Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 58: Hắc Tử nuốt Ma Vương**
Trời cao của Linh Khư Giới lúc này bị một tầng sương máu dày đặc che phủ, ma khí nồng nặc cuộn trào như những con hắc long hung tợn đang nhe nanh múa vuốt. Giữa không trung, một cỗ xe kéo bằng xương cốt của chín con yêu thú viễn cổ lơ lửng, tỏa ra uy áp khiến không gian xung quanh không ngừng rạn nứt.
Trên cỗ xe ấy, một thân ảnh cao lớn, toàn thân bao bọc trong giáp đen hủ bại, đôi mắt đỏ ngầu như hai hố máu đang nhìn xuống phía dưới đầy khinh miệt. Đó chính là U Minh Ma Vương – một trong những cánh tay đắc lực của thế lực bí ẩn đang ẩn mình dưới bóng tối của Thiên Đạo Minh, cường giả đã chạm đến ngưỡng cửa Luyện Hư Cảnh hậu kỳ.
"Diệp Hư Không, cút ra đây nhận cái chết!"
Tiếng gầm của U Minh Ma Vương rung chuyển vạn dặm, khiến những ngọn núi xa xa cũng phải sụp đổ. Dưới đất, hàng vạn tu sĩ Linh Khư Giới đang run rẩy, mặt cắt không còn giọt máu. Uy áp của một vị Ma Vương đối với họ không khác gì thiên tai không thể chống đỡ.
Trái ngược với sự hỗn loạn đó, tại một sườn núi thanh tịnh, Diệp Hư Không vẫn bình thản ngồi trước một bàn trà nhỏ. Hắn chậm rãi rót một chén trà, hương thơm thanh khiết của linh trà lan tỏa, như thể ma khí vạn trượng trên đầu không hề tồn tại.
Bên cạnh hắn, Lạc Thần Hi khẽ nhíu mày, thanh kiếm trắng muốt trên lưng nàng không ngừng rung nhẹ, phát ra tiếng kiếm鸣 thanh thúy: "Hư Không, ma khí này rất lạ, dường như có chứa một phần quy tắc của Thượng Giới. Tên Ma Vương này không dễ đối phó đâu."
Mập mạp Tiền Đa Đa thì mặt mũi trắng bệch, tay chân run lẩy bẩy, bấu chặt lấy vạt áo của Diệp Hư Không: "Đại ca… à không, lão đại! Thần đế đại gia của con! Tên kia trông giống như muốn ăn tươi nuốt sống cả cái thế giới này vậy. Hay là chúng ta… lui một bước cho trời cao biển rộng?"
Diệp Hư Không khẽ nhấp một ngụm trà, khóe môi nhếch lên một độ cong lạnh lẽo: "Lui? Trong từ điển của ta không có từ đó. Hơn nữa, hôm nay có kẻ đã đặt lịch 'điểm tâm' rồi."
Nói đoạn, ánh mắt hắn dời xuống phía dưới chân bàn. Ở đó, một con chó đen nhỏ xíu, lông lá xù xì, trông chẳng khác gì loại chó cỏ thường thấy ở thôn quê, đang nằm dài ngáp ngắn ngáp dài. Đôi mắt nó lờ đờ, thỉnh thoảng lại nhìn lên không trung với một vẻ… khinh bỉ cực độ.
"Hắc Tử, no bụng rồi chứ?" Diệp Hư Không khẽ hỏi.
Con chó đen nghe thấy tên mình thì khẽ vểnh tai lên, lười biếng đứng dậy, rũ rũ lớp lông bụi bặm rồi nhìn về phía cỗ xe xương trên trời. Nó lè lưỡi liếm môi, trong ánh mắt đột nhiên lóe lên một tia sáng tham lam đáng sợ.
Trên không trung, U Minh Ma Vương thấy mình bị phớt lờ thì nổi trận lôi đình. Hắn bước ra khỏi cỗ xe, đại thủ vung lên, hắc ám quy tắc hóa thành một bàn tay khổng lồ che lấp cả mặt trời, mang theo sức mạnh hủy diệt giáng thẳng xuống vị trí của Diệp Hư Không.
"Kẻ kiến hôi! Đi chết đi!"
Áp lực kinh hồn khiến mặt đất bắt đầu lún xuống. Tiền Đa Đa hét to một tiếng, định ôm đầu chạy trốn thì đột nhiên khựng lại.
Một bóng đen nhỏ bé vừa mới lướt qua vai hắn, lao thẳng lên trời xanh.
"Gâu!"
