Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 25: Đột phá Trúc Cơ**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 15:27:13 | Lượt xem: 2

Đêm ở Thanh Vân Thành đặc quánh hơi sương, nhưng bên trong mật thất của Hàn Nguyệt Lâu, bầu không khí lại khô khốc và tĩnh lặng đến mức đáng sợ. Không gian dường như bị một sức mạnh vô hình bóp nghẹt, ngay cả những hạt bụi li ti lơ lửng trong không trung cũng đứng bất động, như thể thời gian đã bị ngưng đọng bởi một ý niệm của vị chúa tể nào đó.

Diệp Hư Không ngồi xếp bằng trên bệ đá, hai mắt nhắm nghiền. Chung quanh hắn, từng luồng hắc khí nhàn nhạt tỏa ra từ lỗ chân lông, không phải là ma khí u ám, mà là một loại hư vô chi lực sâu thẳm, nuốt chửng mọi ánh sáng chiếu vào.

Lạc Thần Hi đứng ở góc phòng, đôi mắt xinh đẹp không rời khỏi thiếu niên trước mặt. Nàng mang trong mình Cửu Âm Tuyệt Thể, vốn dĩ đã nhạy cảm với năng lượng hơn người thường gấp trăm lần. Lúc này, nàng cảm thấy một nỗi sợ hãi từ sâu trong linh hồn. Trong cảm quan của nàng, Diệp Hư Không không giống như một tu sĩ đang đột phá, mà giống như một miệng cống khổng lồ đang chuẩn bị hút sạch toàn bộ thế giới này vào hư không.

“Thần Hi tiểu thư, đừng đứng quá gần.” Giọng nói của Hắc Tử vang lên bên chân nàng. Con chó đen nhỏ thường ngày vốn hay khinh khỉnh, lúc này lại lộ ra vẻ mặt nghiêm túc chưa từng có. Đôi mắt đỏ rực của nó nhìn chằm chằm vào Diệp Hư Không, lẩm bẩm: “Hư Vô Diệt Thế Quyết… Kiếp trước hắn dùng một nghìn năm mới xây xong nền móng, kiếp này có Hư Vô Châu trợ lực, e là Trúc Cơ cảnh này sẽ chấn động cả thiên địa.”

“Trúc Cơ thôi mà, tại sao khí tức lại kinh khủng như vậy?” Lạc Thần Hi khẽ hỏi, giọng nàng hơi run.

“Với người khác, Trúc Cơ là xây dựng nền móng linh lực. Nhưng với chủ nhân…” Hắc Tử nhe răng, để lộ vẻ hung tàn. “Trúc Cơ của hắn là để phá bỏ mọi quy tắc của trời đất, kiến tạo một mảnh hư vô ngay trong chính thân xác này.”

*Ầm!*

Một tiếng nổ trầm đục vang lên ngay trong đan điền của Diệp Hư Không.

Hư Vô Châu, vật báu khởi nguyên của vũ trụ, bấy lâu nay vẫn trầm mặc như một viên đá đen, đột ngột xoay tròn với tốc độ kinh hoàng. Nó giống như một mặt trời đen, bắt đầu phát tán ra những tia chớp màu xám tro, lan tỏa khắp tứ chi bách hài của hắn.

“Nghịch chuyển càn khôn, vạn pháp quy hư.”

Trong tâm thức của Diệp Hư Không, một tòa cung điện đổ nát sừng sững hiện ra giữa cõi hư vô bát ngát. Đó là tàn tích của Thần Đế cung năm xưa. Hắn thấy lại bóng dáng của Cổ Thiên Thánh đang ngồi trên ngai vàng cao cao tại thượng, thấy lại nụ cười thâm độc của kẻ phản bội.

Sát ý dâng cao, Diệp Hư Không gầm nhẹ một tiếng trong lòng. Toàn bộ linh khí mỏng manh của Hoang Khư Giới trong bán kính mười dặm quanh Hàn Nguyệt Lâu đột ngột bị hút cạn. Chúng điên cuồng đổ dồn về mật thất, tạo thành một cơn lốc xoáy năng lượng khổng lồ.

