Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 55: Trận chiến tại Vô Vọng Hải**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 15:52:57 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 55: TRẬN CHIẾN TẠI VÔ VỌNG HẢI**

Vô Vọng Hải.

Đây là vùng biển kỳ dị nằm ở cực Đông của Hoang Khư Giới, nơi giao thoa giữa hải lưu lạnh giá từ thâm hải và những luồng linh khí bạo liệt tràn ra từ vết nứt không gian. Mặt biển quanh năm sương mù bao phủ, sóng dữ cao hàng chục trượng, bên dưới mặt nước là những khe rãnh sâu không thấy đáy, tương truyền có thể dẫn đến u minh.

Hôm nay, vùng biển vốn vắng bóng người này lại trở nên náo nhiệt dị thường. Trên không trung, từng đạo độn quang đủ màu sắc lướt tới, đáp xuống những hòn đảo đá nhô lên khỏi mặt nước. Những tu sĩ này đều là những kẻ có tiếng tăm tại các tông môn phụ cận, thậm chí có cả những lão quái vật bế quan lâu năm cũng hiện thân.

Tất cả chỉ vì một trận chiến.

"Các ngươi nghe nói gì chưa? Kẻ tên Diệp Hư Không kia sau khi náo loạn Thiên Kiêu Thành, lại dám công khai khiêu chiến Lăng Tiêu của Thiên Hải Kiếm Phái!" Một gã tu sĩ trung niên lên tiếng, ánh mắt không giấu nổi vẻ hưng phấn.

"Lăng Tiêu? Đó là thiên tài đứng thứ 50 trên Thiên Kiêu Bảng! Nghe nói hắn vừa đột phá Kim Đan kỳ viên mãn, nửa chân đã bước vào Nguyên Anh, lại nắm giữ 'Thủy Quy Tắc', thực lực đủ sức vượt cấp khiêu chiến. Diệp Hư Không kia chẳng phải là phế vật của Diệp gia sao? Hắn lấy tư cách gì?"

"Phế vật? Ngươi lỗi thời rồi! Kẻ đó một chiêu chém nát bia đá Thiên Kiêu, danh chấn hạ giới. Hiện tại ai cũng muốn xem xem, hắn rốt cuộc là yêu nghiệt phương nào, hay chỉ là dùng bí thuật che mắt thiên hạ."

Giữa những lời bàn tán xôn xao, một chiếc phi chu hoa lệ, toàn thân khảm linh thạch sáng rực từ xa bay tới. Trên mũi thuyền, một bóng người béo tròn, y phục lụa là quý hiếm, tay cầm quạt giấy phe phẩy, chính là Tiền Đa Đa.

"Nào nào nào! Đặt một đền mười, đặt mười đền một trăm! Cá Diệp lão đại thắng, tỉ lệ một ăn một! Cá Lăng Tiêu thắng, tỉ lệ một ăn mười! Ai muốn phát tài thì mau tới đây!"

Tiền Đa Đa gào to, giọng nói mang theo linh lực truyền khắp một vùng mặt biển.

Bên cạnh hắn, một con chó đen nhỏ nằm phủ phục, đôi mắt lim dim như đang ngủ, nhưng cái đuôi thi thoảng lại vẫy một cái đầy khinh bỉ khi nhìn thấy đám tu sĩ đang chen chúc đặt cược. Hắc Tử lầm bầm trong lòng: *“Lũ ngu xuẩn, đi đặt cược vào kẻ sắp chết, đúng là phí phạm linh thạch. Chỗ linh thạch đó thà để bổn tọa ăn còn hơn.”*

"Đến rồi!"

Lạc Thần Hi khẽ thốt lên. Nàng đứng ở phía sau phi chu, bạch y thắng tuyết, khăn che mặt bay nhẹ trong gió biển, khí chất thoát tục khiến không ít thiên tài chung quanh phải nín thở. Ánh mắt nàng luôn đặt trên người thiếu niên đang ngồi xếp bằng ở mũi thuyền.

Diệp Hư Không.

Hắn mặc một bộ trường bào đen tuyền, đơn giản đến cực hạn. Gió biển thổi mạnh khiến tóc mai hắn bay loạn, nhưng thân hình hắn lại vững chãi như bàn thạch, dường như cả thế giới sụp đổ cũng không thể làm hắn xao động. Đôi mắt hắn khép hờ, nhịp thở sâu và đều, mỗi hơi thở ra như hòa cùng nhịp đập của hư không chung quanh.

"Vút!"

