Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 49: Hư Vô Châu dị động**
**CHƯƠNG 49: HƯ VÔ CHÂU DỊ ĐỘNG**
Thanh Vân Thành, đêm sâu như mực.
Bên trong mật thất của Diệp gia, không khí dường như đông cứng lại. Một luồng áp lực vô hình, cổ xưa và tang thương, từ trung tâm căn phòng lan tỏa ra xung quanh, khiến những bức tường đá cứng nhất cũng bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ li ti.
Diệp Hư Không ngồi xếp bằng trên bồ đoàn bằng gỗ vân hương, đôi mắt khép hờ. Trong đan điền của hắn, vốn dĩ là một mảnh hư vô tĩnh lặng, nay lại đang cuộn trào sóng gió.
Hư Vô Châu – khởi nguyên của toàn bộ vũ trụ, thứ báu vật khiến hắn bị phản bội và vẫn lạc ở kiếp trước – lúc này đang xoay tròn với tốc độ kinh hồn. Ánh sáng đen tuyền của nó không hề phát quang, mà ngược lại, nó đang điên cuồng thôn phệ mọi tia sáng và linh khí nhỏ nhất trong căn phòng này.
"Thịch… Thịch… Thịch…"
Tiếng đập vang lên từ bên trong viên châu đen kịt kia, đều đặn và trầm hùng như nhịp tim của một vị thần khổng lồ vừa tỉnh giấc sau giấc ngủ kéo dài hàng triệu kỷ. Mỗi nhịp đập ấy khiến linh hồn của Diệp Hư Không rung động mạnh mẽ, kéo theo những ký ức rời rạc về thời kỳ Khai Thiên Tích Địa hiện về trong tâm trí.
"Cảm giác này…"
Đôi lông mày thanh tú của Diệp Hư Không khẽ nhếch lên. Ánh mắt hắn đột ngột mở ra, sâu thẳm như hố đen vĩnh hằng, có thể nuốt chửng cả linh hồn của bất kỳ ai dám nhìn thẳng vào. Hắn cảm nhận được một sự cộng hưởng vô cùng mãnh liệt đang vọng lại từ một phương hướng xa xôi, tận cùng phía Tây của Hoang Khư Giới.
Đó không phải là sự trùng hợp. Đó là tiếng gọi của đồng loại.
"Mảnh vỡ thứ hai của Khởi Nguyên…" Diệp Hư Không thầm thốt lên, giọng nói khản đặc chứa đựng sự hưng phấn khó kiềm chế.
Hư Vô Châu vốn dĩ không hoàn chỉnh. Kiếp trước, hắn chỉ chiếm được phần cốt lõi lớn nhất, chính vì sự thiếu sót trong quy tắc mà khi đột phá cảnh giới "Vô Định", hắn mới lộ ra sơ hở để lũ nghịch đồ có cơ hội ra tay. Nếu có thể tìm thấy các mảnh vỡ còn lại, hắn không chỉ khôi phục lại tu vi đỉnh phong mà còn có thể bước lên một cấp độ hoàn toàn mới, vượt qua cả sự ràng buộc của Thiên Đạo.
Ngay lúc này, bên ngoài mật thất, một bóng dáng thanh thoát như tiên tử đang lặng lẽ đứng đó. Lạc Thần Hi, Thánh nữ của Dao Trì Thánh Địa, người sở hữu Cửu Âm Tuyệt Thể vang danh thiên hạ, lúc này lại mang vẻ mặt đầy kinh hãi.
Nàng vốn nhạy cảm với thiên địa quy tắc hơn bất kỳ ai, nhưng vào giây phút này, nàng cảm thấy tất cả các quy tắc chung quanh Diệp gia đã biến mất. Không, nói chính xác hơn là chúng bị một thứ lực lượng bá đạo hơn xóa sổ hoàn toàn.
"Hắn rốt cuộc là ai?" Lạc Thần Hi nắm chặt tay, tà áo trắng bay nhẹ trong gió đêm. "Chỉ là một thiếu niên ở hạ giới, tại sao lại mang hơi thở khiến cả tâm hồn ta phải run rẩy như đứng trước Thần linh?"
Đúng lúc này, cánh cửa mật thất nặng nề từ từ mở ra.
Diệp Hư Không bước ra ngoài, từng bước chân của hắn thanh thản nhưng lại nặng tựa thái sơn. Đi sau hắn là một bóng đen nhỏ bé, con chó đen Hắc Tử. Lúc này Hắc Tử không còn vẻ nghênh ngang thường ngày, nó cụp tai lại, đôi mắt vàng rực nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Diệp Hư Không với sự sùng bái tuyệt đối. Là một Thôn Thiên Thú, nó hiểu rõ hơn ai hết, chủ nhân của nó vừa chạm đến một thứ cấm kỵ của vũ trụ.
