ác quỷ đang nuốt chửng linh hồn mình.

Máu rơi như mưa. Những cái xác rụng xuống từ không trung dày đặc như sung rụng.

Tiêu Lão trong Luân Hồi Châu không nhịn được mà run lên: "Dùng linh hồn của hàng ngàn kẻ làm vật tế để cường hóa Luân Hồi Ấn… Diệp Phi, ngươi thật sự đang biến mình thành ác ma rồi."

Diệp Phi đứng giữa cơn mưa máu, hơi thở trở nên dồn dập. Hỗn Độn Chi Lực trong cơ thể đang điên cuồng hấp thụ năng lượng của những kẻ vừa chết. Đây là cái hay và cũng là cái đáng sợ của công pháp này: chiến đấu càng nhiều, sát tính càng nặng, sức mạnh càng thăng tiến thần tốc.

"Lúc chúng xé nát linh hồn của Hiểu Nguyệt, chúng có nghĩ mình là ác ma không?" Diệp Phi hỏi lại, ánh mắt sắt đá không một chút dao động.

Sau nửa canh giờ, tiếng gào thét nhỏ dần, rồi tắt hẳn.

Ải Nhạn Môn yên tĩnh trở lại, một sự yên tĩnh chết chóc. Hàng ngàn binh sĩ và tu sĩ của Thiên Đạo Minh chỉ còn là những thi thể nằm vương vãi trên sườn núi. Duy nhất một mình Diệp Phi vẫn đứng đó, Trấn Thiên Kiếm cắm xuống mặt đất để chống giữ thân thể đang run lên vì kiệt sức.

Tóc anh đã lấm tấm những sợi bạc do bị phản phệ thời gian, nhưng khí tức trên người anh đã vượt xa lúc bắt đầu trận chiến.

Ở phía xa, trong sương mù dày đặc của Linh Hoang giới, một vài bóng đen đang theo dõi trận chiến từ lâu vội vã rút lui. Đó là thám tử của các đại tông môn. Họ hiểu rằng, bắt đầu từ ngày hôm nay, cái tên Diệp Phi sẽ trở thành một nỗi kinh hoàng mới, một kẻ nghênh ngang tuyên chiến với thiên mệnh.

"Đã đủ chưa?" Tiêu Lão lo lắng hỏi khi thấy Diệp Phi ho ra một búng máu đen.

Diệp Phi lau vết máu bên khóe miệng, ánh mắt nhìn về phương Bắc, nơi những mảnh linh hồn của Vân Hiểu Nguyệt đang lưu lạc.

"Chưa đủ. Đây mới chỉ là mở đầu." Diệp Phi thu kiếm vào vỏ. "Bọn chúng sẽ còn gửi đến những kẻ mạnh hơn. Nhưng mỗi một người đến, sẽ chỉ là một bậc thang để ta bước lên đỉnh cao Thần giới mà thôi."

Anh xoay người, bóng dáng cô độc bước đi trên con đường đá cổ xưa, hướng thẳng về phía vùng đất đầy rẫy hiểm nguy của Trung Tam Giới. Sau lưng anh, ải biên cương Nhạn Môn sụp đổ, một kỷ nguyên cũ đã kết thúc, và một vị thần của luân hồi đang thức tỉnh từ trong đống tro tàn của huyết nhục.

Ở Thần giới, Thần Đế Vô Nhai đột nhiên bóp nát chén ngọc trong tay. Hắn cảm nhận được "Thiên Đạo Chi Võng" vừa bị một lưỡi kiếm vô hình chém một vết sẹo nhỏ. Dù chỉ là một vết sẹo, nhưng nó báo hiệu rằng, trò chơi mà hắn làm chủ hàng vạn năm qua, bắt đầu xuất hiện những biến số không thể kiểm soát.

"Thú vị lắm, Diệp Phi." Vô Nhai lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên tia sát ý nghẹt thở. "Ngươi trốn được tám kiếp, để xem kiếp cuối cùng này, ngươi có thể chạy được đến bao lâu."

Gió trên đỉnh Nhạn Môn vẫn thổi, nhưng lần này, trong tiếng gió dường như mang theo một lời thề nguyền:

"Cửu chuyển thành thần, nghịch mệnh luân hồi. Kẻ nắm giữ cái chết, sẽ ban tặng sự sống thực sự cho thế giới này."

Dưới ánh hoàng hôn đỏ như máu, bóng lưng Diệp Phi dần tan biến vào màn sương, bắt đầu hành trình dài đầy máu và nước mắt để tìm lại tình yêu đã mất và lật đổ cái bầu trời dối trá trên cao.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8