Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 11: Nhất chỉ phá vạn pháp**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 15:13:47 | Lượt xem: 2

Gió núi rít gào qua những khe đá hẹp trên đỉnh Thanh Lân Sơn, mang theo hơi lạnh thấu xương của buổi sớm ban sơ.

Diệp Hư Không đứng chắp tay sau lưng trên một mỏm đá nhô ra vực thẳm, vạt áo bào đen bạc phếch tung bay trong gió. Đôi mắt hắn thâm trầm như chứa đựng cả một bầu trời sao tịch diệt, nhìn về hướng Thanh Vân Thành đang dần nhỏ bé lại phía dưới. Trận chiến tại Diệp gia vừa rồi đối với hắn chẳng qua chỉ là một màn dạo đầu nhạt nhẽo, một chút bụi trần vương trên gót giày trước khi bắt đầu cuộc hành trình trở lại đỉnh phong.

“Đại ca, chúng ta đã đi liên tục ba canh giờ rồi, hay là nghỉ chân một chút? Ta thấy con chó đen này nó sắp không đi nổi nữa rồi.”

Tiền Đa Đa vừa thở hồng hộc vừa lau mồ hôi trên cái cổ ngấn mỡ. Hắn vác trên vai một cái bao lớn chứa đầy linh thạch và bảo vật thu quét được từ kho chứa của Diệp gia, dáng vẻ không khác gì một gã lái buôn ham tiền hơn mạng.

Hắc Tử – con chó đen nhỏ đang lững thững bước đi – đột ngột dừng lại. Nó quay đầu, nhe hàm răng trắng ởn ra với Tiền Đa Đa, đôi mắt nhỏ hiện lên vẻ khinh bỉ tột cùng. Nó gầm gừ một tiếng trong cổ họng, ý tứ rất rõ ràng: *“Loại phàm phu tục tử như ngươi mới là kẻ không đi nổi.”*

Diệp Hư Không không quay đầu lại, nhàn nhạt nói: “Muốn nghỉ thì nghỉ đi. Nhưng những kẻ phía sau có lẽ không muốn cho ngươi nghỉ đâu.”

Tiền Đa Đa biến sắc, vội vàng nhìn quanh: “Kẻ phía sau? Làm gì có ai? Diệp gia kia còn chưa đủ sợ hay sao mà dám đuổi theo?”

Dứt lời, một đạo kiếm quang màu xanh thẫm từ phía xa xa bắn tới, xé rách màn sương mù dày đặc, trực chỉ đỉnh đầu của Tiền Đa Đa.

“Mẹ nó!” Tiền Đa Đa rú lên một tiếng, lăn lông lốc sang một bên. Đạo kiếm quang chém trúng mỏm đá nơi hắn vừa đứng, khiến đá vụn bắn tung tóe, để lại một vết chém sâu hoắm bốc lên khói lạnh.

Trên không trung, ba bóng người đạp thanh phong từ từ đáp xuống. Kẻ đứng đầu là một nam tử trẻ tuổi, diện mạo tuấn lãng nhưng đôi mày lại sắc sảo như kiếm, mặc trường bào màu xanh của Thanh Long Tông – đệ nhất tông môn trong vùng Hoang Khư này.

“Hàn Trạch thiếu chủ!” Tiền Đa Đa nhận ra kẻ đến, gương mặt vốn dĩ đang hài hước bỗng chốc trở nên nghiêm nghị. “Hàn thiếu chủ, đây là việc riêng của Diệp gia Thanh Vân Thành, Thanh Long Tông các ngươi nhúng tay vào làm gì?”

Hàn Trạch cười lạnh một tiếng, ánh mắt gã lướt qua Tiền Đa Đa rồi dừng lại trên tấm lưng của Diệp Hư Không. Gã chính là đường huynh của Diệp Phàm, thiên tài nội môn của Thanh Long Tông, danh tiếng lẫy lừng khắp vùng này.