"Thần Hi, chuẩn bị đi." Diệp Hư Không lạnh nhạt nói, thanh âm không một chút gợn sóng.
Lạc Thần Hi giật mình, cung kính cúi đầu: "Tiên sinh có điều gì sai bảo?"
"Có thứ thuộc về ta đang bị kẻ khác giam cầm tại U Minh Cổ Khảo." Diệp Hư Không nhìn về phía chân trời xa tít tắp, nơi mây đen đang vần vũ. "Chúng ta xuất phát ngay lập tức."
"U Minh Cổ Khảo?" Lạc Thần Hi biến sắc. "Nơi đó là vùng đất chết của Hoang Khư Giới, tương truyền là khe nứt không gian nối liền với Biển Hư Vô, ngay cả Thần Cảnh cao thủ tiến vào cũng cửu tử nhất sinh…"
"Với người khác là đất chết, với ta, đó là sân nhà." Diệp Hư Không ngắt lời nàng.
Hắn phất tay một cái, một chiếc phi chu nhỏ màu bạc hiện ra. Từ phía sau góc tường, một thân hình mập mạp, tròn trùng trục lao ra, miệng vẫn còn đang nhai dở cái đùi gà.
"Đợi đã! Đại ca, đi tìm bảo vật mà không có Tiền Đa Đa này là một thiếu sót lớn!" Mập mạp Tiền Đa Đa vừa chạy vừa thở hồng hộc, nhưng đôi mắt nhỏ xíu của hắn lại sáng quắc lên khi nghe thấy hai chữ "bảo vật". "Cái mũi của đệ đã ngửi thấy mùi tiền… à không, mùi của đại cơ duyên từ phía Tây rồi!"
Hắc Tử khinh bỉ nhìn gã mập: "Cái loại tham tiền như ngươi đi theo chỉ tổ làm mồi cho ác quỷ, nhưng thôi, có người gánh đồ cũng tốt."
Diệp Hư Không không nói gì thêm, bước lên phi chu. Lạc Thần Hi và Tiền Đa Đa cũng nhanh chóng bám theo.
Ánh bạc loé lên, phi chu hóa thành một đường tơ ánh sáng, xé toạc màn đêm lạnh lẽo của Thanh Vân Thành, hướng thẳng về phía Tây mà lao đi với tốc độ xé gió.
—
Ba ngày sau.
Vùng biên giới Hoang Khư Giới, U Minh Cổ Khảo.
Đây là một hẻm núi khổng lồ như thể một nhát rìu thiên thạch đã bổ đôi mặt đất. Sương mù màu xám tro bao phủ dày đặc, tầm nhìn không quá mười trượng. Điều đáng sợ nhất là không gian ở đây vặn vẹo không ngừng, thỉnh thoảng lại xuất hiện những khe nứt đen ngòm có thể cắn nuốt bất kỳ thứ gì chạm vào.
"Gâu! Không khí ở đây hôi thối thật, đầy mùi vị của sự mục nát." Hắc Tử khịt mũi, lông tơ trên người dựng đứng cả lên.
Tiền Đa Đa run cầm cập, nép sát sau lưng Lạc Thần Hi: "Thánh nữ tỷ tỷ, nàng nhớ bảo vệ đệ nhé. Đệ còn chưa lấy vợ, chưa tiêu hết số linh thạch trong hầm nhà mình…"
Lạc Thần Hi không rảnh để ý đến gã mập. Nàng đang dồn hết sự tập trung vào Diệp Hư Không.
Diệp Hư Không lúc này đứng ở mũi thuyền, tay chắp sau lưng, đối mặt với luồng gió mang theo sát khí của hẻm núi mà thần thái vẫn thản nhiên. Hắn đột ngột ra lệnh cho phi chu dừng lại trước một hang động đen ngòm, bên trên khắc hai chữ bằng cổ tự đầy máu nồng nặc: **"Đoạn Hồn"**.
"Đến rồi."
Hư Vô Châu trong người Diệp Hư Không lúc này rung động đạt đến cực điểm. Hắn cảm nhận được, mảnh vỡ thứ hai đang ở ngay trong hang động này. Tuy nhiên, ở lối vào hang, lại có hàng chục xác chết khô khốc mặc y phục mang phù hiệu của Thiên Đạo Minh.
