Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 10: Gia tộc đại bỉ**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 15:12:50 | Lượt xem: 2

**Chương 10: Gia Tộc Đại Bỉ**

Thanh Vân Thành, nắng sớm rây xuống như những dải lụa mỏng phủ lên mái ngói cổ kính của Diệp gia. Hôm nay là ngày Gia tộc đại bỉ — một sự kiện trọng đại quyết định vận mệnh của những thế hệ trẻ, nơi định ra kẻ được nhận tài nguyên trọng điểm, và kẻ bị ném vào bóng tối của sự lãng quên.

Từ sớm, võ trường trung tâm đã chật kín người. Không khí đặc quánh sự phấn khích, lo âu và cả những luồng linh áp ẩn hiện từ hàng trăm đệ tử trẻ tuổi. Trên bục cao, các vị trưởng lão và khách mời từ những thế lực nhỏ lân cận đã yên vị, ánh mắt thỉnh thoảng liếc nhìn về phía vị thiếu niên đang đứng ở vị trí trung tâm đám đệ tử nòng cốt — Diệp Phàm.

Diệp Phàm hôm nay khoác trên mình bộ võ phục thêu chỉ vàng sang trọng, khuôn mặt đầy vẻ ngạo nghễ. Hắn vừa nhận được đan dược đột phá từ phụ thân, tu vi đã vững vàng ở mức Khai Mạch cảnh tầng thứ chín, chỉ thiếu một bước là có thể chạm tới Trúc Cơ.

“Nghe nói tên phế vật Diệp Hư Không kia bị Diệp Phàm ca ca đánh chết ở loạn táng cương rồi, sao hôm nay vẫn còn thấy tên của hắn trên danh sách thi đấu nhỉ?” Một tên đệ tử nịnh nọt khẽ cười.

Diệp Phàm nhếch mép, ánh mắt lộ vẻ tàn nhẫn: “Chết rồi thì gạch tên. Một quân cờ hỏng, chết đi chính là sự đóng góp lớn nhất cho gia tộc. Loại rác rưởi không có linh căn đó, dù sống cũng chỉ làm bẩn không khí Thanh Vân Thành.”

Đúng lúc này, từ phía cổng chính của võ trường, một sự tĩnh lặng kỳ lạ bắt đầu lan tỏa, tựa như có một dòng nước lạnh băng đang chậm rãi tràn vào bồn nước nóng.

Đám đông tự động dạt ra hai bên.

Một thiếu niên mặc thanh sam đơn giản, bước đi thong dong nhưng mỗi nhịp chân đều như gõ đúng vào nhịp tim của những người xung quanh. Khuôn mặt hắn thanh tú, nhưng đôi mắt thì sâu thẳm như hố đen vĩnh hằng, khiến bất cứ ai nhìn vào cũng cảm thấy linh hồn mình như sắp bị hút cạn.

Theo sau hắn là một gã béo tròn trùng trục, mồ hôi nhễ nhại nhưng đôi mắt thì láo liên đầy vẻ tính toán — Tiền Đa Đa. Và lạ lùng nhất là một con chó đen nhỏ gầy gò, lững thững bước đi với vẻ mặt khinh khỉnh, thỉnh thoảng lại dùng ánh mắt nhìn đám tu sĩ xung quanh như nhìn một lũ kiến cỏ.

“Diệp… Diệp Hư Không! Hắn vẫn còn sống?”

“Không thể nào! Ta nghe nói gân tay gân chân hắn đã bị phế sạch kia mà? Nhìn xem, khí chất kia là thế nào?”

Diệp Phàm đứng bật dậy, con ngươi co rụt lại. Hắn cảm nhận được một luồng áp lực vô hình nhưng cực kỳ cường đại phát ra từ thân ảnh đang tiến lại gần. Nhưng ngay lập tức, sự ghen tị và hung ác lại trỗi dậy: “Hừ, giả thần giả quỷ. Có lẽ là dùng loại cấm thuật đoản mệnh nào đó để nối lại gân mạch thôi.”

Diệp Hư Không bước đến giữa võ trường, hoàn toàn phớt lờ những ánh mắt kinh hãi hay khinh bỉ. Hắn đứng đó, lồng lộng như một ngọn núi cổ đại, khiến trời đất xung quanh dường như đều xoay quanh vị trí hắn đứng.

Tiền Đa Đa thấp giọng nói: “Đại ca, huynh cứ việc ra tay. Đám cá cược ở ngoài kia ta đã lo liệu xong, hôm nay nếu huynh thắng, chúng ta sẽ thu về không dưới mười vạn linh thạch.”

Hắc Tử khẽ sủa một tiếng nhỏ như để cổ vũ, thực chất là nó đang ngáp dài, cảm thấy đấu với mấy đứa trẻ ranh này thật sự là làm nhục thân phận Thôn Thiên Thú của nó.

