Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 8: Thôn Thiên Thú hay chó đen?**
**CHƯƠNG 8: THÔN THIÊN THÚ HAY CHÓ ĐEN?**
Thanh Vân Thành về đêm rực rỡ dưới ánh đèn lồng ngũ sắc, nhưng cái vẻ phồn hoa ấy không che giấu được sự thối nát ẩn hiện trong những góc tối của lòng người. Sau khi rời khỏi Hắc Thị, Tiền Đa Đa như một con chim sẻ mới thoát lồng, cái miệng không ngừng nghỉ, đôi chân ngắn cũn cỡn bước thoăn thoắt dẫn đường cho Diệp Hư Không qua những dãy phố đông đúc nhất.
“Đại ca, ngài không biết đâu, phía trước có đoàn xiếc ‘Lôi Hỏa Vạn Thú’ nổi danh nhất Hoang Khư Giới vừa mới ghé qua. Nghe bảo lần này bọn chúng thu mua được không ít linh thú hiếm lạ, thậm chí có cả yêu thú tam giai đã mở linh trí. Ngài xem, có muốn ghé qua tìm một con cưỡi cho oai phong không? Dù sao lấy thân phận của ngài, đi bộ mãi cũng hơi… hơi hạ thấp đẳng cấp.”
Tiền Đa Đa vừa nói vừa lau mồ hôi trên trán, ánh mắt lấp lánh sự tinh quái. Với bản tính Tụ Bảo Thể, hắn cảm nhận được ở hướng đó có một luồng khí tức vô cùng kỳ lạ, không phải bảo vật, nhưng lại khiến huyết mạch hắn bồn chồn không yên.
Diệp Hư Không chắp tay sau lưng, bước chân hắn nhẹ tênh như không chạm bụi trần. Đôi mắt thâm trầm như chứa đựng cả tinh không của hắn quét qua đám đông nhộn nhịp, chỉ nhàn nhạt đáp một từ: “Đi.”
Hắn không thiếu linh thú cưỡi, càng chẳng thiếu danh tiếng. Nhưng trong bóng tối của kiếp trước, hắn từng có một chiến hữu vào sinh ra tử, kẻ đã dùng thân xác chắn cho hắn một kích trí mạng của Cổ Thiên Thánh trước khi hồn phách hắn tan vỡ. Mảnh vỡ ký ức về hơi thở ấy… dường như đang hiện hữu đâu đây.
Gánh xiếc Lôi Hỏa Vạn Thú nằm ở quảng trường trung tâm phía Đông thành. Tiếng chiêng trống vang trời hòa lẫn tiếng gào thét của các loại dã thú. Một vòng tròn người vây kín lấy sân khấu bằng sắt khổng lồ.
“Xem đi! Xem đi! Đây là Thiết Ngạch Hổ từ sâu trong Vạn Thú Lâm, đã bị lão phu dùng lôi hỏa thuần phục!” Một gã trung niên mặc đạo bào hở ngực, gương mặt hung ác, trên tay cầm một chiếc roi dài quấn đầy gai nhọn và lôi điện lập lòe. Mỗi lần roi quất xuống, con hổ lớn dài ba trượng lại rống lên đau đớn, lửa trên vết thương cháy sém cả lông thịt, khiến nó phải nhắm mắt làm những trò hề như nhảy qua vòng lửa để làm vui lòng khán giả.
Tiếng vỗ tay reo hò dậy đất. Đám đông cười nhạo sự khổ sở của linh thú, chẳng ai quan tâm đến đôi mắt đầy uất hận của sinh linh kia.
Diệp Hư Không dừng bước. Ánh mắt hắn không nhìn con hổ, mà nhìn về phía một chiếc lồng sắt nhỏ bé, rỉ sét và bẩn thỉu đặt ở góc khuất nhất của sân khấu. Trong chiếc lồng đó, có một con chó đen nhỏ thỉnh thoảng lại rúc lên một tiếng, toàn thân lông lá bết bát, ghẻ lở đầy mình, dường như chỉ còn thoi thóp chút hơi tàn.
