Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 29: Yến tiệc hoàng gia**
**Chương 29: Yến tiệc hoàng gia**
Kinh thành Đại Vân, thủ phủ của Hoang Khư Giới, vào đêm không hề mang vẻ tĩnh mịch vốn có của núi rừng, mà lại khoác lên mình một lớp lụa là rực rỡ của linh thạch chiếu sáng. Những tòa tháp cao vút vươn tận mây xanh, những con đường lát đá thanh ngọc phản chiếu ánh đèn lồng, tạo nên một khung cảnh phồn hoa tột bậc.
Hôm nay là đại yến trăm năm của hoàng thất Đại Vân, mời gọi thiên tài khắp bốn phương về dự. Khí thế ngút trời, linh khí dao động từ các phi hành bảo khí của các tông môn lớn khiến không khí trở nên đặc quánh và trang trọng.
Giữa dòng người tấp nập ấy, có ba người một thú đang lững thững tiến về phía hoàng cung.
Đi đầu là Tiền Đa Đa. Tên mập này hôm nay diện một bộ trường bào thêu chỉ vàng lấp lánh, ngón tay đeo đầy nhẫn trữ vật nạm đá quý, miệng thì không ngừng nhai hạt linh dẻ, dáng vẻ như sợ thiên hạ không biết mình giàu. Theo sau hắn là một nam tử vận thanh y giản dị, gương mặt tuấn lãng nhưng đôi mắt lại thâm trầm như chứa đựng cả một bầu trời sao vĩnh hằng. Bên cạnh nam tử ấy là một thiếu nữ che mặt bằng một tấm lụa mỏng, dù không thấy rõ dung nhan nhưng khí chất thanh cao, lạnh lùng như băng sơn ấy vẫn khiến người qua đường phải ngoái nhìn.
Và cuối cùng, lẽo đẽo đi dưới chân họ là một con chó đen nhỏ gầy gò, đôi mắt lim dim như buồn ngủ, nhìn cái gì cũng đầy vẻ khinh bỉ.
"Đại ca, ta đã nói rồi, cái tấm thiệp mời này của thương hội nhà ta là loại thượng đẳng, ngồi ở vị trí trung tâm, tha hồ cho người ta ngước nhìn!" Tiền Đa Đa vừa đi vừa vỗ ngực đắc ý.
Diệp Hư Không nhàn nhạt liếc mắt nhìn cung điện xa hoa phía trước, giọng nói không chút gợn sóng: "Ngồi đâu không quan trọng. Quan trọng là tối nay có ai dám làm phiền ta dùng bữa hay không thôi."
Lạc Thần Hi ở bên cạnh khẽ cau mày, truyền âm cho hắn: "Diệp Hư Không, ngươi thật sự muốn đến đây sao? Ta cảm nhận được trong cung điện có ít nhất ba đạo hơi thở của Hóa Thần Cảnh đang ẩn nấp. Nếu danh tính của ta bị lộ, hoặc sự kỳ quái trên người ngươi bị bọn chúng chú ý, e rằng sẽ có rắc rối."
Diệp Hư Không khóe môi hơi nhếch lên, một tia lãnh ý thoáng qua: "Hóa Thần Cảnh? Ở trong mắt ta, bọn họ cũng chỉ là những hạt bụi nhìn hơi rõ một chút mà thôi. Thần Hi, cứ tự nhiên đi, hôm nay có ta ở đây, thiên hạ này không ai chạm vào nàng được."
Lời nói bá đạo ấy khiến trái tim Lạc Thần Hi khẽ run lên. Nàng nhìn vào sườn mặt của hắn, trong lòng dâng lên một cảm giác an toàn khó tả. Kể từ khi theo nam tử này, nàng dần nhận ra, những quy tắc đạo lý mà nàng từng học ở Thánh địa dường như đều trở nên vô nghĩa trước sự hiện diện của hắn.
"Đứng lại! Thiệp mời đâu?"