Nhưng thay vì hấp thụ linh khí để chuyển hóa thành linh lực như tu sĩ bình thường, Diệp Hư Không lại dùng Hư Vô lực để “nghiền nát” toàn bộ chúng. Linh khí tinh khiết vừa chạm vào cơ thể hắn liền bị đồng hóa, tan biến vào hư vô, chỉ để lại những sợi năng lượng nguyên thủy nhất, đen kịt và cô đặc, ngấm vào từng sợi gân cốt.

*Rắc! Rắc!*

Tiếng xương cốt gãy vỡ vang lên ghê rợn. Hư Vô Thần Thể bắt đầu tiến hóa cấp độ đầu tiên.

Máu của hắn vốn màu đỏ tươi, nay bắt đầu chuyển sang một màu thẫm hơn, gần như đen tuyền. Lớp da bên ngoài bong tróc, lộ ra lớp da mới mịn màng như ngọc nhưng ẩn chứa sức bền có thể ngạnh kháng cả thần binh lợi khí. Đan điền của hắn không còn là một biển linh lực rực rỡ, mà là một khoảng không vô định, thăm thẳm và không thấy đáy.

Đây chính là Trúc Cơ của Hư Vô! Không có móng, vì hư vô chính là vạn vật.

“Hự…” Diệp Hư Không cau mày, cơn đau từ việc cải tạo huyết mạch và linh hồn khiến người thường có lẽ đã phát điên vạn lần. Nhưng ý chí của một vị Thần Đế từng đứng đầu vạn giới không cho phép hắn lùi bước. Hắn cần sức mạnh, một sức mạnh đủ để giết ngược lên Cửu Tiêu Thiên Ngoại, một sức mạnh để nhất niệm định đoạt sống chết của cả thiên hà.

Đột nhiên, từ trong Hư Vô Châu, một thanh kiếm đen tuyền mờ ảo xuất hiện. Nó chỉ có chuôi kiếm, phần lưỡi hoàn toàn không tồn tại, nhưng ngay khi nó lộ diện, không gian trong mật thất nứt toác ra như những mảnh gương vỡ.

“Hư Vô Kiếm Ý!” Hắc Tử kêu lên đầy kinh hãi, vội vàng kéo vạt áo Lạc Thần Hi lùi lại phía sau một lớp trận pháp nữa. “Hắn điên rồi! Vừa Trúc Cơ đã muốn ngưng luyện Kiếm Ý sơ khai?”

Diệp Hư Không không điên. Hắn biết mình đang làm gì. Kiếp trước hắn tu luyện kiếm đạo quá muộn, khiến kiếm ý bị ràng buộc bởi các quy tắc của thiên đạo. Kiếp này, hắn muốn từ những giây phút đầu tiên của con đường tu luyện, đem kiếm của mình hòa làm một với Hư Vô.

Kiếm của hắn, không cần sắc bén, vì nó xóa bỏ sự tồn tại của kẻ thù.
Kiếm của hắn, không cần tốc độ, vì nó hiện diện ở mọi ngóc ngách của hư không.

Trong bóng tối của mật thất, một tia sáng xám xịt từ giữa chân mày Diệp Hư Không bắn ra, chém thẳng vào khoảng không phía trước. Không có âm thanh, không có vụ nổ, nhưng mảng tường đá trước mặt hắn bỗng nhiên biến mất một cách kì lạ. Không phải bị vỡ vụn, mà là bị “xóa sổ” hoàn toàn, ngay cả bụi mịn cũng không để lại.

Ngay khoảnh khắc đó, linh lực trong đan điền Diệp Hư Không co thắt lại, rồi bùng nổ dữ dội. Một luồng uy áp bá đạo thiên địa, mang theo sự lạnh lùng và uy nghiêm của bậc đế vương tràn ngập khắp Hàn Nguyệt Lâu.

Diệp Hư Không mở bừng mắt. Trong đồng tử hắn, không còn màu đen trắng bình thường mà là một vùng sương mù xám bao phủ, sâu xa tới mức khiến người nhìn vào cảm thấy như linh hồn sắp bị hút mất.

