Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 13: Đêm sát phạt**
CHƯƠNG 13: ĐÊM SÁT PHẠT
Gió đêm rít qua những khe cửa đá, mang theo cái lạnh thấu xương của vùng Hoang Khư Giới. Phía trên cao, vầng trăng bị mây đen che lấp hơn nửa, đổ xuống nhân gian những mảng sáng tối chập chờn như bóng ma.
Diệp Hư Không bước ra khỏi tẩm thất của Đại trưởng lão Diệp Khiêm. Vạt áo đen tuyền của hắn không hề dính một hạt bụi, gương mặt trẻ trung nhưng đôi mắt lại sâu thẳm như chứa đựng cả một thời đại thái cổ đã lụi tàn. Sau lưng hắn, gian phòng rộng lớn vốn là nơi quyền lực nhất nhì Diệp gia, lúc này yên tĩnh một cách quỷ dị.
Kẻ được coi là cường giả Trúc Cơ đỉnh phong của Thanh Vân Thành – Diệp Khiêm, đã vĩnh viễn biến mất. Không có máu chảy thành sông, không có tiếng gào thét rung trời, chỉ đơn giản là một ý niệm của Diệp Hư Không đã đưa toàn bộ sự tồn tại của lão về với hư vô.
“Chậc, đại ca, huynh ra tay cũng sạch sẽ quá rồi đấy.”
Tiền Đa Đa từ trong bóng tối chạy ra, cái bụng phệ rung rinh theo từng bước chân. Gã ôm một chiếc túi vải thêu hoa văn vàng kim, miệng ngoác ra cười không thấy tổ tiên đâu: “Đám bảo vật trong mật thất của lão già này đúng là không ít. Linh thạch thượng phẩm, đan dược loại hai, còn có cả vài cuốn công pháp cấp Huyền. Phen này chúng ta phát tài rồi!”
Diệp Hư Không không liếc nhìn túi linh thạch lấy một cái, ánh mắt hắn thản nhiên quét qua dãy hành lang dài dằng dặc nối liền giữa các tiểu viện.
“Mới chỉ bắt đầu thôi.” Diệp Hư Không nhàn nhạt nói, giọng nói như từ cõi vĩnh hằng vọng về, “Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc. Đêm nay, phe cánh của Diệp Khiêm sẽ không còn kẻ nào nhìn thấy mặt trời ngày mai.”
Tiền Đa Đa rùng mình một cái, nụ cười trên môi hơi cứng lại. Gã biết Diệp Hư Không không nói đùa. Kể từ khi “phế vật” này trở về từ cõi chết tại loạn táng cương, hắn đã hoàn toàn trở thành một người khác. Sự lạnh lùng và bá khí tỏa ra từ tận xương tủy ấy khiến một kẻ lão luyện trong giới thương trường như Tiền Đa Đa cũng phải run sợ.
“Ai đó? Đứng lại!”
Một tiếng quát vang lên cắt ngang sự tĩnh lặng. Từ phía đầu hành lang, mười mấy tên ám vệ mặc kịch trang đen tuyền, tay lăm lăm đoản đao lao tới. Đây là lực lượng nòng cốt mà Diệp Khiêm âm thầm bồi dưỡng, mỗi tên đều có tu vi Tụ Khí tầng bảy trở lên, kẻ dẫn đầu thậm chí đã bước vào nửa bước Trúc Cơ.
Kẻ dẫn đầu ám vệ nheo mắt nhìn Diệp Hư Không, nhận ra phế vật thiếu gia thì liền cười lạnh: “Diệp Hư Không? Ngươi dám cả gan xông vào viện của Đại trưởng lão? Người đâu, bắt sống hắn cho ta, phế đi tứ chi để đợi Đại trưởng lão định đoạt!”
Đám ám vệ đồng loạt hét lớn một tiếng, linh khí trong tay bùng nổ, hóa thành những luồng đao quang xé rách không gian, phủ đầu chém xuống.
Diệp Hư Không đứng im tại chỗ, bàn tay buông thõng bên hông thậm chí không hề nhúc nhích. Hắn nhìn đám người đang lao đến với ánh mắt khinh bỉ của một vị thần nhìn lũ kiến hôi đang múa rìu qua mắt thợ.
“Hư Vô, không phải là sự kết thúc, mà là sự trả lại nguyên trạng của vạn vật.”
Hắn khẽ lẩm bẩm, môi mỏng mím chặt. Một làn sóng vô hình, trong suốt như không khí nhưng lại mang theo sức nặng của vạn trượng thái sơn, đột ngột lan tỏa từ tâm chân hắn ra xung quanh.
