Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 56: Ma tộc xâm lăng**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 15:53:34 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 56: MA TỘC XÂM LĂNG**

Trên bầu trời Linh Khư Giới, phi chu Thiên Hải vẫn đang lướt đi giữa những tầng mây xốp trắng. Thế nhưng, không khí vốn dĩ thanh bình sau trận chiến tại Vô Vọng Hải bỗng chốc trở nên đặc quánh và lạnh lẽo một cách bất thường. Diệp Hư Không đứng chắp tay nơi mũi tàu, tà áo đen khẽ bay, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả một bầu trời sao đang nheo lại, nhìn về phía chân trời xa xăm.

Ở nơi đó, một vệt đen sẫm màu máu đang lan rộng ra như một vết mực loang trên tấm lụa xanh.

“Chủ thượng, có gì đó không ổn.” Tiền Đa Đa bình thường vốn hay cười cợt, lúc này sắc mặt cũng trở nên nghiêm trọng. Hắn sở hữu Tụ Bảo Thể, không chỉ nhạy cảm với bảo vật mà còn cực kỳ tinh tường đối với những biến động của năng lượng thiên địa. Lúc này, hắn cảm thấy linh khí xung quanh đang run rẩy, giống như con thú nhỏ gặp phải thiên địch truyền kiếp.

Hắc Tử vốn đang nằm ngủ khì bên cạnh mạn tàu bỗng giật mình chồm dậy. Bộ lông đen mượt của nó dựng đứng lên, đôi mắt đỏ rực như hai hòn than cháy rực. Nó gầm gừ trong cổ họng, một âm thanh trầm đục chứa đựng uy áp của Thôn Thiên Thú thái cổ: “Khí tức này… là lũ hôi hám từ Vực Thẳm Ma Giới. Bọn chúng đã xé rách được màng ngăn cách không gian rồi sao?”

Lạc Thần Hi bước tới bên cạnh Diệp Hư Không, bàn tay ngọc ngà của nàng nắm chặt lấy chuôi thanh kiếm bằng băng tinh, hàng lông mày thanh tú nhíu chặt: “Thiên đạo của Linh Khư Giới đang suy yếu. Quy tắc bị nhiễu loạn trầm trọng. Hư Không, nhìn kìa!”

Nàng chỉ tay về phía bên dưới. Bên dưới phi chu là một dãy núi vốn dĩ xanh tốt, nhưng chỉ trong chớp mắt, một luồng sương mù màu tím đen đậm đặc từ hư không tuôn ra, bao phủ lấy toàn bộ khu rừng. Những cây cổ thụ ngàn năm rũ héo trong nháy mắt, thú rừng thét lên thảm thiết rồi nổ tung thành những đám mây máu, sau đó những giọt máu ấy bị làn sương tím đồng hóa, biến thành những quái vật dị dạng với đôi mắt xanh lè.

“Rắc!”

Một tiếng động khô khốc vang lên từ tận trời cao, âm thanh ấy như thể cả bầu trời đang bị một đôi tay khổng lồ xé toạc ra.

Từ trong vết nứt không gian khổng lồ kéo dài hàng vạn dặm, vô số luồng hắc khí cuồn cuộn đổ xuống như thác lũ. Theo sau đó là những tiếng gào thét rợn người, hàng triệu ma ảnh cầm những món binh khí đen ngòm, cưỡi trên những con Ma long cốt bay ra.

Ma tộc xâm lăng!

Tin tức này giống như một cơn lốc quét qua toàn bộ Linh Khư Giới. Những thành trì vốn dĩ phồn hoa, các tông môn sừng sững hàng vạn năm, giờ đây đang chìm trong biển lửa và khói đen.

“Cứu mạng! Ma tộc đến rồi!”
“Trời ơi, hộ trận của Thiên Vân Tông đã vỡ rồi! Mau chạy đi!”

Những tiếng kêu gào khóc lóc thảm thiết vang vọng khắp mặt đất. Linh Khư Giới trong phút chốc biến thành nhân gian địa ngục.

Diệp Hư Không vẫn bình thản nhìn cảnh tượng ấy. Kiếp trước, hắn đã từng chứng kiến vô số thế giới sụp đổ, từng thấy những nền văn minh bị xóa sổ chỉ trong một đêm. Tâm cảnh của một Thần Đế không cho phép hắn động lòng trắc ẩn một cách mù quáng, nhưng trong đôi mắt thâm trầm ấy lại hiện lên một tia lạnh lẽo.

