Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 181: Trận chiến bảo vệ Luân Hồi Hải.**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 17:42:34 | Lượt xem: 3

CHƯƠNG 181: TRẬN CHIẾN BẢO VỆ LUÂN HỒI HẢI

Gió rít gào trên mặt biển xám ngắt, nhưng đó không phải là thứ gió của nhân gian. Đó là những tiếng thở dài oán hận tích tụ từ hàng triệu năm của những linh hồn không thể siêu thoát. Luân Hồi Hải — nơi tận cùng của thế giới, điểm giao thoa giữa sự sống và cái chết, hiện lên như một vết sẹo khổng lồ giữa lòng vũ trụ.

Diệp Phi đứng trên một mỏm đá nhô ra phía biển, tà áo đen lồng lộng trong gió âm phong. Đôi mắt anh, vốn dĩ trầm mặc như đầm nước cổ, lúc này lại hiện lên những vòng xoáy thần bí của Luân Hồi Ấn. Đằng sau lưng anh, Vân Hiểu Nguyệt ngồi xếp bằng, sắc mặt trắng bệch đến mức gần như trong suốt. Những sợi tơ linh khí màu bạc từ mặt biển không ngừng rót vào đỉnh đầu nàng, nỗ lực níu giữ lấy tàn hồn đang có dấu hiệu tan rã.

"Diệp Phi… bọn họ tới rồi." giọng nói già nua nhưng đầy cảnh báo của Tiêu Lão vang lên từ trong Luân Hồi Châu.

Diệp Phi không đáp, chỉ lặng lẽ nắm chặt chuôi của Trấn Thiên Kiếm. Thanh kiếm gãy nát, sần sùi những vết rỉ sét của thời gian, nhưng khi ngón tay anh chạm vào, một tiếng ngâm khẽ vang vọng khiến không gian xung quanh vặn vẹo.

"Oanh!"

Một đạo kim quang rạch phá bầu trời xám xịt của Luân Hồi Hải. Một đạo, rồi mười đạo, rồi hàng nghìn đạo kim quang như những mũi tên của thần thánh từ trên cao giáng xuống. Trong vầng hào quang chói lòa ấy, hàng vạn tu sĩ mặc giáp vàng, tay cầm trường thương, cưỡi trên những con linh thú uy vũ đang đạp mây mà tới. Dẫn đầu bọn họ là một thanh niên anh tuấn, toàn thân bao phủ bởi khí vận hoàng kim đặc quánh đến mức kết thành hình rồng uốn lượn.

Lâm Thiên Vũ — Khí vận chi tử, đứa con cưng của Thiên Đạo.

Hắn đứng trên lưng một con Kim Sí Đại Bàng, ánh mắt tràn đầy sự miệt thị nhìn xuống Diệp Phi:
"Diệp Phi, ngươi là kẻ nghịch mệnh, tội đáng muôn chết. Luân Hồi Hải là nơi thần thánh, không để kẻ dơ bẩn như ngươi xúc phạm. Giao Vân Hiểu Nguyệt ra, ta sẽ cho ngươi được chết toàn thây."

Diệp Phi ngước mắt lên, khóe môi khẽ nhếch thành một nụ cười lạnh lẽo:
"Thiên Đạo mà ngươi tôn thờ chẳng qua chỉ là một kẻ trộm đánh cắp linh khí chúng sinh. Lâm Thiên Vũ, ngươi mang danh khí vận chi tử, nhưng thực chất chỉ là một con chó canh cửa được cho ăn no mà thôi."

"Hỗn xược!" Lâm Thiên Vũ gầm lên, bàn tay phất mạnh. "Giết! Một tên không để lại!"

Tiếng kèn hiệu vang lên u ám, hàng vạn binh sĩ Thiên Đạo Minh đồng loạt xung phong. Tiếng gào thét của bọn họ át cả tiếng sóng vỗ của Luân Hồi Hải.

"Đại ca, để đệ!"

Một tiếng gầm vang dội như sấm đánh bên tai. Từ phía sau Diệp Phi, một bóng hình khổng lồ cao tới trượng rưỡi lao vút ra. Thạch Hùng, với bộ ngực trần xăm đầy những cổ tự của tộc Man Hoang, hai tay vung một chiếc rìu đá khổng lồ. Mỗi bước chân của hắn khiến mặt đất dưới chân nứt toác, đá vụn bắn tung tóe.

