Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 24: Tiền Đa Đa trổ tài**
**CHƯƠNG 24: TIỀN ĐA ĐA TRỔ TÀI**
Kinh thành Đại Chu, trung tâm quyền lực của vương triều lớn nhất Hoang Khư Giới, vốn là nơi phồn hoa đô hội, tấc đất tấc vàng. Thế nhưng, chiều hoàng hôn hôm nay, bầu không khí nơi đây dường như cô đặc lại. Sự việc Vương gia – một trong tứ đại gia tộc lâu đời – bị đánh tan nát tu vi ngay giữa đường đi, cùng với sự trở về đầy hung hiểm của "phế vật" Diệp gia, đã lan đi nhanh hơn cả cháy rừng.
Trên đường phố chính, chiếc xe ngựa nạm ngọc của Tiền gia chậm rãi tiến về phía Hàn Nguyệt Lâu – tòa trà lâu sang trọng bậc nhất kinh thành, nơi được mệnh danh là "rốn thông tin" của toàn bộ Đại Chu.
Bên trong xe, Diệp Hư Không vẫn giữ nguyên tư thế nhắm mắt dưỡng thần. Một luồng khí xám nhạt như có như không quấn quýt quanh đầu ngón tay hắn. Đó không phải là linh khí, mà là năng lượng Hư Vô đang âm thầm đồng hóa các quy tắc của thế giới nhỏ bé này để hắn có thể tùy ý điều khiển không gian xung quanh.
"Đại ca, huynh định xử lý Diệp gia thế nào?" Tiền Đa Đa ngồi đối diện, mồ hôi trên trán rịn ra, vừa dùng một chiếc khăn lụa thêu kim tuyến lau mặt, vừa tò mò hỏi. "Đệ nghe nói tên Diệp Phàm kia sau khi tước đoạt Linh căn của huynh, tu vi tiến triển cực nhanh, hiện đã đạt đến Tụ Khí tầng chín, đang chuẩn bị Trúc Cơ để gia nhập Tiên môn ở Thượng giới."
Diệp Hư Không không mở mắt, giọng nói bình thản như mặt hồ không chút gợn sóng: "Gia nhập Tiên môn? Hắn không sống được đến ngày đó. Ta cho hắn mượn Linh căn bấy lâu, nay đến lúc phải đòi lại cả gốc lẫn lãi."
Lạc Thần Hi ngồi ở góc xe, ánh mắt thanh lãnh nhìn Diệp Hư Không. Nàng đã chứng kiến hắn phế bỏ Vương Lăng chỉ bằng một chữ "Cút", lực lượng đó không hề có dao động linh khí mạnh mẽ, mà là một sự "xóa sổ" cưỡng chế. Càng ở gần hắn, nàng càng cảm thấy những hiểu biết về tu luyện của mình suốt mấy chục năm qua dường như bị đảo lộn hoàn toàn.
"Trước khi diệt Diệp gia, ta cần một mạng lưới thông tin." Diệp Hư Không đột ngột mở mắt, ánh mắt đen sâu thẳm nhìn về phía gã mập. "Ta không muốn để sót bất cứ kẻ nào có liên quan đến việc phản bội năm đó. Đa Đa, Tiền gia của ngươi có đủ sức bao phủ cả kinh thành này không?"
Nghe đến chuyện làm ăn và quyền lực, đôi mắt ti hí của Tiền Đa Đa bỗng dưng lóe lên những tia sáng vàng kim kỳ lạ. Gã vỗ bộ ngực mỡ màng, nụ cười trở nên vô cùng tự tin, thậm chí là có chút gian hùng:
"Đại ca, nếu huynh bảo đệ đi đánh nhau, đệ chắc chắn là phế vật nhất. Nhưng nếu nói đến chuyện 'tiền đè chết người' hay 'mạng lưới tay chân', thì Tiền Đa Đa này tự tin đứng thứ hai, không ai dám nhận thứ nhất tại cái vương triều Đại Chu này!"
Tiền Đa Đa đẩy rèm xe ra, hét lớn một tiếng: "Dừng xe! Hôm nay thiếu gia ta phải cho các người thấy thế nào là sức mạnh của kim tiền!"
Xe ngựa dừng lại trước cổng Hàn Nguyệt Lâu. Tiền Đa Đa nhảy xuống xe, thân hình mập mạp của gã không hề chậm chạp như người ta tưởng, mà trái lại còn vô cùng linh hoạt. Vừa xuống xe, gã liền ném ra hai thỏi vàng ròng nặng trĩu cho hai lính canh cửa.
"Chào đón vị khách quý nhất của các ngươi đi! Bao trọn tầng cao nhất của Hàn Nguyệt Lâu cho ta!"
