Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 48: Cuộc gặp lại bất ngờ**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 15:48:20 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 48: CUỘC GẶP LẠI BẤT NGỜ**

Thanh Vân Thành sau cơn đại biến giống như một con mãnh thú vừa trải qua cơn lột xác, tuy mang trên mình đầy rẫy vết thương nhưng lại ẩn chứa một luồng sinh cơ mãnh liệt chưa từng có. Từ sau khi Diệp Hư Không dùng một chỉ xóa sổ tu vi của trưởng lão Huyết Sát Môn, uy danh của hắn đã vọt lên đến mức độ thần thánh hóa. Cái tên "Phế vật Diệp gia" từ lâu đã bị vùi sâu vào tro bụi của lịch sử, thay vào đó là sự kính sợ tột cùng đối với "Diệp tiên sinh" – vị chủ nhân bí ẩn của Hư Vô Cung đang dần hình thành.

Tại phủ đệ mới của Hư Vô Cung, không khí lúc này vô cùng bận rộn. Tiền Đa Đa, tên mập với cái bụng phệ và đôi mắt híp tịt luôn lấp lánh tia sáng của tiền bạc, đang đi đi lại lại, miệng quát tháo những công nhân và thợ thủ công:

"Cẩn thận một chút! Chỗ kia là đá Cẩm Linh Thạch, mỗi tảng giá trị bằng cả một tòa nhà ở cái thành này đấy! Đặt cho ngay ngắn vào, nếu làm nứt một góc, ta sẽ trừ lương các ngươi đến kiếp sau!"

Hắn quay sang nhìn Diệp Hư Không đang ngồi tĩnh tọa dưới một gốc cây ngô đồng cổ thụ ở giữa sân, giọng điệu lập tức chuyển sang vẻ nịnh nọt:

"Đại ca, huynh xem, tiến độ này thế nào? Chỉ cần ba ngày nữa, tổng đà Hư Vô Cung tại hạ giới sẽ là công trình kiến trúc xa hoa nhất Hoang Khư Giới. Ta đã cho người khảm nạm một vạn tám ngàn viên linh thạch loại tốt nhất vào hộ trận, bảo đảm cho dù cao thủ Kim Đan đến cũng phải bó tay chịu trói!"

Diệp Hư Không không mở mắt, hơi thở của hắn đều đặn đến mức gần như hòa quyện vào không gian xung quanh. Hư Vô Diệt Thế Quyết đang vận chuyển trong cơ thể hắn theo một quỹ đạo huyền diệu, mỗi một chu kỳ đi qua, cơ thể hắn lại càng thêm thuần khiết, những tạp chất cuối cùng của thân xác phàm thai đang bị năng lượng đen tuyền của Hư Vô Châu gọt rửa tận gốc.

"Tiền Đa Đa, ngươi quá chú trọng vào vẻ bề ngoài." Diệp Hư Không nhạt giọng lên tiếng, âm thanh không lớn nhưng lại vang vọng trực tiếp trong tâm thức của tên mập. "Hư Vô Cung ta cần là một ý chí bất diệt, chứ không phải một đống linh thạch khoe mẽ. Tuy nhiên, ngươi làm việc có tâm, ta không trách."

Tiền mập cười hắc hắc, gãi gãi cái đầu bóng loáng: "Đại ca dạy phải. Nhưng mà huynh xem, chúng ta muốn thu hút nhân tài thì cũng phải có bộ mặt chứ? Kẻ tu hành nhìn vào thực lực, nhưng kẻ có thực lực thì lại thích nơi có tài lực dồi dào mà."

Đúng lúc này, Hắc Tử – con chó đen nhỏ đang nằm phủ phục bên chân Diệp Hư Không – đột nhiên đứng bật dậy. Đôi tai nó dựng đứng, đôi mắt màu tím sâu thẳm nhìn chằm chằm về hướng đông bắc của thành trì. Nó nhe răng ra, phát ra những tiếng gầm gừ trầm thấp trong cổ họng.

