Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 59: Danh vọng đạt đỉnh**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 15:56:36 | Lượt xem: 1

Tiếng vang của trận chiến tại biên viễn không chỉ dừng lại ở những đống đổ nát của quân đoàn Ma tộc, mà nó giống như một cơn địa chấn tâm linh, càn quét khắp mọi ngõ ngách của Linh Khư Giới.

Cái chết của Ma Vương – một cường giả danh trấn một phương với tu vi tiệm cận Vương Cảnh – dưới miệng của một con chó đen nhỏ, đã trở thành giai thoại kinh hoàng nhất trong vòng nghìn năm qua. Người ta bắt đầu truyền tai nhau về một vị "Hư Vô Cung Chủ" bí ẩn, một thiếu niên áo trắng với đôi mắt chứa đựng sự trống rỗng của thái cổ, kẻ đứng trên mọi quy tắc của thiên đạo hiện hữu.

Ba ngày sau.

Tại Thiên Diệp Sơn, nơi đặt nền móng cho Hư Vô Cung, không khí không còn sự hoang vắng, tiêu điều như trước. Dưới chân núi, hàng vạn tu sĩ từ khắp các châu quận đổ về, tạo thành một biển người mênh mông. Có những tông chủ của các tông môn hạng hai, hạng ba, cũng có những tán tu hành tung bất định, tất cả đều mang theo lễ vật trọng hậu nhất, quỳ rạp dưới chân núi với một hy vọng duy nhất: Được khắc tên mình vào danh sách ngoại môn của Hư Vô Cung.

Trên đỉnh núi, mây mù lượn lờ, linh khí bắt đầu ngưng tụ thành những giọt sương li ti dưới tác động của trận pháp Hư Vô mà Diệp Hư Không đã tùy tay bố trí.

Tiền Đa Đa mặc một bộ y phục dát vàng chói lọi, chiếc bụng phệ rung rinh theo mỗi bước đi. Hắn đang bận rộn đến mức chân không chạm đất, tay cầm một cuốn sổ bằng da thú cổ, miệng lẩm bẩm tính toán:

"Cực phẩm linh thạch năm vạn viên… Thiên tài địa bảo cấp Địa trở lên mười hòm… Hắc thiết ngàn năm ba mươi tấn… Chậc chậc, lão đại đúng là thần cơ diệu toán, chỉ cần thả Hắc Tử ra 'ăn' một bữa, mà chúng ta giàu bằng cả một cái vương quốc cộng lại rồi!"

Hắn ngước mắt nhìn lên bậc thềm đá cao nhất, nơi một bóng hình đơn độc đang ngồi xếp bằng giữa lồng lộng gió ngàn.

Diệp Hư Không ngồi đó, thanh Hư Vô Kiếm không lưỡi đặt ngang trên gối. Hắn không hề tu luyện, chỉ đơn giản là nhắm mắt, nhưng xung quanh hắn, không gian tựa như đang vặn xoẹo. Từng luồng linh khí khi chạm vào phạm vi ba thước quanh hắn đều im hơi lặng tiếng biến mất, không phải bị hấp thụ, mà là bị đồng hóa vào sự hư vô vĩnh hằng.

Ở một phía khác của đình đài, Lạc Thần Hi đứng lặng im như một bức tượng băng hoàn mỹ. Tà áo màu thiên thanh của nàng khẽ lay động, đôi mắt xinh đẹp không chớp, nhìn đăm đăm vào lưng của Diệp Hư Không.

Nàng mang trong mình Cửu Âm Tuyệt Thể, vốn dĩ phải là người chịu sự dày vò của cái lạnh thấu xương mỗi đêm trăng tròn, nhưng kể từ khi đi theo Diệp Hư Không, luồng khí lạnh ấy dường như bị một lực lượng thần bí trấn áp. Nàng cảm thấy nam nhân này như một hố đen, dù có nhìn bao nhiêu cũng không thấy đáy, dù có cố gắng tiếp cận bao nhiêu cũng cảm thấy hắn đang ở một thế giới hoàn toàn khác.

"Thần Hi." Giọng nói trầm thấp của Diệp Hư Không vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng. Hắn vẫn không mở mắt.

