Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 57: Anh hùng xuất thiếu niên**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 15:55:17 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 57: ANH HÙNG XUẤT THIẾU NIÊN**

Sau khi thân ảnh của Ma Soái Vô Dạ tan biến vào hư không theo đúng nghĩa đen, toàn bộ chiến trường Linh Khư Giới dường như bị một bàn tay vô hình nhấn vào nút tạm dừng. Sự tĩnh lặng đến rợn người bao trùm lên khắp các dải núi non và thành trì vốn đang sục sôi mùi máu và khói lửa.

Vạn vạn binh mã Ma tộc vốn đang hung hãn xông tới như sóng triều, lúc này đột nhiên khựng lại. Đôi mắt đỏ ngầu của chúng nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi vị Ma Soái uy phong lẫm liệt vừa đứng, giờ chỉ còn là một vùng trống rỗng không một mảnh linh hồn còn sót lại. Một sự sợ hãi bản năng, một loại áp chế về linh hồn vốn chỉ có trong những truyền thuyết đáng sợ nhất của Ma giới, giờ đây đang hiển hiện rõ mồn một trước mắt chúng.

Phía dưới thành trì tan hoang, hàng vạn tu sĩ và bình dân của Linh Khư Giới đang quỳ rạp, mặt đầy máu lệ. Họ ngẩng đầu nhìn bóng dáng đen thẫm trên cao. Đó là một thiếu niên, dung mạo thanh tú nhưng ánh mắt lại chứa đựng cả một bầu trời tịch diệt. Gió lồng lộng thổi qua, vạt áo đen của hắn bay phần phật như một lá cờ lệnh của tử thần.

"Vô Dạ đã chết… Ma Soái đại nhân cứ như vậy mà bị xóa sổ?" Một Ma Tướng cấp cao cầm trong tay đại đao run rẩy, giọng nói lạc đi. Hắn chưa bao giờ thấy loại công pháp nào đáng sợ đến vậy, không có hoa mỹ, không có rung chuyển trời đất, chỉ một ý niệm là một vị Ma Soái đỉnh phong đã hóa thành hư vô.

Diệp Hư Không đứng chắp tay sau lưng, ánh mắt thâm trầm như nhìn xuyên thấu qua vạn dặm biên thùy. Hắn không nhìn lũ ma quân đang sợ hãi kia, mà nhìn vào vết rách không gian vẫn đang rò rỉ ra từng luồng ma khí đen đặc trên đỉnh trời. Hắn biết, nếu không chặn đứng ngọn nguồn, thì việc giết một hai tên Ma Soái chẳng khác nào dã tràng xe cát.

"Thiếu chủ, chúng ta… chúng ta phải làm gì?" Tiền Đa Đa từ trong góc thành chạy ra, mồ hôi đầm đìa, gương mặt béo tròn vừa hốt hoảng vừa hưng phấn. Gã nhìn cái đống nhẫn trữ vật rải rác dưới đất của lũ ma binh bị dư chấn chấn chết, đôi mắt híp lại đầy tia hy vọng. Dù sợ chết, nhưng bản tính "Tụ Bảo Thể" của gã vẫn khiến gã không quên nhiệm vụ cao cả: gom tiền.

"Hắc Tử, đừng ham ăn nữa. Làm việc đi." Diệp Hư Không nhẹ giọng ra lệnh.

Phía sau gã mập, một con chó đen nhỏ gầy gò vốn đang âm thầm nuốt chửng linh hồn của các Ma binh vừa chết, liền khịt mũi một cái đầy vẻ khinh bỉ. Nó ngẩng cái đầu kiêu ngạo lên, bộ lông đen kịt của nó đột nhiên dựng đứng, thân hình bắt đầu phồng lên một cách dị thường. Chỉ trong nháy mắt, từ một con chó nhỏ, nó hóa thành một đầu yêu thú cao lớn mười trượng, hai mắt đỏ rực như huyết nguyệt, hơi thở nặng nề làm sụp đổ cả một góc tường thành.

*Gào!*

Tiếng gầm của Thôn Thiên Thú thời Thái Cổ vang lên, khiến cho toàn bộ thú cưỡi của Ma quân phía đối diện đồng loạt khuỵu chân, bọt mép trào ra, chết vì đứng tim.

"Giết!" Ma Tướng cầm đao biết rằng nếu lùi lại cũng là chết dưới tay Ma Hoàng, liền nghiến răng phát lệnh: "Chúng ta có vạn vạn quân, hắn chỉ có một mình! Lấy máu tế Ma Soái!"

Như một tín hiệu thức tỉnh bản tính khát máu, hàng vạn Ma binh gầm thét, từ bốn phương tám hướng bao vây lấy Diệp Hư Không. Những đầu Ma Lang, những kỵ binh mang giáp đen, những yêu cầm che kín bầu trời… tất cả hóa thành một lốc xoáy đen kịt muốn nuốt chửng vị thiếu niên cô độc kia.

Đứng trước cảnh tượng vạn quân vây hãm, đủ sức nghiền nát cả một đế quốc này, Diệp Hư Không vẫn điềm nhiên như không. Gương mặt hắn không có lấy một chút gợn sóng, chỉ có đôi mắt khẽ chớp.

