Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 47: Danh vang một phương**
Tin tức về một kẻ tên Diệp Hư Không một tay trấn áp Thanh Đỉnh Tông, cưỡng chiếm linh mạch và ban ra lời tuyên bố đầy ngông cuồng như một cơn địa chấn, trong vòng một đêm đã quét sạch khắp vùng biên thùy Hoang Khư Giới.
Thanh Vân Thành, vốn dĩ là một nơi yên tĩnh, nay bỗng chốc trở thành tâm điểm của vạn ánh nhìn. Các quán trà, tửu lâu đâu đâu cũng bàn tán về cái tên này. Người thì bảo đó là một vị lão quái vật ẩn thế trùng sinh, kẻ lại đoan chắc đó là đệ tử thiên tài của một đại môn phái nào đó từ Trung Giới xuống rèn luyện.
Cách Thanh Vân Thành ba trăm dặm về phía Bắc, tại tổng đà của Huyết Sát Môn – một thế lực tà đạo khét tiếng với những chiêu thức tàn độc.
"Rầm!"
Một chiếc bàn làm bằng ngọc thạch quý hiếm bị đập nát vụn dưới tay của Huyết Lệ, Môn chủ Huyết Sát Môn. Lão ta mắt đỏ sọc, hơi thở mang theo mùi máu tanh nồng nặc:
"Diệp Hư Không? Một đứa con hoang bị đuổi khỏi Diệp gia, một phế vật mà cả Thanh Vân Thành đều biết, vậy mà dám bảo Thanh Đỉnh Tông từ nay thuộc quyền quản lý của hắn? Tô Thanh Vân là đồ ăn hại sao?"
Phía dưới bệ đá, một tên trưởng lão run cầm cập quỳ phục: "Môn chủ, tin tức đã được xác thực. Không chỉ Tô Thanh Vân đầu hàng, mà ngay cả linh mạch… toàn bộ linh dịch trong linh mạch đã bị hắn hút cạn chỉ trong nửa canh giờ. Đệ tử của chúng ta nấp gần đó báo lại, khí tức của hắn hiện giờ vô cùng quái dị, rõ ràng chỉ là Tụ Khí cảnh, nhưng… nhưng lại khiến cho Trúc Cơ tu sĩ không dám nhìn thẳng."
Huyết Lệ híp mắt lại, sát ý lồng lộng: "Tụ Khí cảnh mà đòi xưng bá? Chắc chắn hắn có bảo vật hoặc công pháp nghịch thiên. Linh mạch đó vốn dĩ Huyết Sát Môn ta đã nhắm tới từ lâu, không thể để một kẻ miệng còn hôi sữa nẫng tay trên. Truyền lệnh, triệu tập Huyết Sát Tứ Sát, sáng mai tiến đánh Thanh Đỉnh Tông!"
Cùng lúc đó, tại một góc khác của vùng đất này, trong một gian phòng xa hoa của thương hội Vạn Bảo, Tiền Đa Đa đang ngồi trên một đống linh thạch, hai tay không ngừng gảy bàn tính.
Cái bụng mỡ của hắn rung lên bần bật theo từng nhịp tính toán. Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt híp tịt đầy vẻ xảo quyệt: "Đại ca đúng là đại ca, vừa ra tay đã làm loạn cả một vùng. Lời tuyên bố đó không chỉ là khiêu khích, mà là một quảng cáo không tốn tiền cho Hư Vô Cung tương lai của chúng ta."
Tiền Đa Đa cười hắc hắc, quay sang một góc phòng tối, nơi có một đôi mắt màu tím đang tỏa ra tia nhìn đầy vẻ khinh bỉ.
"Hắc Tử, ngươi đừng có nhìn ta như thế. Đại ca phụ trách đánh nhau, ta phụ trách kiếm tiền. Không có tiền của Tiền Đa Đa ta, các ngươi lấy gì mà mua linh dược, lấy gì mà nuôi cái bụng không đáy của ngươi?"
