Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 54: Khiêu chiến Thiên Kiêu bảng**
**CHƯƠNG 54: KHIÊU CHIẾN THIÊN KIÊU BẢNG**
Thiên Kiêu Thành, tòa cổ thành hùng vĩ nhất tại khu vực trung tâm Linh Khư Giới, nơi tọa lạc của Thiên Kiêu Bia – một khối ngọc thạch khổng lồ từ thời Thái Cổ, cao chọc trời, phát ra ánh sáng lung linh bao phủ cả một vùng bình nguyên rộng lớn. Trên thân bia, một trăm cái tên lấp lánh kim quang đại diện cho một trăm thiên tài xuất chúng nhất của thế hệ trẻ dưới trăm tuổi.
Mỗi cái tên trên bảng xếp hạng này không chỉ là vinh quang cá nhân, mà còn là đại diện cho vận mệnh và tài nguyên của cả một tông môn đứng sau.
Hôm nay, bầu không khí tại Thiên Kiêu Thành đặc biệt sôi động. Đám đông tu sĩ từ khắp nơi đổ về như nước thủy triều, tiếng bàn tán xôn xao không dứt.
"Nghe nói hôm nay Lục Vô Song của Thanh Long Môn sẽ thách thức hạng 80, chẳng biết thực hư thế nào?"
"Hạng 80 là 'Sát Thủ Tuyết Ngạn' của Hàn Băng Điện đó, không dễ bị hạ đâu. Mà ngươi xem, hôm nay hình như có điều gì đó không đúng. Cảm giác áp lực từ phía cổng thành kia thật kỳ lạ."
Từ hướng cổng lớn của thành trì, bốn bóng người cùng một chú chó đen nhỏ đang chậm rãi tiến bước. Dẫn đầu là một thanh niên mặc trường bào màu đen tuyền đơn giản, trên vai không đeo kiếm, trong tay không cầm pháp bảo, nhưng mỗi bước hắn đạp xuống đều khiến mặt đất như rộn lên một nhịp đập thần bí. Đôi mắt hắn thâm trầm như vực thẳm, chứa đựng sự tĩnh lặng đến đáng sợ của hư vô.
Đi bên cạnh hắn là một thiếu nữ che mặt bằng khăn lụa trắng, dù không thấy rõ dung nhan nhưng khí chất thanh cao thoát tục như đóa sen tuyết trên đỉnh núi đã khiến không ít tu sĩ phải nín thở. Phía sau là một gã mập mạp béo tốt, tay cầm bàn tính vàng, mắt híp lại đầy toan tính, và một thanh niên ôm kiếm, cả người toát ra sát khí sắc lạnh khiến người xung quanh tự giác tản ra.
"Lão đại, chính là chỗ kia." Tiền Đa Đa chỉ tay về phía Thiên Kiêu Bia khổng lồ, miệng cười hớn hở: "Tên trên bia càng cao thì linh khí nhận được từ Thiên Đạo càng lớn. Chỉ cần ngài leo lên hạng nhất, ta cam đoan toàn bộ tiền đặt cược vào ngài hôm nay sẽ đủ để chúng ta mua lại nửa cái thành trì này!"
Diệp Hư Không dừng bước, ngẩng đầu nhìn tấm bia đá khổng lồ. Ánh mắt hắn lướt qua những cái tên lấp lánh: Vạn Kiếm Tông – Kiếm Thần Tử (Hạng 3), Dao Trì Thánh Địa – Diệp Thanh Hà (Hạng 5)…
Hắn khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo vẻ khinh miệt nhàn nhạt: "Thiên Đạo ban ân? Bất quá chỉ là dùng chút linh khí vụn vặt để xiềng xích những kẻ thiếu hiểu biết mà thôi. Muốn trói buộc tiềm năng của tu sĩ vào quy tắc của mình, Thiên Đạo quả thực vẫn âm hiểm như vậy."
"Vị đạo hữu này, nói lời nên có chừng mực!"
Một giọng nói lạnh lùng cắt ngang. Phía trước, một nhóm đệ tử mặc thanh y trường bào, tay cầm trường thương đang tiến tới. Kẻ dẫn đầu là một thanh niên anh tuấn, ánh mắt sắc lẹm như mũi thương, khí tức Kim Đan cảnh đỉnh phong không chút che giấu.