"Man Hoang Chân Thân — Khai!"

Huyết mạch cổ xưa trong người Thạch Hùng bùng nổ, một bóng ma vượn thần khổng lồ hiện ra sau lưng hắn, đồng loạt vung rìu theo động tác của chủ nhân. Một cú quét ngang, mười mấy tên binh sĩ Thiên Đạo Minh chưa kịp định thần đã bị đánh thành sương máu, linh thú của bọn họ cũng gãy cánh mà rơi xuống biển sâu.

"Thạch Hùng, giữ vững mạn sườn phía Tây, không để một ai bước qua lôi trì nửa bước!" Diệp Phi ra lệnh, giọng nói của anh bình thản đến lạ kỳ giữa chiến trường rực lửa.

"Đã rõ!" Thạch Hùng cười sảng khoái, vung rìu dẹp tan một cánh quân khác, máu tươi nhuộm đỏ cả một vùng bờ biển.

Lâm Thiên Vũ thấy cảnh tượng đó thì mắt hiện lên vẻ tức giận: "Một lũ phế vật! Để ta xem ngươi chống đỡ được bao lâu!"

Hắn chắp hai tay trước ngực, giữa trán bỗng mở ra một con mắt thứ ba vàng rực. Thiên Đạo Chi Nhãn! Từ con mắt ấy, một luồng ánh sáng hủy diệt bắn ra, nhắm thẳng vào vị trí của Vân Hiểu Nguyệt đang ngồi.

"Muốn chạm vào nàng? Ngươi chưa đủ tư cách."

Diệp Phi bước lên một bước. Chỉ một bước, nhưng dường như anh đã băng qua cả nghìn năm lịch sử. Luân Hồi Châu trong ngực anh phát ra ánh sáng lung linh, và rồi, khí chất của Diệp Phi hoàn toàn thay đổi. Sát khí cuồn cuộn từ trong xương tủy anh tuôn ra, đóng băng cả không gian xung quanh.

"Cửu Chuyển Luân Hồi — Chuyển thứ ba: Kiếm Thánh Chi Ý!"

Sau lưng Diệp Phi, ảo ảnh một lão giả lưng gù nhưng đôi mắt sắc lạnh như kiếm quang từ từ hiện hình. Trấn Thiên Kiếm trong tay Diệp Phi bỗng dưng bùng lên kiếm mang dài hàng trăm trượng, rực rỡ và sắc lẹm đến mức cắt đứt cả dòng chảy của thời gian.

"Trảm!"

Diệp Phi vung kiếm. Một đường kiếm giản đơn, không màu mè, nhưng lại mang theo tất cả sự tinh túy của một kiếp đỉnh phong kiếm đạo. Kiếm quang chạm trán với tia sáng của Thiên Đạo Chi Nhãn, nổ ra một tiếng vang chấn động toàn bộ Linh Hoang Giới. Dư chấn kinh người đẩy lùi hàng ngàn tu sĩ xung quanh, mặt biển Luân Hồi Hải bị xé ra một đường rãnh sâu hoắm, để lộ ra những rặng san hô màu đen u tối dưới đáy sâu.

Lâm Thiên Vũ bị bật lui lại mấy bước, khuôn mặt tuấn tú tràn đầy vẻ kinh hoàng: "Sức mạnh này… đây không phải là tu vi của một kẻ ở Trung Tam Giới! Ngươi rốt cuộc đã dùng yêu thuật gì?"

"Yêu thuật?" Diệp Phi lạnh lùng tiến bước, mỗi bước đi là một vòng tròn Luân Hồi Ấn tỏa rộng dưới chân. "Ngươi sống trong sự bảo bọc của Thiên Đạo, nên vĩnh viễn không hiểu được nỗi đau của kẻ phải chết đi sống lại chín lần để tìm về sự thật. Ngươi nói đây là thiên mệnh? Vậy hôm nay, ta sẽ chém đứt cái thiên mệnh thối nát ấy của ngươi!"

Trận chiến trở nên hỗn loạn hơn bao giờ hết. Thiên Đạo Minh dường như đã lường trước sự ngoan cường của Diệp Phi nên bắt đầu thi triển trận pháp. Tứ đại Trưởng lão của Thiên Đạo Minh đáp xuống bốn góc của Luân Hồi Hải, đồng loạt ném ra bốn tấm lệnh bài màu kim: "Tứ Thiên Tuyệt Sát Trận — Khởi!"

