Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 14: Rời khỏi Thanh Vân Thành**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 15:15:53 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 14: RỜI KHỎI THANH VÂN THÀNH**

Thanh Vân Thành, một buổi sớm tinh khôi sau đêm dài đẫm máu.

Những tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp sương mù dày đặc, rọi xuống những con phố lát đá xanh. Thế nhưng, không khí trong thành hôm nay lại mang một vẻ kỳ quái đến nghẹt thở. Mùi máu tươi nồng nặc của đêm qua đã biến mất một cách thần bí, thay vào đó là một sự thanh sạch đến tột cùng, như thể cả tòa thành vừa được một bàn tay vô hình thanh tẩy đi mọi tạp niệm và bụi trần.

Trên đỉnh cao nhất của Diệp Phủ, Diệp Hư Không đứng đó, tà áo đen khẽ bay trong gió. Đôi mắt hắn thâm trầm như giếng cổ vạn năm, nhìn chằm chằm về phía cổng thành phía Nam. Ở nơi đó, một đoàn người đang chậm rãi tiến vào, khí thế toát ra khiến cả không gian như đông cứng lại.

Mười hai nữ tu sĩ vận thanh y, khí chất thoát tục, mỗi người đều cưỡi trên một con Linh Hạc trắng tuyết. Tuy nhiên, tâm điểm của mọi ánh nhìn lại dồn vào chiếc kiệu trắng tinh khôi đặt trên lưng một con Tuyết Lân Thú khổng lồ. Xung quanh chiếc kiệu, từng đóa hoa tuyết lơ lửng giữa hư không, dù đang là tiết trời đầu hạ nhưng hơi lạnh từ đoàn người tỏa ra khiến sương sớm bám vào thành quách cũng phải kết thành băng giá.

"Đại ca, đó là người của Dao Trì Thánh Địa sao?" Tiền Đa Đa đứng bên cạnh, nuốt nước bọt một cái, ánh mắt lộ rõ vẻ kiêng dè, "Nghe nói Thánh nữ của họ vừa hạ giới tìm kiếm thuốc dẫn cho Cửu Âm Tuyệt Thể. Khí thế này… thật sự là áp đảo lòng người."

Diệp Hư Không không đáp, ánh mắt hắn thu hẹp lại. Kiếp trước, hắn và Dao Trì Thánh Địa có chút duyên nợ, nhưng khi đó hắn đã đứng trên đỉnh cao nhất, vạn tiên triều bái, còn Dao Trì cũng chỉ là một trong muôn vàn thế lực dưới chân hắn. Lạc Thần Hi – cái tên này, hắn dường như có chút ấn tượng. Một thiên tài mang thiên mệnh bi thương, nhưng cũng là kẻ kiên cường nhất mà hắn từng gặp.

Dưới cổng thành, chiếc kiệu trắng đột nhiên dừng lại.

Một cánh tay trắng ngần như ngọc thạch khẽ vén tấm màn che. Một khuôn mặt đẹp đến nghẹt thở, thanh cao thoát tục như sen trắng nở trên núi băng lộ ra. Lạc Thần Hi hơi ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng như băng sương của nàng xuyên qua lớp lớp kiến trúc, trực tiếp chạm vào ánh mắt của Diệp Hư Không đang đứng trên cao.

"Ầm!"

Một luồng linh hồn trùng kích vô hình nổ ra giữa không trung. Lạc Thần Hi khẽ biến sắc, bàn tay bấu chặt vào thành kiệu. Nàng cảm thấy trong khoảnh khắc đó, linh hồn mình như đối diện với một vực thẳm mênh mông không thấy đáy. Ánh mắt của thiếu niên kia không có sự hâm mộ, không có dục vọng, cũng chẳng có sự sợ hãi. Hắn nhìn nàng, giống như một vị thần nhìn xuống chúng sinh, mang theo sự thấu hiểu và một chút… thương hại.

"Thánh nữ, có chuyện gì sao?" Một nữ tu sĩ bên cạnh cung kính hỏi.

Lạc Thần Hi thu hồi ánh mắt, ngực hơi phập phồng, nàng khẽ lắc đầu: "Không có gì. Vào thành đi, chúng ta chỉ nghỉ chân một lát rồi đi về phía Vực Thẳm Hư Vô."

Khi chiếc kiệu đi khuất, Diệp Hư Không mới thu hồi tầm mắt.

"Hư Vô Châu lại phản ứng…" Diệp Hư Không thầm nghĩ. Cửu Âm Tuyệt Thể của Lạc Thần Hi chứa đựng hàn khí cực đoan nhất thế gian, và Hư Vô lực trong người hắn lại là thứ khắc chế, cũng là thứ có thể dung hòa vạn vật. Sự xuất hiện của nàng ở đây, lẽ nào không phải ngẫu nhiên?

