Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 53: Thu nạp thiên tài bị ruồng bỏ**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 15:51:25 | Lượt xem: 2

**Chương 53: Kiếm Chôn Trong Tuyết, Tâm Trạng Hư Vô**

Gió tuyết của vùng biên viễn Linh Khư Giới thổi cuồng bạo, xé rách những tầng mây xám xịt trên bầu trời. Tại Tuyết Lạc Thành, cái lạnh không chỉ thấm vào da thịt mà còn đóng băng cả lòng người.

Trong một gian tửu quán lụp xụp phía tây thành, mùi rượu rẻ tiền nồng nặc quyện với hơi lạnh từ những khe cửa hở. Ở góc khuất tối tăm nhất, một bóng người gầy guộc đang thu mình lại. Đó là một nam tử tóc tai bù xù, đôi mắt mờ đục như tro tàn. Cánh tay phải của hắn cụt ngủn đến tận khuỷu, bàn chân trái đi khập khiễng, và trên lưng là một thanh thiết kiếm đen sạm, gỉ sét đến mức tưởng chừng chỉ cần chạm nhẹ là vỡ tan.

"Cút đi, tên phế vật! Đã không có tiền còn dám vào đây hít hơi ấm?"

Một tên tiểu nhị thô lỗ vừa mắng vừa vung chân đá mạnh vào mạng sườn nam tử. Hắn không né tránh, cũng chẳng rên rỉ, chỉ lẳng lặng ôm lấy thanh sắt gỉ của mình, lảo đảo bước ra khỏi quán, gieo mình vào làn tuyết trắng xóa.

Bên ngoài, một chiếc kiệu sang trọng vừa dừng lại, che chắn bởi tầng tầng lớp lớp trận pháp chống lạnh. Bước ra từ đó là Tiền Đa Đa, trong bộ áo lông cáo đắt tiền, mặt mày hớn hở nhưng cũng không giấu nổi vẻ hoài nghi.

"Lão đại, người thật sự bảo chúng ta đến cái nơi chim không thèm đậu này để tìm thiên tài sao?" Tiền Đa Đa xoa xoa đôi bàn tay mập mạp, thở ra một hơi khói trắng. "Cả cái Tuyết Lạc Thành này chỉ có mấy tên tán tu nghèo kiết xác và mấy gã thợ săn thú tuyết, đào đâu ra bảo bối?"

Sau lưng gã mập, một thanh niên mặc thanh y chậm rãi bước xuống. Diệp Hư Không. Ánh mắt hắn không nhìn vào sự lộng lẫy của thành trì, mà xoáy sâu vào bóng lưng khập khiễng đang khuất dần trong màn tuyết phía xa.

Đi cạnh hắn là Lạc Thần Hi, mạng che mặt khẽ rung động theo gió, lộ ra đôi mắt phượng đầy vẻ nghi hoặc: "Hư Không, khí tức của người kia… dường như đã bị phế hoàn toàn. Tu vi không còn, linh căn vỡ vụn, ngay cả kiếm tâm cũng bị người ta dùng thủ đoạn độc ác nghiền nát. Ngươi chắc chứ?"

Diệp Hư Không không đáp, chỉ nhàn nhạt thốt ra một câu: "Trong mắt thế nhân, đá cuội là rác rưởi, chỉ có kẻ hiểu về hư vô mới thấy được viên kim cương ẩn bên trong. Đi theo hắn."

Bóng đen nhỏ là Hắc Tử nấp trong tay áo Diệp Hư Không khẽ nhe răng, đôi mắt đỏ ngầu lộ vẻ khinh bỉ đối với đám người xung quanh, nhưng khi nhìn về phía nam tử tàn tật kia, cái mũi nó khẽ khịt khịt như ngửi thấy một mùi vị vô cùng kích thích.

Ba người lặng lẽ bám theo. Nam tử nọ đi đến một bờ vực cheo leo phía sau thành, nơi gió tuyết gào thét như tiếng quỷ khóc. Hắn ngồi xuống, dùng một tay còn lại cầm thanh kiếm gỉ, vụng về đâm từng nhát vào tảng đá trước mặt. Không phải là luyện kiếm, mà giống như đang khắc một cái gì đó.