Đó chính là Lục Vô Song, thiên tài đang nhận được nhiều kỳ vọng của Thanh Long Môn.
"Xúc phạm Thiên Đạo, phỉ nhổ Thiên Kiêu Bia, ngươi có biết đây là tội gì không?" Lục Vô Song dừng lại trước mặt Diệp Hư Không, trường thương trong tay khẽ rung lên, phát ra tiếng rồng ngâm trầm thấp.
Diệp Hư Không nhìn hắn như nhìn một hạt cát nhỏ nhoi: "Ngươi là ai?"
"Thanh Long Môn, Lục Vô Song! Kẻ sắp đứng vào hàng ngũ tám mươi của Thiên Kiêu Bảng!" Lục Vô Song ngạo nghễ tuyên bố.
"Hạng 80?" Diệp Hư Không quay sang hỏi Tiền Đa Đa: "Tên hắn có trên bảng không?"
Tiền Đa Đa lập tức lật lật sổ tay, sau đó lắc đầu: "Bẩm lão đại, tìm không thấy. Loại tiểu lâu la này làm gì đủ tư cách lên bảng. Chắc là loại đứng ngoài hàng chờ cả nghìn năm chưa tới lượt ấy mà."
"Ngươi tìm chết!" Lục Vô Song giận dữ, trường thương hóa thành một tia thanh quang chớp nhoáng, nhắm thẳng lồng ngực Diệp Hư Không mà đâm tới. Chiêu này hắn đã dùng năm phần lực, ý đồ là muốn phế đi tên to gan lớn mật này ngay tại chỗ.
Không gian xung quanh như bị xé rách bởi uy thế của Thanh Long Thương. Thế nhưng, Diệp Hư Không vẫn đứng đó, bất động như núi cao.
Ngay khi mũi thương chỉ còn cách lồng ngực hắn đúng một tấc, Diệp Hư Không khẽ nhấc tay trái lên. Hắn không dùng chiêu thức, không dùng linh lực hộ thân, chỉ đơn giản là đưa một ngón tay ra gõ nhẹ vào mũi thương.
*Keng!*
Một tiếng động lanh lảnh vang lên, nhưng ngay sau đó là một cảnh tượng khiến toàn bộ tu sĩ có mặt phải rùng mình kinh hãi.
Cây Thanh Long Thương vốn là một món linh bảo thượng phẩm, được rèn từ vảy giao long và huyền thiết nghìn năm, nay bỗng dưng… tan rã. Không phải gãy vụn, mà là tan rã thành những hạt bụi màu đen xám, sau đó biến mất hoàn toàn vào hư không như chưa từng tồn tại.
"Cái gì?!" Lục Vô Song kinh hãi trợn trừng mắt. Hắn cảm nhận được một lực lượng đáng sợ đang theo chuôi thương truyền vào cánh tay mình. Luồng lực lượng đó không mang thuộc tính gì, nó trống rỗng nhưng lại nuốt chửng mọi thứ.
*Phốc!*
Lục Vô Song phun ra một ngụm máu lớn, cả người bay ngược ra sau như diều đứt dây, đâm sầm vào vách thành gần đó, hôn mê bất tỉnh. Cánh tay phải cầm thương của hắn đã trở nên khô quắt, toàn bộ tinh huyết và linh khí dường như đã bị một ý niệm nào đó xóa sạch.
Cả quảng trường rơi vào tĩnh lặng đến nghẹt thở. Một chiêu? Không, thậm chí không thể gọi là một chiêu. Hắn chỉ búng tay một cái, một thiên tài Kim Đan cảnh đã tàn phế?
"Kẻ tiếp theo là ai?" Diệp Hư Không thản nhiên bước tiếp về phía Thiên Kiêu Bia, tiếng bước chân đều đặn như tiếng đếm ngược của tử thần.
Hắc Tử bỗng dưng sủa lên một tiếng "Gâu" đầy vẻ khinh bỉ, liếc nhìn thi thể của Lục Vô Song bằng ánh mắt hình viên đạn, dường như đang nói: "Cái loại rác rưởi này cũng đòi chặn đường chủ nhân ta?"
"Tránh ra! Tất cả tránh ra!" Tiền Đa Đa hét lớn, đồng thời tay lẹ làng mở một cái sạp nhỏ ngay bên cạnh: "Nào nào, quý vị bằng hữu! Diệp Hư Không đại nhân hôm nay chính thức khiêu chiến toàn bộ bảng xếp hạng! Tỷ lệ đặt cược là một ăn mười nếu ngài ấy vào top 10, một ăn một trăm nếu ngài ấy leo lên vị trí số một! Mua nhanh kẻo lỡ!"
