Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 46: Tranh chấp linh mạch**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 15:46:52 | Lượt xem: 1

Tiết trời Thanh Sơn buổi sớm mai bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc, nhưng nếu nhìn kỹ, lớp sương này không có màu trắng đục của hơi nước thông thường, mà lại phảng phất một sắc xám mờ ảo, huyền bí. Đó là kết quả của việc Diệp Hư Không âm thầm vận chuyển Hư Vô Diệt Thế Quyết suốt cả đêm qua, vô hình trung đã đồng hóa một phần thiên địa quy tắc quanh đây.

Bên trong gian điện cũ kỹ của Thanh Đỉnh Tông, Tô Thanh Vân đang đứng ngồi không yên. Lão hết nhìn ra phía cổng núi lại nhìn vào cái vạc đan dược đã nguội ngắt từ lâu. Khuôn mặt già nua đầy rẫy những nếp nhăn lo âu, lão thở dài:

“Hư Không tiểu hữu, lão phu khuyên cậu hay là lánh mặt một chút đi. Thiết Quyền Môn vốn là bá chủ một phương này, nghe nói môn chủ của chúng đã chạm tới ngưỡng cửa Trúc Cơ trung kỳ. Chúng ta… chúng ta không thể đắc tội nổi bọn họ đâu.”

Diệp Hư Không vẫn ngồi xếp bằng trên một phiến đá nhẵn thín ngoài sân, đôi mắt nhắm nghiền, thanh Hư Vô Kiếm không lưỡi lơ lửng nằm ngang trên đùi hắn. Hắc Tử – con chó đen nhỏ với đôi mắt luôn mang vẻ “khinh bỉ cả thế giới” đang nằm phủ phục bên cạnh, thỉnh thoảng lại ngáp một cái thật dài, dường như chẳng hề bận tâm đến những gì sắp xảy ra.

“Tô tông chủ, ông chỉ cần lo việc luyện đan của mình là được.” Diệp Hư Không nhạt giọng đáp, không thèm mở mắt. “Từ lúc ta bước chân vào Thanh Đỉnh Tông, nơi này đã không còn là nơi ai muốn đến thì đến, muốn đi thì đi nữa.”

“Nhưng mà…”

Tô Thanh Vân định nói thêm, nhưng một tiếng nổ lớn từ phía cổng núi đã cắt ngang lời lão.

“Uỳnh!”

Toàn bộ cánh cổng gỗ mục nát của Thanh Đỉnh Tông bị một lực lượng cương mãnh đánh văng, nát vụn thành từng mảnh. Khói bụi mù mịt bay lên, kèm theo đó là tiếng cười ngạo mạn của một đám người.

“Ha ha ha! Lão già Tô Thanh Vân, còn chưa chết sao? Mau giao ra khế ước quản lý mỏ linh thạch dưới chân núi Thanh Sơn đây, bằng không hôm nay Thiết Quyền Môn ta sẽ san phẳng cái tông môn tồi tàn này của ngươi!”

Dẫn đầu đám người là một gã đại hán cao lớn, mình trần để lộ những khối cơ bắp cuồn cuộn như thép nguội, tay cầm một cặp đại chùy sáng loáng. Đây chính là Vương Thiết, trưởng lão phụ trách ngoại vụ của Thiết Quyền Môn, tu vi đã đạt tới Tụ Khí tầng thứ chín, nổi tiếng với đôi tay sắt có thể nghiền nát hổ báo.

Tô Thanh Vân run rẩy chạy ra sân, giọng lắp bắp: “Vương… Vương trưởng lão, mỏ linh thạch đó vốn thuộc quyền sở hữu của Thanh Đỉnh Tông chúng ta suốt trăm năm nay, dù hiện tại nó đã cạn kiệt, nhưng đó vẫn là căn cơ cuối cùng của tổ tiên…”

“Cút đi!” Vương Thiết hừ lạnh một tiếng, luồng khí kình mạnh mẽ phát ra từ cổ họng gã khiến Tô Thanh Vân lảo đảo ngã quỵ xuống đất. “Vật không chủ, kẻ mạnh mới có quyền chiếm giữ. Hôm qua người của ta cảm nhận được dao động linh khí từ phía mỏ linh thạch phát ra, hiển nhiên là có linh mạch hồi sinh. Loại tài nguyên này, loại tông môn hạng bét như các ngươi không có tư cách sở hữu.”

Phía sau gã, hàng chục đệ tử Thiết Quyền Môn cũng hò hét theo, ánh mắt lộ rõ sự tham lam và tàn nhẫn.

Giữa sự huyên náo đó, Diệp Hư Không cuối cùng cũng mở mắt. Ánh mắt hắn không có lấy một gợn sóng, thâm trầm như vực thẳm vĩnh hằng. Hắn nhẹ nhàng đứng dậy, phủi đi lớp bụi mỏng bám trên vạt áo dài.