"Hắc Tử, sao vậy? Lại có kẻ nào không có mắt tới tìm chết sao?" Tiền Đa Đa lập tức cảnh giác, tay hắn đã thủ sẵn vài tấm phù lục cao cấp.

Diệp Hư Không cuối cùng cũng mở mắt. Một tia sáng đen nhạt xẹt qua con ngươi hắn, thâm trầm và tĩnh lặng như vực thẳm. Hắn đứng dậy, phủi nhẹ lớp bụi không tồn tại trên vạt áo, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong rất nhỏ:

"Khách quý tới rồi. Hơn nữa, là một người quen cũ."

Trong nháy mắt khi hắn dứt lời, bầu trời Thanh Vân Thành vốn đang nắng rực rỡ bỗng nhiên trở nên u ám. Một luồng không khí lạnh lẽo thấu xương từ đâu tràn đến, bao phủ toàn bộ thành trì trong một lớp sương giá mỏng. Những người dân thường trên đường phố không nhịn được mà rùng mình, cảm giác như mùa đông vừa ập đến chỉ trong một nhịp thở.

Ở chân trời phía xa, một chiếc loan giá khổng lồ đang lướt đi trên tầng mây, kéo theo nó là hai con Băng Tinh Linh Hạc tuyệt đẹp, mỗi sải cánh của chúng đều mang theo những tinh thể tuyết lấp lánh. Theo sau loan giá là một đội hộ tống gồm mười hai kỵ sĩ mặc giáp bạc, cưỡi trên những con yêu thú mang hơi thở của vương cảnh.

"Cái… cái gì kia? Khí tức mạnh quá!" Tiền Đa Đa tái mặt, đôi chân mập mạp run lên cầm cập. "Mười hai vị cao thủ Luyện Hư Cảnh làm hộ vệ? Đại ca, chúng ta đắc tội với thế lực nào ở Trung Giới rồi sao?"

Diệp Hư Không chắp tay sau lưng, ánh mắt bình thản nhìn chiếc loan giá đang từ từ hạ xuống ngay trên đỉnh đầu phủ đệ Hư Vô Cung. Sự xuất hiện của đoàn người này quá đỗi phô trương, hoàn toàn không tương xứng với linh khí nghèo nàn của hạ giới.

"Hỗn xược! Kẻ nào là chủ nhân của mảnh đất này, thấy loan giá của Dao Trì Thánh Địa mà không quỳ xuống nghênh đón?"

Một thanh niên mặc giáp bạc bước ra từ đoàn hộ tống, tiếng quát của hắn như sấm nổ ngang tai, chấn động khiến những bức tường vừa mới xây xong của Hư Vô Cung xuất hiện những vết nứt nhỏ. Hắn nhìn xuống đám người Diệp Hư Không với ánh mắt đầy sự khinh miệt, giống như đang nhìn những con kiến hôi dưới chân.

Tiền Đa Đa run rẩy, nhưng nhìn thấy bóng lưng bình thản của Diệp Hư Không, hắn lấy lại chút can đảm, thò đầu ra quát lại: "Bọn ta là chủ nơi này! Các người từ đâu tới mà hống hách vậy? Có biết đây là lãnh địa của Diệp tiên sinh không?"

Tên kỵ sĩ giáp bạc cười lạnh, một luồng áp lực vương cảnh từ trên trời giáng xuống: "Diệp tiên sinh? Một lũ phàm phu tục tử ở hạ giới cũng dám xưng tiên sinh? Quỳ xuống cho ta!"

Áp lực mạnh mẽ khiến Tiền Đa Đa suýt nữa thì đập mặt xuống đất, nhưng Diệp Hư Không chỉ khẽ bước lên một bước. Một vòng sóng không gian vô hình lan tỏa, hóa giải toàn bộ áp lực của đối phương thành hư vô chỉ trong tích tắc.

"Hửm?" Tên kỵ sĩ thoáng ngạc nhiên, ánh mắt hắn lạnh lùng nhìn về phía Diệp Hư Không. "Có chút bản lĩnh, hèn chi dám ngông cuồng."