"Vốn dĩ định để các ngươi sống lâu hơn một chút, nhưng tiếng ồn của các ngươi làm ta phiền lòng quá."

Hắn đưa tay lên, ngón trỏ khẽ búng vào hư không.

*Hư Vô Diệt Thế Quyết – Đệ nhất thức: Vạn Cực Quy Hư!*

Một vòng tròn gợn sóng màu đen từ vị trí của Diệp Hư Không lan tỏa ra. Không gian nơi vòng tròn đi qua đột nhiên trở nên xám xịt. Toàn bộ vũ khí bằng ma kim, toàn bộ lớp vảy giáp cứng rắn, ngay cả máu thịt và ý chí của đại quân ma tộc đều như gặp phải ngọn lửa vô hình, đồng loạt tan chảy và biến mất.

Không có máu chảy thành sông, không có xác chết chất thành núi. Chỉ có sự biến mất hàng loạt. Mỗi giây trôi qua, hàng nghìn Ma binh biến thành hư vô một cách âm thầm nhất, trang trọng nhất.

Hắc Tử phối hợp vô cùng nhịp nhàng, nó há cái miệng khổng lồ như một hố đen, hút lấy toàn bộ linh khí hỗn loạn và tinh hoa còn sót lại vào trong bụng, khiến thân thể nó ngày càng tỏa ra uy áp kinh khủng hơn.

Ở dưới mặt đất, Lạc Thần Hi đứng nhìn lên, tà áo trắng tinh khôi của nàng bị gió thổi lay động. Nàng vốn là Thánh nữ Dao Trì, đã từng thấy qua Tiên nhân đấu pháp, thấy qua cường giả Thần giới xé rách ngân hà, nhưng nàng chưa bao giờ thấy một loại sức mạnh nào "sạch sẽ" và "tuyệt vọng" như thế này. Diệp Hư Không không giết người, hắn đang "xóa bỏ" sự tồn tại.

"Ngươi rốt cuộc là ai… Diệp Hư Không?" Nàng khẽ thì thầm, trái tim trong lồng ngực đập mạnh hơn bao giờ hết. Sự bí ẩn của thiếu niên này giống như một hố đen, càng tìm hiểu lại càng khiến người ta lún sâu vào.

Giữa lúc cuộc thảm sát một chiều đang diễn ra, từ khe nứt không gian phía trên bỗng truyền đến một tiếng cười lạnh lẽo, kèm theo đó là uy áp vượt xa cả Ma Soái Vô Dạ.

"Khá khen cho một tên nhóc nhân tộc. Sức mạnh hư vô này, chẳng lẽ ngươi là dư nghiệt của Hư Vô Cung năm xưa?"

Từ vết nứt, một thân ảnh to lớn khoác hoàng bào rách nát bước ra. Khí tức của hắn cường đại đến mức làm cho không gian của Linh Khư Giới nứt toác, đất đá dưới mặt đất không chịu nổi mà vỡ vụn thành cát bụi. Đây là một vị Ma Vương thực thụ!

Ma Vương nhìn chiến trường trống rỗng, ánh mắt híp lại: "Giết một đám kiến cỏ của ta thì có gì đáng tự hào? Thiếu niên, thiên tài thường chết sớm, nhất là kẻ dám chống lại thiên mệnh."

Hắn giơ tay lên, một đạo Ma thủ khổng lồ che phủ cả vạn dặm, mang theo quy tắc của sự hủy diệt vỗ xuống. Toàn bộ người dân Linh Khư Giới đều cảm thấy ngày tận thế đã đến thật sự.

Thế nhưng, Diệp Hư Không lại ngẩng đầu cười nhạt. Nụ cười của hắn mang theo sự ngạo nghễ của một Thần Đế đứng đầu vạn giới nhìn về phía một kẻ nghèo nàn vừa nhặt được thỏi vàng mà tưởng mình là vua.

"Ma Vương? Ở trong mắt ta, ngươi cũng chỉ là một vệt bụi trong dòng thời gian mà thôi."

Hắn đưa tay phải lên, ngón tay duỗi ra, giọng nói lạnh lùng vang vọng khắp cửu tiêu:

"Hư Vô Kiếm – Xuất!"

*Oong!*

Không gian chấn động dữ dội. Trong tay Diệp Hư Không xuất hiện một chuôi kiếm màu đen tuyền. Nó không có lưỡi, chỉ là một dải sương mù đen đặc dài chừng ba thước, thế nhưng ngay khi nó xuất hiện, toàn bộ linh khí của Linh Khư Giới đều như bị rút cạn, bầu trời từ màu xanh chuyển hẳn sang một màu u tối kỳ ảo.

Diệp Hư Không không dùng kiếm chiêu phức tạp, hắn chỉ đơn giản là thực hiện một động tác chém ngang.