Một tiếng xé gió chói tai vang lên từ phía chân trời. Một đạo kiếm quang màu xanh biếc như rồng nước lướt sóng mà đến, khí thế hào hùng trùm ép cả một vùng biển. Kiếm quang thu lại, lộ ra một thanh niên tuấn lãng, mày kiếm mắt ngôi, trên tay cầm một thanh trường kiếm lấp lánh sóng nước — Lam Hải Thiên Ba.

Đó chính là Lăng Tiêu.

Lăng Tiêu đứng trên đỉnh một ngọn sóng cao vút, nhìn xuống Diệp Hư Không với ánh mắt đầy ngạo mạn: "Ngươi chính là Diệp Hư Không? Kẻ đã làm loạn Thiên Kiêu Thành?"

Diệp Hư Không từ từ mở mắt. Ánh mắt hắn không có chút sát khí, chỉ có một sự bình thản đến đáng sợ, như thể kẻ đứng trước mặt không phải là thiên tài hàng đầu, mà chỉ là một hạt bụi giữa trần gian.

"Là ta."

"Hừ, nghe danh không bằng gặp mặt. Một chút dao động linh lực cũng không có, quả nhiên là dùng bí pháp để che giấu tu vi thật." Lăng Tiêu cười lạnh, trường kiếm chỉ thẳng về phía Diệp Hư Không: "Hôm nay tại Vô Vọng Hải này, ta sẽ cho ngươi biết, thiên tài thực thụ của Thiên Kiêu Bảng và hạng người hã danh câu trực như ngươi có khoảng cách lớn thế nào. Quỳ xuống, dâng thanh kiếm đen của ngươi ra, ta có thể giữ cho ngươi toàn thây!"

Diệp Hư Không không đáp, hắn đứng dậy, bước chân nhẹ nhàng dẫm lên mặt biển bão tố. Kỳ lạ thay, khi chân hắn chạm vào mặt nước, sóng dữ cuồng bạo bỗng chốc trở nên phẳng lặng như gương trong bán kính mười trượng.

"Nói nhiều quá." Diệp Hư Không nhạt giọng, "Ra chiêu đi, nếu không ngươi sẽ không còn cơ hội nữa."

"Cuồng vọng!"

Lăng Tiêu giận dữ quát lớn, Lam Hải Thiên Ba Kiếm trong tay bỗng dưng bộc phát quang mang rực rỡ.

"Hải Thần Kiếm Quyết — Vạn Hải Triều Sinh!"

Hắn chém ra một kiếm, nước biển Vô Vọng Hải dường như bị một lực lượng thần bí điều khiển, hàng vạn tấn nước co rụt lại, hóa thành hàng nghìn đạo thủy kiếm sắc lẹm, mỗi đạo đều mang theo quy tắc lực lượng, lao đi với tốc độ xé rách không gian. Không khí xung quanh bị ép đến nổ tung, tạo thành những tiếng đùng đoàng liên tiếp.

Các tu sĩ đứng xem đều biến sắc, vội vã lùi lại.

"Thật mạnh! Đây chính là thực lực của top 50 sao? Chiêu này Nguyên Anh sơ kỳ cũng không dễ dàng tiếp được!"

Nhìn hàng nghìn đạo thủy kiếm đang gào thét lao tới, Diệp Hư Không vẫn không rút kiếm. Hắn chỉ đưa một tay ra, lòng bàn tay hướng về phía trước.

"Hư Vô — Đồng Hóa."

Hắn khẽ thốt lên hai chữ.

Một màn cảnh tượng kinh hoàng xảy ra. Ngay khi những thủy kiếm sắc lẹm kia chạm vào khoảng không gian trước mặt Diệp Hư Không, chúng không hề nổ tung, cũng không bị hất văng. Chúng đột ngột biến mất, giống như bị một cái miệng khổng lồ vô hình nuốt chửng, không để lại một chút gợn sóng nào.

Khí thế dời non lấp bể bỗng chốc tan biến thành hư không trong tích tắc.

Lăng Tiêu sững sờ, nụ cười ngạo mạn trên mặt cứng đờ lại: "Cái gì? Pháp bảo gì? Ngươi đã dùng pháp bảo gì?"

"Chẳng có pháp bảo nào cả." Diệp Hư Không thản nhiên bước tiếp, mỗi bước chân của hắn như dẫm lên nhịp tim của Lăng Tiêu, "Quy tắc Thủy của ngươi, quá tạp nham."

"Không thể nào! Thử tiếp chiêu này của ta! Hải Thần Giáng Lâm!"