Đúng lúc này, một đám người mặc võ phục thêu hình hoa văn kiếm sắc lạnh xuất hiện, chặn đứng lối đi duy nhất. Kẻ cầm đầu là một thanh niên trẻ tuổi, mặt mày thanh tú nhưng đầy vẻ hung ác.

"Mặc Vô Ngân, sáu năm rồi, ngươi vẫn còn giữ thanh sắt vụn đó sao?" Thanh niên kia cười khẩy, bước tới giẫm mạnh lên bàn chân tàn tật của nam tử.

Mặc Vô Ngân ngẩng đầu, đôi mắt đờ đẫn chợt hiện lên một tia huyết quang lướt qua nhanh đến mức khó tin: "Vân Khải, các ngươi đã cướp đi sư muội, phế đi tay chân ta, đuổi ta khỏi Vạn Kiếm Tông. Còn muốn gì nữa?"

"Muốn gì sao?" Vân Khải cúi xuống, giọng nói tràn đầy sự biến thái: "Ta muốn xem kiếm ý 'Thiên Thừa' năm đó của thiên tài đệ nhất đại lục trông như thế nào khi biến thành chó bò sát đất. Nghe nói dù bị phế, ngươi vẫn hàng đêm dùng tàn hồn để dưỡng kiếm? Thật khiến người ta cảm động nha."

Nói đoạn, Vân Khải vung tay, một luồng kiếm khí vút qua, nhắm thẳng vào thanh sắt gỉ trên tay Mặc Vô Ngân.

"Keng!"

Tiếng kim loại va chạm giòn giã. Mặc Vô Ngân dù thân thể tàn phế, nhưng phản xạ của hắn nhanh đến đáng sợ. Hắn dùng thanh sắt gỉ chặn đứng đòn tấn công, nhưng lực lượng chênh lệch khiến hắn văng mạnh ra sau, máu từ miệng phun ra, nhuộm đỏ cả một vùng tuyết trắng.

"Ha ha! Nhìn xem, Kiếm Tôn năm xưa nay lại thảm hại thế này!" Đám đệ tử đi theo Vân Khải cười rộ lên, đầy vẻ đắc ý.

Diệp Hư Không đứng cách đó không xa, khoanh tay đứng nhìn. Tiền Đa Đa định ra tay nhưng bị Diệp Hư Không đưa tay ngăn lại.

"Để hắn phát tiết." Diệp Hư Không khẽ nói, "Càng bị nén chặt, sức bật của hư vô mới càng mạnh mẽ."

Vân Khải bỗng nhiên bước tới, định giật lấy thanh kiếm gỉ của Mặc Vô Ngân: "Cái loại rác rưởi này không xứng cầm kiếm. Để ta giúp ngươi hóa giải chấp niệm này."

"Buông… tay!" Mặc Vô Ngân gầm lên một tiếng khàn đục.

Một luồng khí tức kỳ lạ chợt bùng nổ. Không phải linh lực, không phải thần hồn lực, mà là một loại ý chí nguyên thủy nhất, cuồng bạo đến mức làm gió tuyết xung quanh đứng hình trong chớp mắt. Trên thanh kiếm gỉ kia, những mảng gỉ sắt bắt đầu bong tróc, để lộ ra những đường vân xám xịt, u tối như bóng đêm vĩnh hằng.

Vân Khải biến sắc, vội vàng lùi lại: "Ngươi… ngươi dám phản kháng? Giết hắn cho ta!"

Ngay khi hàng chục đạo kiếm quang nhắm thẳng vào tim Mặc Vô Ngân, một giọng nói nhàn nhạt bỗng vang lên giữa hư không, âm thanh không lớn nhưng lấn át cả tiếng bão tuyết.

"Một đám giun dế, cũng đòi bình phẩm kiếm đạo của người ta sao?"

Thời gian dường như ngưng đọng. Diệp Hư Không từ bóng tối bước ra, mỗi bước chân hắn chạm xuống tuyết đều khiến không gian xung quanh khẽ gợn sóng như mặt hồ.

Vân Khải giật mình quát lớn: "Kẻ nào dám xen vào việc của Vạn Kiếm Tông? Cút!"

Diệp Hư Không thậm chí không thèm liếc nhìn hắn, bước thẳng tới trước mặt Mặc Vô Ngân, người đang nằm rạp dưới đất. Hắn cúi xuống, ánh mắt thâm trầm như chứa đựng cả vạn cổ: "Ngươi có hận bầu trời này không?"