Tiếng quát lạnh lùng vang lên tại cổng hoàng cung. Một vị thống lĩnh cấm vệ quân với bộ giáp bạc sáng loáng, tu vi đã đạt tới Trúc Cơ đỉnh phong, đang chặn đường bọn họ. Hắn đưa mắt quét qua nhóm người, ánh mắt dừng lại ở Diệp Hư Không với vẻ khinh thường rõ rệt, rồi lại lộ vẻ tham lam khi nhìn về phía Lạc Thần Hi.
Tiền Đa Đa nhanh chóng chìa ra tấm thiệp mạ vàng. Vị thống lĩnh xem qua, sắc mặt hơi dịu lại, nhưng khi nhìn thấy Diệp Hư Không và con chó đen dưới chân, hắn lại hừ lạnh một tiếng:
"Tiền thiếu gia, ngài vào thì được, nhưng vị công tử này… trông lạ lẫm quá. Hơn nữa, yến tiệc hoàng gia trang trọng, sao lại có thể mang một con chó ghẻ vào làm ô uế thánh đường?"
Hắc Tử đang ngáp dở, nghe thấy hai chữ "chó ghẻ", đôi mắt nó lập tức mở trừng trừng, một luồng sát khí nhỏ nhoi nhưng vô cùng cổ xưa lóe lên. Diệp Hư Không khẽ dùng chân ấn nhẹ lên đầu nó, ngăn cản nó lao lên nuốt chửng kẻ đối diện.
"Chó ghẻ?" Tiền Đa Đa quát lên, "Ngươi có mắt không tròng à? Đây là linh thú của đại ca ta! Ngươi có biết giá trị của nó không?"
"Linh thú?" Vị thống lĩnh cười nhạt, "Ở đây không thiếu thiên tài mang theo Huyết Lân Mã hay Tử Kim Băng Hổ. Con vật này đen thui gầy gò, ngoại trừ biết sủa ra thì có tích sự gì? Nghe đây, công tử vô danh kia có thể vào vì đi theo Tiền thiếu gia, nhưng con chó phải để lại bên ngoài!"
Không khí lập tức đông cứng lại. Những thiên tài trẻ tuổi xung quanh bắt đầu vây xem, chỉ trỏ.
"Kia chẳng phải là vị 'phế vật' nổi danh của Diệp gia ở Thanh Vân Thành sao? Nghe nói hắn bị tước linh căn, sao lại có mặt ở đây?"
"Cái kẻ đi cùng Thánh nữ… à không, vị mỹ nhân kia là ai? Nhìn trông hèn mọn thế mà lại có diễm phúc như vậy."
"Chậc, đến một con chó cũng mang theo, đúng là làm xấu mặt giới tu hành."
Diệp Hư Không không giận, hắn bước tới một bước, đối diện với vị thống lĩnh giáp bạc. Khoảng cách rất gần, vị thống lĩnh đột nhiên cảm thấy một áp lực vô hình như núi thái sơn đè nặng lên vai, khiến đầu gối hắn run rẩy, hơi thở trở nên dồn dập.
"Trong mắt ngươi, nó là chó ghẻ?" Diệp Hư Không nhẹ giọng hỏi.
"Đúng… đúng thì sao?" Thống lĩnh lắp bắp, hắn không hiểu sao mình lại thấy sợ hãi một thiếu niên trông như không có chút tu vi nào.
Diệp Hư Không khẽ nhếch môi, ánh mắt chuyển sang màu đen thẳm: "Ngươi hẳn là nên thấy vinh hạnh vì chưa bị nó nuốt vào bụng. Thần Hi, Mập Mạp, chúng ta vào. Nếu kẻ nào ngăn cản, ta sẽ để cho hoàng cung này từ nay về sau không cần cổng nữa."
Nói đoạn, hắn thản nhiên bước qua vị thống lĩnh. Một điều kỳ quái xảy ra, vị thống lĩnh kia đứng trơ ra như một pho tượng đá, không thể cử động, thậm chí ngay cả việc mở miệng kêu cứu cũng không làm được. Hắn chỉ có thể đứng đó nhìn nhóm người Diệp Hư Không ngang nhiên tiến vào đại điện, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên mặt.
Bước vào bên trong đại điện, sự xa hoa lại tăng thêm một bậc. Hàng trăm bàn tiệc được làm từ gỗ linh đàn tỏa hương thơm ngát. Rượu quý, linh quả tràn ngập.