Nó nhỏ tới mức người ta có thể dễ dàng đạp chết nó bằng một bàn chân. Ở cổ nó bị xích bởi một sợi dây chuyền vàng nặng nề khắc đầy phù văn trấn áp, mục đích dường như không phải để nó khỏi chạy trốn, mà là để… sỉ nhục.
“Hừ, đoàn xiếc Lôi Hỏa này đúng là càng ngày càng tệ. Mang con chó đen ghẻ này ra làm gì?” Một tên công tử nhà giàu đứng cạnh đó bĩu môi, ném một viên sỏi vào trong lồng.
Viên sỏi trúng vào trán con chó nhỏ, máu tươi rỉ ra. Con chó đen ấy chầm chậm ngẩng đầu lên. Nó không rên rỉ, không van xin. Đôi mắt nó tối đen như mực, không có tròng trắng, chỉ có một màu đen sâu thẳm giống như hố đen vũ trụ. Trong ánh mắt ấy không chứa đựng tình cảm, chỉ có một sự khinh bỉ cùng cực đối với vạn vật.
Sự khinh bỉ của một vị vua đối với đám kiến hôi đang nhảy múa trên đầu mình.
Diệp Hư Không tâm thần chấn động. Hư Vô Châu trong đan điền bỗng nhiên quay tít, phát ra tiếng ngân rung khe khẽ đầy cộng hưởng.
*Thôn Thiên Thú.*
Đây chính là huyết mạch Thôn Thiên Thú – sinh vật có thể nuốt chửng cả mặt trời, mặt trăng thời Thái Cổ! Tại sao một tồn tại kiêu hùng như thế lại sa sút đến mức bị nhốt trong gánh xiếc ở cái nơi hạ giới hẻo lánh này?
“Này gã chủ đoàn, con chó ghẻ này bán bao nhiêu?” Diệp Hư Không bỗng nhiên lên tiếng, giọng nói tuy không lớn nhưng xuyên qua tất cả những tiếng ồn ào của đám đông, vang vọng bên tai gã trung niên trên sân khấu.
Tiếng cười nói xung quanh đột nhiên tắt ngấm. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía thiếu niên mặc thanh y thanh nhã nhưng khí chất lãnh đạm.
Lưu Tam – chủ gánh xiếc – dừng lại động tác quất roi, đưa mắt nhìn Diệp Hư Không. Hắn nhe răng cười, lộ ra hàm răng vàng khè: “Vị tiểu ca này, ngài muốn mua con vật này sao? Đây không phải thú cưỡi, cũng chẳng phải linh thú chiến đấu. Nó là một kẻ… không rõ nguồn gốc mà ta nhặt được trong một hố phân ở hẻm núi hoang. Lão phu dùng đủ loại đan dược độc ác mới giữ được cái mạng quèn của nó để làm ‘mồi’ nhử linh thú khác. Ngài muốn nó, sợ là trả không nổi cái giá để ta tìm vật thay thế đâu!”
Tiền Đa Đa lập tức tiến lên phía trước, chống nạnh, bộ dáng thiếu gia giàu sụ hiện rõ: “Nói năng xằng bậy! Đại ca nhà ta thích là vinh dự của ngươi. Con chó ghẻ này dù có quý đến mấy cũng chỉ là cục thịt bẩn. Ngươi cứ ra giá, Tiền béo ta chưa bao giờ thiếu linh thạch!”
Lưu Tam mắt sáng lên, hắn nhận ra Tiền Đa Đa là một kẻ "mập mạp dễ lừa", bèn đưa ra ba ngón tay: “Ba trăm linh thạch trung phẩm! Không mặc cả!”
Đám đông xì xào. Ba trăm linh thạch trung phẩm đủ để mua một con linh thú nhị giai chất lượng cao, dùng để mua một con chó sắp chết đúng là điên khùng.
“Được, lấy đi.” Diệp Hư Không không hề liếc mắt đến Tiền Đa Đa, mà trực tiếp bước thẳng lên sân khấu.
