Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 28: Manh mối về Cổ Thiên Thánh**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 15:29:50 | Lượt xem: 3

Thanh Vân Thành, màn đêm đặc quánh như mực tàu.

Sau khi Trấn Vân Tông sụp đổ chỉ trong một đêm, tin tức vẫn chưa kịp truyền ra ngoài, nhưng bầu không khí trong nội thành đã bắt đầu rục rịch những luồng sóng ngầm bất an. Tại một mật thất kín đáo nằm sâu trong phân đà của Tiền gia thương hội, ánh đèn dầu leo lét hắt bóng ba người một thú lên vách tường loang lổ.

Tiền Đa Đa đang mồ hôi nhễ nhại, hai bàn tay mập mạp không ngừng xoa vào nhau. Trước mặt hắn là một đống chiến lợi phẩm vừa vơ vét được từ bảo khố của Trấn Vân Tông. Với "Tụ Bảo Thể" bẩm sinh, cái mũi của Tiền Đa Đa nhạy bén hơn bất kỳ ai, hắn đang phân loại mớ hỗn độn này một cách đầy hưng phấn.

Hắc Tử nằm cuộn tròn trên một chiếc rương đầy linh thạch, cái mũi chó hếch lên, đôi mắt đen láy đầy vẻ khinh bỉ nhìn đống đồ vật mà Tiền Đa Đa coi là bảo vật. Đối với nó, thứ linh khí loãng xếch ở hạ giới này chẳng khác gì rác rưởi, chỉ có những loại thiên tài địa bảo mang theo tinh hoa của hỗn độn mới khiến nó liếc mắt một cái.

Ở phía bên kia, Diệp Hư Không ngồi xếp bằng trên một bồ đoàn cũ nát, ánh mắt thâm trầm như nhìn thấu qua bóng tối. Cạnh hắn, Lạc Thần Hi vẫn chưa hoàn toàn bình phục sau cơn chấn động tâm lý từ trận chiến ở Trấn Vân sơn. Nàng lén nhìn góc nghiêng của hắn, một thanh niên có vẻ ngoài bình phàm nhưng bên trong lại chứa đựng một linh hồn già cỗi và đáng sợ đến cực điểm.

"Lão đại! Huynh mau xem thứ này!"

Tiếng kêu của Tiền Đa Đa phá tan sự im lặng. Hắn run rẩy đưa ra một hộp gỗ đen tuyền, phía trên dán chằng chịt những đạo phù lục màu huyết dụ, toả ra một thứ mùi tanh tao, lạnh lẽo.

Diệp Hư Không nheo mắt lại. Chỉ một cái liếc nhìn, đồng tử của hắn đột ngột co rút.

Lạc Thần Hi cũng tò mò nhích lại gần, nhưng khi nàng chỉ vừa cách chiếc hộp ba thước, sắc mặt nàng lập tức trở nên tái mét: "Khí tức này… Thật tà ác! Nó dường như đang nuốt chửng linh lực xung quanh."

"Lùi lại." Diệp Hư Không trầm giọng nói. Một chữ này mang theo uy nghiêm không thể kháng cự.

Lạc Thần Hi vô thức lùi lại phía sau. Diệp Hư Không vươn tay, những đầu ngón tay thanh mảnh chạm nhẹ vào đạo phù lục. Một tiếng xèo xèo vang lên, thứ hắc khí tà ác kia dường như gặp phải thiên địch, nó gào thét định lao vào cắn xé ngón tay hắn, nhưng vừa chạm vào da thịt Diệp Hư Không, nó liền bị một luồng năng lượng hư vô trực tiếp đồng hoá, tan biến không để lại dấu vết.

Hắn lột bỏ lớp phù lục, nắp hộp bật mở.

Bên trong không phải là đan dược, cũng chẳng phải là bí kíp, mà là một mảnh vỡ nhỏ của một chiếc gương đồng, trên đó khắc một đồ đệ kỳ quái: Một con mắt đang nhắm nghiền, xung quanh là chín vòng tròn xoáy sâu vào tâm.

Vừa nhìn thấy hình vẽ này, sát ý trong mắt Diệp Hư Không bùng nổ như núi lửa phun trào. Không gian trong mật thất bắt đầu vặn xoắn, những tiếng răng rắc của gạch đá vỡ vụn vang lên khô khốc.

"Thiên Mục… Cửu Luân…"

Hắn rít qua kẽ răng. Từng từ, từng chữ nặng nề như thiên thạch rơi xuống mặt đất.

Lạc Thần Hi run rẩy hỏi: "Diệp Hư Không, đây là thứ gì?"

"Thôn Thiên Ấn." Diệp Hư Không nhắm mắt lại, trong đầu hắn lập tức hiện về khung cảnh của ngàn năm trước trên đỉnh Cửu Tiêu.

