Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 187: Sự hy sinh của các mảnh vỡ luân hồi để tạo ra kết giới vĩnh cửu.**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 17:45:52 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 187: SỰ HY SINH CỦA CÁC MẢNH VỠ LUÂN HỒI ĐỂ TẠO RA KẾT GIỚI VĨNH CỬU**

Trên vòm trời của Luân Hồi Hải, hư không đã hoàn toàn sụp đổ thành những mảng đen kịt. Những tia lôi điện màu huyết sắc hung tợn xé rách mây mù, giáng xuống mặt biển đầy tử khí những tiếng nổ vang rền như lời ai điếu cho một kỷ nguyên đang đi vào hồi kết.

Thần Đế Vô Nhai đứng giữa tâm bão của cuồng lực. Hắn lúc này không còn dáng vẻ tiêu sái của một vị chúa tể vạn giới. Gương mặt hắn vặn vẹo, đôi mắt rực cháy thứ ánh sáng vàng kim tàn nhẫn của Thiên Đạo Chi Nhãn. Những sợi dây xích định mệnh tỏa ra từ sau lưng hắn, đâm sâu vào các tầng không gian, không ngừng rút cạn linh khí từ chín tầng trời để bù đắp cho vết thương do Trấn Thiên Kiếm gây ra.

"Diệp Phi! Ngươi tưởng rằng chỉ với chút sức tàn của chín kiếp là có thể chặt đứt Thiên Mệnh sao?" Giọng nói của Vô Nhai vang vọng như tiếng sấm rền, chấn động đến tận tâm can của chúng sinh. "Ta là Thiên Đạo! Ta là vĩnh hằng! Ngươi càng giãy dụa, cái giá mà thế giới này phải trả sẽ càng thê thảm!"

Dưới chân hắn, Luân Hồi Hải đang điên cuồng dâng cao. Mỗi một con sóng vỗ tới đều mang theo tiếng gào thét của hàng triệu linh hồn chưa được siêu thoát. Áp lực từ "Thiên Đạo Chi Võng" đang bóp nghẹt mọi thứ. Không gian bắt đầu vặn xoắn, nén chặt lấy Diệp Phi.

Diệp Phi đứng đó, tà áo bào rách nát bay phần phật trong cuồng phong. Huyết lệ chảy dài trên khuôn mặt kiên nghị, nhuộm đỏ cả một bên gò má. Tay anh nắm chặt Trấn Thiên Kiếm, nhưng thanh kiếm lúc này đang run rẩy dữ dội. Sức mạnh của anh đang cạn kiệt. Dù đã bước vào cảnh giới Thần Vương đỉnh phong, nhưng đối mặt với ý chí toàn vẹn của Thiên Đạo, sự chênh lệch vẫn như rãnh sâu không thể lấp đầy.

"Diệp ca…"

Vân Hiểu Nguyệt lảo đảo tiến lại gần anh. Khuôn mặt nàng trắng bệch như tờ giấy, ánh sáng của Thái Âm Chi Thể đang nhạt dần. Nàng đang dùng chính sinh mệnh của mình để tạo ra một vùng không gian nhỏ hẹp giúp Diệp Phi không bị quy luật thời gian của Vô Nhai nghiền nát.

Diệp Phi không ngoảnh đầu lại, giọng anh khàn đục nhưng kiên định: "Hiểu Nguyệt, rời khỏi đây ngay! Thạch Hùng, mang nàng đi!"

Cách đó không xa, Thạch Hùng đang quỳ rạp dưới đất, thân hình vạm vỡ như núi nhỏ của hắn chi chít những vết rạn nứt. Máu từ huyết mạch Man Hoang phun ra, nhưng hắn vẫn nghiến răng, chống tay vào chiếc rìu chiến rách nát, cố gắng đứng dậy.

"Ta không đi!" Thạch Hùng gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu. "Đại ca, ta đã bỏ mạng một lần để bảo vệ người ở kiếp trước. Kiếp này, dù có tan thành tro bụi, ta cũng phải nhìn thấy người chém bay cái Thiên Đạo thối nát này!"

Đúng lúc đó, từ trong Luân Hồi Châu treo trên ngực Diệp Phi, linh hồn của Tiêu Lão bay vọt ra. Lão không còn bộ dạng đùa cợt thường ngày, khuôn mặt già nua tràn đầy vẻ nghiêm trọng.