“Này… tiểu tử, ngươi định làm gì? Trả tiền trước đã!” Lưu Tam hét lớn, vung roi lôi điện chắn ngang đường Diệp Hư Không.
Ánh mắt Diệp Hư Không lạnh lẽo như băng. Hắn không nói lời nào, chỉ đưa tay lên nhẹ nhàng búng vào không trung một cái.
*Xoẹt!*
Chiếc roi quấn đầy lôi điện – một kiện linh binh bậc hoàng – đột ngột bị phân tách thành vô số hạt bụi nhỏ, rồi biến mất hoàn toàn ngay trước mặt Lưu Tam. Một tia sức mạnh Hư Vô không hề gây ra tiếng nổ, nó chỉ lặng lẽ "xóa sổ" vật cản.
Toàn trường lặng ngắt như tờ. Một cái búng tay khiến linh binh hóa hư không?
Lưu Tam sợ tới mức mặt cắt không còn một giọt máu, chân tay bủn rủn ngã sụp xuống: “Tiền… tiền bối… ta có mắt như mù…”
Diệp Hư Không đi lướt qua hắn như đi qua một đống rác. Hắn đứng trước chiếc lồng sắt rỉ sét, nhìn sâu vào đôi mắt đen ngòm của con chó nhỏ.
“Bọn chúng gọi ngươi là chó ghẻ.” Diệp Hư Không bình thản nói, thanh âm chỉ đủ cho hai kẻ nghe thấy: “Nhưng ta biết, trong huyết quản ngươi đang chảy dòng máu của Thôn Thiên vạn cổ. Đi theo ta, ta trả lại cho ngươi quyền năng nuốt chửng thương khung. Hoặc là ở lại đây, làm một kiếp súc vật rồi chết trong nhục nhã.”
Con chó nhỏ rung rinh cái tai rách mướp. Nó ngước nhìn thiếu niên trước mặt, ban đầu là cảnh giác, nhưng khi nó cảm nhận được hơi thở Hư Vô quen thuộc – thứ sức mạnh tối thượng mà tổ tiên nó hằng tôn thờ – sự khinh bỉ trong đôi mắt nó đột nhiên tan biến, thay vào đó là một sự kinh ngạc tột độ.
*“Hư Vô Thần Đế… Ngài thực sự đã trở lại?”*
Một giọng nói khàn khàn, già nua vang lên trong tâm thức của Diệp Hư Không.
Diệp Hư Không hơi nhếch môi, một nụ cười hiếm hoi hiện trên mặt. Hắn đưa tay bóp nát chiếc lồng sắt và sợi xích vàng bằng tay không như bóp một miếng đậu phụ. Phù văn trấn áp trên sợi xích khi chạm vào tay hắn lập tức bị đồng hóa, hóa thành linh khí tinh thuần bị Hư Vô Châu nuốt trọn.
Con chó nhỏ lảo đảo đứng dậy khỏi đống phân rác, nó rũ sạch lớp bụi bẩn, dù dáng vẻ vẫn vô cùng thảm hại, nhưng khi đứng sau lưng Diệp Hư Không, nó bỗng phát ra một luồng khí thế lạnh lùng lạ kỳ.
“Đi thôi.” Diệp Hư Không xoay người đi xuống.
Tiền Đa Đa lập tức ném một túi linh thạch xuống dưới chân Lưu Tam đang run rẩy, rồi hớt hải chạy theo: “Đại ca! Ngài đúng là bá khí! Một cái búng tay liền xong việc! Nhưng mà con chó… à không, con đại thần này, ngài định nuôi thật sao?”
Hắc Tử – từ giờ nó sẽ tên là Hắc Tử – khịt mũi một cái đầy khinh thường. Nó lẳng lặng bước đi, cái đuôi cụt ngủn vẫy nhẹ. Mỗi bước đi của nó, dường như mặt đất lại rung động rất khẽ, quy tắc không gian xung quanh bốn chân nó hơi méo mó đi.