“Trúc Cơ sơ kỳ… đạt thành.”

Hắn khẽ lên tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng có sức xuyên thấu lạ thường. Hắn nắm chặt bàn tay, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn chảy trong huyết quản. So với lúc trước, thực lực hiện tại của hắn đã tăng lên gấp trăm lần. Dù chỉ là Trúc Cơ sơ kỳ, nhưng với Hư Vô Thần Thể và Hư Vô Kiếm Ý, hắn tự tin có thể một chiêu đánh chết một tu sĩ Kim Đan Viên Mãn, thậm chí có thể chống lại cao thủ Nguyên Anh cảnh của hạ giới.

Lạc Thần Hi bước tới, nhìn đống tàn tích bị “xóa sổ” trên tường, môi nàng run rẩy: “Ngươi… ngươi rốt cuộc là quái vật phương nào?”

Diệp Hư Không thu lại khí tức, ánh mắt trở về vẻ thâm trầm thường ngày. Hắn nhìn nàng, nụ cười thoáng hiện nhưng không mang chút ấm áp: “Ta chỉ là một phế vật của Diệp gia vừa bò ra từ hố xác mà thôi. Thần Hi tiểu thư, đừng quá ngạc nhiên, đây mới chỉ là bắt đầu.”

Hắc Tử chạy lại, hếch cái mũi đen thui lên hít hà, sau đó đắc ý cười: “Chủ nhân, Hư Vô Thể cấp một đã thành, giờ đây cả Thanh Vân Thành này trong mắt ngài chắc chỉ là một bãi phân chó thôi nhỉ?”

“Miệng lưỡi ngươi vẫn bẩn như cũ.” Diệp Hư Không lạnh lùng gõ lên đầu con chó đen một cái khiến nó kêu oai oái.

Hắn bước ra khỏi mật thất, đứng trước cửa sổ nhìn về phía phủ đệ của Diệp gia cách đó không xa. Dưới ánh trăng rằm, Thanh Vân Thành đẹp một cách bình yên, nhưng hắn biết, sau đêm nay, sự bình yên đó sẽ vĩnh viễn biến mất.

“Ngày mai là buổi đấu giá của Vạn Bảo Các sao?” Diệp Hư Không hỏi.

“Đúng vậy, đại ca!” Tiền Đa Đa từ bên ngoài đẩy cửa bước vào, gương mặt gã đỏ gay vì phấn khích. Vừa vào phòng, gã lập tức khựng lại, cảm thấy áp lực toát ra từ người Diệp Hư Không khiến gã khó thở. “Ối mẹ ơi, đại ca… huynh lại đột phá rồi? Cảm giác như huynh đang đứng ở đây nhưng lại không phải ở đây… quái lạ thật!”

“Tập trung vào chuyện chính.” Diệp Hư Không thản nhiên nói.

Tiền Đa Đa nuốt nước miếng, vội vã báo cáo: “Tin tức đã rải xong. Cả thành đều đang bàn tán về việc \'phế vật\' Diệp gia muốn đại náo đấu giá trường. Đặc biệt là đám người Diệp Phàm, bọn chúng thề sẽ khiến huynh nhục nhã trước mặt mọi người. Thêm nữa, đóa Hư Vô Thảo mà huynh dặn, ta đã dò ra được, nó chính là tiêu điểm của đêm đấu giá mai, do chính tay người của Thiên Đạo Minh ký gửi.”

“Thiên Đạo Minh sao?” Diệp Hư Không cười lạnh, ánh mắt lóe lên tia sát cơ rùng rợn. “Tốt lắm. Đồ của mình đem đi bán lấy tiền của người mình… Cổ Thiên Thánh, ngươi quản lý cấp dưới cũng thật ‘khéo’ đấy.”

Hắn đứng dậy, tấm áo bào đen tung bay trong gió đêm. Bóng dáng của hắn đơn độc nhưng lại toát lên vẻ vĩ đại của một vị thần đang nhìn xuống đám kiến hôi.