Sự náo loạn của Tiền Đa Đa khiến bầu không khí bớt căng thẳng đôi chút, nhưng sự kinh hãi trong lòng mọi người không hề giảm bớt.
Lạc Thần Hi nhẹ nhàng đi sau Diệp Hư Không, truyền âm vào tai hắn: "Vạn Kiếm Tông và Dao Trì Thánh Địa đều có trưởng lão trấn giữ ở đây để bảo vệ thiên tài của họ. Ngươi ra tay quá nặng, sẽ thu hút sự chú ý của Thiên Đình phía sau Cổ Thiên Thánh."
Diệp Hư Không dừng chân dưới chân Thiên Kiêu Bia khổng lồ, bàn tay hắn chậm rãi chạm vào bề mặt mát lạnh của ngọc thạch. Hắn nhìn lên vị trí cao nhất, nơi khắc ba chữ: *Cổ Vô Địch*. Đó là đệ tử đích truyền của Cổ Thiên Thánh tại thượng giới, kẻ được mệnh danh là Thiên Chúa của thế hệ này.
"Thần Hi, ngươi vẫn chưa hiểu sao?" Diệp Hư Không xoay người lại, tà áo đen bay phấp phới trong gió, ánh mắt hắn bỗng nhiên rực cháy một tia tử quang thần bí: "Ta tới đây không phải để lẩn trốn. Ta tới để nói với toàn bộ vạn giới rằng: Hư Vô Thần Đế đã trở lại. Bầu trời này, đã đến lúc phải đổi chủ rồi."
Nói đoạn, hắn đột ngột dồn lực vào lòng bàn tay.
*Ầm!!!*
Một tiếng nổ chấn thiên động địa vang lên. Thiên Kiêu Bia vốn được hộ trì bởi quy tắc của Thiên Đạo bỗng nhiên run rẩy kịch liệt. Từ vị trí tay của Diệp Hư Không, một làn khói đen kịt bắt đầu lan tỏa, nó giống như một vết mực vấy lên bức tranh hoàn mỹ, ăn mòn từng cái tên trên bia đá.
"Gan lớn lắm! Kẻ nào dám phá hoại Thiên Kiêu Bia!"
Từ trên không trung, ba đạo hào quang mạnh mẽ đáp xuống. Đó là ba vị lão giả mặc bào phục thêu hoa văn của Thiên Đạo Minh, mỗi người đều tỏa ra uy áp của tu vi Luyện Hư cảnh.
"Tránh ra, hoặc biến thành hư vô." Diệp Hư Không không thèm quay đầu lại, giọng nói lạnh thấu xương tủy.
"Cuồng vọng!" Một lão giả trong số đó gầm lên, tay vung ra một sợi xích vàng ròng, bên trên khắc đầy những ký hiệu trấn áp tà ma: "Thiên Đạo Tỏa Liên, trấn áp cho ta!"
Sợi xích vàng hóa thành một con rồng lửa lớn, quấn chặt lấy cơ thể Diệp Hư Không. Thế nhưng, khi những vòng xích chạm vào da thịt hắn, chúng bỗng dưng mất đi ánh sáng, rồi lại giống như thanh thương của Lục Vô Song lúc trước, hóa thành bụi phấn hư ảo.
Ánh mắt Diệp Hư Không khẽ động.
*Nhất niệm – Tịch diệt.*
Không cần một hành động vật lý nào, không gian xung quanh ba vị lão giả Luyện Hư cảnh bỗng nhiên bị bóp méo. Họ cảm thấy dưỡng khí xung quanh biến mất, linh lực trong cơ thể bỗng dưng phản phệ, biến thành một lỗ đen tử thần nuốt chửng lục phủ ngũ tạng.
"A… Không! Tha mạng…"
Chưa kịp dứt lời, ba vị trưởng lão đã biến thành ba vệt tro bụi đen, tan biến trong gió trước sự chứng kiến của hàng vạn người. Đến cả thần hồn cũng không kịp thoát ra để luân hồi.
Hoàn toàn xóa sổ!