Trên khán đài, đại trưởng lão Diệp Thương lạnh lùng lên tiếng, âm thanh chứa đựng linh lực vang dội khắp võ trường: “Gia tộc đại bỉ bắt đầu! Luật lệ cũ, kẻ thua rời đài, kẻ thắng đi tiếp. Người cuối cùng trụ lại sẽ là đệ nhất thiên tài của Diệp gia năm nay!”

Cuộc chiến diễn ra sôi nổi với những màn tung chiêu đẹp mắt, kịch liệt. Nhưng Diệp Hư Không chỉ đứng một góc, nhắm mắt tĩnh tọa như thể sự náo nhiệt này không hề liên quan đến hắn. Cho đến khi, một âm thanh chói tai vang lên:

“Diệp Hư Không, lên đây nhận cái chết!”

Diệp Phàm đứng trên lôi đài, linh khí hệ Hỏa bùng phát quanh thân như một con hỏa long đang phẫn nộ. Hắn chỉ tay về phía thiếu niên thanh sam, ánh mắt rực lửa sát ý.

Diệp Hư Không chậm rãi mở mắt. Một tia sáng đen nhánh xẹt qua con ngươi hắn. Hắn không dùng thang dây, cũng chẳng cần dùng khinh công hoa mỹ, chỉ đơn giản là bước một bước vào không trung.

Trái với quy luật vật lý, không gian dưới chân hắn như cứng lại thành bậc thang. Hắn bước ba bước, bình thản đáp xuống đối diện với Diệp Phàm.

“Cái gì? Bộ pháp gì đây? Không có linh lực dao động, nhưng tại sao hắn lại đi được trên không trung?” Một vị trưởng lão đứng bật dậy, kinh hô.

Diệp Phàm gầm lên: “Chết đi cho ta! Liệt Hỏa Quyền — Nhất Long Xuất Hải!”

Một luồng quyền kình rực lửa, mang theo nhiệt độ có thể nung chảy sắt thép cuồn cuộn lao về phía Diệp Hư Không. Cả lôi đài rung chuyển, gạch đá dưới chân Diệp Phàm vỡ nát dưới áp lực của Khai Mạch tầng chín.

Thế nhưng, Diệp Hư Không chỉ đứng yên đó. Tay hắn không nâng, người không tránh.

Ngay khi con hỏa long hung bạo kia chỉ còn cách ngực hắn một thốn, Diệp Hư Không mới khẽ mấp máy môi:

“Hư vô.”

Một từ nhẹ hẫng như lông hồng.

Và rồi, một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra khiến toàn trường rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối.

Con hỏa long to lớn kia, trong chớp mắt tiếp xúc với bầu không khí xung quanh Diệp Hư Không, bỗng nhiên bị mất đi màu sắc, mất đi sức nóng, và cuối cùng là tan biến thành những hạt bụi lấp lánh rồi biến mất hẳn vào hư không. Không có tiếng nổ, không có sự va chạm, chỉ có một sự xóa sổ triệt để.

Diệp Phàm trợn tròn mắt, nụ cười trên môi còn chưa kịp tắt hẳn thì đã hóa thành sự sợ hãi tột cùng: “Không thể nào! Công pháp gì đây? Y thuật gì đây?”

“Ngươi tu luyện là Thiên đạo chi khí, thứ mượn của đất trời để hành sự.” Diệp Hư Không bình thản bước tới, giọng nói trầm ổn như tiếng thần linh phán quyết: “Còn ta, ta là Hư vô. Tất cả những gì thuộc về trật tự của ngươi, gặp ta đều phải quy về con số không.”

“Ta không tin! Ma quỷ! Chết đi!” Diệp Phàm điên cuồng rút ra một thanh đoản kiếm cấp Linh khí, toàn lực chém xuống.

Diệp Hư Không vươn một ngón tay ra.

*Hư Vô Chỉ.*

Đầu ngón tay hắn không có chút ánh sáng nào, chỉ là một vùng không gian đen kịt đến mức làm đau mắt người nhìn.

*Rắc!*

Thanh linh kiếm sắc lẹm kia chạm vào ngón tay hắn, liền vụn vỡ như thủy tinh. Và chưa dừng lại ở đó, luồng sức mạnh đen kịt ấy men theo thân kiếm, xông thẳng vào cánh tay Diệp Phàm.

“Aaa!”

Tiếng hét thảm thiết xé rách bầu không khí. Diệp Phàm nhìn thấy cánh tay phải của mình đang bốc hơi. Đúng vậy, không phải là đứt lìa, không phải là bị đánh nát, mà là tan biến từng tế bào một cho đến tận bả vai. Cảm giác đau đớn từ linh hồn truyền lại khiến hắn ngã gục, co giật trên sàn đấu.

“Phàm nhi!” Trên khán đài, cha của Diệp Phàm là Nhị trưởng lão Diệp Chấn gầm lên, trực tiếp vọt xuống lôi đài: “Nghịch súc! Ngươi dám dùng yêu thuật hại người trong tộc? Ta sẽ phế ngươi ngay tại chỗ!”