Hắc Tử – con chó đen nhỏ lúc này đang nằm vắt vẻo trên ghế thái sư, nghe vậy thì ngáp một cái dài, lười biếng dùng chân sau gãi gãi tai. Nó hừ lạnh một tiếng trong mũi, nếu có thể nói tiếng người, chắc chắn nó sẽ bảo rằng tất cả đám người ở Hoang Khư Giới này, cộng lại cũng không đủ cho nó nhét kẽ răng. Nhưng nghĩ đến sự đáng sợ của Diệp Hư Không, nó lại rùng mình, thu liễm sự kiêu ngạo lại.
…
Sáng hôm sau, sương mù còn chưa tan hết trên đỉnh núi Thanh Đỉnh Tông, một luồng áp lực nặng nề đã bao trùm lấy cổng chính.
Huyết Lệ dẫn theo hàng trăm đệ tử Huyết Sát Môn, cưỡi trên những con yêu thú cấp thấp, sát khí đằng đằng kéo đến. Đi bên cạnh lão là bốn gã đại hán cao lớn, mặt mày hung ác, chính là Huyết Sát Tứ Sát – bốn sát thủ lừng lẫy đã đạt đến đỉnh phong Trúc Cơ cảnh.
"Diệp Hư Không! Cút ra đây cho bản môn chủ!" Huyết Lệ gầm lên, tiếng vang chấn động cả những vách đá xung quanh.
Tô Thanh Vân và các đệ tử Thanh Đỉnh Tông đứng trên tường thành, sắc mặt ai nấy đều trắng bệch. Dù biết Diệp Hư Không rất mạnh, nhưng trước sự bao vây của một môn phái lớn mạnh nhất vùng như Huyết Sát Môn, bọn họ không khỏi sợ hãi.
"Diệp công tử đang tĩnh tọa, không muốn bị làm phiền. Các ngươi nếu biết điều thì mau rút lui, bằng không…" Tô Thanh Vân run rẩy nói, cố gắng giữ chút thể diện cuối cùng.
"Bằng không cái gì? Một lũ phế vật!" Một tên trong Tứ Sát cười lớn, tay cầm đại đao chỉ thẳng lên đỉnh núi: "Gọi cái tên tiểu tử đó ra đây quỳ xuống dập đầu, giao nộp bảo vật, có lẽ môn chủ ta sẽ cho hắn một cái chết toàn thây."
Đúng lúc này, từ sâu trong hậu viện của Thanh Đỉnh Tông, một bóng người mặc trường bào đen giản dị chậm rãi bước ra.
Diệp Hư Không bước đi không nhanh, không chậm, nhưng mỗi bước chân của hắn dường như đều giẫm đúng vào nhịp tim của mọi người hiện diện tại đó. Hắn đi đến đâu, sương mù tự động tản ra đến đấy, tạo thành một con đường hư vô tuyệt đối.
Phía sau hắn là Hắc Tử đang thong dong đi tới, ánh mắt nó lướt qua đám người Huyết Sát Môn như nhìn một lũ xác chết di động.
"Là ai… đòi ta quỳ xuống?" Diệp Hư Không dừng lại ở mép tường thành, ánh mắt thâm trầm như vực thẳm nhìn xuống phía dưới.
Huyết Lệ thoáng giật mình khi nhìn thấy đôi mắt ấy. Đó không phải là ánh mắt của một thiếu niên mười sáu tuổi, mà là ánh mắt của một vị quân chủ đã nhìn thấu vạn cổ, lạnh lùng và đầy sự khinh bạc. Nhưng cậy vào tu vi Trúc Cơ hậu kỳ của mình, lão trấn tĩnh lại:
"Diệp Hư Không, ngươi giết người của ta, cướp linh mạch của ta, hôm nay ta tới là để lấy lại công đạo. Nếu ngươi thông minh…"
"Ồ? Công đạo?" Diệp Hư Không ngắt lời, môi nhếch lên một nụ cười nhạt nhẽo: "Trong thế giới của ta, kẻ mạnh mới là công đạo. Ngươi mang theo một lũ rác rưởi này tới đây, là muốn ta tiễn các ngươi đi một đoạn sao?"