"Tiểu tử thối, không còn thời gian nữa." Tiêu Lão nhìn lên bầu trời đang sụp xuống. "Vô Nhai đã điên rồi. Hắn định đồng quy vu tận, kéo theo cả chín tầng trời làm vật tế. Chỉ có một cách để chặn đứng hắn… Kết giới Luân Hồi Vĩnh Cửu."

Diệp Phi run lên: "Kết giới đó… cần phải có vật tế thần."

"Không phải vật tế thần bình thường." Tiêu Lão thở dài, ánh mắt phức tạp nhìn vào sâu trong linh hồn Diệp Phi. "Cần có sức mạnh căn nguyên của tám kiếp luân hồi mà ngươi đã tích lũy. Diệp Phi, ngươi phải giải phóng họ. Không phải để chiến đấu, mà để họ hóa thân thành quy luật mới, thay thế cho Thiên Đạo đang sụp đổ kia."

Diệp Phi khựng lại. Giải phóng họ? Nghĩa là anh sẽ vĩnh viễn mất đi sợi dây liên kết với quá khứ. Tám kiếp luân hồi, tám lần đỉnh phong, đó không chỉ là sức mạnh, mà là ký ức, là linh hồn, là chính bản thân anh qua muôn vàn hình hài. Nếu họ biến mất, Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết sẽ hoàn toàn tan vỡ. Anh sẽ không còn là Cửu Thế Luân Hồi Giả nữa, mà chỉ còn là một kẻ mất đi gốc rễ.

"Chúng ta luôn ở đây, Diệp Phi."

Một giọng nói thanh thoát vang lên. Từ trong hư vô phía sau Diệp Phi, một bóng người bước ra. Đó là một nam tử khoác thanh y, đeo một thanh kiếm gỗ trên lưng, khí chất tiêu diêu tự tại.

"Đời thứ ba — Kiếm Thanh Thần." Diệp Phi lẩm bẩm.

"Thằng nhóc, do dự không phải là phong cách của chúng ta." Một người khác xuất hiện, tay cầm một tòa dược đỉnh vàng ròng, tỏa ra mùi đan hương thanh khiết trấn áp cả tử khí chung quanh. "Đời thứ năm — Đan Thánh Vô Ưu."

Sau đó, từng cái bóng lần lượt hiện ra.

Vị tướng quân khoác chiến bào đẫm máu của đời thứ hai — Sát Thần Mặc Diệp.
Vị trí giả cầm quạt lông của đời thứ bảy — Thiên Cơ Tử.
Vị hoàng đế oai hùng của đời thứ tư…

Tất cả tám vị tiền thế của Diệp Phi đứng thành một vòng tròn, vây quanh anh. Mỗi người mang một vẻ, mỗi người một loại thần thông, nhưng ánh mắt họ nhìn Diệp Phi đều mang theo một niềm tin tuyệt đối.

"Bản thể à," Kiếm Thanh Thần mỉm cười, ánh mắt nhìn về phía Vô Nhai đầy sự miệt thị. "Chúng ta sống lại lần này không phải để chứng kiến ngươi thất bại. Sứ mệnh của chúng ta đã hoàn thành từ khi đưa ngươi đến được đây. Giờ là lúc… trả lại sự tự do cho chúng sinh."

"Các vị…" Nước mắt Diệp Phi rốt cuộc không kìm được mà trào ra. "Đã vất vả rồi."

"Sống vì Luân Hồi, chết vì Nghịch Mệnh!" Đan Thánh gầm lên một tiếng hào sảng. "Luyện!"

Tám mảnh hồn phách đồng loạt bùng nổ ánh sáng thần thánh. Họ không biến mất vào hư vô, mà hóa thành tám cột sáng khổng lồ vây quanh Luân Hồi Hải.

Mặc Diệp hóa thành một bức tường đồng vách sắt, chặn đứng dòng chảy của thời gian.
Kiếm Thanh Thần hóa thành vạn kiếm quy tông, chém đứt những sợi xích của Vô Nhai.
Thiên Cơ Tử hóa thành vô số phù văn thần bí, dệt nên một tấm lưới mới bao phủ lấy toàn bộ thế giới, bảo vệ chúng sinh khỏi sự tàn phá của lôi kiếp.

Cảnh tượng vô cùng tráng lệ. Tám linh hồn đỉnh phong đang tự thiêu đốt bản nguyên để tạo thành một kết giới màu lục nhạt, vững chãi và vĩnh hằng.

Vô Nhai gào thét điên cuồng khi thấy quyền kiểm soát Thiên Đạo đang bị tước đoạt: "Không! Không thể nào! Các ngươi chỉ là những tàn hồn! Sao có thể đối nghịch với bản thể của ta!"