Vừa mới ngồi xuống ở một góc khuất theo ý muốn của Diệp Hư Không, một giọng nói chói tai đã vang lên từ bàn bên cạnh:
"Ồ, đây chẳng phải là Diệp Hư Không sao? Kẻ đã bị đuổi khỏi tộc địa vì tội phế vật? Không ngờ mạng lớn thật, chẳng những chưa chết mà còn bò được tới tận kinh thành dự yến?"
Diệp Hư Không ngước mắt, nhìn thấy một nam tử trẻ tuổi mặc cẩm y màu tím, ánh mắt hung ác và hống hách. Kẻ này là Diệp Phàm, đại thiếu gia của một nhánh Diệp gia tại kinh thành, cũng là kẻ từng bắt nạt thân chủ của thân xác này rất nhiều lần trong ký ức.
Bên cạnh Diệp Phàm là vài tên đệ tử tông môn, bọn chúng nghe vậy thì cười rộ lên đầy mỉa mai.
"Diệp thiếu, huynh đệ gia tộc ngươi thật là đa dạng nha. Kẻ thì là thiên tài của Trấn Vân Tông, kẻ thì lại là tiểu tử mang chó đi xin ăn." Một tên thiếu gia đi cùng cười nhạt.
Diệp Phàm đứng dậy, tay cầm chén linh tửu, nghênh ngang đi tới trước mặt bàn của Diệp Hư Không. Hắn nhìn Lạc Thần Hi, đôi mắt sáng rực lên sự tham lam, rồi nhìn xuống chuôi kiếm đen tuyền đeo bên hông Diệp Hư Không.
"Này phế vật, cây kiếm không lưỡi kia là để cắt đậu hũ à? Hay là dùng để gãi ngứa? Ta thấy con chó đen kia còn có vẻ hữu dụng hơn đấy, ít nhất có thể hầm một nồi thịt giải sầu."
Hắc Tử lúc này thật sự nổi giận. Nó gừ một tiếng nhỏ trong cổ họng, nhìn Diệp Phàm như nhìn một miếng thịt thối.
Tiền Đa Đa đập bàn đứng phắt dậy: "Diệp Phàm! Ngươi ăn nói cho cẩn thận! Đại ca của ta không phải là người ngươi có thể xúc phạm!"
"Đại ca?" Diệp Phàm cười sằng sặc, "Mập mạp, Tiền gia các ngươi thật sự lụn bại đến mức này rồi sao? Nhận một thằng phế vật làm đại ca? Thật là nực cười!"
Hắn bất ngờ đưa tay định vén bức màn che mặt của Lạc Thần Hi: "Vị tiểu tỷ tỷ này, theo tên phế vật này làm gì cho uổng phí xuân xanh? Đi theo bản thiếu gia, bảo đảm nàng sẽ có vinh hoa phú quý…"
Tay hắn còn chưa chạm đến tấm mạng che mặt, thì một tiếng "Vút" xé gió vang lên.
Không ai nhìn thấy Diệp Hư Không ra tay như thế nào. Họ chỉ thấy chén rượu trên tay Diệp Phàm đột nhiên biến mất, và ngay khoảnh khắc tiếp theo, toàn bộ rượu bên trong đã bị hắt thẳng vào mặt Diệp Phàm.
Sự lạnh lẽo của linh tửu không làm Diệp Phàm đau đới bằng sự sỉ nhục. Hắn gào lên một tiếng, linh lực Tụ Khí cảnh tầng chín bạo phát:
"Ngươi muốn chết!"
Hắn tung ra một quyền, mang theo hổ gầm uy mãnh lao thẳng vào mặt Diệp Hư Không. Những người xung quanh lắc đầu ái ngại, họ dường như đã thấy được cảnh Diệp Hư Không đầu lìa khỏi cổ.
Nhưng, Diệp Hư Không vẫn ngồi yên. Hắn không né tránh, cũng không phản đòn. Hắn chỉ khẽ nhướn mày, một ý niệm lạnh lùng thoáng hiện qua trong đầu.
*Nhất niệm: Tĩnh.*
Ầm!