Hắn đang định ra tay giáo huấn thì một giọng nói lạnh lùng, thanh tao như tiếng chuông bạc từ trong loan giá truyền ra:

"Bình minh, lui xuống. Đừng để ta nói lần thứ hai."

Thanh âm này không lớn, nhưng lại mang theo một sự uy nghiêm khó cưỡng lại. Tên kỵ sĩ giáp bạc sắc mặt biến đổi, lập tức cúi đầu lùi lại phía sau, không dám hó hé thêm một lời.

Bức rèm che của chiếc loan giá chậm chậm vén lên bởi hai tì nữ xinh đẹp. Từ bên trong, một nữ tử bước ra, mỗi bước chân nàng đạp vào hư không đều tạo ra một đóa hoa sen bằng băng tinh nở rộ rồi tan biến.

Nàng mặc một bộ trường bào màu trắng thêu hoa văn xanh nhạt, mái tóc đen dài xõa tung sau lưng, đôi mắt vốn mang vẻ lạnh lùng như băng sơn ngàn năm, nhưng khi chạm vào bóng dáng thiếu niên đang đứng chắp tay phía dưới, sâu trong đôi mắt ấy đột nhiên dâng lên một sự dao động mãnh liệt.

Diệp Hư Không nhìn nàng, trong đầu hiện lên những mảnh ký ức vụn vặt từ vạn năm trước. Dao Trì Thánh Địa, Cửu Âm Tuyệt Thể… và một thiếu nữ từng đứng sau lưng hắn, lặng lẽ quan sát hắn đột phá cảnh giới. Dù đây là một thân xác khác, một kiếp sống khác, nhưng linh hồn và khí chất ấy, hắn không bao giờ lầm được.

"Lạc Thần Hi." Diệp Hư Không khẽ lẩm bẩm cái tên này, thanh âm chỉ đủ mình hắn nghe thấy.

Nữ tử hạ cánh xuống mặt đất, cách Diệp Hư Không khoảng mười trượng. Đội hộ tống vội vàng vây quanh bảo vệ, nhưng nàng phất tay ra lệnh cho bọn họ đứng dạt sang một bên. Nàng nhìn chằm chằm vào Diệp Hư Không, lông mày hơi nhíu lại vì kinh ngạc.

Tại sao một thiếu niên ở hạ giới, tu vi thoạt nhìn chỉ là Tụ Khí cảnh viên mãn, lại có thể mang đến cho nàng một cảm giác áp lực khó tả? Không, không phải là áp lực, mà là sự hấp dẫn của định mệnh. Cửu Âm Tuyệt Thể trong người nàng, thứ khí lạnh luôn hành hạ nàng mỗi đêm, vào lúc này khi đứng trước mặt hắn, đột nhiên trở nên tĩnh lặng một cách kỳ lạ.

"Ngươi là người đã chấn động toàn bộ Hoang Khư Giới mấy ngày gần đây sao?" Lạc Thần Hi nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói tuy vẫn giữ vẻ lạnh lùng nhưng đã thiếu đi sự cao ngạo của một Thánh nữ.

Diệp Hư Không thản nhiên đáp: "Chấn động thì không dám, chỉ là xử lý một vài rác rưởi làm phiền tai mắt mà thôi. Thánh nữ Dao Trì giá lâm vùng đất cằn cỗi này, chắc không phải chỉ để hỏi câu này chứ?"

Những tên kỵ sĩ phía sau nghe thấy Diệp Hư Không nói chuyện "không tôn ti" như vậy, ai nấy đều tức giận đến tím mặt, nhưng vì có lệnh của Lạc Thần Hi nên không ai dám động thủ.

Lạc Thần Hi tiến thêm vài bước, đôi mắt nàng quan sát kỹ từng chi tiết trên khuôn mặt Diệp Hư Không. Nàng cảm nhận được từ trên người thiếu niên này một luồng khí tức sâu thẳm, trống rỗng nhưng lại bao hàm vạn vật. Đó là một loại sức mạnh mà nàng chưa từng thấy trong bất kỳ thư tịch nào của Dao Trì Thánh Địa.