Một tiếng sủa ngắn gọn, chói tai nhưng lại mang theo một loại âm ba khiến linh hồn vạn vật phải đông cứng.
U Minh Ma Vương đang cười lạnh thì bỗng nhiên đồng tử co rút lại. Trong tầm mắt của hắn, con chó đen nhỏ bé kia đang bay lên, nhưng kỳ lạ là, càng lên cao, nó không những không nhỏ đi mà không gian xung quanh nó bắt đầu sụp đổ.
*Rắc! Rắc!*
Âm thanh không gian tan vỡ vang lên liên hồi.
Trong khoảnh khắc bàn tay ma khí khổng lồ sắp chạm vào sườn núi, con chó đen kia đột ngột mở miệng. Một cái miệng không thể miêu tả bằng ngôn từ – nó giống như một vết rách vĩnh hằng giữa vũ trụ, chứa đựng sự hư vô vô tận và bóng tối nguyên thủy nhất.
"Thôn… Thiên?" U Minh Ma Vương đột nhiên rùng mình, một ký ức xa xưa về loài thần thú diệt thế từ thời Thái Cổ hiện về trong tâm trí khiến hắn run rẩy: "Không thể nào! Loài đó đã tuyệt chủng từ kỷ nguyên trước rồi!"
Nhưng thực tế không cho hắn thời gian để suy ngẫm.
Chỉ thấy Hắc Tử thân hình vốn nhỏ bé trong nháy mắt bành trướng, không phải là cơ thể to lớn theo kiểu thông thường, mà là bóng tối từ người nó tỏa ra bao trùm lấy một nửa bầu trời Linh Khư Giới. Một cái bóng khổng lồ vạn trượng hiện ra phía sau nó – hình ảnh một con quái thú có đầu giống lân, mình giống hổ, nhưng cái miệng lại chiếm đến phân nửa cơ thể.
Đó là chân thân của Thôn Thiên Thú!
*Hô!*
Một lực hút kinh hoàng, mang theo quy tắc đồng hóa của Hư Vô, bộc phát.
Bàn tay ma khí khổng lồ của Ma Vương vốn có thể san phẳng cả một tòa thành, lúc này lại giống như một làn khói mỏng manh bị một cơn lốc hút sạch vào cái miệng đen ngòm kia.
"Cái gì?!" U Minh Ma Vương kinh hãi tột độ, hắn định quay đầu bỏ chạy vào cỗ xe xương, nhưng đã muộn.
Quy tắc không gian xung quanh hắn đã bị đông cứng hoàn toàn. Không phải bị đóng băng bằng băng tuyết, mà là bị biến thành hư vô. Hắn phát hiện ra mình không thể cảm nhận được ma lực, không thể cảm nhận được thân thể, thậm chí cả ý niệm cũng trở nên trì trệ.
Hắc Tử lúc này hoàn toàn không còn vẻ lười biếng thường ngày. Ánh mắt nó mang theo sự lạnh lùng và cao ngạo của một kẻ đứng đầu chuỗi thức ăn vạn giới. Nó nhìn Ma Vương giống như nhìn một miếng thịt thối cần được dọn dẹp.
Nó lại há miệng, lần này là hướng thẳng về phía U Minh Ma Vương và chín con yêu thú cùng cỗ xe xương.
"Không! Sư phụ cứu ta! Thiên Đế cứu ta!"
Tiếng kêu cứu thảm thiết của U Minh Ma Vương vang vọng khắp chín tầng mây, nhưng chẳng có ai đáp lại. Thiên đạo dường như cũng đang run sợ trước cái miệng kia, mây đen tản ra, lôi điện ẩn núp, trả lại một khoảng trống kinh hoàng.
*Một miếng!*
Chỉ đơn giản là một động tác khép miệng lại.
Toàn bộ ma khí thao thiên, chín con yêu thú viễn cổ tương đương Vương Cảnh, cỗ xe bằng xương thánh, và cả bản thể của U Minh Ma Vương… tất cả biến mất tăm.
Không có nổ tung, không có máu chảy thành sông, không có khói bụi mịt mù.
Nơi đó chỉ còn lại một khoảng hư không vặn vẹo, lặng ngắt như tờ. Một vị cường giả Luyện Hư Cảnh, kẻ vừa mới đây thôi còn coi rẻ cả Linh Khư Giới, giờ đây đến một sợi tóc cũng không còn lưu lại trên thế gian này.
Tất cả đã bị nuốt chửng, bị tiêu hóa thành năng lượng nguyên thủy nhất trong cái bụng vô đáy của Thôn Thiên Thú.
Sự tĩnh lặng bao trùm lấy toàn trường.
