Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 7: Gặp gỡ Tiền Đa Đa**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 15:10:15 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 7: TỤ BẢO CHI THỂ, LÒNG THAM CỦA KẺ YẾU**

Màn đêm buông xuống, Thanh Vân Thành không vì bóng tối mà trở nên yên tĩnh. Ngược lại, tại khu vực phía Tây thành, một nơi được mệnh danh là “Hắc Thị” đang bắt đầu cuộc sống sôi động và đầy rẫy tội lỗi của nó.

Hắc Thị không nằm trên mặt đất, mà tọa lạc trong một mê cung ngầm rộng lớn, nơi các quy tắc của gia tộc và quan phủ dường như bị bốc hơi. Ở đây, thứ ngôn ngữ duy nhất được công nhận là tiền bạc và nắm đấm.

Diệp Hư Không khoác trên mình một chiếc áo choàng đen giản dị, vành mũ kéo thấp che khuất khuôn mặt thâm trầm. Đi sát gót chân hắn là Hắc Tử – con chó đen nhỏ lúc này đang liên tục khịt mũi, đôi tai dựng đứng lên như thể đang dò xét điều gì đó trong bầu không khí nồng nặc mùi mồ hôi, rượu mạnh và cả máu tanh.

“Ngươi chắc chắn ở đây có thứ ta cần?” Diệp Hư Không dùng ý niệm truyền âm.

Hắc Tử khẽ sủa một tiếng trầm đục trong cổ họng, đôi mắt lấp lánh tia sáng khinh bỉ đối với vạn vật xung quanh, nhưng lại mang theo vẻ nịnh nọt khi ngước nhìn Diệp Hư Không. Nó là Thôn Thiên Thú thời Thái Cổ, dẫu hiện tại tu vi chỉ còn lại một sợi tàn hồn yếu ớt trong thể xác chó mực, nhưng bản năng đánh hơi thiên tài địa bảo của nó là thứ không gì có thể che giấu được.

Diệp Hư Không đi sâu vào lòng chợ đen. Hai bên đường, những sạp hàng bày biện đủ thứ từ vũ khí rỉ sét, công pháp tàn khuyết cho đến những bình đan dược không rõ nguồn gốc. Đối với kẻ khác, đây là thiên đường tìm bảo, nhưng trong mắt một Thần Đế từng đứng trên đỉnh vạn giới như hắn, chỗ này chẳng khác nào một đống rác thải.

Đột nhiên, từ một con hẻm nhỏ phía trước, những tiếng chửi bới và âm thanh đấm đá vang lên phá vỡ nhịp điệu xô bồ của khu chợ.

“Chạy! Ngươi chạy đi đâu nữa hả tên mập thối tha!”

“Dám lừa gạt đến tận đầu đại ca Lang Gia Bang chúng ta? Hôm nay nếu ngươi không nhè ra miếng ‘Ngọc Tâm Tinh’ kia, ta sẽ lột da béo của ngươi ra làm trống!”

Giữa vòng vây của năm sáu tên đại hán hung tợn, một bóng người tròn trùng trục như quả cầu thịt đang lăn lộn trên đất, hai tay ôm khư khư trước ngực, ra sức che chở một thứ gì đó. Đó là một thiếu niên khoảng mười bảy, mười tám tuổi, gương mặt phúng phính trắng trẻo nhưng lúc này đã lem luốc đầy bùn đất và máu.

“Ta… ta không có lừa! Miếng ngọc đó rõ ràng là bảo vật trấn phái của một vương triều cũ, là các người nhìn lầm…” Tiền Đa Đa vừa thở hồng hộc vừa kêu lớn, dù bị đá vài cú vào mạng sườn vẫn không buông tay.

Hắc Tử chợt dừng bước, nó nhìn về phía tên mập, rồi đột ngột phát ra một tiếng gầm gừ lạ thường. Diệp Hư Không cũng dừng lại, ánh mắt hắn dưới vành mũ bỗng nhiên lóe lên một tia sáng dị thường.

Thông qua nhãn quan của Thần Đế, hắn nhìn thấy một màn mà ngay cả những tu sĩ Hóa Thần Cảnh cũng không thể thấy được. Trên đỉnh đầu tên mập kia, không có linh căn rực rỡ, nhưng lại ẩn hiện một đạo kim quang yếu ớt nhưng cực kỳ thuần túy. Đó không phải là ánh sáng của linh khí, mà là tài khí – khí vận của sự giàu sang phú quý tột cùng.

“Tụ Bảo Chi Thể?” Diệp Hư Không khẽ lầm bầm, trong giọng nói hiếm hoi hiện lên một tia ngạc nhiên.

Đây là một loại thể chất cực kỳ hiếm gặp, nghìn vạn năm khó tìm được một người. Kẻ mang Tụ Bảo Thể có thể không có thiên phú tu luyện cao thâm, nhưng lại sở hữu khả năng cảm ứng thiên nhiên với các loại linh khoáng, bảo vật. Đi đến đâu bảo vật theo đến đó, đứng yên một chỗ cũng có thể bị tiền rơi trúng đầu. Ở kiếp trước, những cường giả mang thể chất này thường là những tài thần thống trị huyết mạch kinh tế của cả một tinh vực.