*Hư Vô Diệt Thế Quyết – Đệ nhất thức: Đồng Hóa.*
“Vút!”
Một cảnh tượng hãi hùng xảy ra. Những đạo đao quang đầy sát khí khi chạm vào phạm vi ba thước quanh người Diệp Hư Không liền giống như tuyết gặp nắng gắt, tan chảy thành những đốm linh khí nhàn nhạt rồi biến mất không dấu vết.
Nhưng đó chưa phải là tất cả.
Đám ám vệ đang lao tới, khi bước chân vừa chạm vào luồng khí tràng ấy, cả cơ thể bỗng nhiên khựng lại. Da thịt, quần áo, vũ khí, và cả linh hồn của chúng… bắt đầu vỡ vụn thành từng hạt bụi mịn màu đen. Chúng không kịp kêu lên một tiếng, không kịp để lại một giọt máu, mười mấy con người sống sờ sờ cứ thế bốc hơi giữa không trung.
Mảnh sân lại trở về vẻ im lìm vốn có. Chỉ còn lại vài hạt bụi lơ lửng rồi tan biến hẳn vào màn đêm.
Tiền Đa Đa trợn tròn mắt, cái túi bảo vật trên tay suýt chút nữa rơi xuống đất. Gã đã thấy nhiều cường giả ra tay, nhưng sát phạt một cách lặng lẽ và triệt để như thế này thì quả là lần đầu tiên được kiến chứng.
“Đây… đây là công pháp gì?” Tiền Đa Đa lắp bắp.
Diệp Hư Không không đáp, hắn tiếp tục bước đi. Mục tiêu tiếp theo là Đông viện, nơi ở của Diệp Phàm – đứa con trai vàng ngọc của Diệp Khiêm, kẻ đã ra tay tàn độc sát hại nguyên chủ trước đó.
Tại Đông viện, tiếng cười nói và tiếng nhạc tơ trúc vẫn đang vang lên rộn rã. Diệp Phàm đang ngồi trên sập gụ, tay ôm một thị nữ xinh đẹp, tay kia cầm ly rượu ngọc, vẻ mặt vô cùng đắc thắng.
“Ha ha! Đêm nay cha ta ra tay, cái tên Diệp Hư Không đó dù có mười cái mạng cũng không chạy thoát. Đợi sau khi lấy được bí mật trên người hắn, Diệp gia này sẽ thuộc về cha con ta. Đến lúc đó, vị hôn thê của hắn – Lâm Tiểu Nhã, ta cũng sẽ nạp vào làm thiếp!”
Đám thủ hạ bên dưới đồng thanh tung hô: “Chúc mừng thiếu chủ! Chúc mừng thiếu chủ sớm ngày thống nhất Thanh Vân Thành!”
“Rầm!”
Cánh cửa đá nặng ngàn cân của Đông viện đột ngột nổ tung, hóa thành những mảnh vụn bay tứ tung. Khói bụi mù mịt tản ra, lộ ra một bóng người cao gầy, cô độc đang đứng ngược sáng.
“Ngươi muốn nạp ai làm thiếp?” Giọng nói băng lãnh vang lên khiến nhiệt độ trong phòng đột ngột giảm xuống dưới điểm đóng băng.
Diệp Phàm giật nảy mình, đẩy phăng thị nữ sang một bên, đứng bật dậy: “Diệp Hư Không? Sao ngươi lại ở đây? Ám vệ bên ngoài đâu? Lũ ăn hại đó làm gì để ngươi xông vào đây?”
Diệp Hư Không bước qua những mảnh vỡ của cánh cửa, mỗi bước chân của hắn như dẫm trực tiếp lên nhịp tim của tất cả những kẻ có mặt.
“Ngươi tìm bọn chúng?” Diệp Hư Không khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo vẻ tang thương thâm trầm, “Bọn chúng đã đi trước để dẫn đường cho cha ngươi rồi. Bây giờ, đến lượt ngươi.”
Diệp Phàm sững sờ trong giây lát, rồi cười phá lên điên cuồng: “Cha ta? Ha ha ha! Ngươi nói cha ta chết rồi sao? Diệp Hư Không, ngươi đúng là bị điên rồi! Cha ta là Trúc Cơ đỉnh phong, chỉ cần một ngón tay cũng nghiền nát loại phế vật như ngươi. Có lẽ ngươi đã dùng yêu pháp gì đó để đột nhập vào đây, nhưng ở Đông viện này, ta có mười đại cao thủ Tụ Khí tầng chín trấn giữ. Chết đi cho ta!”