Lạc Thần Hi đứng hình, bàn tay đang cầm chuôi kiếm run lên nhè nhẹ. Nàng biết Diệp Hư Không thần bí, nhưng nàng chưa từng nghĩ ngay cả con thú cưng đi theo hắn cũng là một tồn tại có thể "nuốt chửng" cả quy tắc thế giới.
Tiền Đa Đa thì trợn tròn mắt, mồm há to đến mức có thể nhét vừa một quả trứng ngỗng. Hắn nuốt nước bọt cái ực, nhìn về phía bóng đen đang từ từ nhỏ lại trên bầu trời kia, lòng thầm thề: *Từ nay về sau, cho dù có đói chết cũng không bao giờ tranh miếng ăn với đại gia Hắc Tử này!*
Hắc Tử thu hồi chân thân, một lần nữa biến lại thành con chó đen nhỏ xù xì ban đầu. Nó từ không trung đáp xuống nhẹ nhàng, đi đến bên cạnh Diệp Hư Không.
"Ợ…"
Nó ợ một cái rõ to, sau đó lại dùng chân trước gãi gãi lỗ tai, ánh mắt nhìn về phía Diệp Hư Không như muốn nói: *Thứ này vị thật tệ, vừa hôi vừa đắng, lần sau nhớ tìm con nào ngon hơn một chút.*
Diệp Hư Không mỉm cười, đặt chén trà xuống, nhẹ nhàng vỗ đầu Hắc Tử: "Làm tốt lắm. Chờ đến Thượng Giới, ta sẽ cho ngươi nếm thử gan rồng của mấy con thú cưỡi của Thiên Đạo Minh."
Hắc Tử nghe thấy chữ "gan rồng", hai mắt lập tức sáng rực lên, đuôi vẫy tít mù.
Diệp Hư Không đứng dậy, tà áo trắng tung bay trong gió, ánh mắt hắn xuyên thấu qua các lớp mây mờ, nhìn về phía trung tâm của Linh Khư Giới – nơi đóng trụ sở của phân hội Thiên Đạo Minh.
"Quân cờ đã bị ăn mất rồi. Bây giờ, đến lượt kẻ cầm quân phải trả giá."
Giọng nói của hắn không lớn, nhưng lại truyền đi vạn dặm, mang theo một loại ma lực khiến tất cả những kẻ đang ẩn nấp trong bóng tối phải lạnh gáy.
Quân đội Ma tộc còn lại phía sau, thấy Ma Vương đã bị nuốt gọn, kẻ thì kinh hãi phát điên, kẻ thì vứt bỏ vũ khí quỳ rạp xuống đất xin tha. Nhưng Diệp Hư Không không liếc nhìn lấy một lần.
"Mập mạp, quét dọn chiến trường. Phàm là linh thạch, bảo vật của Ma tộc, một đồng cũng không được thiếu." Diệp Hư Không thản nhiên ra lệnh.
Tiền Đa Đa như tỉnh mộng, lập tức lên tinh thần, đôi mắt hiện lên hình vòng tròn kim tiền: "Lão đại yên tâm! Nghề của con mà! Đảm bảo sạch hơn cả Hắc Tử nuốt Ma Vương!"
Trận chiến tại biên viễn kết thúc theo một cách thức kinh hoàng nhất có thể. Tin tức về "Con chó đen nuốt Ma Vương" nhanh chóng lan rộng như một cơn đại hồng thủy, khiến cả Linh Khư Giới chấn động. Các thế lực lớn bắt đầu nhìn nhận lại Hư Vô Cung – một thế lực vừa mới trỗi dậy nhưng đã mang theo hơi thở của sự hủy diệt vạn vật.
Ở một góc nào đó của Dao Trì Thánh Địa, các lão quái vật đang bế quan cũng phải giật mình mở mắt. Họ cảm nhận được một luồng khí tức không thuộc về thế giới này, một loại lực lượng có thể khiến ngay cả trật tự của Cửu Tiêu cũng phải lung lay.
"Trời… sắp đổi thay rồi." Một giọng nói già nua khàn đục vang lên giữa bóng tối.
Còn Diệp Hư Không, hắn đã dẫn theo đoàn người tiếp tục tiến về phía trước. Trên con đường hắn đi, hư không dường như đang reo mừng, và thương khung phía trước đang dần sụp đổ dưới mỗi bước chân trầm ổn ấy.
Nhất niệm diệt thương khung – điều đó không còn là một lời nói suông, mà là một thực tế đang hiện hữu, bắt đầu từ một cái miệng của một con chó đen không có gì đặc biệt.