Lúc này, một tên đại hán với vết sẹo dài trên mặt, cầm đầu đám người, đang mất kiên nhẫn rút ra một con dao găm sáng loáng.

“Cứng đầu? Vậy thì chết đi!”

Lưỡi dao xé gió đâm xuống. Tiền Đa Đa sợ đến mức nhắm nghiền mắt lại, thầm nghĩ đời mình tiêu đời rồi.

*Keng!*

Một tiếng động lanh lảnh vang lên. Con dao găm chưa kịp chạm vào lớp mỡ của Tiền béo đã đột ngột vỡ vụn thành trăm mảnh, như thể vừa đâm vào một khối thần thiết không thể xuyên phá.

Kẻ cầm đầu sững sờ, nhìn vào chuôi dao trống rỗng trong tay mình, rồi ngẩng đầu lên quát lớn: “Kẻ nào? Đứa nào chán sống dám xen vào việc của Lang Gia Bang?”

Diệp Hư Không thong thả bước ra từ bóng tối, đôi tay chắp sau lưng, dáng vẻ như một người khách qua đường vô tình lạc bước, nhưng khí thế lạnh lẽo tỏa ra khiến nhiệt độ trong con hẻm nhỏ dường như giảm xuống âm độ.

“Người này, ta cần dùng. Các người biến được rồi.” Giọng hắn nhẹ tênh, bình thản như thể đang ra lệnh cho thuộc hạ, thay vì đối mặt với những tên sát thủ máu lạnh của hắc đạo.

Đám đại hán ngẩn ra một giây, sau đó phá lên cười sằng sặc.

“Tiểu tử, ngươi nhìn lại mình xem? Một tên phế vật không có lấy nửa tia linh áp mà cũng muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân… à không, cứu cái bị thịt này sao?” Tên mặt sẹo nhổ một ngụm nước bọt, ra hiệu cho đồng bọn: “Băm nó ra cho ta!”

Ba tên lâu la lập tức rút vũ khí, gầm thét lao về phía Diệp Hư Không.

Diệp Hư Không không né, cũng không thủ. Hắn chỉ khẽ nhếch môi, một ngón tay đưa ra, nhẹ nhàng điểm vào không trung.

“Hư Vô Chỉ – Đồng Hóa.”

Một luồng gợn sóng đen tuyền, nhỏ xíu như sợi tóc, xuất phát từ đầu ngón tay hắn lan tỏa ra. Không có tiếng nổ lớn, không có khói bụi mịt mù. Ba tên đại hán đang lao tới đột ngột đứng khựng lại giữa chừng. Biểu cảm hung tợn trên mặt chúng đóng băng, rồi ngay trước mắt Tiền Đa Đa và tên cầm đầu, thân thể của ba kẻ đó bắt đầu tan rã.

Chúng không chảy máu, mà giống như những bức tượng cát gặp phải trận gió lớn, từng mảng da thịt, xương cốt, quần áo cho đến vũ khí đều biến thành những hạt bụi xám tro, tan biến vào hư không một cách lặng lẽ và đáng sợ. Chỉ trong nháy mắt, ba người sống sờ sờ đã hoàn toàn bị xóa sổ khỏi thế gian này, không để lại dù chỉ một dấu vết nhỏ nhất.

Tên cầm đầu Lang Gia Bang sợ đến mức nhũn cả chân, dao găm rơi xuống đất. Hắn kinh hãi nhìn Diệp Hư Không như nhìn thấy một con quỷ bước ra từ địa ngục: “Ngươi… ngươi là yêu quái phương nào? Yêu thuật! Đây chắc chắn là yêu thuật!”

“Yêu thuật?” Diệp Hư Không bước thêm một bước, chiếc áo choàng khẽ bay. “Trong mắt các ngươi, sức mạnh vượt ngoài sự hiểu biết đều là yêu thuật sao? Thật đáng thương.”

“Tha… tha cho ta! Ta không biết hắn là người của ngài!” Tên mặt sẹo quay đầu chạy thục mạng, không dám nhìn lại dù chỉ một lần.

Diệp Hư Không cũng chẳng buồn đuổi theo. Đối với hắn, những sinh linh cấp thấp này thậm chí không đáng để hắn tốn thêm một hơi thở.

Lúc này, Tiền Đa Đa mới dám mở một con mắt ra ti hí. Thấy xung quanh trống trải, kẻ địch đã biến mất hoặc “bốc hơi”, hắn vội vàng ngồi bật dậy, dù thân hình nặng nề nhưng cử động lại nhanh nhẹn vô cùng. Hắn nhìn đống tro tàn trên mặt đất, rồi nhìn sang Diệp Hư Không, đôi mắt nhỏ híp lại bỗng nhiên tỏa ra một luồng ánh sáng sùng bái mãnh liệt.