"Dấu vết của người thượng giới?" Lạc Thần Hi nhận ra phù hiệu, ánh mắt ngưng trọng. "Chẳng lẽ Cổ Thiên Thánh đã phái người xuống đây trước?"
"Bọn chúng cũng có chút bản sự, cảm nhận được hơi thở của khởi nguyên nên muốn đến nẫng tay trên." Diệp Hư Không cười lạnh, trong đôi mắt hiện lên một tia sát cơ sắc lẹm. "Đồ của ta, ngay cả Thiên đạo cũng không được chạm vào, huống chi là mấy con chó săn của nghịch đồ đó."
Hắn bước xuống phi chu, đôi chân chạm vào mặt đất đầy sỏi đá của U Minh Cổ Khảo. Ngay khoảnh khắc đó, một luồng áp lực hung hiểm từ trong hang động cuộn trào ra, kèm theo tiếng gầm rú chấn động tâm can. Một con thú khổng lồ, toàn thân cấu thành từ hắc khí vặn vẹo, cao tới mười trượng, lao ra chặn đường.
"U Minh Thú thủ hộ!" Lạc Thần Hi kinh hô, tay nàng vung lên, kiếm ý băng giá bắt đầu ngưng tụ. "Con thú này tương đương với tu vi Vương Cảnh sơ kỳ, để ta giải quyết!"
"Lùi lại."
Giọng của Diệp Hư Không vang lên, lạnh lùng và không cho phép chối từ.
Hắn không rút kiếm, thậm chí không hề chuyển vận linh khí. Hắn chỉ đưa một ngón tay lên, chỉ thẳng về phía con cự thú đang lao đến.
"Trong mắt ta, ngươi vốn là hư không. Trở về đi."
*Hư Vô Chỉ – Nhất Niệm Hư Vô!*
Không có tiếng nổ lớn, không có khói bụi mịt mù. Chỉ thấy một điểm đen nhỏ xuất hiện ở giữa trán con cự thú, sau đó, điểm đen ấy mở rộng ra một cách kỳ lạ. Con thú khổng lồ kia, chỉ trong chớp mắt, bắt đầu tan biến như khói mây bị gió thổi bạt. Nó không chết, mà là hoàn toàn bị xóa sổ khỏi sự tồn tại.
Từng thớ thịt, từng sợi lông hắc khí, thậm chí là cả hơi thở của nó, đều biến mất sạch sẽ, không để lại một dấu vết nào dù là nhỏ nhất.
Lạc Thần Hi đứng ngây dại, kiếm trong tay run rẩy. Nàng từng thấy cường giả Tiên Đế chiến đấu, dời non lấp bể, chém đứt tinh hà. Nhưng nàng chưa bao giờ thấy ai có thể "xóa bỏ" đối thủ một cách triệt để và lặng lẽ như vậy. Đó không phải là võ kỹ, đó là… thẩm quyền của Đấng Sáng Thế.
Diệp Hư Không không nhìn lại kết quả, trực tiếp bước vào trong hang động tối tăm.
Càng vào sâu, linh khí càng loãng, nhưng một loại năng lượng thô sơ, nguyên thủy càng trở nên đậm đặc. Ở giữa lòng hang, một bục đá cổ xưa bị những sợi xích làm từ "Vạn Năm Huyền Thiết" và dán đầy bùa chú của Thiên Đạo Minh đang khóa chặt một vật gì đó.
Vật đó là một mảnh tinh thạch màu xám tro, thỉnh thoảng lại nhấp nháy ánh sáng mờ ảo.
"Mảnh vỡ Khởi Nguyên – Định Không Thạch." Diệp Hư Không tiến lại gần, bàn tay đưa ra chạm vào những sợi xích.
*Xèo xèo!*
Lực lượng phong ấn của Thiên Đạo Minh phản chấn lại, tạo ra những luồng sét màu vàng đánh vào tay hắn. Chúng chứa đựng uy nghiêm của Thiên đạo, như muốn cảnh báo kẻ phàm trần chớ có chạm vào báu vật của thần linh.
"Uy nghiêm của Thiên Đạo sao?" Diệp Hư Không khẽ cười, một nụ cười đầy ngạo nghễ và khinh bỉ. "Thiên đạo mà ngươi đang dùng để trấn áp mảnh vỡ này, vốn chỉ là một ý niệm từ trong trí tưởng tượng của ta mà thôi. Muốn cản ta? Ngươi xứng sao?"