"Hắc Tử, đi thôi." Diệp Hư Không khẽ gọi.

Con chó đen nhỏ đang nằm gặm một khúc xương "linh thạch" bỗng bật dậy, cái đuôi ngoáy tít, phát ra một tiếng sủa ngắn gọn nhưng tràn đầy uy áp của thái cổ hung thú.

Bên trong Diệp gia chính sảnh, bầu không khí tang thương bao trùm. Diệp Chính – gia chủ của Diệp gia, người vừa mới xuất quan sau ba năm bế quan khổ tu – đang ngồi bàng hoàng trước đại sảnh. Trước mặt ông là đống tro bụi còn sót lại của Diệp Khiêm và những kẻ phe cánh đã bị "đồng hóa" đêm qua.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên, Diệp Hư Không bước vào, phía sau là Tiền Đa Đa vác trên vai hai chiếc túi lớn chứa đầy tài vật.

"Hư… Hư Không?" Diệp Chính run rẩy đứng dậy, ánh mắt phức tạp vô cùng. Ông không thể tin được, đứa cháu phế vật bị ruồng bỏ lại chính là người đã quét sạch toàn bộ ung nhọt của Diệp gia chỉ trong một đêm.

Diệp Hư Không đứng dừng lại, thái độ lạnh nhạt: "Diệp Chính gia chủ, Diệp Khiêm và đám tay chân đã đi về nơi chúng nên về. Diệp gia hiện tại tuy suy yếu, nhưng những kẻ còn lại đều là người trung thành. Ông giữ chức gia chủ, tốt nhất hãy quản cho tốt cái miệng của người nhà, nếu không, cái tên Thanh Vân Thành này sẽ biến mất hoàn toàn trên bản đồ."

Diệp Chính nghe vậy, rùng mình một cái. Ông cảm nhận được khí tức từ Diệp Hư Không không còn là cấp bậc tu sĩ bình thường. Đó là một thứ quyền uy khiến kẻ khác muốn quỳ lạy.

"Cháu… cháu định rời đi?" Diệp Chính thở dài hỏi.

"Thanh Vân Thành quá nhỏ, không chứa nổi Hư Vô." Diệp Hư Không xoay người, tà áo đen bay phấp phới. "Số linh thạch và bí tịch của Diệp Khiêm, ta để lại một nửa cho ông tái thiết gia tộc. Xem như là trả hết cái nợ huyết thống cuối cùng giữa ta và Diệp gia này."

Diệp Chính nhìn bóng lưng Diệp Hư Không, môi run run định nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ có thể thở dài bất lực. Ông biết, từ hôm nay, con rồng thần này sẽ bay cao tận cửu thiên, mà Diệp gia chỉ còn là một trạm dừng chân nhỏ bé trong ký ức của hắn.

"Đại ca, chúng ta thật sự cứ thế mà đi sao?" Tiền Đa Đa vừa đi vừa hỏi, ánh mắt hắn không rời khỏi những túi tài bảo vừa gom được từ kho quỹ của Diệp Khiêm và Tiền gia. "Mớ tài nguyên này đủ cho chúng ta tiêu xài một năm ở kinh thành, nhưng nếu vào đại tông môn thì chẳng bõ dính răng."

Diệp Hư Không điềm tĩnh bước đi: "Tiền tài chỉ là vật ngoài thân. Ngươi sở hữu Tụ Bảo Thể, lo gì thiếu tài nguyên? Thứ chúng ta cần tìm là chân ý thực sự của đạo pháp. Điểm đến tiếp theo: Hoang Khư Nhất Mạch, Ma Linh Cổ Thành."

Hắc Tử chạy lon ton phía trước, thỉnh thoảng lại nhe răng ra dọa những kẻ đi đường tò mò. Sự hiện diện của một thiếu niên áo đen lạnh lùng, một tên béo tham tiền và một con chó đen kỳ quái tạo thành một bức tranh tương phản thú vị.

Tại cổng thành, đoàn người của Dao Trì Thánh Địa đang dừng lại sắp xếp hành trang. Lạc Thần Hi đang ngồi trên Tuyết Lân Thú, ánh mắt nàng đột nhiên bắt gặp bóng dáng ba người đang bước ra khỏi thành.

Ánh mắt nàng dừng lại trên con chó đen nhỏ dưới chân Diệp Hư Không.