"Khốn khiếp! Chết đến nơi còn mạnh miệng! Đại huynh, để ta bắt hắn!"
Tên cầm đại đao trong Tứ Sát không nhịn được nữa, dẫm mạnh chân xuống đất, thân hình như một đạo huyết quang lao vút lên không trung. Đại đao trong tay hắn mang theo linh lực đỏ ngầu, bổ thẳng xuống đầu Diệp Hư Không. Một chiêu này toàn lực ứng phó, đủ để chẻ đôi một tảng đá ngàn cân.
Diệp Hư Không đứng im bất động. Hắn thậm chí còn chẳng buồn nâng tay lên.
"Hư Vô… chính là sự kết thúc."
Hắn khẽ lẩm bẩm. Một ý niệm thoáng qua trong đầu.
Ngay khi lưỡi đao chỉ còn cách đỉnh đầu Diệp Hư Không gang tấc, một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra. Toàn bộ đạo quang màu đỏ trên lưỡi đao bỗng chốc tan biến như khói mù gặp gió. Không chỉ có vậy, chiếc đại đao bằng thép tinh luyện cũng bắt đầu vỡ vụn thành những hạt bụi li ti ngay trong không trung.
"Cái… cái gì?" Tên sát thủ trợn tròn mắt kinh hãi.
Hắn chưa kịp kêu lên một tiếng nào, toàn bộ cánh tay đang cầm đao của hắn cũng bắt đầu xám xịt lại, rồi rã ra như tro bụi. Sự phân rã này lan nhanh tới mức không thể tin nổi, từ cánh tay đến vai, rồi đến ngực, cổ…
Trong mắt tất cả mọi người, tên sát thủ đó giống như một bức tượng cát bị gió thổi bay. Chỉ trong vòng hai nhịp thở, một vị Trúc Cơ cao thủ đã hoàn toàn biến mất khỏi thế gian này. Không có máu chảy, không có tiếng nổ, chỉ có sự trống rỗng đến cực hạn.
Cả không gian im phăng phắc. Tiếng gió rít qua những khe đá bỗng trở nên rợn người.
Huyết Lệ đứng chôn chân tại chỗ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Lão đã chinh chiến nhiều năm, chứng kiến không biết bao nhiêu công pháp quái dị, nhưng chưa bao giờ thấy thứ gì đáng sợ như thế này.
Không cần chiêu thức, không cần linh lực bùng nổ, chỉ cần một ý niệm, một con người sống sờ sờ liền biến thành hư vô?
"Ngươi… ngươi đã làm gì?" Huyết Lệ lắp bắp, giọng nói lạc hẳn đi.
Diệp Hư Không nhẹ nhàng xoa nhẹ chuôi của Hư Vô Kiếm vẫn còn đang ẩn hình bên hông, giọng nói bình thản đến mức tàn nhẫn:
"Ta đã nói rồi. Một người đến, ta diệt một người. Cả môn đến, ta diệt cả môn. Ngươi không nghe rõ sao?"
Huyết Lệ cảm thấy da đầu tê dại. Lão nhận ra mình đã phạm phải một sai lầm chết người. Kẻ trước mặt này không phải là phế vật, cũng chẳng phải là thiên tài bình thường, mà là một quái thai vượt ra ngoài sự hiểu biết của thế giới này.
"Rút! Tất cả rút lui cho ta!" Huyết Lệ hét lớn, không còn màng đến sĩ diện, quay đầu bỏ chạy trối chết.
Nhưng, Diệp Hư Không đâu phải hạng người hiếu sinh.
"Đã đến rồi, thì ở lại làm phân bón cho ngọn núi này đi."
Hắn đưa tay lên, ngón trỏ khẽ búng một cái vào hư không.
"Hư Vô Chỉ."