Hắn điên cuồng vung tay, phát ra những tia sét đen đủi đánh vào kết giới, nhưng mỗi tia sét đều bị ánh sáng của tám kiếp hóa giải.

Diệp Phi cảm thấy trong cơ thể mình có thứ gì đó đang tan rã. Mỗi khi một cột sáng của một kiếp được hình thành, tu vi của anh lại tụt dốc. Từ Thần Vương đỉnh phong, anh rơi xuống Thần Vương sơ kỳ, rồi đến Chí Tôn, rồi Thần Vương…

Nhưng đổi lại, Trấn Thiên Kiếm trong tay anh lại tỏa ra một thứ ánh sáng chưa từng có. Đó không còn là hào quang rực rỡ nữa, mà là một màu xám tro giản đơn, cổ xưa nhất, ẩn chứa sức mạnh nguyên thủy nhất của sự sống và cái chết.

"Trấn Thiên… chính là để trấn giữ Thiên Địa mới." Diệp Phi thầm nhủ.

Vân Hiểu Nguyệt nhìn thấy mái tóc của Diệp Phi đang nhanh chóng bạc đi. Nàng biết, cái giá của sự hy sinh này lớn đến nhường nào. Nàng bay tới, áp lòng bàn tay vào lưng anh, truyền vào đó chút sức mạnh cuối cùng của Thái Âm bản nguyên.

"Thiên Đạo là của chúng sinh, không phải của riêng kẻ nào!" Diệp Phi bước lên hư không, mỗi bước chân anh đi qua, một đóa sen luân hồi lại nở rộ.

Lục Đạo Tiên Ông đứng từ xa, tay cầm cần câu, mỉm cười buồn bã: "Tám kiếp làm bùn đất, một kiếp nở thành hoa. Vòng tròn đã vỡ, tương lai bắt đầu."

Kết giới Vĩnh Cửu Luân Hồi rốt cuộc đã hoàn tất. Một màng bảo vệ màu lục trong suốt bao trùm lấy Thần Giới, tách biệt Vô Nhai khỏi nguồn cung cấp năng lượng từ các hạ giới. Vô Nhai giờ đây bị giam cầm trong chính không gian do hắn tạo ra, giống như một con mãnh thú bị nhốt vào lồng.

Nhìn những hình bóng quen thuộc hoàn toàn tan biến vào kết giới, Diệp Phi cảm thấy tim mình đau thắt như bị ngàn vạn mũi tên xuyên qua. Họ đã hy sinh để anh có một cơ hội cuối cùng. Họ không còn cơ hội để chuyển thế nữa, linh hồn họ đã vĩnh viễn hòa làm một với kết giới bảo vệ thế giới này.

"Vô Nhai!" Diệp Phi gầm lên, tiếng gầm mang theo sự phẫn nộ của chín đời người. "Nhìn xem! Đây là sự hy sinh mà ngươi không bao giờ hiểu được!"

Trấn Thiên Kiếm vung lên, mang theo sức mạnh cuối cùng của Cửu Chuyển Luân Hồi, chém thẳng về phía tâm của Thiên Đạo Chi Nhãn trên trán Vô Nhai. Nhát kiếm này không mang theo sát khí rực trời, mà mang theo ước vọng của mọi sinh linh muốn thoát khỏi xiềng xích của số phận.

Phía dưới kết giới, muôn vạn chúng sinh đồng loạt quỳ lạy. Họ nhìn thấy trên bầu trời rách nát, tám cái bóng mờ ảo đang mỉm cười gật đầu chào tạm biệt thế giới này trước khi hoàn toàn hóa thân vào gió bụi.

Sự hy sinh của tám kiếp trước đã tạo nên một bức tường vĩnh hằng, một kết giới không bao giờ sụp đổ, bảo đảm rằng từ đây về sau, sẽ không còn kẻ nào có thể dùng "vận mệnh" để thao túng sinh tử của bất kỳ ai nữa.

Và Diệp Phi, cầm thanh kiếm gãy nhưng đầy quyền năng, chính thức bước vào cuộc đối đầu cuối cùng với kẻ phản bội.

Màn đêm của kỷ nguyên cũ sắp đi qua. Bình minh của một thế giới mới, đổi bằng máu và linh hồn của các Luân Hồi Giả, đang bắt đầu len lỏi qua kẽ hở của kết giới vĩnh cửu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8