Trong khi Diệp Hư Không và Lạc Thần Hi lặng lẽ tiến vào, Tiền Đa Đa bắt đầu màn trình diễn "trổ tài" của mình. Gã không lập tức ngồi vào bàn, mà đứng ngay giữa đại sảnh tầng một, nơi đang tập trung rất nhiều tu sĩ tự do, mật báo viên và thương nhân của các thế lực khác nhau.
Tiền Đa Đa rút từ trong nhẫn không gian ra một chiếc chuông bạc, khẽ lắc một cái. Tiếng chuông mang theo một luồng sóng âm dịu nhẹ, khiến linh khí của mọi người trong sảnh đều phải xao động. Đây chính là biểu hiện của "Tụ Bảo Thể" – một thể chất trời sinh có thể cộng hưởng với mọi loại linh bảo và kim loại quý.
"Nghe đây tất cả bọn người các ngươi!" Tiền Đa Đa dõng dạc tuyên bố. "Bắt đầu từ hôm nay, Tiền gia ta mở ra 'Vạn Kim Hội'. Phàm là bất cứ ai, dù là gã ăn mày hay cao thủ đại tông môn, chỉ cần cung cấp cho ta một tin tức xác thực về các hoạt động bí mật của Diệp gia hoặc những kẻ thân cận với Diệp Phàm, một tin tức tương đương mười miếng linh thạch trung phẩm!"
Cả đại sảnh im phăng phắc, sau đó bùng nổ như một chảo dầu nóng bị tạt nước. Mười miếng linh thạch trung phẩm cho một tin tức? Đây là mức giá trên trời! Một tu sĩ Tụ Khí bình thường làm việc vất vả cả năm cũng chưa chắc kiếm được bấy nhiêu.
"Tiền thiếu gia, ngài nói thật chứ?" Một gã tu sĩ trung niên có vẻ là kẻ chuyên hành nghề thám tử bước ra, ánh mắt tham lam hỏi.
Tiền Đa Đa không nói hai lời, hất tay một cái, một túi linh thạch phát ra ánh sáng rực rỡ hiện lên trên bàn trà. "Bản thiếu gia chưa bao giờ nói chơi với tiền. Chỉ cần tin tức đáng giá, ta không chỉ cho linh thạch, mà còn có thể tặng cả 'Tụ Khí Đan' cực phẩm!"
Chưa dừng lại ở đó, Tiền Đa Đa ra hiệu cho một đám gia nhân của Tiền gia mang vào hàng chục chiếc rương lớn. Khi nắp rương mở ra, ánh quang từ đá quý, linh dược và binh khí tỏa ra làm chói mắt tất cả mọi người.
Lạc Thần Hi đứng trên tầng cao, nhìn xuống cảnh tượng bát nháo bên dưới, khẽ nhíu mày: "Hắn làm như vậy không phải là quá phô trương sao? Sẽ thu hút cả những kẻ tăm tia đoạt bảo."
Diệp Hư Không tự tay rót một chén trà, mùi hương gỗ đàn thoang thoảng lan tỏa: "Hắn không ngốc. Kẻ mang Tụ Bảo Thể như hắn, khả năng đánh giá lòng người và giá trị của thông tin còn nhạy bén hơn cả chúng ta. Với những kẻ hám lợi, dùng lợi ích để trói buộc là cách hiệu quả và trung thành nhất."
Quả nhiên, ở phía dưới, Tiền Đa Đa không chỉ dùng tiền. Gã bắt đầu đi qua các bàn trà, đôi mắt liếc nhìn bất cứ ai cũng khiến kẻ đó có cảm giác bị nhìn thấu tâm can. Gã dùng "Tụ Bảo Thể" để cảm nhận những dao động tâm lý. Kẻ nào nói dối, linh khí quanh người chúng sẽ hơi khựng lại trước từ trường của kim tiền; kẻ nào thực sự có tin sốt dẻo, gã sẽ lập tức kéo vào phòng kín.
Sau nửa canh giờ, Tiền Đa Đa bước lên tầng cao nhất, vẻ mặt hài hước lúc trước biến mất, thay vào đó là một sự nghiêm túc đáng ngạc nhiên. Gã đóng cửa lại, áp một lá phù cách âm lên vách tường, rồi khẽ nói với Diệp Hư Không:
"Đại ca, tiền đã bỏ ra, và thu hoạch cực lớn. Đã có người từ 'Hắc Võng' xác nhận, ba ngày nữa, tại Diệp phủ sẽ tổ chức một buổi 'Thanh Vân Yến'. Diệp gia không chỉ mời hoàng thất Đại Chu, mà còn có cả sứ giả của Thiên Đạo Minh từ Thượng Giới xuống."
"Thiên Đạo Minh?" Ánh mắt Diệp Hư Không hơi nheo lại, một sát ý lạnh buốt chợt lóe lên rồi biến mất trong hư vô. Hắn biết rất rõ cái tên này. Đó chính là tổ chức do Cổ Thiên Thánh – đại đồ đệ phản bội của hắn – dựng lên để thống trị vạn giới.