Mặc Vô Ngân đứng sau lưng Diệp Hư Không, đồng tử co rụt lại. Hắn vốn nghĩ mình đã hiểu một phần sức mạnh của chủ thượng, nhưng mỗi lần Diệp Hư Không ra tay, hắn lại thấy mình nhỏ bé như một hạt cát giữa sa mạc. Đây không phải là tu hành, đây chính là sự chi phối tối cao.
Diệp Hư Không quay lại nhìn tấm bia. Hiện tại, cái tên chói lọi của "Cổ Vô Địch" ở hạng nhất đang rung động dữ dội dưới sức ép của khí tức Hư Vô.
Hắn nhấc tay lên, hư không trong lòng bàn tay tụ lại thành một thanh kiếm đen tuyền không lưỡi. Đó chính là Hư Vô Kiếm.
"Bảng xếp hạng của Thiên Đạo? Xóa bỏ đi."
Hắn vung kiếm ngang qua mặt bia. Một đường kiếm không có kiếm khí hào nhoáng, không có âm thanh bùng nổ, chỉ có một vệt đen kéo dài.
*Xẹt…*
Thiên Kiêu Bia – vật báu trấn giữ vận khí của cả Linh Khư Giới, trong chớp mắt bị chém làm hai nửa. Toàn bộ một trăm cái tên thiên tài lấp lánh đều bị vệt đen ấy nuốt chửng hoàn toàn.
Ở vị trí trung tâm vết chém, hai chữ lớn hiện lên, đen nhánh, sâu thẳm, át cả ánh mặt trời:
**DIỆP – HƯ – KHÔNG!**
Toàn bộ Thiên Kiêu Thành rúng động. Mặt đất nứt toẻ, linh khí giữa trời và đất bắt đầu hỗn loạn điên cuồng. Các tu sĩ đứng xem đồng loạt quỳ rạp xuống vì áp lực vô hình từ hai chữ kia.
Ở phía xa, trong cung điện lơ lửng giữa mây ngàn của Vạn Kiếm Tông và Dao Trì Thánh Địa, những lão quái vật bế quan nghìn năm đồng loạt mở mắt, gương mặt tràn đầy sự kinh hoàng chưa từng có.
"Quy tắc Thiên Đạo bị chém đứt rồi?"
"Hư Vô… Lực lượng của Hư Vô tái hiện? Không thể nào!"
Tại Thượng Giới, bên trong Thiên Đình nguy nga, trên ngai vàng cao cao tại thượng, Cổ Thiên Thánh đang nhắm mắt dưỡng thần bỗng nhiên phun ra một ngụm huyết đen. Một đạo kiếm ý màu đen u ám dường như vừa xuyên qua không gian và thời gian, chém thẳng vào nhân quả của hắn.
Cổ Thiên Thánh mở trừng mắt, ánh mắt tràn đầy tơ máu và sự điên cuồng: "Diệp Hư Không! Ngươi thật sự chưa chết! Ngươi đang ở đâu?!"
Trong khi đó, tại Thiên Kiêu Thành, Diệp Hư Không thản nhiên cất Hư Vô Kiếm đi. Hắn quay sang nhìn Tiền Đa Đa đang ôm đống đá linh thạch cao như núi, khẽ nói:
"Thu tiền đi. Chúng ta đến Vạn Kiếm Tông."
Mặc Vô Ngân tiến lên một bước, thanh kiếm trong tay phát ra tiếng reo hò khao khát máu: "Tuân lệnh chủ thượng!"
Hắc Tử khịt khịt mũi, đuôi ngoáy tít, ánh mắt liếc xéo một nhóm đệ tử các tông môn khác đang sợ hãi đến mức không dám thở mạnh, như thể muốn nói: "Nhìn cái gì? Chưa thấy Thần Đế đi vi hành bao giờ à?"
Lạc Thần Hi đứng cạnh hắn, khẽ mỉm cười dưới lớp khăn lụa. Nàng biết, bắt đầu từ ngày hôm nay, trật tự của Cửu Tiêu Thiên Ngoại sẽ không bao giờ còn như cũ nữa.
Cái tên Diệp Hư Không sẽ trở thành nỗi ám ảnh kinh hoàng nhất của tất cả những kẻ tự xưng là thần thánh trên đời này. Bởi vì, hắn chính là khởi nguồn, cũng chính là sự kết thúc của tất cả.
Hư Vô, vĩnh hằng là tuyệt đối.