"Cung chủ." Lạc Thần Hi khẽ cúi đầu, thanh âm thanh thót như tiếng ngọc chạm nhau.

"Nàng cảm thấy danh vọng này có thật không?"

Lạc Thần Hi ngẩn ra một chút, rồi nhẹ nhàng trả lời: "Tu sĩ thế gian tôn thờ sức mạnh. Ngài thể hiện ra lực lượng vượt tầm hiểu biết, họ kính sợ là điều hiển nhiên. Hiện tại, danh tiếng của Hư Vô Cung đã đủ để sánh ngang với các thế lực nghìn năm ở Linh Khư Giới."

Diệp Hư Không lúc này mới mở mắt ra. Đôi mắt hắn bình thản đến mức lạnh lùng:

"Sức mạnh dựa trên sự kính sợ là loại sức mạnh mỏng manh nhất. Chỉ cần Thiên Đạo Minh rung tay một cái, đám người quỳ dưới kia sẽ là những kẻ đầu tiên đâm kiếm vào chúng ta."

Hắn đứng dậy, bước về phía rìa vách đá, nhìn xuống biển người đông đúc bên dưới. Ánh mắt hắn không có lấy một tia kiêu ngạo, chỉ có sự thấu hiểu hồng trần vạn dặm.

"Cổ Thiên Thánh chắc chắn đã nhận được tin tức. Hắn vốn đa nghi, sau khi thấy Ma Vương chết một cách kỳ lạ, hắn sẽ không cử thuộc hạ cấp thấp xuống nữa. Kế tiếp, sẽ là những 'Thần quan' của Thiên Đạo Minh."

Nói đến ba chữ "Thiên Đạo Minh", không gian xung quanh Diệp Hư Không bỗng nhiên lạnh ngắt. Sự hư vô bắt đầu dao động, biến thành những sợi tơ đen mỏng manh cắt nát từng gợn gió.

"Gâu!"

Một tiếng sủa khô khốc vang lên từ phía sau. Hắc Tử, con chó đen nhỏ với bộ lông mượt mà đến lạ kỳ, lững thững đi tới. Nó ngáp dài một cái, để lộ hàm răng trắng ởn có thể nghiền nát cả pháp bảo cấp Thánh. Ánh mắt nó nhìn đám tu sĩ dưới chân núi mang theo vẻ khinh bỉ tột cùng, tựa như đang nhìn một đám kiến hôi đang nhảy múa quanh đĩa thức ăn của mình.

Diệp Hư Không cúi xuống xoa đầu Hắc Tử, vẻ mặt hắn dịu đi đôi chút: "Ngươi lại đói rồi sao? Yên tâm, món chính sắp tới rồi."

Hắc Tử hừ mũi một cái, rồi cuộn tròn nằm xuống cạnh chân hắn, lim dim ngủ, trông chẳng khác gì một con chó cỏ bình thường nhất thế gian. Nhưng Lạc Thần Hi biết rõ, chính con "chó cỏ" này ba ngày trước đã há miệng nuốt chửng cả một bầu trời huyết ma.

Đúng lúc này, Tiền Đa Đa thở hổn hển chạy lên: "Lão đại! Lão đại! Có biến!"

Diệp Hư Không quay đầu lại: "Nói."

"Ở dưới núi… có một lão già tự xưng là sứ giả của Vạn Kiếm Tông. Hắn không chịu quỳ, lại còn nói lão đại dùng tà thuật che mắt thiên hạ, yêu cầu ngài phải xuống núi giải thích về cái chết của Ma Vương, nếu không Vạn Kiếm Tông sẽ cùng liên minh vạn tông san bằng Thiên Diệp Sơn!"

Tiền Đa Đa lau mồ hôi, nói tiếp với vẻ căm phẫn: "Hắn còn nói, Hư Vô Cung là mầm mống ma đạo, tu sĩ chính phái không ai được phép gia nhập."

Lạc Thần Hi nhíu mày: "Vạn Kiếm Tông? Đó là tông môn đứng đầu phía Đông Linh Khư Giới, có quan hệ mật thiết với Thiên Đạo Minh. Có vẻ như họ được phái tới để dò xét."