Một lồng giam ánh sáng khổng lồ sập xuống, vây khốn Diệp Phi và Thạch Hùng bên trong. Những sợi dây xích làm từ pháp tắc thiên đạo chằng chịt xuất hiện trong hư không, quấn lấy chân tay của Diệp Phi, cố gắng kéo anh vào hư vô.

"Chết đi! Chết đi cho ta!" Lâm Thiên Vũ điên cuồng gào thét, hắn tiếp tục rót linh lực vào Thiên Đạo Chi Nhãn để dồn sức ép.

Bên trong trận pháp, Diệp Phi cảm thấy xương cốt mình như đang bị nghiền nát bởi áp lực của hàng vạn ngọn núi. Máu bắt đầu rỉ ra từ khóe miệng anh.

"Diệp tiểu tử, dùng chuyển thứ tư đi! Sức mạnh của kiếp đó có thể phá giải trận pháp!" Tiêu Lão thúc giục, giọng nói chứa đựng sự lo lắng tột độ.

"Chưa được… Hiểu Nguyệt vẫn chưa ổn định được tàn hồn. Nếu bây giờ ta bùng nổ, dư chấn sẽ giết chết nàng." Diệp Phi nghiến răng, cơ bắp cuồn cuộn chống chọi với những sợi xích vô hình.

Lúc này, Vân Hiểu Nguyệt bỗng mở mắt. Đôi mắt nàng đẫm lệ, nhìn vào tấm lưng vững chãi nhưng đang run rẩy của Diệp Phi. Nàng biết, nếu không phải vì bảo vệ mình, anh đã sớm phá vòng vây.

"Diệp Phi… đừng lo cho thiếp. Kiếp này… có thể gặp lại chàng, Hiểu Nguyệt đã mãn nguyện rồi." Nàng thốt lên một lời đau đớn, định tự thiêu đốt chút tàn hồn cuối cùng để trợ giúp anh.

"Ngốc ạ!" Diệp Phi hét lớn, một luồng uy nghiêm từ linh hồn anh bộc phát, cưỡng ép đóng băng hành động của nàng. "8 kiếp trước ta đã mất nàng, kiếp thứ 9 này… cho dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ tan biến, ta cũng phải giữ lấy nàng!"

Nói đoạn, Diệp Phi nhắm mắt lại. Trong tâm trí anh, ký ức của Kiếp thứ năm — Đan Thần bỗng nhiên bùng cháy.

"Dùng huyết làm linh, dùng hồn làm lửa. Cửu Chuyển Luân Hồi — Chuyển thứ năm: Đan Thần Nghịch Mệnh thuật!"

Một luồng dược khí màu xanh biếc từ trong cơ thể Diệp Phi phun trào ra, hóa thành những đóa sen lục bảo bay vòng quanh Vân Hiểu Nguyệt, hình thành một lớp bảo hộ tuyệt đối, ngăn cách nàng hoàn toàn với thế giới bên ngoài.

Lớp bảo hộ vừa thành, đôi mắt Diệp Phi mở bừng, bên trong không còn chút hơi ấm nhân gian nào, chỉ còn lại sự tàn khốc của một vị Thần đã bước qua biển máu.

"Đến đây, thử xem các ngươi có thể chịu được mấy kiếm của ta!"

Diệp Phi vung tay, Trấn Thiên Kiếm gãy bỗng dưng dài ra, nhưng không phải bằng kim loại, mà bằng một thứ chất lỏng đỏ sẫm như máu tươi. Đó là máu của chính anh, máu của kẻ Luân Hồi qua chín kiếp.

"Luân Hồi Nhất Kiếm — Trảm Nhân Quả!"

Một đường kiếm đỏ rực xé toác bầu trời, không chỉ cắt đứt Tứ Thiên Tuyệt Sát Trận mà còn chém thẳng vào những sợi dây nhân quả mờ ảo phía trên đầu các trưởng lão.

"Á!"

Bốn tiếng thét thê lương vang lên cùng lúc. Bốn vị trưởng lão mạnh mẽ của Thiên Đạo Minh bỗng dưng tóc trắng xóa trong chớp mắt, da thịt héo hon, sinh mệnh lực bị hút cạn sạch. Bọn họ ngã quỵ xuống mặt đất, nháy mắt đã biến thành những bộ xương khô, tro bụi bay theo gió biển.