“Nói xong chưa?” Diệp Hư Không bình thản hỏi.

Vương Thiết bấy giờ mới chú ý tới thiếu niên lạ mặt này. Gã đánh giá Diệp Hư Không một lượt, thấy đối phương khí息 bình thường, chẳng có chút linh lực dao động nào của một tu sĩ mạnh mẽ, lập tức cười khinh bỉ:

“Hóa ra còn có một tên ranh con ở đây. Này nhóc, có thấy cánh cửa kia không? Đó chính là tấm gương cho kẻ nào dám chắn đường Thiết Quyền Môn. Mau quỳ xuống lạy ta ba cái, ta có thể tha cho ngươi một con đường sống.”

Diệp Hư Không khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo một sự lạnh lẽo đến thấu xương: “Ngươi nói đúng một điều. Vật không chủ, kẻ mạnh có quyền chiếm giữ. Nhưng trong mắt ta, ngươi và đám ruồi muỗi phía sau, ngay cả tư cách làm 'kẻ mạnh' cũng không có.”

“Ngươi tìm chết!”

Vương Thiết giận tím mặt. Một tên tiểu tử miệng còn hôi sữa lại dám nhục mạ gã trước mặt bao nhiêu đệ tử. Gã gầm lên một tiếng, đại chùy trong tay phát ra ánh sáng vàng kim nhàn nhạt – đây chính là kim hệ linh lực cương mãnh. Gã dậm mạnh chân xuống đất, phi thân lên không trung rồi giáng một chiêu “Thiên Quân Phá” thẳng xuống đầu Diệp Hư Không.

Sức nặng của đại chùy cộng thêm linh lực hung bạo khiến không khí xung quanh bị ép đến biến dạng, tạo ra những tiếng nổ giòn giã. Tô Thanh Vân nhắm nghiền mắt lại, không dám nhìn cảnh tượng kinh khủng sắp tới.

Tuy nhiên, Diệp Hư Không không tránh, cũng chẳng thèm rút kiếm.

Hắn chỉ đơn giản đưa một ngón tay lên.

“Nhất Niệm – Quy Hư.”

Một từ vừa dứt, toàn bộ không gian trong bán kính mười trượng quanh Diệp Hư Không đột nhiên rơi vào một trạng thái tĩnh lặng kỳ quái. Ánh sáng vàng kim trên đại chùy của Vương Thiết đột ngột tiêu tán như khói gặp gió lớn. Không có một tiếng nổ nào xảy ra, không có linh lực va chạm hung hãn.

Vương Thiết kinh hoàng nhận ra, lực lượng ngàn cân của mình bỗng dưng mất hút vào hư vô. Toàn bộ linh khí trong kinh mạch gã dường như bị một loại lỗ đen vô hình hút sạch sẽ, không để lại lấy một sợi.

“Cái… cái gì?”

Đôi đại chùy của gã chạm vào ngón tay của Diệp Hư Không, rồi ngay trước mắt bao nhiêu người, đôi chùy làm bằng hợp kim quý giá bắt đầu tan rã thành những hạt bụi lấp lánh rồi biến mất hoàn toàn.

Tiếp đó là đôi tay của Vương Thiết.

“Á!!!”

Tiếng hét thảm thiết xé toạc bầu trời. Từ đầu ngón tay đến cổ tay, rồi đến bả vai của Vương Thiết đều đang bị “xóa sổ”. Không phải bị cắt đứt, không có máu chảy, mà là bị đồng hóa hoàn toàn vào không trung.

Diệp Hư Không ánh mắt lãnh đạm, tay kia khẽ phẩy một cái như đuổi ruồi.

“Ầm!”

Thân hình vạm vỡ của Vương Thiết bị một lực lượng vô hình đánh bay ra xa hơn trăm mét, va sầm vào vách núi Thanh Sơn, tạo thành một hố sâu lún vào trong đá. Lúc này, gã chỉ còn lại một nửa thân người bên phải, nửa bên trái đã biến mất như chưa từng tồn tại.

Sự tĩnh lặng bao trùm. Đám đệ tử Thiết Quyền Môn nín thở, mặt cắt không còn một giọt máu. Trong mắt họ, Diệp Hư Không không còn là một thiếu niên yếu ớt nữa, mà là một con quái vật khoác lớp da người.

“Chạy! Chạy mau!” Một tên đệ tử hét lớn rồi quay đầu bỏ chạy bán sống bán chết. Đám còn lại cũng như ong vỡ tổ, chẳng thèm đoái hoài gì đến vị trưởng lão đang hấp hối của mình.

Diệp Hư Không không đuổi theo, vì hắn biết, những kẻ đó không thoát nổi.

Hắc Tử bấy giờ mới chậm rãi đứng dậy. Nó nhìn đám người đang chạy trốn, cái đuôi đen khẽ ngoáy, rồi đột nhiên há miệng rộng ra. Một cái miệng nhỏ nhắn bỗng chốc như rộng tới vạn trượng, hút sạch không khí phía trước. Tất cả đám đệ tử đang bỏ chạy đều bị một sức hút khủng khiếp kéo ngược trở lại, thu nhỏ dần rồi biến mất tăm trong miệng nó.