“Lên! Băm vằn hắn ra cho ta!” Diệp Phàm gào thét.
Mười tên thủ hạ của Diệp Phàm đều là những kẻ liều mạng, thấy lệnh liền đồng loạt rút kiếm lao lên. Bọn chúng kết thành một vòng vây hỏa lực linh khí, tạo ra một trận thế nhỏ hẹp nhưng đầy áp lực.
Diệp Hư Không nhìn mười thanh kiếm đang đâm tới, trong đầu hắn bỗng hiện lên ký ức về vạn năm trước, khi hắn đứng trên đỉnh cao nhất của vạn giới, đối diện với hàng triệu thiên binh vạn mã. Lúc đó, hắn chỉ cần dùng một ngón tay đã có thể khiến tinh cầu nổ tung. Giờ đây, đối phó với đám tiểu bối hạ giới này, một ý niệm đã là quá nhiều.
“Nhất Niệm… Kiếm Ý.”
Hắn khẽ đưa tay phải lên, hai ngón tay khép lại tạo thành kiếm chỉ, hướng về phía trước chém nhẹ một cái vào không trung.
Không hề có kiếm quang rực rỡ, không hề có thanh thế vang dội. Chỉ là một vệt đen mờ ảo dài chừng một tấc xuất hiện rồi biến mất ngay lập tức.
Nhưng trong nháy mắt tiếp theo, không gian trong căn phòng như bị một lực lượng vô hình vặn xoắn lại. Mười tên thủ hạ đang lao tới đột ngột khựng lại giữa chừng. Một đường chỉ đỏ cực mảnh xuất hiện ngang cổ bọn chúng, ngay sau đó, mười cái đầu cùng lúc rơi xuống đất, máu phun ra như suối nhưng kỳ lạ thay, không có một giọt nào chạm vào người Diệp Hư Không.
Cảnh tượng ấy kinh dị đến mức khiến những thị nữ có mặt đều ngất lịm đi. Diệp Phàm trợn mắt nhìn mười thuộc hạ tâm phúc nhất của mình bị hạ sát trong một chiêu mà không kịp nhìn rõ đối thủ ra tay thế nào, ly rượu trong tay rơi xuống sàn đá vỡ tan tành.
“Ngươi… ngươi… không phải là Diệp Hư Không! Ngươi là yêu quái phương nào nhập xác hắn?” Diệp Phàm run rẩy lùi lại, đôi chân mềm nhũn ngã quỵ xuống đất, mùi khai nồng nặc bốc ra từ đáy quần hắn.
Diệp Hư Không bước tới, đứng trước mặt Diệp Phàm, cúi đầu nhìn xuống kẻ từng bắt nạt và sỉ nhục nguyên chủ bằng ánh mắt thương hại.
“Đừng sợ.” Diệp Hư Không thâm trầm nói, “Cái chết từ tay ta là sự giải thoát cao nhất. Ngươi sẽ không cảm thấy đau đớn, vì ngay cả cái cảm giác đau đớn đó cũng sẽ trở thành hư vô.”
“Đừng giết ta! Ta cho ngươi tiền, ta cho ngươi địa vị… Van xin ngươi, đại ca, chúng ta là người một nhà mà!” Diệp Phàm dập đầu lia lịa, trán đập xuống đá chảy cả máu.
“Người một nhà?” Diệp Hư Không lặp lại câu nói đó, giọng mỉa mai, “Lúc ngươi đẩy ta xuống loạn táng cương, lúc ngươi sai người tước đoạt linh căn của ta, ngươi có nhớ chúng ta là người một nhà không?”
“Vô định quy tắc, nhất niệm vĩnh hằng.”
Bàn tay Diệp Hư Không đặt nhẹ lên đỉnh đầu Diệp Phàm. Một luồng hắc khí nhàn nhạt bao phủ lấy đầu hắn. Diệp Phàm định hét lên nhưng miệng hắn mở ra mà không phát ra bất kỳ âm thanh nào. Cơ thể hắn bắt đầu teo tóp lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được, sinh mệnh lực bị rút cạn hoàn toàn, linh khí trong đan điền cũng bị Hư Vô Châu trong người Diệp Hư Không thôn phệ không còn một chút cặn bã.
Chỉ trong vài nhịp thở, một đại thiếu gia hống hách của Diệp gia chỉ còn lại một bộ xương khô rồi tan thành mây khói theo gió đêm thổi vào.
Diệp Hư Không đứng lặng giữa gian phòng hoang tàn, bóng hắn kéo dài trên nền đá. Những món nợ máu ở Thanh Vân Thành này, cuối cùng cũng coi như thanh toán xong một nửa.