Hắn nhận ra, sự xâm lăng này không hề đơn giản là sự trùng hợp. Vết nứt không gian kia có dấu vết của việc bị tác động từ bên ngoài — một loại sức mạnh quy tắc cấp Thần.

“Cổ Thiên Thánh…” Diệp Hư Không lẩm bẩm cái tên ấy. Chỉ có kẻ đoạt lấy một phần căn cơ Thần Đế của hắn và đang nắm giữ thiên đạo mới có khả năng làm suy yếu rào dải ngăn cách, cố ý dẫn dụ Ma tộc tràn vào để thanh trừng những kẻ chống đối, hoặc đơn giản là dùng máu của chúng sinh để tu luyện *Thôn Thiên Ma Công*.

“Lão đại, chúng ta phải làm sao?” Tiền Đa Đa đổ mồ hôi hột, nhìn một toán Ma binh đang hướng về phía phi chu của bọn họ. Toán Ma binh này ước chừng có vài ngàn tên, dẫn đầu là một Ma tướng cấp Hóa Thần, ngồi trên một con Dực Ma khổng lồ.

“Diệt thôi.” Diệp Hư Không nói khẽ, giọng điệu thản nhiên như thể đang nói về việc gạt đi một hạt bụi.

“Tên loài người kia, dám đứng cản đường Ma quân Thiên Sát? Giao ra mỹ nhân và món bảo vật phi thuyền này, ta sẽ cho ngươi chết toàn thây!” Tên Ma tướng gào lên, thanh cự phủ trong tay hắn bốc lên hắc hỏa, bổ thẳng về phía phi chu.

Lạc Thần Hi đang định ra tay, nhưng Diệp Hư Không đã ngăn nàng lại.

“Để ta.”

Hắn nhẹ nhàng tiến lên một bước. Chỉ một bước này, không gian dưới chân hắn bỗng chốc cứng đờ. Một luồng uy áp cổ xưa, vĩnh hằng và mang theo sự trống rỗng vô biên từ trong cơ thể hắn tràn ra.

*Hư Vô Diệt Thế Quyết – Nhất Niệm.*

Diệp Hư Không không cần dùng kiếm, hắn cũng chẳng cần kết ấn. Hắn chỉ đơn giản là nhìn về phía quân đoàn Ma tộc đang lao tới.

“Hóa thành hư vô đi.”

Vút!

Không có tiếng nổ lớn, không có hào quang chói mắt. Chỉ thấy nơi mà quân đoàn Ma tộc vừa đứng bỗng chốc sụp đổ vào bên trong. Một vòng xoáy màu đen kịt hiện ra, hút trọn tất cả Ma tướng, Ma binh và cả con Dực Ma khổng lồ vào bên trong. Bọn chúng thậm chí còn không kịp thét lên một tiếng nào, tất cả đều tan biến, ngay cả linh hồn cũng bị lực lượng Hư Vô đồng hóa thành những hạt cơ bản nhất của vũ trụ.

Trong bán kính mười dặm, toàn bộ hắc khí tím tái bị xóa sạch, trả lại một khoảng trời trong vắt.

Tiền Đa Đa há hốc mồm, nuốt nước miếng cái ực: “Lão đại… chiêu này của ngài… thật sự là gian lận mà.”

Hắc Tử khịt mũi khinh bỉ: “Ngươi thì biết cái gì? Đây mới chỉ là một phần vạn uy lực của chủ nhân thôi. Nếu là lúc ở đỉnh phong, một ánh mắt của ngài ấy có thể xóa sổ cả một tinh vực Ma tộc.”

Tuy nhiên, Diệp Hư Không không hề có vẻ nhẹ nhõm. Hắn nhìn xuống lòng bàn tay mình, những sợi tơ đen mờ ảo đang luân chuyển. Sức mạnh này mạnh mẽ thật, nhưng thể xác hiện tại của hắn mới chỉ là Linh Cảnh, thi triển quá nhiều lực lượng Hư Vô sẽ khiến thân thể gánh chịu áp lực lớn.