Sau một cái ợ hơi đầy mãn nguyện, Hắc Tử lại nằm xuống, tiếp tục ngủ.

Tô Thanh Vân đứng ngây người như phỗng, môi run rẩy không nói thành lời. Lão chưa bao giờ thấy loại công pháp nào tàn độc mà cũng tuyệt mỹ như thế. Không máu me vung vãi, chỉ là sự biến mất hoàn toàn.

Diệp Hư Không bước về phía mỏ linh thạch dưới chân núi.

“Tô tông chủ, đi theo ta. Ta muốn xem thử linh mạch hồi sinh thế nào mà khiến lũ kiến hôi này thèm khát đến vậy.”

Dưới hầm mỏ âm u, nơi vốn dĩ chỉ có những vách đá khô cằn, nay lại đang tỏa ra một sắc xanh nhạt dìu dịu. Ngay tại trung tâm mỏ, một khối đá lớn đang nứt ra, bên trong để lộ ra một dòng suối linh dịch nhỏ đang rỉ ra.

Ánh mắt Diệp Hư Không khẽ động. Hắn nhận ra đây không phải là linh mạch hồi sinh tự nhiên. Sự hiện diện của Hư Vô Châu trong cơ thể hắn đã kích hoạt một phản ứng cộng hưởng, rút trích quy tắc tinh hoa của thế giới này để tái tạo lại nguồn tài nguyên tại đây.

“Linh dịch ngàn năm… trời ơi, là Linh Dịch Linh Khư!” Tô Thanh Vân kinh hô, quỳ sụp xuống vì quá xúc động. “Có thứ này, Thanh Đỉnh Tông phục hưng đã có hy vọng!”

Diệp Hư Không đi đến bên dòng linh dịch, nhúng tay xuống. Hắn không cần dùng bình để chứa, vì khi tay hắn vừa chạm vào, toàn bộ linh dịch giống như nhìn thấy chủ nhân, điên cuồng chảy vào cơ thể hắn thông qua lỗ chân lông.

Cảnh giới của hắn, vốn đang được kìm hãm ở mức Luyện Thể tầng thứ nhất của kiếp này, bắt đầu có những biến chuyển kịch liệt.

Tầng hai… tầng bốn… tầng chín…

Trong nháy mắt, một tiếng nổ giòn giã vang lên trong đầu Diệp Hư Không.

Tụ Khí cảnh!

Linh khí trong mỏ bị hút cạn sạch trong nháy mắt, nhưng bù lại, khí chất của Diệp Hư Không đã có một bước nhảy vọt thần sầu. Hư Vô Thần Thể của hắn tựa như một vực thẳm không đáy, bao nhiêu linh khí cũng là không đủ.

“Bình thường thì đúng là một mỏ linh mạch tốt.” Diệp Hư Không cảm nhận sức mạnh mới trong kinh mạch, lẩm bẩm: “Nhưng đối với ta, nó cũng chỉ đủ để khởi động cái bộ xương này thôi.”

Hắn xoay người nhìn Tô Thanh Vân đang bàng hoàng:

“Gửi tin tức ra ngoài. Nói rằng Thanh Đỉnh Tông hiện nay do Diệp Hư Không ta trấn giữ. Ai muốn tranh mỏ linh thạch này, cứ việc dẫn quân tới. Một người đến, ta diệt một người. Cả tông môn đến, ta diệt cả tông môn.”

Giọng nói bình thản nhưng mang theo một uy áp thần thánh, khiến hang động dường như cũng phải run rẩy theo.

Tô Thanh Vân chỉ biết cúi đầu tuân lệnh. Lão biết, vùng đất Linh Khư này sắp sửa nổi lên một trận phong ba bão táp mang tên Hư Vô. Và khởi đầu cho cơn bão ấy, chính là mỏ linh thạch nhỏ bé này.

Diệp Hư Không ngước nhìn lên vòm hang đá, ánh mắt như xuyên thấu qua cả vách đá, xuyên qua chín tầng trời, thấy được bóng hình của Cổ Thiên Thánh đang ngự trị trên ngai vàng rực rỡ.

“Cổ Thiên Thánh, linh mạch này chỉ là viên gạch đầu tiên trên con đường ta trở về. Ngươi hãy cứ hưởng thụ sự xa hoa đó đi, ngày ta mang hư vô tới che khuất thiên đình của ngươi, sẽ không còn xa nữa.”

Bóng dáng hắn chìm khuất vào bóng tối của hầm mỏ, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đáng sợ, và đâu đó là tiếng gầm nhẹ đầy phấn khích của Thôn Thiên Thú Hắc Tử đang vang vọng trong hư không.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8