Một luồng dao động mắt thường không thấy được lan tỏa ra. Những đệ tử Huyết Sát Môn đang chạy trốn, bất kể là ở vị trí nào, đều đồng loạt khựng lại. Cơ thể họ bắt đầu mờ nhạt dần đi. Những tiếng kêu thét thảm thiết vang lên được nửa chừng thì tắt ngấm.
Mười người, trăm người… tất cả đều hóa thành những làn khói bụi màu xám, tan vào đất trời.
Huyết Lệ chạy được xa nhất, nhưng ngay khi lão định nhảy lên con yêu thú để bay đi, lão cảm thấy đôi chân mình nhẹ hẫng. Cúi xuống nhìn, lão kinh hoàng thấy chân mình đã biến mất từ lúc nào. Sự phân rã ấy đang bò lên đùi, lên bụng lão.
"Không… Không thể nào… Ta là Trúc Cơ hậu kỳ… Ta là…"
Câu nói cuối cùng của lão chưa kịp dứt thì cả cái đầu cũng tan thành mây khói.
Trong chốc lát, cả một đoàn quân hùng hổ của Huyết Sát Môn chỉ còn lại những đống quần áo rách nát rơi lả tả trên mặt đất. Linh hồn của bọn họ thậm chí còn không kịp thoát ra để đi đầu thai, vì dưới sức mạnh của Hư Vô, ngay cả chân linh cũng bị đồng hóa.
Trên tường thành, Tô Thanh Vân và các đệ tử Thanh Đỉnh Tông đã quỳ sụp xuống từ bao giờ. Bọn họ nhìn Diệp Hư Không với ánh mắt không còn là sự kính trọng đơn thuần, mà là sự sùng bái dành cho một vị thần linh… hoặc một vị ma vương.
Hắc Tử khịt khịt mũi, vẻ mặt vẫn đầy vẻ khinh bỉ: "Cái lũ kiến hôi này, ngay cả chút linh khí tồn dư cũng mỏng manh như thế, chẳng bõ cho đại ca ra tay."
Diệp Hư Không thu tay về, thần sắc không chút thay đổi, dường như vừa rồi hắn chỉ là quét đi vài hạt bụi bẩn trên áo.
"Tô Thanh Vân."
"Có… có tiểu nhân!" Tô Thanh Vân vội vàng bò tới.
"Thu dọn đống quần áo này đi. Báo với Tiền Đa Đa, nói hắn mang người tới tiếp quản tài sản của Huyết Sát Môn. Từ nay về sau, trong vòng bán kính ngàn dặm quanh đây, chỉ được phép có một tiếng nói duy nhất."
"Rõ! Tuân mệnh Diệp tôn chủ!"
…
Chỉ vài ngày sau trận chiến tại cửa núi Thanh Đỉnh Tông, cái tên Diệp Hư Không đã thực sự "Danh vang một phương". Không còn là những lời đồn thổi vô căn cứ, mà là những sự thật đầy máu và tro bụi. Một môn phái tà đạo hạng nhất như Huyết Sát Môn bị xóa sổ chỉ trong tích tắc, môn chủ và tứ sát đại cao thủ không còn cả hài cốt.
Các tông môn lân cận như Thiên Vũ Tông, Địa Linh Môn… vốn đang rình rập, nay đồng loạt đóng chặt cổng thành, ban lệnh cấm đệ tử ra ngoài sinh sự, đặc biệt là không được bén mảng tới gần khu vực của Thanh Đỉnh Tông.
Ở một nơi xa xôi hơn, bên trong một cung điện băng giá vĩnh cửu của Dao Trì Thánh Địa tại Thần Giới.
Lạc Thần Hi đang ngồi tĩnh tọa trong hàn băng động, xung quanh nàng là những luồng khí trắng lạnh thấu xương của Cửu Âm Tuyệt Thể đang bộc phát. Khuôn mặt nàng trắng bệch, đôi mày thanh tú hơi nhíu lại vì đau đớn.
Lúc này, một đạo ánh sáng truyền tin bay vào.
