Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 23: Uy danh chấn động hạ giới**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 15:24:52 | Lượt xem: 2

Tiếng gió rít qua những khe đá hẹp của Đoạn Hồn Cốc nghe như tiếng gào khóc của hàng trăm vong hồn vừa bị tước đoạt sự sống. Nhưng kỳ lạ thay, trong bầu không khí đặc quánh mùi tử khí ấy, không có lấy một giọt máu chảy trên mặt đất, cũng chẳng có lấy một mảnh vụn thi thể nào còn sót lại. Tất cả—từ tu vi, da thịt cho đến cả linh hồn của trăm vị cao thủ thuộc các thế lực khác nhau—đều đã bị hòa tan vào sự trống rỗng vĩnh hằng.

Chiếc xe ngựa của Tiền gia vẫn chậm rãi lăn bánh, để lại sau lưng một vùng đất chết đúng nghĩa.

Bên trong toa xe, ánh nến lung linh hắt lên khuôn mặt nghiêng của Diệp Hư Không. Hắn vẫn giữ tư thế tĩnh tọa, hai tay đặt trên đầu gối, hơi thở nhẹ nhàng đến mức gần như không tồn tại. Nếu không phải tận mắt chứng kiến màn hủy diệt vừa rồi, Lạc Thần Hi có lẽ vẫn sẽ tin rằng đây chỉ là một thiếu niên thư sinh yếu ớt bị gia tộc ruồng bỏ.

Nhưng lúc này, đôi mắt phượng của nàng nhìn hắn đầy vẻ phức tạp.

"Ngươi… rốt cuộc đã nhìn thấy gì ở phía bên kia?" Lạc Thần Hi khẽ hỏi, phá vỡ sự im lặng kéo dài suốt một canh giờ.

Nàng là Thánh nữ của Dao Trì, từ nhỏ đã được tiếp xúc với những bí mật cổ xưa nhất của Thần giới. Nàng biết về Luân hồi, biết về Nhân quả, biết về những vị Thần linh khai thiên lập địa. Nhưng chiêu thức của Diệp Hư Không vừa triển hiện đã hoàn toàn nằm ngoài sự hiểu biết của nàng. Nó không phải là hủy diệt, mà là "xóa bỏ". Giống như một người cầm bút xóa đi một dòng chữ trên trang giấy, sự tồn tại của những kẻ đó đã bị xóa sạch khỏi dòng chảy của thực tại.

Diệp Hư Không không mở mắt, giọng nói trầm thấp như vang lên từ một không gian xa xăm: "Phía bên kia của vạn vật, chỉ có Hư Vô. Thần Hi, cái gọi là Thiên đạo mà ngươi đang tu luyện, thực chất chỉ là một trật tự giả tạo được xây dựng trên nền tảng của sự hư ảo. Ngươi càng cố nắm giữ, ngươi càng thấy nó mỏng manh."

Lạc Thần Hi mím môi, tâm thần rung động. Những lời này nếu truyền ra ngoài, e rằng sẽ khiến vạn giới tu sĩ phải điên cuồng vì cho rằng đó là lời tà thuyết. Nhưng khi nó thốt ra từ miệng kẻ vừa nhẹ nhàng tiêu diệt một đạo quân, nó lại mang một sức nặng của chân lý không thể chối cãi.

Cùng lúc đó, phía bên ngoài, Mập mạp Tiền Đa Đa đang run rẩy cầm dây cương. Hắn nuốt nước miếng ực một cái, quay đầu nhìn con chó đen nhỏ đang nằm phủ phục ở bệ xe.

"Hắc… Hắc ca, đại ca của chúng ta thực sự là người chứ không phải là Thần tiên hạ phàm sao?"

Hắc Tử khẽ nhướng đôi mắt chó đen láy nhìn Tiền Đa Đa, ánh mắt chứa đựng sự khinh bỉ sâu sắc như muốn nói: "Tên phàm phu tục tử nhà ngươi thì biết cái gì?". Nó ngáp một cái thật dài, để lộ hàm răng trắng ở bên trong ẩn hiện luồng hắc khí nhàn nhạt, rồi lại nằm rạp xuống, hưởng thụ linh khí mỏng manh của hạ giới.

Tiền Đa Đa rụt cổ lại, không dám hỏi thêm. Trong lòng hắn lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Phải ôm chặt lấy cái đùi này! Bất kể Diệp Hư Không là thần hay ma, chỉ cần hắn còn sống, Tiền Đa Đa này nhất định sẽ là kẻ giàu có nhất vạn giới!