Ngày đó, hắn đang đột phá cảnh giới Vô Định, huyết khí xông lên thiên đình, cả vũ trụ đều phủ phục dưới chân. Nhưng ngay tại thời điểm mấu chốt nhất, đại đồ đệ mà hắn tin tưởng nhất — Cổ Thiên Thánh — đã mỉm cười bước đến. Trên trán kẻ đó, một ấn ký y hệt như mảnh gương đồng này hiện ra. Hắn ta đã dùng "Thôn Thiên Ma Công", thứ mà Diệp Hư Không cấm kỵ nhất, để cướp đi một phần ba căn cơ Thần Đế của chính sư phụ mình.

Mảnh gương đồng này tỏa ra một loại dao động linh hồn rất yếu ớt nhưng vô cùng đặc thù. Đó là dấu ấn riêng biệt của Cổ Thiên Thánh.

"Hắn ta… vậy mà đã vươn tay tới tận đây." Diệp Hư Không mở mắt, ánh nhìn lạnh lẽo như sương muối. "Trấn Vân Tông không tự nhiên mà có được những loại tài nguyên vượt cấp. Hoá ra là lũ chó săn cho Thiên Đình."

Tiền Đa Đa lau mồ hôi trên trán: "Lão đại, cái này… cái này là vật của Thiên Đế đương nhiệm sao? Chúng ta… chúng ta có nên vứt nó đi không? Nếu bị Thiên Đạo Minh phát hiện, cả Thanh Vân Thành này sẽ bị xóa sổ mất!"

Hắc Tử bỗng nhiên nhảy phóc xuống rương linh thạch, nó đi quanh mảnh gương, sủa nhẹ một tiếng. Một luồng linh thức truyền vào tâm trí Diệp Hư Không: *"Chủ nhân, hơi thở này không phải từ trên dội xuống, mà là có kẻ ở hạ giới đang cố gắng liên lạc với Thượng giới thông qua hiến tế. Mảnh gương này là chìa khóa của một loại trận pháp định vị linh hồn."*

Diệp Hư Không vỗ đầu Hắc Tử, ánh mắt u tối: "Ngươi nói đúng. Cổ Thiên Thánh tuy là Thiên Đế, nhưng muốn can thiệp trực tiếp vào quy tắc hạ giới vẫn phải chịu sự hạn chế của Thiên Đạo. Hắn đang tìm kiếm một thứ gì đó ở Hoang Khư Giới."

Hắn đột nhiên nhớ lại kiếp trước, trước khi bị phản bội, hắn từng cảm nhận được một mảnh "Hư Vô Chi Tâm" bị thất lạc khi khai thiên lập địa. Nếu Cổ Thiên Thánh có được thứ đó, hắn sẽ thực sự bước chân vào cảnh giới mà ngay cả Diệp Hư Không kiếp trước cũng chỉ dám ước ao.

"Tiền Đa Đa," Diệp Hư Không đột ngột ra lệnh, "Trấn Vân Tông trước khi bị diệt, có quan hệ mật thiết nhất với thế lực nào?"

Tiền Đa Đa suy nghĩ một lát rồi nhanh nhảu đáp: "Bẩm lão đại, Trấn Vân Tông chỉ là một quân cờ đứng ngoài sáng. Kẻ thực sự nắm quyền sinh sát ở vùng đất này là Thiên Minh Phủ. Có tin đồn rằng Phủ chủ của họ là một cường giả đã chạm tới cảnh giới Vương Cảnh từ trăm năm trước, nhưng từ lâu không xuất thế."

"Thiên Minh Phủ…" Diệp Hư Không bóp nát mảnh gương đồng. Thứ bột mịn lấp lánh hắc khí rơi xuống kẽ tay hắn, biến mất vào hư vô. "Thiên Đạo Minh ở thượng giới, Thiên Minh Phủ ở hạ giới. Cái tên quả thực không giấu diếm sự hèn hạ."

Lạc Thần Hi đứng bên cạnh cảm nhận được sự thay đổi trong hơi thở của Diệp Hư Không. Hắn bây giờ không còn là một phế vật gia tộc, cũng chẳng giống một thiên tài đang rèn luyện. Hắn giống như một thợ săn vĩ đại đang bắt đầu lần ra dấu vết của con mồi đã lẩn trốn suốt vạn năm.

"Ngươi định đối đầu với Cổ Thiên Thánh ngay lúc này sao?" Nàng lo lắng hỏi. "Ngươi hiện tại mới chỉ là luyện khí cảnh… dù sức mạnh của ngươi rất lạ, nhưng đối đầu với Thiên Đế…"

Diệp Hư Không quay đầu lại nhìn nàng, một nụ cười nhạt không chạm đến đáy mắt hiện trên môi: "Thần Hi, ngươi có biết con rồng mạnh nhất khi nào không?"

