Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 22: Nhất Niệm Kiếm Ý sơ hiện**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 15:23:59 | Lượt xem: 2

Gió tuyết phương Bắc gào rú dọc theo quan đạo, thổi qua những rặng thông già, để lại thanh âm như tiếng quỷ khóc thần gào. Trên con đường phủ trắng xóa, một chiếc xe ngựa gỗ đen trông có vẻ đơn sơ đang chậm rãi lăn bánh.

Kẻ cầm lái là một thanh niên béo mạp, mặc gấm vóc sang trọng nhưng khuôn mặt lúc nào cũng lộ vẻ lo âu, đôi mắt hí đảo liên tục xung quanh như thể sợ hãi một con thú dữ nào đó sẽ nhảy vồ ra. Đó chính là Tiền Đa Đa, thiếu gia của thương hội giàu có nhưng hiện tại lại cam tâm tình nguyện làm phu xe.

Bên trong toa xe, bầu không khí lại tĩnh lặng đến lạ kỳ, hoàn toàn tách biệt với cái lạnh cắt da cắt thịt bên ngoài.

Diệp Hư Không ngồi xếp bằng, đôi mắt khép hờ, từng hơi thở của hắn mang theo một nhịp điệu kỳ lạ, mỗi lần hít vào, linh khí xung quanh dường như bị một lực lượng vô hình cắn nuốt, tiêu biến không còn dấu tích. Đối diện hắn là Lạc Thần Hi, nàng vận một bộ bạch y thanh khiết, khí chất băng thanh ngọc khiết như mẫu đơn trong sương sớm. Nàng nhìn chằm chằm vào thiếu niên trước mặt, trong lòng dâng lên ngàn vạn tầng sóng dữ.

Dưới chân Diệp Hư Không, con chó đen nhỏ mang tên Hắc Tử đang nằm cuộn tròn, thỉnh thoảng lại hé một con mắt ra nhìn vẻ mặt đờ đẫn của mập mạp bên ngoài, rồi lại hừ lạnh một tiếng đầy khinh bỉ.

"Diệp đạo hữu…" Lạc Thần Hi rốt cuộc phá vỡ sự im lặng, giọng nói trong trẻo như tiếng suối reo: "Trận chiến ở Thanh Vân Trấn chắc chắn đã kinh động tới hoàng thất Đại Chu và thủ đô Diệp gia. Ngươi giết người của mười ba tông môn, bọn họ sẽ không để yên. Đoạn đường phía trước… là Đoạn Hồn Cốc."

Diệp Hư Không không mở mắt, nhàn nhạt đáp: "Đến thì cứ đến. Hư vô bao la, thêm vài linh hồn vất vưởng cũng chỉ làm cho nó bớt trống trải hơn một chút."

Lạc Thần Hi nhíu mày, nàng chưa từng thấy ai ngông cuồng như vậy, nhưng sự ngông cuồng ấy phát ra từ miệng Diệp Hư Không lại mang theo một cảm giác tất yếu như thể chân lý trời đất vốn dĩ phải như vậy.

"Đại… đại ca!" Tiền Đa Đa ở bên ngoài đột nhiên run giọng hét lên, xe ngựa khựng lại đột ngột. "Phía trước… phía trước có biến!"

Diệp Hư Không lúc này mới từ từ mở mắt. Trong đôi đồng tử sâu thẳm ấy, dường như có cả một vùng trời đổ nát, vạn vật đang tan rã. Hắn nhẹ nhàng đứng dậy, đẩy cửa xe bước ra ngoài.

Đoạn Hồn Cốc, đúng như tên gọi của nó, là một hẻm núi hẹp với hai bên vách đá dựng đứng, chỉ có một con đường độc đạo đi qua. Lúc này, tại cửa cốc, tuyết không còn rơi được tới mặt đất, bởi vì áp lực từ hàng trăm tu sĩ đang đứng đó đã thổi bạt mọi bông tuyết bay tán loạn.