Diệp Hư Không nghe xong, môi khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lẽo. Hắn cầm lấy chuôi kiếm Hư Vô, nhàn nhạt nói:

"Dò xét? Ta không có thói quen chờ người khác dò xét."

Hắn bước tới trước một bước. Chỉ một bước ấy, cả Thiên Diệp Sơn bỗng nhiên rúng động. Một áp lực khủng khiếp từ trên đỉnh núi giáng xuống, khiến hàng vạn tu sĩ bên dưới lập tức cảm thấy ngực mình như bị đại sơn đè ép, hô hấp đình trệ.

Từ trên không trung, một hư ảnh kiếm quang khổng lồ bắt đầu hiện hình. Đó là một thanh kiếm đen tuyền, không lưỡi, dài hàng trăm trượng, lơ lửng ngay phía trên Thiên Diệp Sơn.

"Tất cả nhìn cho kỹ." Giọng nói của Diệp Hư Không không lớn, nhưng lại như sấm nổ vang bên tai mỗi người.

"Vạn Kiếm Tông muốn ta giải thích? Vậy thì, đây là câu trả lời của ta."

Diệp Hư Không đưa ngón tay trỏ ra, nhẹ nhàng hạ xuống theo hướng Đông – nơi đặt bản doanh của Vạn Kiếm Tông cách đó hàng vạn dặm.

"Nhất niệm… đoạn sinh tử."

Chỉ thấy thanh kiếm đen khổng lồ trên bầu trời rung lên một cái, rồi tan biến vào hư không. Không có tiếng nổ, không có hào quang rực rỡ, chỉ có một luồng sóng gợn đen tối vô hình lướt qua bầu trời với tốc độ vượt xa ánh sáng.

Một nhịp thở sau.

Cách Thiên Diệp Sơn ba vạn dặm về phía Đông, tại sơn môn uy nghiêm của Vạn Kiếm Tông. Mười vạn đệ tử đang luyện kiếm, hàng ngàn lầu các tiên cảnh đang ẩn hiện trong mây.

Đột nhiên, toàn bộ mây mù phía trên Vạn Kiếm Tông bị một lực lượng vô hình xóa sạch. Một vết nứt đen kịt từ trên trời cao giáng xuống. Không có một âm thanh nào phát ra, toàn bộ sơn môn rộng lớn, từ những đỉnh núi cao vút đến những đại điện nghìn năm, trong nháy mắt đều hóa thành tro bụi li ti, rồi sau đó là biến mất hoàn toàn.

Đất đá, con người, linh khí, ngay cả linh mạch sâu dưới lòng đất cũng bị san phẳng, biến thành một hố đen khổng lồ sâu không thấy đáy.

Vạn Kiếm Tông – tông môn hạng nhất Linh Khư Giới – chỉ trong một nhịp thở, đã hoàn toàn biến mất khỏi bản đồ lịch sử, tựa như chưa từng tồn tại.

Tại Thiên Diệp Sơn, lão già sứ giả của Vạn Kiếm Tông đang đứng ngạo nghễ bỗng nhiên khựng lại. Hắn cảm thấy sợi dây liên kết huyết mạch với tông môn bị cắt đứt hoàn toàn. Ngọc giản truyền tin trong túi hắn nổ tung, biến thành những mảnh vụn đen sì.

Hắn trợn tròn mắt, nhìn lên đỉnh núi, giọng run rẩy không ra hơi: "Ngươi… ngươi đã làm gì?"

Diệp Hư Không thu tay về, tà áo vẫn phẳng phiu không một nếp nhăn.

"Vạn Kiếm Tông đã trở về với hư vô. Ngươi cũng nên đi tìm họ đi."

Lời vừa dứt, thân hình lão già sứ giả bỗng nhiên rạn nứt như sứ vỡ. Từ trong cơ thể hắn, những vệt sáng đen tỏa ra, hút cạn từng chút tinh huyết và linh hồn của hắn vào khoảng không trung giữa ngực. Trong vòng ba giây, một cường giả Hóa Thần Cảnh đỉnh phong đã tan biến vào hư không, không để lại dù chỉ là một hạt cát.