Toàn bộ linh lực đang bao phủ nắm đấm của Diệp Phàm đột nhiên biến mất không còn một vết tích, như thể nó chưa bao giờ tồn tại. Cánh tay hắn dừng lại ngay trước mũi Diệp Hư Không một phân, không thể tiến thêm dù chỉ một milimet. Một lực đàn hồi khủng khiếp từ hư không bắn ngược lại, khiến Diệp Phàm văng ngược ra xa, đập nát mấy bàn tiệc phía sau, máu mồm máu mũi văng tung tóe.
Cả đại điện lập tức yên lặng như tờ.
Các cao thủ hoàng thất và trưởng lão các tông môn vốn đang đàm đạo vui vẻ, giờ đây đều đồng loạt quay đầu nhìn về phía này.
"Chuyện gì vậy? Diệp Phàm bị đánh bay? Chẳng phải hắn là Tụ Khí đỉnh phong sao?"
"Ta không cảm nhận được linh lực từ tên tiểu tử kia. Thật là quái dị!"
Lúc này, từ trên cao vị trí ngồi của hoàng gia, một nam nhân vận long bào hoàng tử, khí chất bất phàm, lạnh lùng bước xuống. Đó chính là Đại hoàng tử Vân Chiến, một trong những thiên tài xuất sắc nhất của vương triều, tu vi đã đạt đến Kim Đan cảnh sơ kỳ.
"Kẻ nào dám gây loạn trong yến tiệc của hoàng huynh ta?" Vân Chiến trầm giọng, mỗi bước đi của hắn đều làm mặt đất rung chuyển nhẹ.
Diệp Phàm vừa bò dậy, vừa chỉ tay về phía Diệp Hư Không, vừa khóc lóc: "Đại hoàng tử! Tên tiểu tử kia dùng ám khí chơi xấu! Hắn là nghịch tặc của Diệp gia, dám làm nhục hoàng gia giữa yến tiệc!"
Vân Chiến nhìn Diệp Hư Không, đôi lông mày kiếm nhíu chặt. Hắn cảm nhận được một loại áp lực kỳ lạ tỏa ra từ thiếu niên này, một loại áp lực mà ngay cả khi đối diện với phụ hoàng hắn cũng chưa từng thấy.
"Ngươi là ai?" Vân Chiến hỏi, giọng nói mang theo uy nghiêm của bậc quân vương tương lai.
Diệp Hư Không thản nhiên nhấp một ngụm trà, thậm chí không buồn nhìn lên: "Ta là người mà ngươi không nên hỏi danh tính. Bảo kẻ kia biến đi, đừng làm bẩn không khí uống trà của ta. Bằng không, tối nay yến tiệc của hoàng gia ngươi sẽ phải đổi thành tang lễ đấy."
Tiếng xì xào vang lên khắp nơi. Động tới hoàng gia ở đây chẳng khác nào tìm chết. Ngay cả Tiền Đa Đa cũng run bắn người, khẽ kéo áo Diệp Hư Không: "Đại ca… đại ca bình tĩnh chút… đây là Đại hoàng tử đó!"
Lạc Thần Hi thì ngược lại, nàng đứng dậy, lạnh lùng liếc nhìn Vân Chiến: "Hoàng thất Đại Vân cũng chỉ đến thế thôi sao? Không phân phải trái, chỉ nghe lời phiến diện?"
Vân Chiến bị sắc đẹp của Lạc Thần Hi làm cho sững sờ một giây, nhưng sự kiêu ngạo của một hoàng tử không cho phép hắn nhún nhường. Hắn ra lệnh: "Người đâu! Bắt tên hỗn xược này lại cho ta! Nếu chống cự, giết không tha!"
Ngay lập tức, bốn vị hộ vệ Kim Đan cảnh từ phía sau lao tới, linh áp khủng khiếp bóp nghẹt mọi ngóc ngách của đại điện. Các vị khách mời hoảng sợ lùi lại phía sau.
Diệp Hư Không khẽ thở dài, đặt chén trà xuống bàn. Tiếng chén chạm vào gỗ nghe thanh thúy vô cùng, nhưng lại vang lên như một tiếng chuông đại hồng chung trong đầu mỗi người.