“Thần Hi, nàng dẫn Tiền Đa Đa vào Thanh Vân Thành phía dưới đi. Nơi đó là cứ điểm quan trọng, có thể Ma tộc sẽ nhắm vào đại trận phòng ngự của thành.”

“Còn chàng?” Lạc Thần Hi lo lắng hỏi.

“Ta đi tìm kẻ cầm đầu đám Ma tộc này.” Ánh mắt Diệp Hư Không hướng về trung tâm của vết nứt không gian, nơi có một luồng ma khí khổng lồ đang ngưng tụ, tạo thành một chiếc ngai vàng bằng xương trắng. “Kẻ đó đang cầm một mảnh vỡ của Thần giới. Ta cần thứ đó để hồi phục thực lực.”

“Được, chàng hãy cẩn thận.” Lạc Thần Hi biết không thể ngăn cản hắn, nàng chỉ có thể nắm chặt tay hắn một lát trước khi cùng Tiền Đa Đa và Hắc Tử lao xuống thành trì phía dưới đang bị bao vây.

Lúc này, tại Thanh Vân Thành, tình hình cực kỳ nguy ngập.

Bốn bức tường thành cao lớn đã sứt mẻ trầm trọng dưới những đợt tấn công điên cuồng của Ma thú. Lớp màn ánh sáng của hộ thành đại trận lung lay sắp đổ. Các tu sĩ trong thành, từ những lão quái vật Nguyên Anh cho đến các đệ tử Trúc Cơ nhỏ bé, đều đã sức cùng lực kiệt, gương mặt ai nấy đều hiện lên sự tuyệt vọng.

“Thành chủ! Ma quân đợt thứ ba đã tràn vào cửa Đông rồi!” Một tu sĩ mình đầy máu chạy vào báo tin, giọng nói run rẩy.

Thành chủ Thanh Vân Thành là một lão già râu tóc bạc phơ, cảnh giới Hóa Thần đỉnh phong, nhưng lúc này cũng chỉ có thể thở dài: “Linh Khư Giới đại nạn rồi… chẳng lẽ thiên địa này thật sự muốn diệt chúng ta sao?”

Đúng lúc đó, một đạo hàn băng kiếm khí từ trên trời rơi xuống, đông cứng hoàn toàn hàng ngàn con Ma thú đang tràn vào cửa Đông. Những con quái vật xấu xí chưa kịp phản ứng đã vỡ vụn thành những hạt băng nhỏ li ti.

Một thân ảnh xinh đẹp như tiên tử hạ phàm hiện ra giữa không trung. Lạc Thần Hi với tà váy trắng thanh khiết, tỏa ra luồng khí tức băng lạnh thấu xương, đứng chắn trước cửa thành.

“Thánh nữ Dao Trì!” Có người nhận ra nàng, thốt lên kinh ngạc.

Tiền Đa Đa cũng đáp xuống, lạch bạch chạy tới chỗ thành chủ, tay cầm một sấp phù chú rực rỡ sắc màu: “Các vị đừng có đứng đơ ra đó chứ! Lão tử không ra tay thì thôi, đã ra tay là phải thu phí đấy! Nào, phù chú trấn ma cực phẩm, một tấm mười vạn linh thạch, có ai mua không?”

Sự xuất hiện của đám người Lạc Thần Hi như một liều thuốc hồi sinh cho các tu sĩ đang tuyệt vọng. Hắc Tử thì càng bá đạo hơn, nó biến thân to bằng một ngôi nhà nhỏ, mỗi một cú tát là một đám Ma binh hóa thành thịt nát, mỗi một hơi thở ra đều là liệt hỏa hừng hực.

Trong khi phía dưới đang chiến đấu kịch liệt, thì trên tầng mây cao nhất, Diệp Hư Không đã đứng trước ngai vàng xương trắng.

Trên ngai vàng là một gã nam tử tóc tím, toàn thân khoác hắc bào có hoa văn đầu lâu. Hắn cầm trong tay một khối ngọc giản màu vàng rách nát, tỏa ra hào quang nhàn nhạt.

“Kẻ nào dám cả gan một mình tới đây gặp bổn soái?” Ma soái tím tóc lạnh lùng hỏi, uy áp Vương Cảnh (Luyện Hư) tràn ra khiến không gian xung quanh vặn vẹo.