"Ta theo sự chỉ dẫn của linh giác mà đến đây. Hoang Khư Giới có dị tượng, thiên đạo nơi này vừa bị một luồng lực lượng cường đại can thiệp vào quy luật sinh tử." Lạc Thần Hi trầm ngâm, ánh mắt nàng dừng lại trên tay của Diệp Hư Không. "Có vẻ như ta đã tìm đúng người."

Nàng hít một hơi thật sâu, nén lại cơn đau âm ỉ từ kinh mạch đang bị đông cứng, rồi chậm rãi nói: "Ta muốn mời ngươi gia nhập Dao Trì Thánh Địa tại Trung Giới. Với tư chất của ngươi, ở lại hạ giới là một sự lãng phí."

Tiền Đa Đa nghe đến đây thì hai mắt sáng lên: "Đại ca! Dao Trì Thánh Địa đó nha! Nơi đó toàn là tiên nữ, tiền bạc linh thạch dùng không hết…"

"Im miệng, Tiền béo." Hắc Tử bất chợt lên tiếng, nó dùng cái đầu nhỏ húc vào chân tên mập. Nó thừa hiểu, Thần Đế như Diệp Hư Không làm sao có thể chịu đứng dưới trướng một cái Thánh Địa nhỏ bé nào đó ở Trung Giới?

Diệp Hư Không khẽ cười, một nụ cười mang theo vẻ thâm trầm của kẻ nhìn thấu hồng trần.

"Gia nhập Dao Trì? Ngươi cảm thấy Dao Trì có tư cách thu nhận ta sao?"

Lạc Thần Hi hơi ngẩn người. Nàng chưa từng gặp kẻ nào ngông cuồng như vậy. Ngay cả những thiên tài của Thiên Đạo Minh cũng phải kính nể nàng ba phần, vậy mà thiếu niên trước mặt lại dám coi rẻ Thánh địa đứng đầu một phương.

"Ngươi có biết mình đang nói gì không?" Nàng nhíu mày, hàn khí quanh người bắt đầu dao động khiến cỏ cây xung quanh đều đóng băng. "Cửu Tiêu Thiên Ngoại, không ai dám coi thường Dao Trì."

"Cửu Tiêu?" Diệp Hư Không ngước mắt nhìn lên bầu trời tăm tối. "Với ta, Cửu Tiêu chỉ là một cái lồng lớn. Ngươi mời ta, chi bằng hãy lo cho chính mình đi. Cửu Âm Tuyệt Thể của ngươi, nếu không có kẻ giúp đỡ, ba tháng nữa sẽ chính là ngày tàn của ngươi."

Câu nói vừa thốt ra, sắc mặt Lạc Thần Hi lập tức đại biến. Đây là bí mật lớn nhất của nàng, chỉ có vài vị trưởng lão tối cao của Thánh Địa mới biết. Tại sao một thiếu niên ở hạ giới lại có thể nhìn ra chỉ bằng một ánh mắt?

Nàng run rẩy bước lên, giọng nói có chút khẩn thiết: "Làm sao ngươi biết?"

Diệp Hư Không không trả lời câu hỏi của nàng, hắn chỉ chậm rãi đưa tay ra. Một đạo năng lượng màu đen mờ nhạt từ đầu ngón tay hắn búng ra, bay thẳng vào trán Lạc Thần Hi. Những tên hộ vệ kinh hãi định lao lên cứu viện, nhưng bọn họ bỗng nhận thấy mình hoàn toàn bị định thân bởi một ý chí đáng sợ, không cách nào cử động nổi.

Lạc Thần Hi nhắm mắt lại. Nàng cảm nhận được một luồng ấm áp kỳ diệu đang len lỏi vào từng ngõ ngách của kinh mạch, nơi vốn đang bị hàn băng chí độc tàn phá. Nơi nào luồng khí đen ấy đi qua, hàn băng đều tan biến thành hư không, trả lại cho nàng sự nhẹ nhõm chưa từng có trong suốt mười mấy năm qua.