Dưới chân núi, hàng vạn tu sĩ chứng kiến cảnh tượng này, tất cả đều chết lặng. Những kẻ lúc trước còn mang ý định dò xét, hoặc có chút bất mãn, giờ đây đều phủ phục xuống đất, đầu không dám ngẩng lên, toàn thân run rẩy như cầy sấy.

Sức mạnh này… đã vượt quá định nghĩa của "Võ học". Đây là quyền năng của thần linh, là ý chí của tạo hóa!

Tiền Đa Đa nuốt nước miếng cái ực, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên mặt. Hắn quay sang nhìn Hắc Tử đang ngủ gật, rồi lại nhìn bóng lưng của Diệp Hư Không, lẩm bẩm: "Mẹ ơi… lão đại lại thăng cấp cái sự 'hung hãn' lên một tầm cao mới rồi. Nhất niệm diệt một tông môn… cái này mà cũng gọi là 'giải thích' sao?"

Lạc Thần Hi đứng bên cạnh, trái tim vốn băng giá của nàng lúc này đập liên hồi. Nàng nhìn thấy trong ánh mắt của Diệp Hư Không không phải là sự đắc ý của kẻ vừa lập công, mà là một nỗi cô đơn tận cùng.

Đối với hắn, xóa sổ một tông môn dường như chỉ đơn giản là phủi đi một hạt bụi bám trên áo.

Hư Vô Cung, kể từ ngày hôm nay, đã thực sự trở thành một cái tên đại diện cho sự cấm kỵ.

"Tiền Đa Đa." Diệp Hư Không gọi.

"Dạ! Có con đây!" Tên mập lập tức đứng thẳng lưng, nghiêm túc chưa từng thấy.

"Truyền lệnh ra ngoài. Hư Vô Cung ta không nhận rác rưởi. Phàm là kẻ có tâm tính không chính, hoặc là thám tử của các thế lực khác, lập tức cút khỏi Thiên Diệp Sơn trong vòng mười nhịp thở. Nếu không, kết cục của Vạn Kiếm Tông chính là tương lai của bọn chúng."

"Rõ! Con làm ngay!"

Chỉ trong vài phút, một lượng lớn tu sĩ dưới núi hoảng hốt bỏ chạy, chỉ còn lại khoảng một phần mười – những kẻ thực sự bị chấn nhiễu và thành tâm muốn quy phục. Danh vọng của Hư Vô Cung đạt tới đỉnh điểm, nhưng không phải theo cách thức rầm rộ thông thường, mà là một sự uy nghiêm chết chóc, khiến cả Linh Khư Giới phải nín thở.

Đêm hôm đó, dưới ánh trăng mờ ảo.

Diệp Hư Không ngồi một mình trong mật thất, phía trước là Hư Vô Châu đang lơ lửng, tỏa ra những luồng khí đen u uất.

"Vạn Kiếm Tông chỉ là một mảnh nhỏ của Thiên Đạo Minh. Cổ Thiên Thánh, ngươi dùng thiên đạo để xưng hùng, vậy ta sẽ dùng sự hư vô này để nuốt chửng cả cái thiên đạo của ngươi."

Hắn đột nhiên cảm nhận được một sự rung động từ Hư Vô Châu. Một mảnh vỡ ký ức xa xưa hiện về: Một chiến trường đầy rẫy mảnh vỡ của các ngôi sao, và bóng lưng của một người phụ nữ – tri kỷ kiếp trước của hắn – đang đứng giữa biển máu, tay cầm một chén trà độc, mắt đẫm lệ nhìn về phía hắn.

Đôi mắt Diệp Hư Không khẽ nhói lên.

Sự phản bội năm xưa, rốt cuộc là vì điều gì?

Hắn siết chặt nắm tay, sức mạnh hư vô trong người cuộn trào mãnh liệt. Những uẩn khúc này, hắn sẽ dùng thanh kiếm trong tay, từng bước một, rạch nát bầu trời để tìm ra sự thật.

Bên ngoài mật thất, Hắc Tử ngẩng đầu nhìn về phía Cửu Tiêu Thiên Ngoại, đôi mắt đen kịt của nó hiện lên một tia huyết hồng hung tàn.

Trò chơi thực sự, giờ mới mới bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8