Sự việc tại Đoạn Hồn Cốc không giữ kín được lâu. Dù không có nhân chứng sống sót, nhưng việc một đoàn quân gồm hàng trăm tu sĩ Tụ Khí cảnh và không ít cao thủ Trúc Cơ cảnh biến mất hoàn toàn không dấu vết đã gây ra một cơn địa chấn thực sự tại các khu vực lân cận.

Chỉ trong vòng chưa đầy ba ngày, cái tên "Diệp Hư Không" đã bắt đầu lan truyền khắp Hoang Khư Giới với một tốc độ khủng khiếp. Từ những quán trà ven đường đến những điện thờ nguy nga của các đại môn phái, đâu đâu cũng xôn xao về "Ma đầu Đoạn Hồn Cốc".

Tại thủ đô của Đại Chu đế quốc.

Bên trong mật thất của Diệp gia, một bầu không khí u ám bao trùm. Trưởng lão Diệp Hoành Thiên—người đã đứng sau âm mưu phế bỏ Diệp Hư Không và đoạt lấy linh căn cho con trai mình—đang cầm một lá mật thư, bàn tay lão run lên bần bật.

"Vô lý! Hoàn toàn vô lý!" Lão gầm lên, đôi mắt vằn vện tia máu. "Nó là một phế vật! Chính tay ta đã phế bỏ đan điền của nó, nhìn nó bị ném xuống Loạn Táng Cương! Làm sao có thể… làm sao có thể trong vòng một tháng ngắn ngủi lại có sức mạnh giết sạch cao thủ Trúc Cơ?"

Phía dưới, Diệp Phàm đang đứng khoanh tay, khuôn mặt vốn dĩ anh tuấn nay đầy vẻ vặn vẹo. Hắn vừa dung hợp linh căn đoạt được từ Diệp Hư Không, tu vi đang tiến triển thần tốc, được mệnh danh là thiên tài đệ nhất Đại Chu. Nhưng cái tin Diệp Hư Không còn sống và trở nên cường đại giống như một cái tát nảy lửa vả vào mặt hắn.

"Phụ thân, chắc chắn là có kẻ giả danh hắn, hoặc hắn đã nhận được truyền thừa của một vị đại ma đầu nào đó mới có thể dùng tà thuật che mắt thiên hạ." Diệp Phàm nghiến răng, giọng đầy ghen ghét. "Cái linh căn đó vốn dĩ thuộc về kẻ mạnh. Hắn mạng lớn không chết, nhưng nếu gặp lại, con sẽ khiến hắn biến thành phế vật thêm một lần nữa!"

Diệp Hoành Thiên hít một hơi thật sâu để trấn định tâm thần. Lão biết sự việc này không đơn giản như lời con trai mình nói. "Tin tức từ Đoạn Hồn Cốc nói rằng hắn đi cùng Thánh nữ của Dao Trì và thiếu gia Tiền gia. Nếu thật sự là như vậy, thế lực sau lưng hắn không thể xem thường."

Lão bóp nát lá mật thư, ánh mắt lóe lên tia lạnh lẽo: "Phàm nhi, đại hội tuyển chọn đệ tử của các tông môn thượng giới sắp bắt đầu. Bất luận hắn là ai, bất luận hắn có cơ duyên gì, tuyệt đối không được để hắn đặt chân vào thủ đô. Ta sẽ liên lạc với Hắc Ám Điện, dùng giá cao nhất để lấy đầu nó!"

Trong khi Diệp gia đang sôi sục, thì tại vương cung Đại Chu, Chu Vương cũng đang chau mày nhìn bản báo cáo từ thám tử.

"Một thiếu niên mười lăm tuổi, nhất niệm giết trăm người, không để lại thi thể…" Chu Vương lẩm bẩm, cảm thấy da đầu tê rần. Ông là người có tu vi Kim Đan cảnh sơ kỳ, hiểu rất rõ để làm được điều đó cần có thực lực kinh hồn đến mức nào. "Người đâu! Ban lệnh truyền đạt, bất kỳ thế lực nào trong Đại Chu nếu không có lệnh của ta, tuyệt đối không được chủ động đắc tội với Diệp Hư Không. Kẻ này… không phải chúng ta có thể chọc vào."

