Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 50: Đột phá Kim Đan**
Trong bóng tối thâm trầm của U Minh Cổ Khảo, khí lưu như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Những dải lôi điện màu đỏ ngầu từ bên ngoài rạch nát bầu trời, nhưng ngay khi chạm đến phạm vi mười trượng quanh Diệp Hư Không, chúng đột ngột tan biến, không phải bị đánh tan, mà là bị nuốt chửng bởi một sự hư vô tuyệt đối.
Diệp Hư Không ngồi xếp bằng trên một phiến thạch nứt nẻ, đôi mắt nhắm nghiền, nhưng bên trong đan điền của hắn, một cuộc cách mạng đang diễn ra.
Thông thường, tu sĩ khi đột phá Kim Đan sẽ trải qua quá trình ngưng tụ linh khí thành dịch thể, sau đó cô đặc dịch thể thành một viên kim cầu lấp lánh mang theo thuộc tính ngũ hành hoặc phong lôi. Nhưng Diệp Hư Không tu luyện là *Hư Vô Diệt Thế Quyết*. Thứ hắn cần không phải là sự tích tụ, mà là sự phủ định.
"Vạn vật khởi đầu từ không, kết thúc tại không. Kim Đan của thế gian là hữu hình, Kim Đan của ta là vô tướng."
Hắn khẽ quát một tiếng trong tâm tưởng. Hư Vô Châu quay cuồng dữ dội, giải phóng ra từng luồng hắc khí u minh, đặc quánh như mực tàu. Những luồng khí này không có sức nóng của hỏa, không có sự sắc bén của kim, nhưng đi đến đâu, không gian nơi đó vặn vẹo đến đó.
Toàn bộ linh khí nồng đậm trong U Minh Cổ Khảo, vốn là tử khí của hàng vạn năm tích tụ, giờ đây giống như trăm sông đổ về một biển, điên cuồng rót vào lỗ đen trong bụng Diệp Hư Không.
"Cái này… cái này rốt cuộc là loại công pháp gì?" Tiền Đa Đa đứng xa xa, gương mặt phúng phính trắng bệch đi vì kinh hãi. Hắn cảm giác được bảo vật "Tụ Bảo Thể" của mình đang không ngừng cảnh báo. Trong mắt hắn, Diệp Hư Không lúc này không còn là một con người, mà là một vết nứt của vũ trụ đang mở rộng. "Hư Không lão đại định hút cạn cả cái thế giới này sao?"
Hắc Tử nhe răng, bộ lông đen tuyền dựng đứng lên như kim châm. Là Thôn Thiên Thú, nó nhạy cảm với năng lượng hơn ai hết. Nó cảm nhận được một loại áp chế mang tính cấp bậc, giống như thần linh đang nhìn xuống sâu bọ. Nó gầm khẽ một tiếng, lùi lại bảo vệ Tiền Đa Đa và Lạc Thần Hi, ánh mắt đầy vẻ kiêng dè.
Lạc Thần Hi đứng đó, tà áo trắng tung bay trong gió lốc. Nàng nhìn chằm chằm vào bóng lưng của thiếu niên, trái tim đập liên hồi. *Cửu Âm Tuyệt Thể* trong người nàng đang rung động mạnh mẽ, dường như muốn cộng minh với thứ sức mạnh đang thức tỉnh kia. Nàng thầm nghĩ: *Thần Đế… danh hiệu này quả nhiên không phải là hư danh. Thiên hạ này, còn ai có thể ở cảnh giới hạ giới mà gây ra động tĩnh diệt thế thế này?*
Ầm!
Bầu trời Hoang Khư Giới đột ngột chuyển sang màu đen kịt. Những đám mây lôi kiếp vốn đỏ rực giờ đây bị nhuộm thành một màu tím sậm hung hiểm. "Cửu Thiên Diệt Thần Kiếp" – loại lôi kiếp chỉ dành cho những kẻ đại nghịch bất đạo, những kẻ mà chính Thiên đạo cũng cảm thấy bị đe dọa.
Đạo lôi điện thứ nhất giáng xuống, dày như thân cây cổ thụ, mang theo sức mạnh phá tan vạn dặm núi rừng.