Dẫn đầu là ba vị lão giả, mặc đạo bào của Thiên Lang Vệ – lực lượng chấp pháp tinh nhuệ nhất của triều đình Đại Chu. Tu vi của ba người này đều đã chạm đến ngưỡng Kim Đan cảnh sơ kỳ, hơi thở hùng hậu ép tới mức Tiền Đa Đa mặt cắt không còn giọt máu. Phía sau họ là hơn một trăm tu sĩ ưu tú của các tông môn liên minh, ai nấy đều mang theo sát khí đằng đằng.

"Nghịch tặc Diệp Hư Không! Ngươi dám tàn sát đồng đạo, phạm thượng làm loạn, hôm nay Đoạn Hồn Cốc chính là nơi chôn xác của ngươi!" Một vị trưởng lão Thiên Lang Vệ bước ra, giọng nói mang theo chân nguyên cuồn cuộn như sấm truyền.

Diệp Hư Không đứng trên càng xe, vạt áo đen bay phấp phới trong gió. Hắn nhìn đám người trước mặt như nhìn một bầy kiến hôi đang nhảy múa trên miệng hố tử thần.

"Chỉ bấy nhiêu thôi sao?" Hắn nhẹ giọng hỏi, âm thanh không lớn nhưng lại lọt vào tai tất cả mọi người một cách rõ ràng.

"Hừ, còn mạnh miệng! Chúng ta đã bố trí Linh Thiên Tuyệt Diệt Trận, dù ngươi có là thiên tài tuyệt thế cũng đừng hòng trốn thoát!" Một gã tu sĩ Kim Đan khác quát lớn, phất tay một cái.

Ngay lập tức, hơn một trăm tu sĩ phía sau đồng loạt kết ấn. Những đạo phù văn ánh sáng hiện lên, đan xen thành một cái lưới lớn che phủ cả bầu trời Đoạn Hồn Cốc, khóa chặt hoàn toàn đường lui của nhóm người Diệp Hư Không.

Lạc Thần Hi bước xuống xe, sắc mặt nghiêm trọng. Nàng đặt tay lên chuôi kiếm, khí lạnh từ Cửu Âm Tuyệt Thể bắt đầu tỏa ra. Nàng thì thầm: "Hư Không, đây là đại trận của triều đình, uy lực không tầm thường, để ta…"

Diệp Hư Không đưa tay ngăn nàng lại.

"Ngươi lui lại đi. Kiếm của ngươi dù sắc bén, nhưng vẫn còn nằm trong khuôn khổ của Thương Khung này."

Hắn bước xuống mặt tuyết, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng như không trọng lượng. Hắn đi về phía hàng trăm tu sĩ đang đằng đằng sát khí, vẻ mặt điềm nhiên như đang dạo chơi chốn vườn không nhà trống.

"Trần gian đều nói, kiếm tu cường đại nhất là kẻ dùng kiếm chém đứt núi sông." Diệp Hư Không lẩm bẩm, tay phải hắn giơ lên hư không, nhưng trong tay hoàn toàn không có vũ khí.

"Nhưng bọn họ không biết rằng, kiếm ý thật sự… vốn không cần đến thực thể."

Cổ Thiên Thánh năm xưa phản bội hắn, đã từng cố gắng tìm kiếm bí mật của Hư Vô Kiếm Ý nhưng vĩnh viễn không chạm tới được cái bóng của nó. Bởi vì kẻ đi tìm sự hiện hữu sẽ bao giờ hiểu được ý nghĩa của sự trống rỗng.

"Sư phụ, ngươi nhìn cho kỹ. Những quân cờ mà ngươi phái xuống này, ngay cả tư cách tan biến dưới tay ta cũng không có." Diệp Hư Không nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi mà hắn biết Cổ Thiên Thánh đang dõi mắt xuống hạ giới này qua một đạo nhãn thần bí nào đó.