Trên một con đường dẫn vào phủ thành thủ đô, xe ngựa của Diệp Hư Không bị chặn lại bởi một nhóm người.

Kẻ dẫn đầu là một trung niên nam tử vận trường bào màu xám, khí tức quanh thân ổn định, rõ ràng đã đạt tới Trúc Cơ hậu kỳ. Theo sau lão là mười tên hộ vệ vũ trang đầy đủ, ánh mắt đều sắc lạnh như chim ưng.

Hắn là Vương Lăng, cao thủ của Vương gia—một gia tộc phụ thuộc vào Diệp gia tại thủ đô. Nghe lệnh từ Diệp Hoành Thiên, hắn đến đây để "thăm dò" và nếu có thể thì trực tiếp giải quyết mầm họa.

"Tại hạ là Vương Lăng, xin mời vị thiếu niên bên trong toa xe bước ra tương kiến!" Vương Lăng lên tiếng, giọng nói mang theo linh lực chấn động cả một vùng không gian.

Tiền Đa Đa bên ngoài giật mình, vội vàng nhìn vào bên trong: "Đại… đại ca, lại có kẻ muốn tìm chết."

Cửa xe ngựa chậm rãi mở ra. Diệp Hư Không bước xuống, mái tóc đen tung bay trong gió, gương mặt bình thản không chút gợn sóng. Lạc Thần Hi cũng bước xuống ngay sau đó. Sự xuất hiện của nàng giống như một luồng tiên khí tràn ngập không gian, khiến đám người Vương gia đều phải ngẩn ngơ trong giây lát.

Vương Lăng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, hắn liếc nhìn Diệp Hư Không, cười nhạt: "Ngươi chính là Diệp Hư Không—đứa con bị bỏ rơi của Diệp gia? Nghe đồn ngươi đại triển thần uy ở Đoạn Hồn Cốc, nhưng hôm nay gặp mặt, xem ra cũng chẳng có gì đặc biệt. Tu vi ngay cả Tụ Khí cũng không cảm nhận được, quả nhiên tin đồn chỉ là thổi phồng."

Diệp Hư Không nhìn Vương Lăng, trong mắt không có sự giận dữ, chỉ có một sự thương hại thâm trầm như nhìn một con sâu cái kiến đang cố gắng thách thức voi rừng.

"Ngươi đến đây để chết, hay là đến để đưa thư?" Diệp Hư Không nhẹ nhàng hỏi.

Vương Lăng tím mặt, rút trường kiếm ra: "Cuồng vọng! Để ta xem tên phế vật nhà ngươi có bản lĩnh gì!"

Dứt lời, Vương Lăng vung kiếm, một đạo kiếm khí rực lửa lao thẳng về phía Diệp Hư Không. Đây là võ kỹ Địa cấp của Vương gia, uy lực đủ để chém đôi một ngọn đồi nhỏ.

Đám thuộc hạ của Vương gia hò reo cổ vũ, trong mắt bọn chúng, thiếu niên gầy yếu kia chắc chắn sẽ bị thiêu thành tro bụi.

Nhưng, thực tế lại diễn ra hoàn toàn khác với dự đoán của bọn chúng.

Khi đạo kiếm khí lửa chỉ còn cách Diệp Hư Không ba tấc, hắn không hề né tránh, thậm chí tay cũng chẳng thèm nhấc lên. Hắn chỉ đơn giản là khẽ mở đôi môi, nhàn nhạt nói một chữ:

"Diệt."

Khoảnh khắc chữ ấy vang lên, một cảnh tượng kinh hãi xảy ra. Đạo kiếm khí rực lửa kia bỗng nhiên đông cứng giữa không trung, rồi giống như mực chảy vào nước, nó bắt đầu tan rã thành những hạt đen li ti rồi biến mất hoàn toàn.

Nụ cười trên mặt Vương Lăng tắt ngấm. Hắn trừng mắt nhìn thanh trường kiếm trên tay mình—thanh kiếm vốn là linh khí phẩm chất tốt, lúc này đang tự phân rã thành cát bụi từ phần mũi kiếm lan dần xuống chuôi.

"Cái… cái gì?" Vương Lăng run rẩy lùi lại.

Nỗi sợ hãi tột độ bủa vây lấy hắn. Hắn không thấy linh lực, không thấy chiêu thức, chỉ thấy một sức mạnh phủ định sự tồn tại đang lan tràn.