Diệp Hư Không đột ngột mở mắt. Đồng tử của hắn hoàn toàn là một màu đen thăm thẳm, không có tròng trắng, không có ánh sáng.
"Muốn diệt ta? Thiên đạo này còn chưa đủ tư cách."
Hắn không thèm phòng ngự, ngược lại đưa tay lên hư không, bàn tay khẽ nắm lại.
"Nhất Niệm… Thôn Phệ."
Một màn kịch kinh hoàng xảy ra. Đạo lôi điện khổng lồ kia khi vừa chạm vào đỉnh đầu hắn, thay vì nổ tung thì lại như một dải lụa bị cuốn vào một chiếc xoáy nước không đáy. Diệp Hư Không thản nhiên hấp thụ toàn bộ năng lượng lôi kiếp, dùng chúng làm mồi lửa để nung nấu viên nội đan bên trong cơ thể.
Trong đan điền, khối năng lượng đen kịt bắt đầu co rút lại. Từ kích cỡ một nắm tay, nó thu nhỏ chỉ còn bằng hạt nhãn, rồi bằng một hạt cát. Nhưng khối lượng và mật độ của nó lại tăng lên gấp vạn lần.
Mọi quy tắc về vật lý, về linh khí của hạ giới lúc này đều sụp đổ xung quanh hắn. Mặt đất bên dưới Diệp Hư Không bắt đầu hóa thành tro bụi một cách thầm lặng, không có tiếng nổ, chỉ là sự biến mất của vật chất.
Đạo lôi thứ hai, thứ ba, thứ tư… liên tiếp giáng xuống. Mỗi đạo sau lại mạnh hơn đạo trước gấp bội, rung chuyển cả đại lục. Thanh Vân Thành ở cách đó hàng nghìn dặm cũng cảm nhận được dư chấn, các vị lão quái vật đang bế quan đồng loạt mở mắt, kinh hãi nhìn về phía U Minh Cổ Khảo.
Bên trong cơ thể Diệp Hư Không, một sự biến đổi kỳ diệu bắt đầu.
Viên nội đan tí hon kia cuối cùng cũng thành hình. Nó không phải màu vàng, không phải màu đỏ, mà là một màu không thể gọi tên – nó trong suốt như pha lê nhưng lại chứa đựng bóng tối vô cùng tận. Đây chính là **Hư Vô Nội Đan**.
Khi viên đan này hoàn toàn ổn định, một luồng sóng xung kích vô hình phát tán ra tứ phía.
Oanh!
Toàn bộ U Minh Cổ Khảo vốn sừng sững vạn năm, chỉ trong một nhịp thở, hoàn toàn biến mất khỏi bản đồ. Những dãy núi đá, những hang động u ám, những bộ xương khô lâu… tất cả đều hóa thành hư vô. Một hố đen khổng lồ đường kính mười dặm xuất hiện, sạch sẽ đến mức không còn một hạt bụi.
Giữa hố đen ấy, Diệp Hư Không chậm rãi đứng dậy.
Áo choàng của hắn đã bị gió lốc xé rách một vài chỗ, nhưng làn da hắn lại phát ra một loại hào quang thâm trầm, như thể da thịt hắn được cấu thành từ tinh thần vũ trụ. Khí tức của hắn lúc này đã vượt qua sự nhận biết của Kim Đan kỳ. Hắn đứng đó, mà như thể không đứng đó. Hắn hiện hữu, nhưng cũng là hư ảo.
Lôi kiếp trên trời như cảm thấy sự sỉ nhục, hàng vạn đạo lôi điện đồng lúc tập hợp, tạo thành một con rồng lôi điện khổng lồ gầm rống lao xuống, định dùng đòn cuối cùng để xóa sổ "kẻ dị biệt" này.
Diệp Hư Không nhìn lên rồng lôi, môi mỏng khẽ nhếch, thốt ra hai chữ nhẹ nhàng:
"Định Không."
Một giây sau, thế giới đứng im.