Lâm Thiên Vũ lảo đảo lùi lại, đôi mắt thứ ba của hắn nứt toác, máu tươi chảy dài trên mặt: "Không… điều này không thể nào… Nhân quả là do Thiên Đạo định đoạt, làm sao ngươi có thể chém đứt?"

"Thiên Đạo định đoạt nhân quả? Vậy ai định đoạt Thiên Đạo?" Diệp Phi lạnh lùng tiến về phía hắn. "Kiếp này ta trở lại, chính là để tìm câu trả lời đó."

Nhận thấy sự nguy hiểm chết người, Lâm Thiên Vũ không còn vẻ ngạo mạn nữa. Hắn vội vàng bóp nát một viên ngọc phù cứu mạng, hét lên: "Thiên Đạo Minh hộ pháp! Cứu ta!"

Hư không run rẩy, một cánh tay khổng lồ bằng sương mù từ tầng trời cao nhất thò xuống, định nắm lấy Lâm Thiên Vũ mang đi. Đồng thời, áp lực kinh người khiến cả Luân Hồi Hải nổi sóng dữ dội, như thể có một vị đại năng vô thượng đang trực tiếp can thiệp.

"Muốn đi? Ta nói cho đi chưa?"

Diệp Phi bật người lên cao, Trấn Thiên Kiếm hóa thành một tia huyết quang xuyên phá hư không.

"Phập!"

Tiếng thịt bị xuyên thủng vang lên rõ mồn một. Tiếng gầm thét đau đớn từ trên mây xanh vọng xuống. Cánh tay sương mù kia bị chặt đứt một ngón chân cái, rơi xuống Luân Hồi Hải hóa thành một trận mưa máu vàng rực. Lâm Thiên Vũ tuy chạy thoát, nhưng một cánh tay của hắn đã bị kiếm khí của Diệp Phi chém rụng hoàn toàn.

Khắp bãi chiến trường bỗng trở nên im lặng đến đáng sợ. Quân đoàn Thiên Đạo Minh như mất đi chỗ dựa, hoảng loạn rút lui như thủy triều. Thạch Hùng thở hồng hộc, đứng giữa xác chết và máu, nhìn bóng lưng Diệp Phi với vẻ tôn sùng tột độ.

Diệp Phi đáp xuống mặt đất, thanh kiếm máu trong tay tan biến. Anh loạng choạng bước đến bên Vân Hiểu Nguyệt, lớp bảo hộ đóa sen lục bảo cũng vừa lúc tàn đi.

Vân Hiểu Nguyệt nhìn anh, giọt lệ lăn dài trên gò má nhợt nhạt. Nàng không nói gì, chỉ vươn tay chạm nhẹ vào khuôn mặt đầy vết máu của người đàn ông đã chờ đợi mình qua muôn vàn kiếp nạn.

"Đã không sao rồi." Diệp Phi nhẹ nhàng nói, nhưng chính anh cũng không trụ vững được nữa, ngã quỵ xuống bên cạnh nàng.

Bầu trời Luân Hồi Hải vẫn âm u như cũ, nhưng những tiếng thét gào của các linh hồn dường như đã dịu bớt. Ở một góc khuất trên dòng sông thời gian, một ông lão mù ngồi câu cá bỗng mỉm cười, miệng lẩm bẩm: "Kẻ không có mệnh cách cuối cùng cũng đã vung kiếm rồi… Trò chơi này, bắt đầu trở nên thú vị hơn ta tưởng."

Dưới ánh hoàng hôn xám xịt của vùng đất chết, ba bóng người dìu nhau đứng dậy. Diệp Phi nhìn về hướng Thần Giới xa xôi, nơi Thần Đế Vô Nhai đang ngự trị, trong lòng thầm thề: "Vô Nhai, đợi ta. Món nợ từ kiếp thứ nhất, kiếp này ta sẽ bắt ngươi trả bằng cả Thiên Đạo của ngươi."

Trận chiến bảo vệ Luân Hồi Hải kết thúc, nhưng nó chỉ là phát súng mở màn cho một kỷ nguyên rung chuyển Cửu Trọng Thiên. Nghịch Mệnh Chi Giả đã thực sự tỉnh giấc.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8