Khoảnh khắc nàng mở mắt ra, nhìn Diệp Hư Không đã mang một cái nhìn hoàn toàn khác. Đó không còn là sự nghi ngờ hay cao ngạo, mà là sự sùng bái và chấn động tột độ.

"Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?"

Diệp Hư Không đứng đó, chắp tay sau lưng, tà áo tung bay trong cơn gió lạnh. Ánh mắt hắn hướng về phía chân trời xa xôi, nơi linh khí đang cuồn cuộn đổ về từ phía Trung Giới, thanh âm hắn vang lên đều đặn, bá khí vô song:

"Tên ta là Diệp Hư Không. Một ngày nào đó, khi ngươi nhìn lên đỉnh cao nhất của Thương Khung, ngươi sẽ thấy ta đang đứng ở đó."

Lạc Thần Hi hít một hơi sâu, nàng cắn môi, dường như đã đưa ra một quyết định trọng đại. Nàng bước lên, trước con mắt ngỡ ngàng của đoàn hộ tống và Tiền Đa Đa, nàng hơi cúi người hành lễ:

"Thần Hi thất lễ. Tiên sinh đã cứu mạng ta một lần, Dao Trì Thần Hi nguyện dùng danh nghĩa Thánh nữ thề, từ nay về sau, nếu tiên sinh cần, Thần Hi sẵn lòng đi theo, dù phải đối đầu với toàn bộ Thiên Đạo Minh."

Sự kiện này nếu truyền ra ngoài, chắc chắn sẽ gây ra một trận chấn động cấp mười cho toàn bộ Linh Khư Giới. Thánh nữ vạn người mê, băng thanh ngọc khiết, lại thề đi theo một thiếu niên phàm giới?

Tiền Đa Đa dụi dụi mắt, há hốc mồm: "Đại ca… huynh… huynh đúng là thần tiên tái thế! Không những vả mặt bọn hống hách, còn thu phục luôn cả đại mỹ nhân?"

Hắc Tử khịt khịt mũi, vẻ mặt đầy sự khinh bỉ nhìn tên mập: "Tầm nhìn của ngươi đúng là nhỏ mọn như cái bánh tiêu vậy. Đại ca chúng ta vốn là chủ nhân của vạn giới, một cái Thánh nữ thì tính là gì?"

Diệp Hư Không không quan tâm đến sự ồn ào xung quanh. Hắn nhìn Lạc Thần Hi, nhận thấy sợi dây nhân quả giữa hắn và nàng kiếp này đã chính thức gắn kết.

"Được, đã vậy, ngươi ở lại đây đi. Hoang Khư Giới sắp có biến cố lớn, ta cần ngươi bảo vệ Tiền Đa Đa và Hư Vô Cung trong khi ta bế quan thực hiện bước cuối cùng."

Lạc Thần Hi gật đầu nhẹ: "Thần Hi tuân mệnh."

Cuộc gặp lại này diễn ra trong sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người, nhưng với Diệp Hư Không, nó chỉ là một bước cờ nhỏ trên bàn cờ khổng lồ của hắn. Cửu Âm Tuyệt Thể là một công cụ cực tốt để kiềm chế thuộc tính Hỏa của Thiên Đạo sau này.

Ánh mặt trời bắt đầu xuyên qua lớp sương giá, xua tan bóng tối u ám. Tại một góc nhỏ của Thanh Vân Thành, thế lực sẽ thay đổi hoàn toàn lịch sử vũ trụ đã bắt đầu hội tụ đầy đủ những mảnh ghép đầu tiên.

Diệp Hư Không xoay người đi về phía mật thất, bóng dáng hắn đổ dài dưới mặt đất, thâm trầm và tĩnh lặng. Hắn biết, Cổ Thiên Thánh chắc chắn đã cảm nhận được luồng khí tức Hư Vô này.

"Đến đi… ta chờ các ngươi ở trên đỉnh cao nhất."

Hồi thứ nhất: Long Khởi Hoang Khư, thực sự mới chỉ là bắt đầu. Một trang sử mới của vũ trụ, viết bằng sự diệt vong của cũ kỹ và sự khởi đầu của Hư Vô, đã được lật mở từ chính chương truyện này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8