Bên ngoài, Tiền Đa Đa thở hổn hển chạy tới, nhìn thấy gian phòng trống trơn không còn bóng người thì chép miệng: “Đại ca, huynh giết người nhanh quá, tiểu đệ đi sau gom tài vật mà gom không kịp nữa rồi.”
Diệp Hư Không quay người, nhìn Tiền Đa Đa rồi hỏi: “Còn những ai liên quan nữa?”
Tiền Đa Đa lật cuốn sổ nhỏ ra xem, vẻ mặt trở nên nghiêm túc: “Còn ba vị chấp sự phụ trách vận chuyển tài chính, năm vị quản sự ở dược điền và một nhóm đệ tử nòng cốt của Diệp Khiêm đang ở ngoài thành thực hiện nhiệm vụ. Tất cả bọn họ đều đã thề trung thành với cha con Diệp Phàm và từng nhúng tay vào việc ám hại huynh.”
“Giết hết đi.” Diệp Hư Không thản nhiên buông một câu như đang nói về chuyện thời tiết, “Đưa danh sách cho ta. Trong vòng hai canh giờ nữa, ta muốn phe cánh này biến mất hoàn toàn khỏi Hoang Khư Giới.”
Tiền Đa Đa rùng mình, gật đầu lia lịa: “Rõ! Tiểu đệ sẽ dẫn đường. Đại ca ra tay, tiểu đệ lo hậu cần.”
Đêm đó, Thanh Vân Thành chìm trong một sự tĩnh lặng đáng sợ. Tại các dinh cơ của những người thân tín với Đại trưởng lão, thỉnh thoảng lại có những luồng hắc quang lóe lên, rồi sau đó là sự im lìm tuyệt đối. Không có những cuộc chiến kinh thiên động địa, không có tiếng gào thét báo động. Những kẻ tội lỗi lần lượt biến mất khỏi thế gian một cách sạch sẽ như thể chúng chưa từng tồn tại.
Đến khi những tia sáng đầu tiên của bình minh ló rạng phía chân trời, Diệp Hư Không đứng trên đỉnh cao nhất của Diệp gia, nhìn về phía dãy núi mờ sương đằng xa. Toàn bộ vương triều nhỏ bé mà Diệp Khiêm tốn bao công sức gây dựng trong hàng chục năm đã bị hắn xóa sổ chỉ trong một đêm.
Hư Vô Châu trong đan điền hắn khẽ rung động, hấp thụ lượng lớn linh khí từ việc đồng hóa các đối thủ, tỏa ra một vầng sáng dịu nhẹ nhưng sâu thẳm. Tu vi của hắn đã vững vàng bước vào Trúc Cơ sơ kỳ, nhưng thực lực thực sự thì ngay cả cường giả Kim Đan cũng khó mà lường trước được.
“Đại ca, mọi sự đã xong.” Tiền Đa Đa bước tới bên cạnh, ánh mắt nhìn Diệp Hư Không giờ đây không chỉ có sự ngưỡng mộ mà còn có sự sùng bái tuyệt đối, “Nhưng còn một chuyện, gia chủ Diệp gia đang bế quan sắp ra ngoài. Nếu ông ta biết chuyện…”
“Diệp Chính sao?” Diệp Hư Không nhướng mày. Diệp Chính là gia chủ chính thức, cũng là người có tư tưởng công bình duy nhất trong cái gia tộc mục nát này.
“Ông ta nếu biết phân trái phải thì giữ lại, nếu không… thì Diệp gia này không cần tồn tại nữa.”
Vừa nói xong, Diệp Hư Không chợt nhíu mày, cảm giác được một hơi thở lạ lùng từ phía cổng thành. Hắc tử – con chó đen nhỏ bỗng từ đâu xuất hiện, đuôi vẫy rối rít nhưng đôi mắt đỏ rực lại nhìn chằm chằm về hướng ấy.
Ở phía xa, một đoàn người đang chậm rãi tiến vào thành. Dẫn đầu là một chiếc kiệu trắng tinh khôi, bao quanh là các nữ tu sĩ xinh đẹp mang hơi thở băng sương của thần giới.
Đó là Lạc Thần Hi. Nữ chính cuối cùng đã xuất hiện trong cuộc đời của Thần Đế trọng sinh.
Diệp Hư Không khẽ nhếch môi: “Thánh nữ Dao Trì sao? Kiếp này gặp sớm hơn ta tưởng.”
Trò chơi thực sự, lúc này mới bắt đầu khởi động.