"Ta đã nói rồi mà, sao lại cứ thích làm phiền ta nhỉ?"
Hắn chậm rãi đứng lên, chuôi kiếm đen tuyền ở hông dường như hơi rung nhẹ. Hắc Tử cũng nhe răng ra, cơ thể nó dường như đang to lên một vòng, một tầng bóng tối đặc quánh bắt đầu bao trùm lấy đôi mắt nó.
"Hư Vô, không có nghĩa là không có gì." Diệp Hư Không nói nhỏ, thanh âm nhẹ tênh nhưng khiến không gian xung quanh bắt đầu vặn vẹo.
"Nó có nghĩa là… vạn vật biến mất."
Bốn vị hộ vệ Kim Đan cảnh còn chưa kịp chạm vào tà áo của Diệp Hư Không, đã cảm thấy cơ thể mình đột nhiên trở nên nhẹ hẫng. Linh lực trong cơ thể họ, vốn dĩ cuồn cuộn như biển cả, bỗng chốc bốc hơi sạch sẽ. Không chỉ có linh lực, mà ngay cả trang bị pháp bảo, quần áo trên người họ cũng bắt đầu phân rã thành những hạt cát li ti đen kịt rồi biến mất vào không trung.
"A! Chuyện gì thế này!"
"Cứu tôi! Cơ thể của tôi…"
Bốn người đàn ông cường tráng chỉ trong một nhịp thở đã hoàn toàn tan biến khỏi thế gian, không để lại một mảnh vụn, ngay cả tiếng kêu cũng bị bóng tối nuốt chửng.
Sợ hãi.
Một sự sợ hãi tột cùng bao trùm lấy tất cả mọi người. Diệp Phàm trợn mắt nhìn chỗ mà bốn vị hộ vệ vừa đứng, nay chỉ còn lại mặt sàn trống trơn và vài vết bụi đen mờ.
Vân Chiến lùi lại mấy bước, mặt cắt không còn một giọt máu: "Ngươi… ngươi đã làm gì? Yêu thuật! Đây là yêu thuật!"
Diệp Hư Không bước tới, mỗi bước chân của hắn đi đến đâu, đá lát nền đến đó đều tự động biến thành tro bụi, tạo nên một lối đi thần bí.
"Yêu thuật?" Diệp Hư Không cười nhạt, ánh mắt liếc nhìn lên tầng cao nhất của điện, nơi mà mấy lão quái vật Hóa Thần Cảnh đang nín thở không dám ra tay.
"Đây gọi là trật tự. Khi chủ nhân của hư vô xuất hiện, mọi thực tại đều phải nhường đường."
Hắn dừng lại trước mặt Vân Chiến, bàn tay đặt nhẹ lên vai đại hoàng tử. Vân Chiến cảm thấy như mình đang bị một tử thần sờ vào gáy, toàn thân đóng băng.
"Đi báo cho phụ hoàng ngươi. Nếu trong vòng nửa khắc đồng hồ, không dọn sạch những kẻ tạp nham này và dâng lên món ăn tốt nhất cho chó của ta, ta sẽ để cho cả cái kinh thành này trở lại trạng thái khởi nguyên của nó."
"Khởi nguyên của nó… là gì?" Vân Chiến run rẩy hỏi.
"Sự trống rỗng." Diệp Hư Không trả lời một cách hững hờ.
Cả kinh thành đêm nay, gió bắt đầu ngừng thổi. Trên bầu trời, mây đen từ đâu kéo đến che lấp toàn bộ ánh trăng, và từ chính giữa tâm của hoàng cung, một cột khí đen kịt bốc thẳng lên trời cao, nối liền đất và trời thành một dải Hư Vô đáng sợ.
Lạc Thần Hi đứng nhìn bóng lưng Diệp Hư Không, nàng biết, nam nhân này rốt cuộc cũng không muốn dấu mình nữa rồi. Hắn đang dùng cách cực đoan nhất để tuyên bố với toàn bộ giới tu luyện của Hoang Khư Giới này rằng:
Thần Đế, đã thực sự trở lại.