“Việc riêng?” Hàn Trạch trầm giọng, khí thế Tụ Khí cảnh tầng 9 đỉnh phong bộc phát, ép tới mức cây cỏ xung quanh đều rạp xuống. “Ngươi giết Diệp Phàm, phế đi trưởng bối Diệp gia, chính là vả vào mặt Thanh Long Tông ta. Hơn nữa, vật gì của Thanh Long Tông đưa cho Diệp gia, kẻ như ngươi không có tư cách cầm lấy.”

Gã bước tới một bước, chỉ tay về phía Diệp Hư Không: “Diệp Hư Không, ta mặc kệ ngươi gặp được cơ duyên gì mà hồi phục được tu vi, nhưng ở trước mặt Thanh Long Tông, ngươi vẫn chỉ là một con sâu cái kiến. Khôn hồn thì giao trả Chân Long huyết mạch ra đây, ta sẽ cho ngươi chết một cách toàn thây.”

Diệp Hư Không lúc này mới chậm rãi quay người lại. Ánh mắt hắn bình thản đến mức đáng sợ, không có hận thù, không có lo lắng, chỉ có một sự lãnh đạm đối với sự sống chết.

“Ngươi nói xong chưa?” Diệp Hư Không mở miệng, giọng nói thanh thản như gió thoảng qua tai.

Hàn Trạch cau mày, cảm giác bị khinh miệt làm gã tức giận: “Tìm chết!”

Gã không chút do dự, tay phải kết ấn, thanh trường kiếm đeo sau lưng tự động xuất vỏ, hóa thành một đạo thanh long ảo ảnh gầm thét lao về phía Diệp Hư Không.

“Thanh Long Phá Không Kiếm!”

Đây là tuyệt học của Thanh Long Tông, một chiêu này có thể dễ dàng chém đứt sắt thép, năng lượng của Tụ Khí cảnh tầng 9 được đẩy lên cực hạn. Uy áp kinh người khiến Tiền Đa Đa phải lùi lại mấy bước, tim đập thình thịch.

Diệp Hư Không đứng đó, không có dấu hiệu sẽ tránh né. Trong mắt hắn, cái gọi là "tuyệt học" này chẳng qua chỉ là một mớ quy tắc lộn xộn và vụng về của cấp thấp.

“Vạn vật trên thế gian này, nhìn qua thì muôn màu muôn vẻ, thực chất chỉ là bọt nước được tạo ra bởi những quy tắc vụn vặt…”

Hắn khẽ lẩm nhẩm, bàn tay phải chậm rãi đưa lên. Không phải là nắm đấm, không phải là kiếm chiêu, mà chỉ là một ngón tay trỏ thuôn dài, chỉ thẳng vào mũi kiếm đang lao tới.

“Hư Vô Chỉ.”

Khoảnh khắc đầu ngón tay của Diệp Hư Không chạm vào ảo ảnh thanh long, một màn rung động không gian kỳ dị diễn ra. Không có tiếng nổ đinh tai nhức óc, cũng không có sóng xung kích kinh thiên động địa.

Tất cả mọi thứ bỗng chốc trở nên tĩnh lặng một cách quỷ dị.

Đạo kiếm quang màu xanh đang hừng hực khí thế, ngay khi chạm vào ngón tay của Diệp Hư Không, bỗng nhiên bắt đầu rạn nứt rồi… tan biến. Đúng vậy, nó không phải là bị đánh bật ra, mà là bị “xóa bỏ”. Từ mũi kiếm bắt đầu, thanh kiếm ròng rã tinh thiếc của Hàn Trạch cứ thế mục nát, rồi hóa thành những hạt cát nhỏ xám xịt tan vào hư không.

“Cái gì?!” Hàn Trạch trợn tròn mắt, cổ họng như bị ai đó bóp nghẹt.

Gã chưa bao giờ thấy loại công pháp nào có thể trực tiếp đồng hóa linh lực và pháp khí như vậy. Gã liều mạng vận chuyển linh lực trong cơ thể, muốn thu hồi lại tàn kiếm, nhưng đã quá muộn. Một luồng lực lượng hư vô vô hình theo ngón tay của Diệp Hư Không truyền đến, dập tắt mọi sự phản kháng của gã.