Đám tu sĩ phía đối diện bắt đầu mất kiên nhẫn. Ba vị trưởng lão Thiên Lang Vệ đồng loạt ra tay: "Giết! Đừng để hắn tiếp tục bày trò thần bí!"

Trăm đạo hào quang, pháp bảo, kiếm khí đồng loạt giáng xuống như một cơn mưa sao băng diệt thế. Sức mạnh này đủ để san bằng một tòa thành nhỏ trong chớp mắt.

Tiền Đa Đa đã ôm đầu nấp dưới gầm xe ngựa, miệng không ngừng lẩm bẩm cầu nguyện. Lạc Thần Hi nín thở, linh lực trong người nàng vận chuyển đến cực hạn để sẵn sàng cứu viện.

Đúng lúc đó, Diệp Hư Không khẽ nhắm mắt lại.

Một ý niệm phát ra từ linh hồn của hắn. Không có linh lực cuồn cuộn, không có hào quang rực rỡ, chỉ có một cảm giác hụt hẫng đến rợn người bao trùm lên toàn bộ không gian trong bán kính mười dặm.

"Hư Vô… Nhất Niệm."

*Xoẹt.*

Không có âm thanh chói tai, không có tiếng nổ long trời lở đất. Chỉ thấy trong khoảnh khắc đó, hàng trăm đạo công kích đang bay đến bỗng nhiên đứng sững lại giữa không trung, giống như một bức tranh vẽ bị ai đó dùng khăn lau đi một vết bẩn.

Cái lưới linh lực khổng lồ – Linh Thiên Tuyệt Diệt Trận – vốn đang uy áp cực độ, bỗng nhiên bắt đầu rạn nứt rồi vỡ vụn thành những hạt bụi lốm đốm, biến mất vào không khí.

Đám tu sĩ còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, thì một luồng kiếm ý vô hình, không màu không trạng thái, tràn ra từ phía Diệp Hư Không. Nó đi đến đâu, quy tắc không gian ở đó bị xóa bỏ đến đấy.

Trăm tên tu sĩ, bao gồm cả ba vị trưởng lão Kim Đan cảnh, bỗng nhiên thấy cơ thể mình nhẹ bẫng. Một vị trưởng lão kinh hãi nhìn xuống đôi bàn tay của mình, hắn thấy những đầu ngón tay đang dần dần hóa thành khói xám, rồi lan rộng lên cánh tay, bả vai… không hề đau đớn, nhưng nỗi sợ hãi tột cùng khiến hắn không thể thét lên lời.

"Đây… đây là lực lượng gì?" Hắn chỉ kịp thốt ra mấy chữ cuối cùng trước khi cả thân thể và linh hồn hoàn toàn bốc hơi, không để lại dù chỉ một sợi tóc hay một giọt máu.

Toàn bộ Đoạn Hồn Cốc lâm vào trạng thái tĩnh lặng vĩnh hằng.

Trong vòng vài hơi thở, hơn một trăm con người – những tinh anh của Đại Chu triều đình và liên minh mười ba tông môn – đã hoàn toàn biến mất. Quần áo của họ, vũ khí của họ, ngay cả những ký ức hay tàn dư sinh mệnh họ để lại trong không gian này đều bị xóa sạch một cách triệt để.

Duy nhất chỉ còn lại mặt tuyết phẳng lì và vách đá của thung lũng là vẫn giữ nguyên, nhưng trên vách đá lại hằn sâu một vết kiếm ngang dài hàng nghìn trượng, mỏng như tơ nhện nhưng lại chứa đựng một sự tàn khốc vô biên. Vết kiếm đó không chém vào đá, nó chém vào sự tồn tại của đá.

Lạc Thần Hi đứng ngây người như phổng đá. Nàng từng thấy các vị Tiên Đế ở Thượng Giới ra tay, dùng đại thần thông dời non lấp bể, hô phong hoán vũ. Nhưng nàng chưa bao giờ thấy một kẻ nào ra tay lại "sạch sẽ" và kinh dị đến mức này.