"Kỳ quái…" Nàng khẽ lẩm bẩm. "Tại sao ta lại cảm thấy con linh thú kia mang hơi thở của thời đại sơ khai? Còn tên thiếu niên kia…"

"Thánh nữ, người nhìn gì vậy?" Nữ tu trưởng đoàn bước tới hỏi.

"Không có gì." Lạc Thần Hi lạnh lùng nói, nhưng trong lòng đã ghi tạc hình ảnh bóng lưng cô độc và kiêu ngạo của Diệp Hư Không.

Lúc đi ngang qua đoàn xe của Thánh địa, Diệp Hư Không không hề dừng lại, bước chân hắn đều đặn và vững chãi. Tuy nhiên, khi lướt ngang qua Lạc Thần Hi, một âm thanh trầm thấp bằng thần thức bỗng vang lên trong đầu nàng:

"Cửu Âm Tuyệt Thể không phải là bệnh, mà là phong ấn. Đi hướng Đông Bắc ba ngàn dặm, tìm Thần Ma Huyệt, nếu sống sót, ngươi sẽ thấy con đường của mình. Đừng tìm dược dẫn ở Vực Thẳm Hư Vô, nơi đó chỉ có cái chết đang chờ ngươi."

Lạc Thần Hi toàn thân chấn động, đôi mắt xinh đẹp co rụt lại. Khi nàng quay phắt đầu lại để tìm kiếm người truyền âm, thì Diệp Hư Không đã đi xa, chỉ còn thấy cái bóng mờ nhạt dần hòa vào ánh hoàng hôn đang buông xuống.

"Hắn là ai?" Tâm tình lạnh như băng của Lạc Thần Hi lần đầu tiên bị xáo trộn. Hắn chỉ nhìn một cái mà biết nàng mang Cửu Âm Tuyệt Thể? Hắn biết cả bí mật về Vực Thẳm Hư Vô?

"Đại ca, huynh vừa nói gì với vị tiên nữ kia thế? Sao nàng ấy cứ nhìn huynh chằm chằm vậy?" Tiền Đa Đa cười hì hì trêu chọc.

Diệp Hư Không nhẹ nhàng đáp: "Một quân cờ cũ trên bàn cờ mới mà thôi. Nhân duyên đến đâu, xem nàng ta có mệnh hay không."

Hắc Tử bỗng dưng sủa lên một tiếng như phụ họa, rồi tăng tốc chạy lên trước.

Phía sau họ, Thanh Vân Thành đang mờ dần. Trước mặt là đại lục rộng lớn bao la, nơi những tông môn ngàn năm, những gia tộc thái cổ và những Thần Đế giả dối đang ngự trị. Diệp Hư Không hít một hơi thật sâu, cảm nhận lực lượng Hư Vô đang cuồn cuộn chảy trong huyết mạch.

Tu vi Trúc Cơ sơ kỳ bỗng dưng rung động, đột phá!

Trúc Cơ trung kỳ…

Trúc Cơ hậu kỳ…

Mỗi một bước chân hắn dẫm lên mặt đất, linh khí xung quanh đều bị hút cạn, biến thành sức mạnh thuần túy nhất đổ vào Hư Vô Châu. Nếu có cường giả nào ở đây chứng kiến cảnh tượng này, chắc chắn sẽ phải rùng mình vì kinh hãi. Kẻ khác đột phá phải bế quan mấy tháng, còn hắn, vừa đi vừa đột phá, cảnh giới cứ thế tăng vùn vụt như nước chảy xuôi dòng.

"Cổ Thiên Thánh, chờ ta." Diệp Hư Không ngước mắt nhìn lên tầng mây thứ chín của Cửu Tiêu. "Ngươi ngồi trên ngôi cao đó đủ lâu rồi. Một niệm này của ta, sớm muộn gì cũng sẽ quét sạch thiên đình của ngươi."

Gió lộng đại ngàn, mây trôi vạn dặm.

Bóng dáng một chủ tể đã trở lại, bắt đầu từ một bước chân ra khỏi thành nhỏ này, báo hiệu một thời đại của Hư Vô chính thức bắt đầu. Thương Khung rộng lớn kia, sớm muộn gì cũng phải run rẩy dưới ý niệm của một người.

Tiền Đa Đa nhìn bầu trời rồi nhìn bóng lưng Diệp Hư Không, đột nhiên hắn có một cảm giác mãnh liệt: Đi theo đại ca này, không chỉ là phát tài, mà là đang chứng kiến một thần thoại đang viết lại.

"Đại ca, đợi đệ với! Đệ vẫn chưa đếm xong số linh thạch này!"

Tiếng kêu của tên mập vang vọng trên con đường mòn, xóa tan sự tĩnh lặng của núi rừng, hướng về tương lai xa xăm đầy sóng gió.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8