“Nhất chỉ phá vạn pháp.” Diệp Hư Không nhẹ nhàng lên tiếng. “Pháp thuật của ngươi, quá bẩn.”

Đầu ngón tay hắn khẽ búng một cái.

*Oanh!*

Một tia sáng đen tuyền, nhỏ như sợi tóc nhưng mang theo sự hủy diệt tuyệt đối, bắn thẳng vào ngực Hàn Trạch.

Gã thiên tài của Thanh Long Tông chỉ kịp hét lên một tiếng nửa vời, toàn bộ hộ thân bảo khí trên người liền vỡ vụn. Thân hình gã bay ngược ra sau như một bao cát rách, đâm sầm vào vách núi, lún sâu vào bên trong hơn ba thước.

Bụi mù tản đi, Hàn Trạch gục đầu xuống, toàn bộ kinh mạch trong cơ thể đã bị khí tức hư vô gặm nhấm sạch sẽ. Một tu vi Tụ Khí cảnh tầng 9 đỉnh phong, chỉ trong một nhịp thở, đã trở thành phế nhân.

Hai gã tùy tùng của Thanh Long Tông đứng cạnh đó sợ tới mức nhũn cả chân, thanh kiếm trong tay rơi xuống đất từ bao giờ không hay.

“Thần… Thần đế tái thế sao?” Tiền Đa Đa lắp bắp, hắn nhìn Diệp Hư Không như nhìn một con quái vật. Hắn biết Diệp Hư Không mạnh, nhưng không ngờ lại mạnh đến mức biến pháp thuật của người khác thành vô nghĩa chỉ bằng một ngón tay.

Hắc Tử khịt mũi một cái, dường như đối với màn biểu diễn này cũng chưa thấy thỏa mãn lắm, nó ngáp dài một cái rồi nằm bẹp xuống đá, đuôi vẩy vẩy ra vẻ chê bai đối thủ quá yếu.

Diệp Hư Không hạ tay xuống, gương mặt vẫn không gợn sóng. Hắn đi tới trước mặt Hàn Trạch đang thoi thóp, nhìn xuống bằng ánh mắt nhìn một vật đã chết.

“Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai…” Hàn Trạch cố gắng mở miệng, máu tươi trào ra từ khóe môi.

“Ta?” Diệp Hư Không ngước mắt nhìn lên bầu trời, nơi một đám mây đen đang kéo đến. “Ta là kẻ mà ngay cả Thiên đạo này cũng phải e sợ.”

Hắn xoay người, tà áo đen tung bay, bước tiếp trên con đường núi dốc đứng.

“Hắc Tử, Béo, đi thôi. Thanh Long Tông đã muốn chơi, vậy thì chúng ta sẽ đến tận tổ của chúng mà xóa tên.”

Giọng nói của hắn bình thản nhưng lại mang theo một sự quyết liệt có thể xuyên thấu vạn cổ. Tiền Đa Đa rùng mình một cái, nhưng ngay lập tức đôi mắt lại sáng rực lên vì hưng phấn, hắn vội vàng vác bao tải đuổi theo: “Đợi ta với! Đại ca, đánh sập Thanh Long Tông chắc chắn có rất nhiều bảo vật phải không?”

Dưới ánh bình minh nhạt nhòa, ba bóng một chó cứ thế lướt đi, để lại sau lưng những kẻ thất bại đang dần chìm vào hư vô. Chương 11 của huyền thoại về Hư Vô Thần Đế, chính thức khép lại bằng một ngón tay kinh động cả vùng Hoang Khư.

Từ nay về sau, thế gian sẽ phải ghi nhớ một chân lý: Trước mặt Hư Vô, vạn pháp đều là hư vọng.

Diệp Hư Không bước qua xác những quy tắc cũ, nhắm hướng Thanh Long Tông mà tiến tới, nơi đó, có những món nợ cũ và cả khởi đầu của một cuộc chiến cấp bậc thế giới đang chờ đón. Và quan trọng hơn hết, cảm giác về một linh hồn băng giá đang đến gần hạ giới… Lạc Thần Hi, nàng cũng đã bắt đầu xuất phát rồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8