Mặc Vô Ngân run rẩy, đôi mắt đỏ ngầu nhìn Diệp Hư Không: "Ngươi… là ai?"

"Ta là người có thể khiến những kẻ sỉ nhục ngươi trở thành hư vô, cũng là người có thể đưa ngươi lên đỉnh cao nhất của kiếm đạo, nơi mà Vạn Kiếm Tông ngay cả tư cách ngước nhìn cũng không có." Diệp Hư Không đưa một ngón tay ra.

"Cuồng ngôn! Giết hắn!" Vân Khải hét lên, vung kiếm đâm tới.

Diệp Hư Không khẽ thở dài, chẳng buồn quay đầu lại, chỉ nhẹ nhàng phẩy tay một cái.

"Hư Vô!"

*Ầm!*

Không có tiếng nổ lớn, không có khói bụi. Toàn bộ đạo kiếm quang và thân xác của Vân Khải cùng đám đệ tử đi theo hắn… biến mất. Đúng nghĩa là biến mất. Không một giọt máu, không một tiếng kêu cứu, chúng bị xóa sổ khỏi thực tại giống như một nét bút chì bị tẩy xóa.

Tiền Đa Đa đứng sau che miệng, dù đã thấy nhiều lần nhưng lần nào cũng lạnh sống lưng. Lạc Thần Hi nheo mắt, nàng nhận ra Hư Vô Chi Lực của Diệp Hư Không lại mạnh lên một tầng.

Mặc Vô Ngân chết trân nhìn cảnh tượng trước mắt. Kiếm ý của hắn vốn dĩ đã là tàn khốc, nhưng so với sự trống rỗng tiêu diệt mọi thứ của thanh niên trước mặt, nó giống như một hạt cát giữa sa mạc.

"Ngươi muốn gì ở ta? Ta chỉ là một kẻ phế vật cụt tay chân…" Mặc Vô Ngân chua chát nói.

"Ta cần một thanh kiếm." Diệp Hư Không nhìn vào thanh sắt gỉ của gã: "Một thanh kiếm không có vỏ, chỉ biết chém đứt mọi quy tắc của Thiên Đạo. Mặc Vô Ngân, ngươi có dám theo ta đi nghịch lại bầu trời này không?"

Mặc Vô Ngân im lặng hồi lâu. Tuyết rơi trên tóc hắn, đóng thành một lớp băng mỏng. Cuối cùng, hắn dùng cánh tay trái duy nhất chống xuống đất, khó khăn lết đến trước mặt Diệp Hư Không, dập đầu một cái thật mạnh.

"Nếu ngài có thể giúp ta lấy lại đôi tay để cầm kiếm báo thù, mạng này của Mặc Vô Ngân là của ngài!"

"Rất tốt." Diệp Hư Không cười nhạt. "Lấy lại tay chân? Thứ tầm thường đó sao xứng với hộ pháp của Hư Vô Cung ta? Ta sẽ tặng ngươi một món quà lớn hơn."

Diệp Hư Không đột ngột kết ấn. Một đạo hắc quang từ trán hắn bắn ra, chính là Hư Vô Châu tỏa ra ánh sáng rực rỡ. Hắn dùng tay trần đưa vào lồng ngực Mặc Vô Ngân, trực tiếp bắt lấy những mảnh vụn kiếm tâm đã tan nát của gã.

"Cửu Thiên Kiếm Ý, táng vào Hư Vô. Phá hậu nhi lập, cải tử hoàn sinh!"

Diệp Hư Không hét lớn. Hư Vô Lực điên cuồng tràn vào kinh mạch của Mặc Vô Ngân. Lạc Thần Hi đứng bên cạnh thất thần: "Hắn điên rồi! Hắn muốn dùng Hư Vô Lực để tái cấu trúc cơ thể từ cấp độ hạt? Ngay cả Thần Đế cũng chưa chắc dám làm vậy!"

Tuyết Lạc Thành chấn động. Trên bầu trời, mây đen cuộn xoáy thành một vòng xoáy khổng lồ, sấm sét tím ngắt giáng xuống như muốn tiêu diệt kẻ đang nghịch thiên. Nhưng mỗi đạo sét đánh xuống đều bị một màng sương đen bao quanh Diệp Hư Không nuốt chửng hoàn toàn.