Khi ba người (và một chó) đã ra xa, Tiền Đa Đa tò mò cúi xuống, định đưa tay vuốt đầu Hắc Tử: “Này bạn chó nhỏ, sau này có đại ca bảo kê, chúng ta đều là người một nhà. Ngươi nhìn xem, ta có chút linh dược trị ghẻ ở đây…”
Hắc Tử bỗng dừng lại, đôi mắt đen sâu thẳm quay sang nhìn chằm chằm vào Tiền Đa Đa.
“Gừ…” Một tiếng gầm cực thấp phát ra từ cổ họng nó, không gian xung quanh Tiền Đa Đa đột nhiên sụp đổ một phần nhỏ, khiến cái mông béo của hắn lọt thỏm vào một hố không gian tí hon, khiến hắn ngã chổng vó lên trời.
“Ối trời ơi! Đại ca cứu mạng! Con chó này nó biết pháp thuật!” Tiền Đa Đa hét toáng lên, tay chân quờ quạng.
Hắc Tử hừ lạnh một tiếng bằng mũi, nhìn Tiền Đa Đa với ánh mắt như nhìn một tên ngốc thực thụ, rồi lon ton chạy đến sát gót chân Diệp Hư Không, vểnh tai lên đầy trung thành.
Diệp Hư Không không quay đầu lại, nhàn nhạt nói: “Nó tên là Hắc Tử. Đừng có dùng cái tay bẩn thỉu của ngươi chạm vào nó nếu không muốn bị nó nuốt cả người vào bụng.”
“Nuốt cả người?” Tiền Đa Đa run cầm cập, vội vàng bò dậy, giữ khoảng cách ba thước với con chó đen nhỏ: “Nó… nó bé như thế, làm sao nuốt được tôi?”
Diệp Hư Không nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi mây đen đang kéo đến che khuất ánh trăng, tự nhủ: *“Nó bé? Khi nó thực sự mở miệng, ngay cả Thanh Vân Thành này cũng chỉ là một miếng mồi.”*
Trong đan điền của Diệp Hư Không, Hư Vô Châu bỗng nhiên tỏa sáng rực rỡ hơn bao giờ hết. Có sự trợ giúp của Thôn Thiên Thú, tốc độ khôi phục của hắn sẽ tăng lên gấp bội. Kiếp trước, hắn đơn thương độc mã. Kiếp này, dưới trướng hắn sẽ là những tồn tại khiến Chư Thiên phải run sợ.
“Tiền béo, ngày mai đưa ta tới nơi bán thảo dược tốt nhất thành.” Diệp Hư Không ra lệnh.
“Vâng vâng! Đại ca, tiểu đệ biết một chỗ gọi là Linh Dược Các, bảo vật đầy kho!” Tiền Đa Đa vội vàng lấy lòng, nhưng vẫn không quên liếc nhìn Hắc Tử.
Hắc Tử đi bên cạnh Diệp Hư Không, ánh mắt thâm trầm quan sát mọi thứ. Nó biết, thế giới này sắp sửa đại loạn rồi. Thần Đế trở lại, mang theo hư vô chi lực để quét sạch vạn giới. Những kẻ phản bội năm xưa ở Cửu Tiêu Thiên Ngoại, hẳn là đang hưởng thụ những giây phút yên bình cuối cùng.
Khi bóng đêm bao trùm, một thiếu niên, một mập mạp và một con chó đen nhỏ lặng lẽ bước đi trên đường phố Thanh Vân Thành. Không ai biết rằng, khởi đầu của một cuộc diệt thế – hay chính là một cuộc tái sinh – đã chính thức bắt đầu từ những bước chân âm thầm này.
Nhất niệm diệt thương khung. Nhất niệm lập trật tự.
Diệp Hư Không ngửa mặt nhìn lên bầu trời, nơi có một ngôi sao đang tỏa ra ánh sáng đỏ quỷ dị – dấu hiệu của Cửu Âm Tuyệt Thể đang đến gần.
“Lạc Thần Hi… duyên phận hạ giới này, xem ra khó tránh rồi.”
Hắn khẽ khép mắt, ý niệm chuyển động, vạn vật xung quanh như mờ ảo hẳn đi, hòa làm một với bóng tối của hư vô.