Diệp Chấn là cao thủ Trúc Cơ cảnh, một chưởng đánh ra mang theo thiên uy của quy tắc hạ giới, không gian xung quanh dường như đều đông cứng lại ép về phía Diệp Hư Không.

Nhưng Diệp Hư Không chỉ ngước mắt lên, ánh mắt bình thản đến lạnh lùng.

“Cả gia tộc này, ai cho các ngươi tư cách đứng cao hơn ta?”

Hắn xoay người, một tà áo bay lên.

*Uỳnh!*

Một luồng uy áp từ trên trời cao giáng xuống, mạnh mẽ hơn cả Thiên đạo của Hoang Khư Giới gấp vạn lần. Mọi người không nhìn thấy gì, nhưng họ cảm thấy như thể một vị thần tối cao vừa liếc mắt nhìn qua nơi này.

Nhị trưởng lão đang bay trên không trung bỗng cảm thấy toàn bộ linh lực trong cơ thể tan biến sạch sành sanh. Lão rơi bịch xuống đất, quỳ rạp dưới chân Diệp Hư Không, gương mặt tái mét, mồ hôi vã ra như tắm. Lão muốn đứng dậy, nhưng một ý niệm khủng khiếp nào đó đang đè nặng lên vai, buộc lão phải cúi đầu.

Diệp Hư Không đứng giữa đài cao, tà áo thanh sam tung bay trong gió. Hắc Tử lúc này cũng đứng lên, bộ lông đen của nó dựng ngược, phát ra một luồng khí tức cổ đại khiến lũ thú cưỡi xung quanh võ trường đồng loạt phủ phục xuống đất, run rẩy không ngừng.

“Hôm nay ta về đây, không phải để tham gia trò chơi trẻ con này.” Diệp Hư Không quét mắt nhìn toàn bộ gia tộc, giọng nói lan tỏa đến tận từng ngóc ngách của Diệp gia: “Ta chỉ đến để lấy lại thứ vốn dĩ thuộc về mình, và xóa tên những kẻ không xứng đáng khỏi dòng lịch sử của ta.”

Hắn nhìn xuống Diệp Phàm đang nằm hấp hối: “Huyết mạch của ngươi, vốn là cướp của ta. Nay, trả lại đi.”

Hắn đưa tay ra, một cái bóp hư không.

Từ lồng ngực Diệp Phàm, một luồng ánh sáng vàng rực rỡ thoát ra, mang theo tiếng long ngâm yếu ớt. Đó chính là Chân Long huyết mạch mà Diệp Phàm đã đánh cướp từ Diệp Hư Không vài năm trước.

Luồng huyết mạch ấy định trốn chạy, nhưng gặp khí tức Hư vô, nó ngoan ngoãn như một đứa trẻ tìm về mẹ, dung nhập vào lòng bàn tay Diệp Hư Không rồi biến mất.

“Không… không thể nào… Thiên đạo minh chứng, Diệp Hư Không rõ ràng là phế vật…” Đại trưởng lão run rẩy trên ghế, môi lắp bắp không thành lời.

Diệp Hư Không không thèm để ý. Hắn nhìn Tiền Đa Đa và Hắc Tử, khẽ gật đầu.

“Đã xong. Thanh Vân Thành này quá nhỏ, không chứa nổi bước chân của ta.”

Hắn chậm rãi bước xuống lôi đài. Đi đến đâu, đệ tử Diệp gia dạt ra đến đó, trong ánh mắt họ không còn sự khinh bỉ, chỉ còn là nỗi sợ hãi tột cùng trước một sự tồn tại vượt ra ngoài tầm hiểu biết.

Tiền Đa Đa hí hửng ôm một túi lớn linh thạch vừa thắng cược: “Đại ca, tiếp theo chúng ta đi đâu? Có phải là tìm nàng Thánh nữ của Dao Trì Thánh địa không?”

Diệp Hư Không dừng bước, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi một ngôi sao màu đỏ đang ẩn hiện sau làn mây trắng.

“Lạc Thần Hi… Nàng sắp đến rồi. Và thế giới này, cũng sắp phải đón nhận sự sụp đổ của cái gọi là trật tự Thiên đạo.”

Hắn búng ngón tay một cái.

*Ầm!*

Tấm bảng hiệu vàng ròng đề hai chữ “Diệp Gia” ở cổng chính đột nhiên hóa thành tro bụi, tan biến sạch sẽ như chưa từng tồn tại.

Hắn đi rồi, để lại sau lưng một Diệp gia tàn tạ, và một truyền kỳ vừa mới bắt đầu chớm nở ở Hoang Khư Giới.

Nhất niệm khởi, vạn vật sinh. Nhất niệm diệt, thương khung tan.

Kẻ mang danh Hư Vô Thần Đế, đã chính thức tuyên cáo sự trở lại của mình với vạn giới chư thiên._

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8