Lăng Tiêu gầm lên, hắn phun ra một ngụm máu tươi lên lưỡi kiếm, khí thế tăng vọt. Sau lưng hắn, nước biển dâng cao hàng trăm trượng, ngưng tụ thành một vị thần linh khổng lồ cầm đinh ba, mang theo uy áp vạn cổ trấn ép xuống. Cả vùng biển Vô Vọng Hải như bị đông cứng lại bởi sát khí này.

"Chết đi!"

Vị thần linh nước khổng lồ vung đinh ba đâm xuống, năng lượng khủng bố khiến mặt biển lún xuống thành một hố sâu khổng lồ.

Lúc này, Diệp Hư Không cuối cùng cũng cử động. Hắn nắm tay lại thành quyền, một luồng sương đen mờ ảo bao phủ nắm đấm, không có hào quang rực rỡ, không có khí thế kinh thiên, nhưng lại mang theo một hơi thở khiến vạn vật run rẩy — đó là hơi thở của sự hủy diệt nguyên thủy.

"Nhất quyền."

Diệp Hư Không đấm ra.

"Oành!"

Không có tiếng nổ lớn như mọi người tưởng tượng. Khi nắm đấm của hắn chạm vào đinh ba của Hải Thần, một vòng xoáy màu đen kịt xuất hiện tại điểm tiếp xúc. Vị thần linh khổng lồ cao hàng trăm trượng kia bắt đầu vỡ vụn, không phải vỡ thành nước, mà là biến thành tro bụi đen nhánh rồi biến mất trong hư vô.

Cú đấm của Diệp Hư Không xuyên qua toàn bộ dị tượng, đập thẳng vào ngực Lăng Tiêu.

"Phốc!"

Lăng Tiêu văng ngược ra sau như một quả bóng bị xì hơi, thanh Lam Hải Thiên Ba Kiếm — một món linh bảo cực phẩm — xuất hiện những vết nứt chi chít rồi vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ. Lăng Tiêu rơi xuống mặt biển, máu nhuộm đỏ cả một vùng nước, gương mặt hắn đầy vẻ kinh hoàng và tuyệt vọng.

Toàn trường im lặng như chết.

Một chiêu. Chỉ cần một chiêu tay không, một thiên tài đứng thứ 50 của Thiên Kiêu Bảng đã bị phế bỏ hoàn toàn.

Diệp Hư Không đứng lơ lửng trên mặt biển, tà áo đen bay phấp phới. Hắn nhìn xuống Lăng Tiêu đang thoi thóp, giọng nói lạnh lùng vang vọng:

"Bảng xếp hạng của các ngươi, trong mắt ta chỉ là trò cười. Thương khung này, ta nói nó diệt, nó không được phép tồn tại."

Tiền Đa Đa ở phía xa hét lớn: "Chủ thượng uy vũ! Lão đại vô địch! Nào, ai vừa đặt cược cho Lăng Tiêu? Mau giao linh thạch ra đây! Đừng có định quỵt nợ với Tiền gia ta!"

Hắc Tử bấy giờ mới lười biếng đứng dậy, khịt khịt mũi: "Tên nhóc này rốt cuộc cũng có chút dáng dấp của năm đó, nhưng vẫn còn quá yếu, chưa đủ để bổn tọa nể phục." Nói đoạn, nó lại liếc nhìn về phía một đám mây đen đang lảng vảng ở đằng xa, ánh mắt lóe lên tia hung quang: "Có kẻ núp lùm… Chủ nhân, có cần ta xử lý không?"

Diệp Hư Không không nhìn về hướng đó, hắn xoay người lại, ánh mắt chạm phải đôi mâu thuẫn thuần khiết của Lạc Thần Hi. Nàng mỉm cười, một nụ cười có thể khiến cả trăm hoa đua nở, khiến không khí căng thẳng của chiến trường lập tức tan biến.

"Chúng ta đi."

Hắn phất tay, phi chu một lần nữa khởi động, để lại sau lưng một đám tu sĩ đang còn bàng hoàng và một Vô Vọng Hải đang cuộn trào bởi dư chấn của lực lượng Hư Vô.

Nhưng Diệp Hư Không biết, đây mới chỉ là bắt đầu. Một vệt đen sâu thẳm vừa rồi hắn để lại trên trời cao sẽ sớm đánh động đến những kẻ ở Thượng Giới.

Trong hư không mờ ảo, một đôi mắt mang theo hơi thở của Thiên Đạo dường như vừa hé mở, nhìn chằm chằm về hướng Vô Vọng Hải với sự giận dữ khôn cùng.

Số phận của Cửu Tiêu Thiên Ngoại, bắt đầu từ cú đấm này, đã chính thức rẽ sang một hướng khác.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8