Lạc Thần Hi ngẩn người: "Lúc nó ở đỉnh cao?"

"Không." Diệp Hư Không đứng dậy, tà áo gai khẽ bay trong gió mặc dù mật thất không có gió. "Là lúc nó đang bị thương và ẩn mình trong vũng bùn. Bởi vì lúc đó, nó sẽ tiêu diệt tất cả những gì ngăn cản nó bay trở lại thương khung."

Hắn nhìn sang Tiền Đa Đa: "Trong vòng ba ngày, dùng toàn bộ nhân lực của Tiền gia, điều tra xem Thiên Minh Phủ đang có những hoạt động gì bí mật liên quan đến tế đàn linh hồn. Ta cần biết bọn chúng đang hiến tế thứ gì."

"Tuân lệnh lão đại! Việc này cứ giao cho đệ. Chỉ cần liên quan đến tiền bạc và tin tức, Tiền Đa Đa này chưa bao giờ khiến huynh thất vọng!" Tiền mập mạp vỗ ngực bôm bốp, dù trong lòng vẫn còn run rẩy nhưng ánh mắt đã ánh lên sự trung thành mãnh liệt. Hắn hiểu, đánh bạc cùng Diệp Hư Không là canh bạc lớn nhất và cũng vĩ đại nhất đời hắn.

Diệp Hư Không bước ra khỏi mật thất. Hắc Tử lặng lẽ theo sau, hình bóng con chó đen nhỏ bé đổ dài trên nền đất, lướt qua những đống vàng bạc mà không thèm ngoảnh đầu lại.

Dưới bầu trời đêm lạnh lẽo của Thanh Vân Thành, Diệp Hư Không ngẩng đầu nhìn lên trời cao.

Kiếp trước, hắn là "Hư Vô Thần Đế", là sự khởi đầu và kết thúc của vạn vật. Kẻ đồ đệ phản bội kia tưởng rằng đã chôn vùi hắn vào bụi bặm lịch sử. Hắn ta chiếm đoạt tên tuổi, chiếm đoạt hào quang, thậm chí chiếm đoạt cả thiên hạ mà hắn từng xây dựng.

Nhưng Cổ Thiên Thánh đã quên một điều: Hư Vô là bất tử.

"Ngươi muốn nuốt chửng thiên địa sao?" Diệp Hư Không khẽ lẩm bẩm, bàn tay hắn nắm chặt lại như muốn bóp nát cả bầu trời phía trước. "Vậy thì ta sẽ để ngươi nuốt cho đến khi… ngươi nổ tung."

Một luồng khí đen nhàn nhạt tỏa ra từ cơ thể hắn, khiến bóng tối xung quanh dường như đậm đặc hơn. Không gian nơi hắn đứng bắt đầu có dấu hiệu bị rạn nứt nhẹ. Đây là điềm báo của một cơn bão kinh hoàng sắp sửa quét qua Hoang Khư Giới.

Chương này chưa kết thúc, khi ở sâu trong phủ đệ của Thiên Minh Phủ, cách đó hàng ngàn dặm, một nam nhân vận hắc bào đang ngồi trên chiếc ghế chạm khắc hình rồng đột nhiên mở mắt. Trên trán hắn, một ấn ký Cửu Luân phát ra ánh sáng đỏ rực đầy khát máu.

"Trấn Vân Tông bị diệt? Mảnh gương linh hồn cũng mất dấu?" Nam nhân lạnh giọng hỏi.

Bên dưới, hàng loạt thuộc hạ quỳ mọp xuống, không ai dám thở mạnh.

"Tìm cho ra kẻ đó. Dù hắn là ai, dám chạm vào kế hoạch của Thiên Đình, hãy tế sống cả gia tộc hắn để nuôi Thôn Thiên Trận."

Bức màn bí mật về quá khứ và những nợ máu của ngàn năm trước đang dần được hé lộ. Diệp Hư Không biết rằng, từ giây phút này, cuộc chơi trốn tìm đã kết thúc. Cuộc chiến thực sự, cuộc chiến vì sự tồn vong của trật tự vạn giới, đã chính thức bắt đầu từ những manh mối nhỏ nhất tại mảnh đất hoang sơ này.

"Đi thôi Hắc Tử." Diệp Hư Không xoay người, bước đi về phía sương mù dày đặc. "Chúng ta có kẻ thù cần phải tìm, và một cái trời cần phải diệt."

Lạc Thần Hi nhìn theo bóng lưng hắn, cảm thấy trái tim mình đập nhanh một cách lạ kỳ. Nàng biết, từ nay về sau, cuộc đời nàng sẽ gắn liền với nam nhân bí ẩn này, dù đích đến cuối cùng là sự giải thoát hay là một vực thẳm hư vô không thấy đáy.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8