"Không có gì có thể tồn tại trước ý niệm của ta, nếu ta không cho phép." Diệp Hư Không tiến lên một bước.

Mỗi bước chân của hắn chạm xuống mặt đất, thảm cỏ xanh tốt xung quanh lập tức hóa thành đất đen tàn lụi. Uy áp của hắn không giống như núi cao đè nặng, mà giống như một vực thẳm sâu không thấy đáy đang chực chờ nuốt chửng vạn vật.

"Tha… tha mạng! Tôi chỉ là nhận lệnh làm việc…" Vương Lăng ngã quỵ xuống đất, mật ý bay sạch, chỉ còn lại bản năng cầu sinh.

Mười tên hộ vệ phía sau thậm chí còn tệ hơn, có kẻ đã trực tiếp ngất xỉu, có kẻ thì tè ra quần vì nỗi sợ vô hình ấy.

Diệp Hư Không đứng trước mặt Vương Lăng, nhìn xuống với ánh mắt của một vị thần đang phán xét chúng sinh: "Về nói với Diệp gia, mười ngày sau, ta sẽ đích thân tới thủ đô để thu lại những thứ thuộc về mình. Kẻ cản đường ta, kết cục chỉ có một."

Hắn khẽ phẩy tay một cái.

Vương Lăng cảm thấy ngực mình như bị hổng một lỗ lớn. Tu vi Trúc Cơ hậu kỳ mà lão khổ công tu luyện hàng chục năm qua, vào giây phút này bỗng dưng bay biến sạch sành sanh. Toàn bộ kinh mạch trong cơ thể lão bị một luồng sức mạnh vô hình "ăn mòn" sạch sẽ, không để lại lấy một tia linh khí.

"Aaa!!!" Vương Lăng gào thét thảm thiết khi nhận ra mình đã trở thành một phế nhân đích thực, còn tàn phế hơn cả một người bình thường.

"Cút."

Diệp Hư Không xoay người bước lên xe ngựa. Đám hộ vệ vội vã vác lấy Vương Lăng đã chết ngất, chạy thục mạng như thể phía sau có quỷ dữ đuổi theo.

Trong xe, Lạc Thần Hi hít một hơi thật sâu. Nàng cảm thấy nam tử trước mặt này mỗi lúc một thần bí, mỗi lúc một đáng sợ.

"Ngươi để họ sống để truyền tin?" Nàng hỏi.

"Để một kẻ địch sống trong nỗi sợ hãi tột cùng đôi khi còn tàn nhẫn hơn là giết hắn." Diệp Hư Không khép mắt lại. "Hơn nữa, ta muốn toàn bộ Đại Chu biết rằng, chủ nhân thực sự của vùng đất này đã quay trở lại."

Tin tức Vương gia bị phế bỏ bởi một chữ của Diệp Hư Không giống như đổ thêm dầu vào lửa. Chỉ trong một ngày, cái tên Diệp Hư Không không chỉ là "Ác ma" nữa, mà đã trở thành "Hư Vô Thần" trong lời đồn đại của những kẻ chứng kiến.

Người dân thủ đô bắt đầu bàn tán xôn xao. Những kẻ từng sỉ nhục hắn nay run rẩy đóng chặt cửa nhà. Các gia tộc lớn họp khẩn cấp để định đoạt lập trường.

Cái tên Diệp Hư Không đã thực sự chấn động cả Hạ giới. Uy danh của hắn giờ đây được viết bằng nỗi sợ của kẻ thù và sự ngưỡng vọng của những kẻ khát cầu sức mạnh.

Bầu trời thủ đô Đại Chu ngày hôm đó bị bao phủ bởi một màu xám xịt lạ lùng, như thể vạn vật đang cúi đầu đón chào vị đế vương của sự trống rỗng sắp sửa quay lại ngai vàng.

Dưới ánh hoàng hôn, chiếc xe ngựa của Tiền gia chậm rãi xuất hiện trước cổng thành thủ đô. Lính canh cổng thành nhìn thấy cờ hiệu của Tiền gia và bóng dáng thiếu niên áo đen ngồi trong xe, đôi chân họ run lên, không một ai dám bước ra ngăn cản.

Diệp Hư Không mở mắt, nhìn về hướng dinh thự lộng lẫy của Diệp gia xa xa ở phía chân trời, một nụ cười lạnh lùng thoáng hiện:

"Nợ máu… giờ mới thực sự bắt đầu đòi."

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8