Diệp Hư Không bình thản bước đi trong không gian bị áp chế ấy, từng bước một vững chãi như núi non. Hắn không nói lời nào, chỉ đưa tay ra phía trước.

“Mảnh vỡ đó, không thuộc về ngươi.”

“Ha ha ha! Khôi hài! Một con kiến hôi cảnh giới Linh Cảnh mà đòi cướp đồ của Ma Soái Vô Dạ ta?” Nam tử tóc tím cười cuồng loạn, hắn phất tay, ma khí hóa thành một con giao long khổng lồ dài ngàn trượng, gầm rú lao về phía Diệp Hư Không.

Diệp Hư Không dừng bước. Ánh mắt hắn bỗng nhiên hóa thành một màu đen kịt hoàn toàn, không có lòng trắng, không có đồng tử, chỉ có một vùng hư vô vô tận.

“Hư Vô Kiếm — Hiện!”

Trong tay hắn bỗng dưng xuất hiện một cái chuôi kiếm đen tuyền đơn giản. Khi hắn vung lên, một đường chỉ đen mảnh như sợi tơ xuất hiện, xé toạc bầu trời, cắt đôi con giao long ma khí, và không hề dừng lại, nó xuyên qua lớp hộ thể ma công của Ma Soái Vô Dạ, chém đứt cánh tay đang cầm ngọc giản của hắn.

“Áaaa!”

Tiếng thét thảm thiết vang lên. Ma Soái Vô Dạ không thể tin được vào mắt mình. Vết thương của hắn không hề chảy máu, mà đang bị một loại lực lượng kỳ quái gặm nhấm, lan rộng ra toàn thân.

“Lực lượng này… ngươi không phải là người của thế giới này! Ngươi là…”

Hắn chưa kịp nói hết câu, Diệp Hư Không đã xuất hiện ngay trước mặt. Một bàn tay bóp chặt lấy cổ hắn, đôi mắt lạnh lùng nhìn xoáy vào tâm linh hắn.

“Ngươi biết quá nhiều rồi.”

*Nhất Niệm – Diệt.*

Oanh!

Toàn bộ thân thể Ma Soái Vô Dạ tan rã ngay lập tức, không để lại một sợi tóc. Diệp Hư Không đón lấy mảnh ngọc giản rơi xuống, cảm nhận được luồng khí tức Thần giới quen thuộc, hắn khẽ thở dài một tiếng.

Hắn nhìn xuống Linh Khư Giới đang chìm trong hỗn loạn phía dưới. Đây mới chỉ là mở đầu. Ma tộc tràn vào chỉ là món khai vị, cơn bão thực sự từ Cửu Tiêu Thiên Ngoại vẫn còn đang âm ỉ phía sau.

“Muốn chơi đùa với chúng sinh sao? Cổ Thiên Thánh, để xem cái thiên đạo của ngươi bền vững được bao lâu trước Hư Vô của ta.”

Diệp Hư Không phất tay, một làn sóng xung kích màu đen từ trên cao lan tỏa ra khắp mọi hướng, quét sạch mọi hắc khí của Ma tộc trong toàn bộ lãnh thổ Linh Khư Giới chỉ trong một ý niệm.

Bầu trời xám xịt bắt đầu rách ra một khoảng xanh. Ánh nắng rực rỡ xuyên qua lớp mây dày, chiếu xuống thành trì đầy máu và xác chết. Những người sống sót sụp xuống đất, nhìn lên bầu trời, nhìn bóng dáng đen thẳm cô độc đang đứng lơ lửng trên cao ấy như nhìn thấy một vị thần cứu thế.

Thế nhưng, Diệp Hư Không không cần sự sùng bái đó. Hắn quay người, hướng về phía Lạc Thần Hi đang nhìn mình từ xa, nhẹ gật đầu.

Hắn biết, con đường đòi nợ máu chỉ mới thực sự bắt đầu từ đây. Một khi đã lộ diện lực lượng Hư Vô trước mắt bàn dân thiên hạ, Cổ Thiên Thánh chắc chắn sẽ không ngồi yên nữa.

Linh Khư Giới, chỉ là khởi điểm của sự sụp đổ dành cho Thương Khung này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8