Con rồng lôi điện khổng lồ đang há miệng gầm thét đột nhiên bị đóng băng giữa không trung. Những tia chớp nhỏ li ti đang nhảy nhót cũng bất động. Thậm chí cả gió, cả bụi, và cả hơi thở của Tiền Đa Đa cũng bị ngưng trệ.
Đây chính là thần thông từ mảnh vỡ thứ hai của Hư Vô Châu – khả năng đóng băng thời không cục bộ.
Diệp Hư Không bước một bước nhẹ tênh lên không trung, đi đến trước đầu rồng lôi. Hắn đưa một ngón tay trỏ ra, nhẹ nhàng chạm vào trán con rồng điện.
"Tan đi."
Xoạt!
Cả bầu trời tím ngắt bỗng chốc vỡ tan như gương. Đám mây đen kịt bị một lực lượng vô hình xé toạc, để lộ ra ánh mặt trời dịu nhẹ của hạ giới lần đầu tiên chiếu xuống vùng đất chết này. Con rồng lôi điện mạnh mẽ kia biến thành những hạt sáng lấp lánh rồi tắt ngấm.
Thiên địa yên tĩnh lại một cách kỳ lạ.
Diệp Hư Không thu lại khí tức, rơi xuống trước mặt ba người đang đứng chết lặng kia.
Lúc này, Hư Vô Nội Đan trong đan điền hắn đang xoay tròn, mỗi vòng xoay đều sản sinh ra lực lượng tinh thuần gấp trăm lần linh lực thông thường. Hắn cảm nhận được sức mạnh này, một sức mạnh có thể một chiêu trấn sát bất kỳ vị Nguyên Anh kỳ nào của thế giới này.
"Hư… Hư Không đại ca…" Tiền Đa Đa lắp bắp, chân run lẩy bẩy. "Ngươi… ngươi vừa mới thăng cấp Kim Đan? Ta thề với cái bụng mỡ này, nhìn giống như ngươi vừa mới sáng tạo ra thế giới mới đúng hơn!"
Diệp Hư Không nhàn nhạt liếc hắn một cái: "Có gì lạ? Chỉ là bồi đắp lại căn cơ một chút thôi."
Lạc Thần Hi tiến tới, ánh mắt không giấu được vẻ chấn động: "Chúc mừng… chủ nhân đột phá."
Tiếng "chủ nhân" này, nàng nói ra một cách vô cùng tự nhiên, như thể việc tôn thờ kẻ mạnh trước mặt là lẽ tất yếu của vạn vật.
Diệp Hư Không quay đầu nhìn về phía xa, nơi những luồng hào quang của các tu sĩ mạnh mẽ từ khắp nơi đang bay tới kiểm tra dị tượng. Hắn biết, sự bình yên ngắn ngủi ở Hoang Khư Giới sắp kết thúc. Những kẻ ở Thiên Đạo Minh chắc chắn đã cảm nhận được một phần rung động của Hư Vô Châu.
"Kim Đan đã thành, Hư Vô đã mở."
Diệp Hư Không nắm chặt bàn tay, Hư Vô Kiếm – thanh kiếm không lưỡi xuất hiện trong lòng bàn tay hắn, phát ra tiếng reo hò rợn người.
"Kể từ hôm nay, kẻ thuận ta được hưởng thái bình, kẻ nghịch ta… vĩnh viễn không còn dấu vết trong luân hồi."
Hắn phất tay, một dải đen bao phủ lấy Lạc Thần Hi, Tiền Đa Đa và Hắc Tử.
"Chúng ta đi. Thanh Vân Thành không còn gì để luyến tiếc nữa. Mục tiêu tiếp theo… là thánh địa lớn nhất Hoang Khư Giới."
Bóng dáng bốn người biến mất vào hư không, để lại một hố sâu khổng lồ như một vết sẹo không bao giờ lành trên mặt đất của hạ giới, minh chứng cho sự trỗi dậy của một vị Thần Đế vĩ đại nhất từng bị lãng quên.
Hoang Khư Giới từ nay, sẽ không còn một ngày nào yên tĩnh nữa. Bởi vì, vị thần ấy đã thực sự trở lại.