Nàng mở mắt, đưa tay đón lấy. Bên trong đạo ánh sáng là thông tin về tình hình hạ giới do các thuộc hạ nàng phái đi tìm thuốc báo về.
"Hoang Khư Giới… Diệp Hư Không?"
Ánh mắt lạnh lùng của Lạc Thần Hi thoáng hiện lên một tia gợn sóng.
"Hư Vô Thần Quyết? Trên đời này sao lại có loại công pháp xóa bỏ mọi quy tắc như vậy? Phế vật Diệp gia đột nhiên trỗi dậy… Chẳng lẽ kẻ mà ta tìm kiếm bấy lâu nay, thực sự đang ở cái nơi hẻo lánh đó?"
Nàng đứng dậy, trường bào màu trắng bay phất phơ. Dù cơn đau từ thể chất vẫn đang dày vò, nhưng sự tò mò và một linh cảm thần bí đã thôi thúc nàng.
"Chuẩn bị linh chu. Ta muốn xuống Hoang Khư Giới một chuyến."
…
Tại Thanh Vân Thành, phủ đệ mới của Tiền Đa Đa.
Lúc này Tiền mập đang sướng đến phát điên. Hắn ngồi trên một đống hòm vàng bạc và linh thạch vừa được tịch thu từ kho báu của Huyết Sát Môn, miệng cười rộng tận mang tai.
"Đại ca! Huynh đúng là thần tài của ta! Một chiêu này của huynh đã tiết kiệm cho ta bao nhiêu công sức thương trường."
Diệp Hư Không ngồi ở phía trên, đang nhìn vào một mảnh bản đồ cũ kỹ của vùng đất Hoang Khư. Hắn nghe vậy thì không ngẩng đầu lên: "Tiền bạc chỉ là vật ngoài thân. Ngươi dùng số tài nguyên này, chiêu mộ những kẻ có thiên phú thực sự, không cần phân biệt chính tà, chỉ cần lòng trung thành. Hư Vô Cung của ta, không nuôi phế vật."
"Huynh yên tâm! Tiền Đa Đa ta nhìn người không bao giờ sai. Có tiền mua tiên cũng được, huống chi là nhân lực."
Diệp Hư Không khẽ gật đầu, ánh mắt hắn chuyển sang nhìn về phía chân trời xa xăm.
Danh vang một phương mới chỉ là khởi đầu. Hắn biết, khi tiếng tăm của mình đủ lớn, chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của những kẻ ở "phía trên". Thiên Đạo Minh, Cổ Thiên Thánh… những nợ máu năm xưa, hắn sẽ đòi lại từng chút một.
Hắn khẽ lật bàn tay, một khối nhỏ năng lượng đen tuyền của Hư Vô Châu hiện ra, xoay tròn trong lòng bàn tay hắn.
"Thế giới này đã thối rữa dưới sự cai trị của Thiên Đạo quá lâu rồi. Để ta giúp các ngươi… xóa đi tất cả."
Ở góc phòng, Hắc Tử đột nhiên ngẩng đầu dậy, nhìn ra phía ngoài cửa phủ. Đôi mắt tím của nó lóe lên sự thú vị.
"Đại ca, hình như có một luồng hơi lạnh rất thơm đang tiến về phía này. Có vẻ là một mỹ nhân nha."
Diệp Hư Không khẽ nhếch môi, hắn đã cảm nhận được luồng khí tức quen thuộc đó. Một loại khí tức mang theo sự băng giá tột độ của Cửu Âm Tuyệt Thể, nhưng trong sâu thẳm lại ẩn chứa một tia sinh cơ yếu ớt đang kêu cứu.
"Lạc Thần Hi… cuối cùng nàng cũng tới rồi."
Một cuộc gặp gỡ định mệnh sắp diễn ra, và từ đây, vận mệnh của toàn bộ Hoang Khư Giới, thậm chí là cả Thương Khung, sẽ chính thức rẽ sang một hướng hoàn toàn khác. Một hướng đi mà ở đó, Hư Vô mới là vị thần duy nhất.