"Đúng vậy." Tiền Đa Đa gật đầu liên tục. "Hơn nữa, đệ vừa nghe được một tin còn chấn động hơn thông qua một gã cung nhân hám tiền. Diệp gia dường như đang bí mật vận chuyển một khối đá lạ từ Vực Thẳm Hư Vô về. Nghe nói khối đá đó có thể giao tiếp với linh hồn, và Diệp Phàm muốn dùng nó để 'tẩy lễ' lại Linh căn trước mặt sứ giả, nhằm giành lấy vị trí thủ tọa đệ tử ở Thượng Giới."
Cạch!
Chén trà trong tay Diệp Hư Không bỗng nhiên tan thành tro bụi, không phải bị vỡ, mà là bị biến thành không khí theo nghĩa đen.
Khối đá lạ từ Vực Thẳm Hư Vô? Giao tiếp với linh hồn?
Diệp Hư Không hiểu ngay lập tức. Đó rất có thể là một mảnh vỡ của *Hư Vô Chi Tâm* hoặc hồn thạch chứa đựng một phần ký ức bị đánh tan của hắn năm xưa. Diệp gia định dùng vật phẩm của hắn để lót đường cho kẻ thù của hắn sao?
"Đa Đa, làm tốt lắm." Diệp Hư Không đứng dậy, tà áo đen khẽ lay động dù trong phòng không có gió. "Lượng linh thạch ngươi bỏ ra hôm nay, sau này ta sẽ trả lại cho ngươi bằng một tòa Linh Mạch tại Thượng Giới."
Tiền Đa Đa nghe vậy, hai mắt sáng rực như đèn pha: "Đại ca nói lời phải giữ lấy lời! Vậy tiếp theo chúng ta làm gì?"
Diệp Hư Không bước tới cửa sổ, nhìn về phía hướng hoàng cung và Diệp phủ đang lấp lánh ánh đèn xa xa. Một ý niệm lạnh lùng nảy sinh trong đầu hắn.
"Dùng tiền của ngươi, tiếp tục tung tin ra ngoài. Nói rằng 'Thiên hạ đệ nhất phế vật' Diệp Hư Không sẽ tặng cho Diệp gia một món đại lễ tại Thanh Vân Yến. Hãy để cả kinh thành này chờ đợi, hãy để họ mong đợi một màn kịch hay nhất."
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt chợt trở nên thâm thẳm như hố đen vũ trụ:
"Cổ Thiên Thánh, nếu ngươi đã nóng lòng phái người xuống tìm ta, vậy ta sẽ bắt đầu từ những quân cờ của ngươi trước. Nhất niệm khởi, vạn cốt khô. Thanh Vân Yến lần này… sẽ là tiệc tang cho cả Diệp gia."
Lạc Thần Hi đứng bên cạnh cảm nhận được một luồng uy áp đáng sợ khiến linh hồn nàng run rẩy. Nàng biết, sau khi Tiền Đa Đa hoàn thành việc rải "lưới tiền", Diệp Hư Không sẽ bắt đầu vung "kiếm hư vô". Cả vương triều này, có lẽ sắp đến ngày tận thế rồi.
"Tiền Đa Đa, trong số vật phẩm đấu giá của Vạn Bảo Các sắp tới, có món nào thuộc về 'Vực Thẳm Hư Vô' nữa không?" Diệp Hư Không đột nhiên hỏi.
Gã mập lật lật một cuốn sổ tay nhỏ màu vàng: "Để đệ xem… À, có! Một đóa 'Hư Vô Thảo' sẽ được đấu giá vào tối mai. Món đồ này vốn là vật cấm tịch, nhưng Vạn Bảo Các muốn mượn tay giới tu sĩ để khảo sát tính chất của nó. Họ không biết rằng đó chính là độc dược đối với kẻ bình thường nhưng lại là linh dược với huynh."
"Tốt." Diệp Hư Không khẽ nhếch môi. "Ngày mai, ta và ngươi sẽ đến đó. Một người dùng tiền, một người dùng sức. Thứ gì thuộc về ta, không ai có quyền sở hữu."
Đêm kinh thành tĩnh lặng, nhưng dưới sự tác động từ những túi tiền của Tiền Đa Đa, một cơn sóng ngầm khổng lồ đang sục sôi dưới chân tường của tất cả các quyền thần vương quốc Đại Chu. Mỗi một tin tức quý giá về các điểm yếu, các mối quan hệ mật thiết và các kế hoạch thâm độc của Diệp gia đang chảy ngược về căn phòng nhỏ ở Hàn Nguyệt Lâu, tạo nên một tấm bản đồ tử vong cho kẻ phản diện.
Tiền Đa Đa nhe răng cười, mồ hôi trên trán gã trông giống như những hạt ngọc lấp lánh dưới ánh nến: "Làm kẻ thù của đại ca, quả thực là cái nghèo nhất, khổ nhất thế gian này!"