Không có đổ máu, không có xác chết. Chỉ có sự hư vô.

Diệp Hư Không từ từ hạ tay xuống, hơi thở vẫn bình ổn như chưa từng cử động. Hắn quay người lại, nhìn mập mạp đang run rẩy thò đầu ra khỏi gầm xe: "Tiền Đa Đa, dậy đi. Đường đã thông rồi."

Tiền Đa Đa nhìn bãi đất trống hoác trước mặt, lắp bắp: "Đại… đại ca… người đâu hết rồi? Đám hung thần ác sát nãy đâu?"

"Bọn họ đi đến nơi họ nên đến rồi." Diệp Hư Không bình thản bước lên xe ngựa.

Hắc Tử – con chó đen nhỏ – lúc này đứng dậy, lắc lắc cái đuôi rồi dùng ánh mắt khinh miệt nhìn về phía bãi đất trống đã không còn một bóng người, sau đó nó quay sang nhìn Diệp Hư Không, trong đôi mắt thú sẫm màu ánh lên một sự thán phục cùng hưng phấn của kẻ vừa thấy chủ nhân tìm lại được uy nghiêm.

"Ngươi… làm thế nào?" Lạc Thần Hi bước tới cạnh Diệp Hư Không, giọng nói nàng hơi run. "Đó không phải là võ kỹ của thế gian này. Thậm chí không phải là công pháp của Cửu Tiêu."

Diệp Hư Không ngồi vào vị trí cũ, khép mắt lại như muốn chìm vào giấc ngủ: "Thần Hi, ngươi nên biết rằng, đôi khi 'không có' còn đáng sợ hơn 'có'. Thiên đạo vạn giới xây dựng nên trật tự từ hư không, thì ta cũng có thể đưa chúng trở về với hư không. Đó mới chính là ý nghĩa của chữ Hư Vô."

Chiếc xe ngựa lại tiếp tục lăn bánh trên lớp tuyết dày, tiếng lộc cộc đều đều vang vọng giữa hẻm núi vắng lặng. Không còn kẻ ngăn đường, cũng chẳng còn ai dám bén mảng tới gần khu vực này trong vòng trăm dặm.

Tin tức về sự mất tích bí ẩn của trăm vị tu sĩ tại Đoạn Hồn Cốc chẳng mấy chốc sẽ truyền về thủ đô. Người ta sẽ nói về những quỷ dị của thung lũng, nói về những truyền thuyết cổ xưa. Nhưng chỉ có ba người và một con thú trên xe biết rằng, một chương mới của vạn giới đã bắt đầu mở ra kể từ một ý niệm vừa rồi.

Bên trong toa xe, Lạc Thần Hi nhìn bóng lưng của thiếu niên cùng tuổi nhưng tâm hồn lại già nua hơn cả vũ trụ, nàng bỗng cảm nhận được một nỗi cô độc sâu thẳm tỏa ra từ hắn. Hắn không phải là kẻ sát nhân cuồng loạn, hắn chỉ đơn giản là đang quét dọn những hạt bụi ngăn cản bước chân về lại ngai vàng của mình mà thôi.

"Kế tiếp… là thủ đô Đại Chu?" Nàng hỏi khẽ.

"Đúng." Diệp Hư Không đáp, thanh âm mang theo một chút lạnh lẽo thấm sâu vào tận xương tủy: "Diệp gia thủ đô, phụ thân của 'Diệp Hư Không' này, và kẻ đã cướp đi linh căn của hắn… ta sẽ cho bọn họ thấy thế nào là sự công bằng của Hư Vô."

Bầu trời Đại Chu vốn dĩ đang thanh bình bỗng dưng nổi lên một đám mây đen kịt kỳ lạ, bao phủ lấy cả tòa thành thủ đô rộng lớn. Điềm báo về một cuộc đổi ngôi, một sự sụp đổ của trật tự cũ đang hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết.

Hư Vô Thần Đế, một lần nữa, nhất niệm động thương khung.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8