Mặc Vô Ngân gầm thét trong đau đớn tận cùng. Tại vị trí tay phải bị cụt, một làn sương đen đặc quánh bắt đầu ngưng tụ, tạo thành một cánh tay mới. Không phải là xương thịt bình thường, mà là một cánh tay cấu thành từ tinh thuần Hư Vô Lực, đen huyền ảo và ẩn chứa sức mạnh hủy diệt. Đôi chân tàn tật cũng được nối lại, cứng cáp hơn sắt thép vạn năm.

Bỗng nhiên, thanh sắt gỉ trên mặt đất bay vút lên không trung, hòa tan vào trong cơ thể Mặc Vô Ngân.

"Kiếm tại nhân tại, kiếm vong nhân vong!"

Mặc Vô Ngân đứng dậy giữa bão tuyết. Luồng kiếm ý từ người hắn phát ra khiến vách núi xung quanh bắt đầu nứt vỡ, tan thành tro bụi. Đôi mắt hắn không còn tro tàn, mà sâu thẳm như vực thẳm.

Hắc Tử bỗng sủa một tiếng mừng rỡ, đuôi ngoáy tít.

Diệp Hư Không hài lòng gật đầu: "Hôm nay, ta ban danh hiệu cho ngươi là 'Hư Vô Kiếm Tôn'. Thanh kiếm trong tâm ngươi sau này sẽ không còn mang tên Thiên Thừa, mà gọi là 'Diệt Đạo'. Thử chiêu đầu tiên xem sao."

Mặc Vô Ngân không nói lời nào. Hắn chỉ đơn giản đưa cánh tay trái lên, một luồng kiếm khí đen kịt dài hàng nghìn trượng hoành không xuất thế.

*Xoẹt!*

Một đường kiếm đơn giản nhất, trực tiếp nhất.

Tiền Đa Đa lùi lại ba bước, miệng há hốc không thốt nên lời. Đường kiếm kia đi qua, đem toàn bộ rặng núi tuyết nghìn dặm phía trước… cắt ngang hoàn mỹ. Thậm chí, không gian nơi đó bị chém ra một vết rách vĩnh viễn không thể khép lại, hút hết tuyết bay vào hư không.

Mặc Vô Ngân quỳ xuống một chân trước Diệp Hư Không, thanh âm trầm lạnh như băng nhưng đầy sự trung thành tuyệt đối: "Đa tạ chủ thượng ban ơn tái sinh. Từ nay về sau, kiếm của Mặc Vô Ngân chính là kiếm của chủ thượng. Ngài chỉ hướng nào, ta chém hướng đó!"

Diệp Hư Không chắp tay sau lưng, nhìn về hướng cung điện nguy nga của Vạn Kiếm Tông ở phía xa: "Đa Đa, ghi chép lại. Vạn Kiếm Tông nợ Kiếm Tôn của ta một món nợ máu. Ba ngày sau, ta muốn cái tên Vạn Kiếm Tông biến mất hoàn toàn khỏi bản đồ Linh Khư Giới."

"Rõ, lão đại!" Tiền Đa Đa lập tức lôi một cuốn sổ bằng vàng ròng ra, viết lấy viết để với vẻ mặt đầy phấn khích: "Diệt một tông môn hạng nhất, tiền bán phế liệu và tài sản thu được… chậc chậc, lại đại phát tài rồi!"

Lạc Thần Hi đứng bên cạnh nhìn Diệp Hư Không, trong lòng sóng cuộn biển gầm. Nàng nhận ra, Diệp Hư Không không chỉ là đang phục thù hay xây dựng thế lực. Hắn đang gom nhặt những linh hồn bị Thiên Đạo bỏ rơi, nhào nặn họ thành những lưỡi đao bén nhất để thực hiện ý niệm của mình.

Gió tuyết dần lặng xuống, nhưng một cơn bão mang tên Hư Vô đã chính thức càn quét qua phương bắc. Tại vùng biên viễn heo hút, một vị Kiếm Tôn vừa được sinh ra từ tro tàn, sẵn sàng chém đứt cả thương khung theo lệnh của vị đế vương của hắn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8