“Ngày mai, chuẩn bị đủ tiền cho ta. Thứ ta muốn, nếu dùng tiền mua được thì tốt, bằng không…”

Hắn khẽ giơ tay lên, một ý niệm lướt qua, không khí xung quanh đầu ngón tay hắn đột ngột sụp đổ thành một lỗ đen nhỏ xíu.

“Ta sẽ để cho Vạn Bảo Các và cả Diệp gia hiểu rõ, cái gì gọi là ‘Hư Vô’.”

Sáng hôm sau.

Thanh Vân Thành náo nhiệt hơn hẳn mọi ngày. Các xe ngựa sang trọng của các gia tộc lớn nhỏ đổ về phía Vạn Bảo Các – tòa tháp cao nhất thành trì. Tin đồn về việc Diệp Hư Không tái xuất và tuyên bố lấy mạng Diệp Phàm đã lan nhanh như cháy rừng, biến buổi đấu giá định kỳ thành một sân khấu của những âm mưu và thù hận.

Diệp Hư Không vận một bộ trường bào đơn giản màu thanh y, mái tóc đen dài xõa sau lưng, điềm tĩnh bước đi giữa phố xá đông đúc. Bên cạnh hắn, Tiền Đa Đa diện một bộ đồ lụa là đắt tiền, tay cầm quạt giấy khẽ lắc, ra vẻ thiếu gia giàu sang. Lạc Thần Hi thì đeo khăn che mặt, nhưng khí chất thoát tục của nàng vẫn khiến bao kẻ phải ngoái nhìn đầy thèm khát.

Khi cả nhóm dừng bước trước cổng Vạn Bảo Các, một giọng cười chói tai và đầy vẻ khinh miệt vang lên:

“Ôi chao, ta nhìn thấy ai thế này? Chẳng phải là con chó lạc của Diệp gia, Diệp Hư Không đó sao? Nơi này là Vạn Bảo Các, không phải chỗ cho kẻ ăn xin hay phế vật vào kiếm cơm thừa đâu!”

Diệp Hư Không dừng bước, đôi mắt lạnh lùng ngước lên nhìn kẻ vừa phát ngôn. Đó là một thiếu niên khoảng mười tám tuổi, ăn mặc lộng lẫy, gương mặt mang đậm vẻ ngạo mạn. Hắn chính là Diệp Lôi, em họ của Diệp Phàm, kẻ từng không ít lần sỉ nhục nguyên chủ trước đây.

Diệp Hư Không không nói gì, hắn chỉ khẽ nhìn Diệp Lôi một cái.

Chỉ một cái nhìn.

*Phụt!*

Diệp Lôi đột nhiên cảm thấy lồng ngực mình như bị một quả núi nghìn cân va vào. Hắn phun ra một ngụm máu lớn, cơ thể bay ngược ra sau đập mạnh vào cánh cửa đồng nặng nề của Vạn Bảo Các. Toàn bộ tu vi Tụ Khí tầng bảy của hắn bỗng chốc tan biến sạch sành sanh, như thể chúng chưa từng tồn tại.

“Ngươi… ngươi đã làm gì ta?” Diệp Lôi kinh hoàng hét lên, gương mặt trắng bệch. Hắn cảm nhận được trong cơ thể mình giờ đây trống rỗng, tất cả kinh mạch đều bị tàn phá bởi một luồng khí lạnh lẽo.

Diệp Hư Không bước qua người hắn, không thèm để lại một cái liếc mắt thứ hai, giọng nói bình thản đến cực điểm truyền vào tai tất cả những người đang đứng đó:

“Ngôn từ của kẻ yếu đối với ta không có giá trị. Nếu muốn khiêu khích, hãy bảo Diệp Phàm đích thân đến. Còn ngươi… từ nay về sau, làm phế nhân cho tốt đi.”

Cả quảng trường im phăng phắc. Mọi người nhìn theo bóng lưng của thiếu niên thanh y đang thản nhiên tiến vào Vạn Bảo Các, trong lòng đều dâng lên một dự cảm bất an.

Con rồng thiêng bị giam cầm bấy lâu, nay đã thực sự thức tỉnh. Và nó sẽ bắt đầu nuốt chửng cả thế giới này bằng chính sự trống rỗng mang tên Hư Vô.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8