*Nhất Niệm – Trảm Thiên.*

Một đạo tàn ảnh màu đen xé toạc màn đêm. Đạo Ma thủ khổng lồ kia chưa kịp hạ xuống đã bị chém làm đôi. Không dừng lại ở đó, kiếm ý đen ngòm kia xuyên qua tầng mây, trực tiếp chém thẳng vào vị Ma Vương đang kinh ngạc tột độ kia.

"Không thể nào! Đây là sức mạnh của Thần…"

Lời chưa dứt, vị Ma Vương kiêu ngạo đã bị đạo kiếm ý ấy chia đôi thân xác. Điều kinh hãi nhất chính là, vết chém kia không thể khép lại, lực lượng hư vô bám chặt lấy linh hồn hắn, phân rã nó ra từng mảnh nhỏ trong tích tắc.

"Anh hùng xuất thiếu niên! Diệp tiền bối vạn tuế!"

Hàng vạn tiếng hô vang lên từ phía dưới. Những vị lão tổ của các tông môn vốn ẩn dật, giờ đây cũng phải quỳ phục dưới chân thành, run rẩy nhìn về vị "thiếu niên" vừa nhất kiếm trảm Ma Vương ấy. Đối với họ, thiếu niên này chính là thần cứu thế, là ánh sáng giữa đêm trường vĩnh hằng.

Diệp Hư Không thu lại Hư Vô Kiếm, dải sương mù tan biến vào lòng bàn tay. Hắn không hề vui mừng trước những tiếng tung hô. Với hắn, một vị Thần Đế trọng sinh, giết một Ma Vương cũng như bẻ một cành củi khô, không có gì đáng nói.

Hắn hạ xuống mặt đất, từng bước đi khoan thai giữa những đống hoang tàn. Ma quân lúc này đã tan tác hoàn toàn, những kẻ sống sót điên cuồng tháo chạy về phía vết nứt không gian, nhưng Diệp Hư Không không đuổi theo. Hắn bước đến trước mặt Lạc Thần Hi và Tiền Đa Đa.

"Giải quyết xong rồi chứ?" Tiền Đa Đa nuốt nước bọt, hai tay ôm một chồng lớn nhẫn trữ vật, cười cầu hòa.

"Vẫn chưa." Diệp Hư Không lắc đầu, ánh mắt hướng về phía cung điện uy nghiêm mờ ảo trên tầng trời cao nhất – nơi Cửu Tiêu Thiên Ngoại tọa lạc. "Linh Khư Giới chỉ là quân cờ thí. Kẻ đánh cờ vẫn đang ngồi trên cao nhìn xuống chúng ta."

Lạc Thần Hi bước tới gần hắn, hơi thở thanh tao của nàng như xua đi mùi máu nồng nặc: "Hư Không, lực lượng của ngươi… sẽ bị Thiên Đạo Minh chú ý. Ngươi định sẽ đối mặt với họ như thế nào?"

Diệp Hư Không quay đầu nhìn nàng, đôi mắt ấy dường như đã nhìn thấu mọi quy tắc trần gian: "Thiên Đạo Minh sao? Nếu cái gọi là Thiên đạo của chúng mục nát đến mức phải dung túng cho Ma tộc quấy phá nhân gian, vậy thì… Thiên đạo này, cũng không cần tồn tại nữa."

"Ngươi muốn…" Lạc Thần Hi bàng hoàng.

"Nhất niệm diệt thương khung, nhất niệm lập tân giới." Diệp Hư Không bình thản nói, lời nói thốt ra như sấm sét nổ vang trong tâm thức những người xung quanh.

Trận chiến tại Linh Khư Giới kết thúc bằng một chiến thắng không tưởng, và cái tên Diệp Hư Không – phế vật Diệp gia năm xưa, giờ đây như một ngọn gió thần, thổi bùng lên khắp các đại lục của Hạ Giới và Trung Giới.

Người đời bắt đầu truyền tụng về một vị thiếu niên cứu thế, người dùng một ý niệm định đoạt sinh tử của vạn quân. "Anh hùng xuất thiếu niên" – bốn chữ ấy là không đủ để diễn tả sự kinh diễm mà Diệp Hư Không đã mang lại.

Nhưng ở đâu đó nơi thâm sâu nhất của Thiên Đình, trong một gian mật thất rực rỡ vàng son, một đôi mắt đã mở ra. Ánh mắt ấy mang theo sự nham hiểm và lạnh lùng vô tận.

"Hư Vô Thể? Trọng sinh sao? Sư phụ… người cuối cùng cũng đã quay lại. Đồ nhi đã chờ ngày này mười vạn năm rồi." Cổ Thiên Thánh khẽ nhếch môi, một đạo sát khí lẫm liệt xé rách mây tầng, khiến vạn vật trong thiên cung đều phải run sợ.

Gió lạnh lại thổi qua đỉnh núi Linh Khư. Diệp Hư Không đứng đó, tay vỗ vỗ lên đầu Hắc Tử đang thu nhỏ lại thành chó đen nhỏ, trong lòng hắn đã vạch ra kế hoạch tiếp theo. Con đường đến Cửu Tiêu không còn xa, và những nợ cũ, đã đến lúc phải thu về cả gốc lẫn lãi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8