Hắn bóp mạnh bàn tay. Hư Vô Lực từ lòng bàn tay tuôn ra như thác lũ đen ngòm, dễ dàng nuốt chửng hoàn toàn những luồng sét vàng kia. Những sợi xích huyền thiết kiên cố nhất cũng bị gỉ sét, tan rã thành cát bụi trong chớp mắt.
Mảnh tinh thạch màu xám như cảm nhận được hơi ấm của chủ cũ, đột ngột bay vọt lên, hóa thành một luồng ánh sáng xám xịt chui tọt vào giữa chân mày của Diệp Hư Không.
"Oanh!"
Một tiếng nổ lớn xảy ra trong thức hải của hắn. Hư Vô Châu trong đan điền nhận được mảnh vỡ bổ sung, bắt đầu phát triển mạnh mẽ. Toàn bộ hang động rung chuyển kịch liệt. Bên ngoài hẻm núi, mây đen vạn dặm cuộn lại thành một cái phễu khổng lồ, sấm sét màu máu rền vang.
Dị tượng này chấn động cả Hoang Khư Giới, thậm chí lan tận đến Linh Khư Giới và những tầng trời thấp của Cửu Tiêu.
Tại một cung điện nguy nga ở Thượng giới, một nam nhân ngồi trên ngai vàng rực rỡ đột ngột mở mắt. Hắn chính là Cổ Thiên Thánh, kẻ thống trị vạn giới hiện nay.
"Hư Vô chi lực tái hiện? Không thể nào… hắn đã bị ta tiêu diệt thần hồn rồi kia mà!"
Cổ Thiên Thánh nghiến răng, sắc mặt trở nên dữ tợn. Hắn cảm nhận được một nỗi sợ hãi từ sâu trong bản năng đang trỗi dậy. Hắn gầm lên: "Ban lệnh! Huy động mười vạn thần binh, lục soát toàn bộ Hoang Khư Giới! Bất kỳ ai liên quan đến Hư Vô, giết không tha!"
Ở sâu trong U Minh Cổ Khảo, giữa đống đổ nát của hang động vừa sụp đổ, Diệp Hư Không chậm rãi bước ra.
Khí chất của hắn bây giờ đã thay đổi hoàn toàn. Nếu lúc trước hắn là một đầm nước sâu tĩnh lặng, thì giờ đây hắn là vực thẳm vô tận. Tu vi của hắn, trong một khắc ngắn ngủi, đã trực tiếp đột phá Phàm Cảnh, tiến thẳng vào Linh Cảnh – Kim Đan kỳ viên mãn, thậm chí khí tức còn ổn định hơn cả những lão quái vật tu luyện ngàn năm.
Mảnh vỡ thứ hai đã hợp nhất thành công. Năng lượng "Định Không" cho phép hắn có thể đóng băng không gian trong một phạm vi nhất định bằng một ý niệm.
Hắn nhìn lên bầu trời đang đầy sấm sét đỏ ngầu, ánh mắt xuyên thấu qua các tầng mây, như thể đang đối diện với ánh mắt kinh hoàng của Cổ Thiên Thánh ở cách đó vạn dặm.
"Cổ Thiên Thánh, ngươi bắt đầu cảm thấy sợ hãi rồi sao?"
Diệp Hư Không xoay người lại, thấy Tiền Đa Đa đang ôm đầu run rẩy, Hắc Tử đang nhe răng gầm gừ với bầu trời, còn Lạc Thần Hi thì đứng nhìn hắn với ánh mắt tôn sùng đến mức mù quáng.
"Đi thôi." Diệp Hư Không phất tay áo. "Hoang Khư Giới này đã không còn đủ để chúng ta hành sự nữa rồi. Đã đến lúc mang Hư Vô Cung trỗi dậy, quét sạch cái gọi là trật tự Thiên đạo mục nát này."
Lạc Thần Hi quỳ sụp xuống, đầu gối chạm vào lớp tuyết xám tro của hẻm núi: "Thần Hi, nguyện đi theo Thần Đế, dù cho vạn kiếp bất phục!"
Dưới ánh chớp của Thiên kiếp đang kéo đến, bóng dáng của Diệp Hư Không đứng sừng sững giữa trời đất, cao lớn và cô độc. Một cuộc săn lùng vĩ đại đã chính thức bắt đầu, và kẻ đi săn không phải là Thiên Đạo Minh đang hùng mạnh, mà chính là thiếu niên vừa mang trong mình sức mạnh khởi nguyên này.
Hư Vô Châu dị động, vạn giới đều kinh hoàng. Một ý niệm của hắn, giờ đây, thực sự có thể làm rung chuyển cả Thương Khung.