“Đại thần! Chân nhân! Sư phụ!” Tiền Đa Đa lao tới, định ôm lấy đùi Diệp Hư Không nhưng bị cái nhìn lạnh lẽo của hắn làm cho khựng lại.

Tiền béo nhanh trí chuyển sang tư thế dập đầu như tế sao: “Đa tạ ơn cứu mạng của ngài! Tiền Đa Đa tôi dù nghèo mạt rệp nhưng cũng biết thế nào là ân nghĩa. Từ nay về sau, cái mạng này của tôi là của ngài!”

Diệp Hư Không cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt Tiền Đa Đa: “Ngươi nói mình nghèo mạt rệp, nhưng thứ ngươi đang ôm trong ngực… dường như không nói như vậy.”

Tiền Đa Đa giật mình, rụt rè mở vòng tay ra. Trong lòng bàn tay hắn là một mảnh ngọc cũ kỹ, bám đầy rêu xanh và bùn đất, trông chẳng khác gì một hòn đá ven đường. Nhưng khi Diệp Hư Không khẽ chạm tay vào, lớp bùn bên ngoài lập tức vụn vỡ, lộ ra một luồng tinh hoa linh khí nồng đậm khiến ngay cả Hắc Tử cũng phải thèm thuồng liếm mép.

“Ngọc Tâm Tinh nghìn năm? Ở một nơi rách nát như Hạ giới này mà ngươi cũng tìm thấy được thứ này?” Diệp Hư Không hơi ngạc nhiên. Thứ này là nguyên liệu chính để luyện chế đan dược giúp khôi phục kinh mạch bị tổn thương, rất hợp với tình trạng hiện tại của hắn.

Tiền Đa Đa gãi gãi cái đầu bù xù, cười hì hì đầy vẻ gian xảo: “Tiểu nhân từ nhỏ không có khiếu tu luyện, nhưng không hiểu sao cứ thấy thứ gì lấp lánh hoặc cảm thấy nó có ‘mùi tiền’ là chân tay không tự chủ được. Miếng ngọc này tôi đào được trong một bãi rác của một phường thợ rèn cũ đấy ạ.”

Hắc Tử bỗng sủa lên một tiếng, tiến lại gần ngửi ngửi ống chân của Tiền Đa Đa rồi quay sang nhìn Diệp Hư Không gật đầu liên tục, cái đuôi vẫy tít như đang xác nhận: *“Đúng rồi chủ nhân, tên mập này là một mỏ vàng di động đấy!”*

Diệp Hư Không thu hồi ánh mắt, lãnh đạm nói: “Đứng dậy đi. Ta cứu ngươi không phải vì miếng ngọc này. Ta cần một kẻ làm chân sai vặt, biết nhìn vật, biết quản lý tài nguyên. Ngươi có dám đi theo ta?”

Tiền Đa Đa không chút do dự, vỗ ngực cái rầm: “Đừng nói là sai vặt, dù ngài bảo tôi đi trộm quần của gia chủ Thanh Vân Thành tôi cũng không nháy mắt một cái! Chỉ cần ngài cho tôi theo sau hít thở chút ‘tiên khí’, Tiền béo tôi thề sẽ dốc lòng cống hiến!”

Hắn không ngu. Hắn phiêu bạt giang hồ, lăn lộn ở hắc thị bao năm, con mắt nhìn người của hắn có khi còn chuẩn hơn cả con mắt nhìn bảo vật. Thiếu niên trước mặt này dẫu nhìn không ra tu vi, nhưng cái khí chất khinh miệt thiên địa kia, tuyệt đối không phải là phế vật của Diệp gia như lời đồn. Đây là một con rồng ẩn mình trong vực thẳm, và hắn, Tiền Đa Đa, chính là kẻ may mắn đầu tiên tìm thấy con rồng đó.

“Tốt. Đi theo ta.” Diệp Hư Không xoay người đi ra phía cổng Hắc Thị.

“Vâng! Đại ca! Chờ tôi với!” Tiền Đa Đa lạch bạch chạy theo, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Đại ca, ngài tên gì ạ? Ngài thích ăn gì? Tôi có một ít bí kíp kiếm tiền, hay là tối nay tôi kể cho ngài nghe?”

“Im miệng.”

“Vâng, tôi im… Nhưng mà đại ca, con chó này của ngài nhìn ‘ngầu’ thật đấy, hình như nó vừa mới lườm tôi?”

Hắc Thị vẫn hỗn loạn như cũ, nhưng tối nay, vận mệnh đã âm thầm tạo ra một liên kết kỳ dị. Một vị Thần Đế vĩ đại vừa thức tỉnh từ sự trống rỗng, và một kẻ mang khí vận phú quý thiên hạ vừa tìm được điểm tựa của đời mình.

Nhất Niệm Diệt Thương Khung – hành trình ấy, từ nay đã không còn chỉ có một mình một bóng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8